Trấn Biên Phong Vân: Bước Ngoặt Chi Lăng

Cây bútThanh Phong Tự Tại
Chủ đề
Xuyên không
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Hồn Lạc Quan Sơn Trần Phong mở mắt, cảm giác đầu tiên dội vào da thịt anh là cái lạnh thấu xương của vùng biên ải. Căn phòng tối tăm, nồng nặc mùi ẩm mốc của gỗ mục và những cuộn thẻ tre, giấy bản đã ố vàng. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, anh cố gượng ngồi dậy nhưng một cơn đau đầu dữ dội ập đến, kèm theo đó là những ký ức xa lạ, hỗn độn tuôn chảy vào tâm trí như một dòng thác lũ. Anh đã xuyên không. Nơi này là huyện Chi Lăng, vùng biên thùy phía Bắc của Đại Việt vào triều đại nhà Lê sơ đang thời kỳ có nhiều biến động. Thân thể này cũng tên là Lê Phong, hai mươi bốn tuổi, vốn là một tân khoa Tiến sĩ xuất thân hàn môn. Vì tính khí quá mức cương trực, không chịu luồn cúi trước thế lực của Tể tướng đương triều trong buổi yến tiệc ở Thăng Long, anh đã bị vu oan và đày ải đến cái nơi \"khỉ ho cò gáy\" này để làm Huyện lệnh. Chi Lăng lúc này không chỉ là một huyện nghèo đói, đất đai cằn cỗi, mà còn là vùng đệm nhạy cảm, thường xuyên chịu sự quấy nhiễu của các băng nhóm thổ phỉ vùng biên và sự dòm ngó của các thế lực phong kiến phương Bắc. \"Huyện lệnh đại nhân! Người đã tỉnh? tạ ơn trời đất, tạ ơn tổ tông phù hộ!\" Một giọng nói run rẩy cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Phong. Một lão già gầy gò, mặc chiếc áo vải thô vá chằng vá đắp, hớt hải bưng bát cháo loãng bước vào. Đó là Lão Sâm, nha dịch già kiêm gia bộc duy nhất còn trung thành ở lại bên cạnh Lê Phong khi tất cả những người khác đã bỏ trốn vì sợ hãi dịch bệnh và chiến tranh. Trần Phong nhìn bát cháo loãng chỉ có vài hạt gạo nổi lềnh bềnh trên làn nước đục, rồi lại nhìn vào đôi bàn tay gầy gò, thư sinh của mình. Anh thở dài một tiếng, tự nhủ: \"Trần Phong ơi Trần Phong, ở thế kỷ 21 anh là một chuyên gia nông nghiệp hàng đầu kiêm thạc sĩ quản lý khủng hoảng của Bộ Nông nghiệp, vậy mà giờ đây lại phải đối mặt với trò đùa này của số phận. Nhưng đã đến nước này, chi bằng nghịch cảnh cầu sinh!\" Anh nhìn Lão Sâm, cố giữ giọng bình tĩnh của một vị quan triều đình: \"Lão Sâm, bản quan hôn mê bao lâu rồi? Tình hình trong huyện hiện tại thế nào?\" Lão Sâm đặt bát cháo xuống, quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa: \"Bẩm đại nhân, người đã sốt li bì suốt ba ngày ba đêm. Trong ba ngày qua, tình hình Chi Lăng đã nguy ngập lắm rồi! Nạn châu chấu từ phía Bắc tràn xuống đông nghịt trời đất, phá sạch những thửa ruộng lúa mùa vừa mới trổ bông của người dân. Dân chúng khóc than thảm thiết, họ kéo nhau lên chùa, lập đàn cúng bái ngoài đồng để cầu xin thần linh xá tội, nhưng châu chấu mỗi lúc một nhiều. Thêm vào đó... bọn thổ phỉ Hắc Hổ sơn lại vừa gửi thư đe dọa, bắt huyện ta phải nộp năm trăm hộc lương thảo trước cuối tháng này, nếu không chúng sẽ huyết tẩy cả huyện nha!\" Nghe đến đây, ánh mắt Trần Phong chợt lóe lên một tia sắc sảo. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời mưa phùn xám xịt. Đầu óc anh bắt đầu hoạt động với công suất tối đa, phân tích và vạch ra từng bước đi cho cuộc khủng hoảng này. \"Châu chấu tàn phá ruộng đồng, thổ phỉ ép bức đòi lương. Đây quả thực là một tử cục. Nhưng trong nguy luôn có cơ. Muốn lập uy ở nơi biên thùy này, ta phải giải quyết triệt để hai mối họa này trước!\" Chương 2: Diệt Họa Châu Chấu Sáng hôm sau, Lê Phong tự mình đi ra các cánh đồng ở thung lũng Chi Lăng. Cảnh tượng trước mắt khiến anh không khỏi rùng mình. Từng đàn châu chấu dày đặc như những đám mây đen di động, tiếng cánh đập rào rào như tiếng mưa rào, chúng bám đen kịt trên các ngọn lúa, ngấu nghiến gặm nhấm mọi màu xanh. Trên bờ ruộng, hàng trăm người dân rách rưới đang quỳ sụp, khói hương nghi ngút, miệng không ngừng lẩm nhẩm cầu nguyện thần linh. Lê Phong bước lên một tảng đá cao, lớn tiếng hô: \"Hỡi đồng bào Chi Lăng! Bản quan là Huyện lệnh Lê Phong! Thần linh không ăn châu chấu, thần linh cũng không cứu được lúa của các vị! Hãy đứng lên và nghe lệnh bản quan!\" Đám đông xôn xao, một bô lão bước ra, run rẩy nói: \"Thưa quan lớn, đây là thiên tai, là ông trời trừng phạt dã tâm của con người. Chúng ta không cúng bái thì làm sao dẹp được nạn này?\" Lê Phong nghiêm nghị nói: \"Đây không phải thiên tai trừng phạt, đây là quy luật tự nhiên! Châu chấu sinh sôi do thời tiết khô hạn kéo dài. Muốn diệt chúng, không thể dùng hương khói mà phải dùng thiên địch và sức người! Bản quan ra lệnh: Từ hôm nay, cấm tất cả các hoạt động cúng bái vô ích làm mất thời gian. Toàn huyện lập tức thực hiện ba việc sau cho ta!\" Người dân ngơ ngác nhìn nhau, nhưng uy quyền của chức vị Huyện lệnh và sự tự tin toát ra từ ánh mắt của Lê Phong khiến họ không dám phản đối. Lê Phong bắt đầu triển khai kế hoạch diệt châu chấu bằng kiến thức nông nghiệp hiện đại: Thứ nhất, chiến dịch \"Vịt chiến\". Anh ra lệnh cho Lão Sâm đi thu gom toàn bộ vịt trong huyện, bất kể lớn nhỏ. Vịt là loài phàm ăn, đặc biệt chúng cực kỳ thích ăn châu chấu. Hơn năm ngàn con vịt được lùa ra các cánh đồng lúa. Chỉ trong vài giờ, đàn vịt như một đội quân dũng mãnh, lao vào các ruộng lúa, mổ lấy mổ để lũ châu chấu đang bám trên thân cây. Tiếng vịt kêu cạp cạp vang dội cả một vùng, đi đến đâu châu chấu sạch bóng đến đó. Thứ hai, huy động sức dân đánh bắt thủ công bằng lưới và lửa. Lê Phong hướng dẫn người dân bện những tấm lưới lớn bằng tre và dây rừng, kéo quét qua các ruộng lúa vào lúc sáng sớm khi cánh châu chấu còn ướt sương đêm, chưa thể bay cao. Ban đêm, anh cho đốt các đống lửa lớn trên bờ ruộng, lợi dụng đặc tính hướng sáng của côn trùng để dụ chúng lao vào lửa tự thiêu. Thứ ba, chế tạo thuốc trừ sâu sinh học thô sơ. Anh cho người thu gom lá thuốc lào, quả bồ hòn và vôi bột, đem nấu thành một thứ nước dung dịch đặc, sau đó pha loãng phun lên các vùng rìa cánh đồng chưa bị châu chấu tàn phá. Mùi hắc của thuốc lào và vị đắng chát của bồ hòn khiến lũ châu chấu không dám bén mảng tới. Chỉ trong vòng chưa đầy mười ngày, với sự chỉ đạo quyết liệt và khoa học của Lê Phong, dịch họa châu chấu hoành hành suốt một tháng qua đã bị đẩy lùi hoàn toàn. Hơn một nửa diện tích lúa mùa được cứu sống kỳ diệu. Không những thế, đàn vịt sau khi được ăn no nê châu chấu giàu protein đều trở nên béo tròn, đẻ trứng đều đặn, giải quyết ngay lập tức nguồn thực phẩm khẩn cấp cho người dân. Chưa dừng lại ở đó, Lê Phong còn bắt người dân thu gom xác châu chấu bị bắt bằng lưới, đem rang muối phơi khô rồi xay thành bột mịn. Anh đích thân ăn thử trước mặt mọi người và nói: \"Đây là bột bổ dưỡng, có thể trộn với cháo để cứu đói cho trẻ nhỏ và người già!\" Dân chúng nhìn thấy vị quan phụ mẫu tôn quý cũng ăn, liền làm theo. Nạn đói trước mắt tạm thời được khống chế. Uy tín của Lê Phong trong lòng dân chúng Chi Lăng tăng lên nhanh chóng. Họ không còn gọi anh là vị quan thất sủng bị đày ải nữa, mà tôn kính gọi anh là \"Thần Nông huyện lệnh\". Chương 3: Trừng Trị Hào Cường Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Dù dịch họa châu chấu đã được giải quyết, nhưng lượng lương thảo dự trữ trong kho của huyện nha gần như bằng không. Để chuẩn bị cho mùa đông sắp tới và đối phó với yêu cầu nộp năm trăm hộc lương của thổ phỉ Hắc Hổ sơn, Lê Phong cần một lượng lớn lương thực thực tế. Trong khi đó, người dân trong huyện quá nghèo, không thể đóng góp thêm. Lúc này, mục tiêu của Lê Phong chuyển sang Trịnh Bá - kẻ giàu có và quyền lực nhất huyện Chi Lăng. Trịnh gia sở hữu hơn một nửa ruộng đất tốt nhất vùng, trong kho luôn tích trữ hàng ngàn hộc lương thực. Tên Trịnh Bá này là một kẻ gian hùng, ỷ thế có người nhà làm quan trong kinh đô nên không coi luật pháp ra gì. Hắn thường xuyên cho vay nặng lãi, cướp đoạt ruộng đất của dân nghèo, và tệ hại hơn, hắn chính là kẻ bí mật giao thương, cung cấp tin tức và lương thảo cho băng cướp Hắc Hổ sơn để đổi lấy sự bình an cho gia tộc mình. Lê Phong biết rằng, muốn động vào Trịnh Bá thì không thể dùng vũ lực thô bạo ngay lập tức, bởi hắn có hộ vệ đông đảo và quan hệ rộng. Anh quyết định bày ra một kế hoạch \"Điệu hổ ly sơn\" kết hợp với \"Rút củi đáy nồi\". Anh cho người gửi một bức thiệp mời Trịnh Bá đến huyện nha để dự tiệc tẩy trần và bàn bạc việc cứu tế thiên tai. Trịnh Bá nhận được thiệp, cười khẩy đầy ngạo mạn: \"Một tên Tiến sĩ trói gà không chặt, bị hoàng thượng đày ra nơi biên ải này thì làm nên trò trống gì? Chắc lại muốn cầu xin ta quyên góp lương thực đây mà. Đi thì đi, để xem hắn giở trò gì!\" Tối hôm đó, Trịnh Bá dẫn theo bốn tên gia đinh lực lưỡng, nghênh ngang bước vào huyện nha. Trên bàn tiệc chỉ có vài món ăn đạm bạc và một bình rượu nhạt. Lê Phong ăn mặc giản dị, mỉm cười đón tiếp hắn cực kỳ chu đáo. Trong bữa tiệc, Trịnh Bá không ngần ngại dùng lời lẽ bóng gió để đe dọa Lê Phong: \"Huyện lệnh đại nhân, Chi Lăng này là nơi thâm sơn cùng cốc, lòng dân phức tạp, thổ phỉ hung hãn. Tiền nhiệm huyện lệnh trước đây cũng vì không biết điều mà bị thổ phỉ sát hại trên đường đi tuần. Bản nhân khuyên đại nhân nên an phận thủ thường, có những việc không nên quản, có những người không nên đụng vào thì mới giữ được cái mạng nhỏ để ngày sau trở về Thăng Long.\" Lê Phong không hề tức giận, anh thản nhiên rót rượu cho Trịnh Bá và nói: \"Trịnh lão gia nói phải, bản quan chân ướt chân ráo đến đây, quả thực cần sự giúp đỡ của những bậc hiền đạt như lão gia. Nhưng hiện tại huyện nha đang thiếu hụt lương thực trầm trọng để nộp cho Hắc Hổ sơn, không biết Trịnh lão gia có thể mở rộng lòng từ bi, cho huyện nha mượn năm trăm hộc lương được không?\" Trịnh Bá cười lớn đầy đắc ý: \"Mượn lương? Đại nhân đùa sao? Nhà ta năm nay cũng bị thiên tai, thóc lúa trong kho chẳng còn bao nhiêu, chỉ đủ nuôi sống gia nhân. Không có một hạt nào để cho mượn cả!\" Lê Phong khẽ thở dài, đặt ly rượu xuống: \"Vậy sao? Thật đáng tiếc. Nhưng bản quan nghe nói, ba ngày trước, có một đoàn xe mười chiếc chở đầy thóc lúa đã bí mật rời khỏi hậu môn của Trịnh phủ đi về hướng Hắc Hổ sơn. Không biết số lương đó là đi đâu?\" Sắc mặt Trịnh Bá lập tức biến đổi, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại, đập bàn đứng dậy: \"Lê Phong! Ngươi đừng có ngậm máu phun người! Ngươi có bằng chứng gì mà dám vu khống ta cấu kết với thổ phỉ? Ta cảnh cáo ngươi, thúc phụ của ta là Thị lang Bộ Hình ở Thăng Long, chỉ cần một bức thư của ta, cái mũ quan này của ngươi khó mà giữ nổi!\" Lê Phong vẫn ngồi yên, nụ cười trên môi anh bỗng trở nên lạnh buốt như băng: \"Trịnh lão gia, ngươi nhìn ra ngoài xem, trời đã canh ba rồi. Ngươi có biết tại sao bữa tiệc này lại kéo dài đến giờ này không?\" Đúng lúc đó, cánh cửa huyện nha bị đẩy mạnh ra. Một chàng thanh niên trẻ tuổi, vóc dáng săn chắc, mặc bộ đồ da thú bước vào. Đó là A Sáng, một thợ săn bản địa dũng cảm, người đã được Lê Phong tin tưởng giao cho chức vụ Đội trưởng đội dân binh mới thành lập. A Sáng chắp tay báo cáo, giọng nói vang dội: \"Bẩm Huyện lệnh đại nhân! Đội dân binh đã đột kích thành công vào mật kho của Trịnh gia ở chân núi phía Tây. Chúng ta đã bắt quả tang thuộc hạ của Trịnh Bá đang bàn giao ba trăm hộc lương thực và năm mươi thanh đao sắc bén cho người của Hắc Hổ sơn! Toàn bộ tang vật và nhân chứng đã được áp giải về đây!\" Trịnh Bá nghe xong, hai chân rủn ra, ngã quỵ xuống ghế. Hắn không thể ngờ vị quan trẻ tuổi có vẻ ngoài thư sinh này lại có thể âm thầm điều tra ra mật kho của mình và hành động chớp nhoáng đến thế. Lê Phong đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Trịnh Bá, giọng nói uy nghiêm như sấm truyền: \"Trịnh Bá! Ngươi tích trữ lương thực, nâng giá hại dân, cấu kết với thổ phỉ, cung cấp vũ khí cho bọn chúng tàn hại đồng bào. Theo luật pháp Đại Việt, đây là tội mưu phản, tru di tam tộc! Hôm nay, bản quan nhân danh Huyện lệnh Chi Lăng, lập tức tịch thu toàn bộ gia sản, kho lương của Trịnh gia để cứu tế cho dân và sung công quỹ binh lương. Bản thân ngươi và đồng bọn sẽ bị giam vào ngục tối, chờ ngày xét xử!\" Bốn tên gia đinh của Trịnh Bá định động thủ nhưng ngay lập tức bị hàng chục dân binh cầm giáo mác xông vào khống chế. Trịnh Bá mặt cắt không còn giọt máu, bị kéo lê đi trong tiếng gào khóc thảm thiết. Kế hoạch trừng trị hào cường của Lê Phong thành công mỹ mãn, không chỉ trừ khử được một mối họa trong lòng huyện, mà còn thu về hơn hai ngàn hộc lương thực và một lượng lớn ngân lượng, vũ khí, giải quyết triệt để vấn đề tài chính và lương thảo cho huyện nha. Chương 4: Thiết Lập Phòng Tuyến Tin tức Trịnh Bá bị bắt và toàn bộ tài sản bị tịch thu nhanh chóng truyền đến Hắc Hổ sơn. Thủ lĩnh băng cướp là Hắc Hổ, một tên hung đồ khét tiếng khát máu, nổi giận lôi đình. Việc Trịnh Bá bị triệt hạ đồng nghĩa với việc nguồn cung cấp lương thực và tin tức tình báo của hắn bị cắt đứt. Hơn nữa, hành động của vị tân Huyện lệnh chẳng khác nào một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt hắn. \"Một tên quan nhãi ranh vắt mũi chưa sạch mà dám vuốt râu hùm sao? Truyền lệnh của ta! Tập hợp toàn bộ hai ngàn huynh đệ, mang theo vũ khí đầy đủ, ta sẽ san phẳng cái huyện nha Chi Lăng đó, mổ bụng tên Huyện lệnh kia để tế cờ!\" Hắc Hổ gầm lên trong sào huyệt. Tin tức về cuộc hành quân của quân cướp nhanh chóng được các trinh sát của A Sáng truyền về huyện nha. Cả huyện Chi Lăng chìm trong bầu không khí hoảng loạn cực độ. Người dân bắt đầu thu dọn đồ đạc định bỏ trốn vào rừng sâu. Lê Phong lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tại huyện nha. Đối diện với anh là Lão Sâm đang run rẩy và A Sáng với vẻ mặt đầy lo lắng. Trong tay Lê Phong lúc này chỉ có vỏn vẹn ba trăm dân binh mới được tuyển chọn và huấn luyện sơ sài trong hai tuần qua. Tỷ lệ lực lượng là một chọi bảy. Một cuộc chiến không cân sức. \"Đại nhân, chúng ta có nên xin viện binh từ triều đình không?\" Lão Sâm lo lắng hỏi. Lê Phong lắc đầu: \"Từ đây đến kinh đô Thăng Long đi ngựa nhanh cũng phải mất năm ngày, khi viện binh đến nơi thì Chi Lăng đã thành tro bụi rồi. Chúng ta chỉ có thể tự cứu lấy mình.\" Anh bước đến bản đồ địa hình của huyện Chi Lăng được vẽ thô sơ trên một tấm da dê. Anh chỉ tay vào một khe núi hẹp, hai bên là vách đá dựng đứng, chắn ngang con đường duy nhất dẫn từ Hắc Hổ sơn vào huyện lỵ. \"Đây là ải Chi Lăng. Nơi này địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công, là một cái phễu tự nhiên. Dù giặc có vạn quân, đi qua đây cũng phải xếp thành hàng một. Đây chính là nơi chúng ta sẽ chôn thây bọn chúng!\" Lê Phong bắt đầu vạch ra kế hoạch phòng thủ chi tiết, tận dụng tối đa kiến thức khoa học và chiến thuật quân sự hiện đại: Thứ nhất, xây dựng hệ thống bẫy liên hoàn tại khe ải. Anh ra lệnh cho toàn bộ dân phu và dân binh lên núi đốn những cây tre già, vạt nhọn hoắt để làm chông. Họ đào hàng trăm hố sâu dọc theo khe núi, cắm chông tre dày đặc phía dưới, rồi ngụy trang khéo léo bằng cành cây và lá khô. Ở hai bên vách đá dựng đứng, anh cho bố trí các bẫy đá khổng lồ và những khúc gỗ lớn được buộc bằng dây rừng, chỉ cần chặt dây là đá và gỗ sẽ lao xuống đè bẹp quân địch. Thứ hai, chế tạo hỏa khí thô sơ. Tận dụng số lưu huỳnh, diêm tiêu thu được từ kho của Trịnh Bá và than củi tự chế, Lê Phong áp dụng công thức hóa học hiện đại để tinh chế ra một loại thuốc súng có sức nổ mạnh hơn thuốc súng đen thông thường của thời đại này rất nhiều. Anh cho thợ rèn đúc những ống tre dày, nhồi thuốc súng và các mảnh sắt vụn, đá dăm vào trong để làm \"Địa lôi khói\" và \"Hỏa cầu\". Ngoài ra, anh còn cho chuẩn bị hàng trăm mũi tên tẩm dầu thông để làm hỏa tiễn. Thứ ba, chuẩn bị tâm lý chiến. Lê Phong biết rằng, đối với một đội quân ô hợp như thổ phỉ, tinh thần chiến đấu phụ thuộc rất nhiều vào sự mê tín và nỗi sợ hãi ban đầu. Anh cho người chế tạo những chiếc diều sáo khổng lồ bằng khung tre và giấy bản dai. Trên thân diều gắn những ống sáo tre được khoét lỗ tinh xảo, khi bay lên cao gặp gió sẽ phát ra những âm thanh u uất, rùng rợn như tiếng khóc than của oan hồn. Đích thân Lê Phong ra trận địa, cùng ăn, cùng ngủ, cùng đào hào với dân binh. Sự hiện diện của vị Huyện lệnh trẻ tuổi nơi đầu sóng ngọn gió đã truyền một luồng sinh khí mạnh mẽ vào lòng quân dân. Nỗi sợ hãi dần bị thay thế bằng ý chí chiến đấu bảo vệ quê hương và gia đình. Chương 5: Huyết Chiến Chi Lăng Một đêm cuối thu, sương mù dày đặc bao phủ khắp núi rừng Chi Lăng. Gió bấc thổi hun hút qua khe ải, mang theo cái lạnh thấu xương. Theo tin báo, quân cướp của Hắc Hổ đã đóng quân cách khe ải chỉ ba dặm và sẽ tấn công vào sáng sớm hôm sau. Đêm đó, không gian tĩnh mịch bỗng bị phá vỡ bởi những âm thanh kỳ lạ vang vọng từ trên trời cao. Tiếng u uất, o oán lúc trầm lúc bổng, như tiếng khóc than của hàng ngàn tử sĩ đã bỏ mạng tại mảnh đất này từ ngàn năm trước. Quân cướp trong doanh trại xôn xao, nhiều tên bước ra khỏi lều, nhìn lên bầu trời tối đen như mực đầy sợ hãi. Đó chính là những chiếc diều sáo mà Lê Phong cho thả từ đỉnh núi. Những lời đồn đại về việc \"Ải Chi Lăng có thần linh oán giận, kẻ nào xâm phạm sẽ bị trừng phạt\" bắt đầu lan truyền nhanh chóng trong hàng ngũ thổ phỉ, khiến tinh thần của chúng bị lung lay nghiêm trọng ngay trước khi trận chiến bắt đầu. Sáng hôm sau, khi sương mù bắt đầu tan, Hắc Hổ dẫn đầu hai ngàn thuộc hạ tiến vào khe ải. Nhìn khe núi yên ắng không một bóng người, hắn cười lớn đầy khinh bỉ: \"Lũ nhát gan chắc đã trốn hết rồi! Huynh đệ, xông lên! Ai bắt được tên Huyện lệnh sẽ được thưởng một trăm lượng bạc!\" Quân cướp ồ ạt xông vào khe ải hẹp. Đúng lúc đội hình của chúng bị kéo dài ra và chen chúc trong lòng khe hẹp nhất, một tiếng tù và vang lên dồn dập từ trên đỉnh núi. Đó là hiệu lệnh của Lê Phong. \"Bắn!\" A Sáng gầm lên. Hàng loạt mũi tên lửa từ hai bên vách núi bắn xuống như mưa, nhắm thẳng vào các đống rơm và cành cây khô tẩm dầu thông đã được bố trí sẵn dọc khe núi. Lửa bùng cháy ngùn ngụt, cắt đứt đội hình quân cướp làm nhiều đoạn. Khói đen nghi ngút bốc lên khiến chúng không nhìn thấy đường đi, hoảng loạn la hét. \"Kích nổ địa lôi!\" Lê Phong lạnh lùng ra lệnh. Những sợi dây ngòi nổ được châm lửa nhanh chóng dẫn sâu xuống lòng đất. \"Đùng! Đùng! Đùng!\" Những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Đất đá bắn tung tóe, khói bụi mịt mù. Sức ép từ những quả địa lôi tự chế của Lê Phong cùng với mảnh sắt vụn bay ra găm thẳng vào quân cướp, hàng chục tên ngã xuống ngay lập tức. Tiếng nổ lớn vang vọng giữa hai vách đá tạo nên tiếng vang khủng khiếp, làm rung chuyển cả núi rừng. Quân cướp chưa từng thấy loại vũ khí nào có sức tàn phá dữ dội như vậy, chúng tưởng là sấm sét của thiên lôi giáng xuống, hoàn toàn vỡ trận, tranh nhau dẫm đạp lên nhau để tháo chạy ngược ra ngoài. Nhưng đường lui đã bị chặn đứng. Từ trên vách núi, những tảng đá khổng lồ và những khúc gỗ lớn được thả xích xuống, lăn lông lốc đè bẹp những tên chạy trốn. Nhiều tên hoảng loạn nhảy đại xuống các bụi rậm hai bên đường liền bị sập bẫy chông tre sắc nhọn, tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp thung lũng. Hắc Hổ cố gắng chém sát vài tên lính đào ngũ để ổn định hàng ngũ nhưng vô ích. Đúng lúc đó, Lê Phong xuất hiện trên một mỏm đá cao, chiếc áo choàng quan phục bay phần phật trong gió biên thùy. Anh chỉ tay xuống dưới, dõng dạc tuyên bố: \"Hỡi những người lính Hắc Hổ sơn! Các ngươi vốn là dân lành bị ép buộc hoặc do nghèo đói mà phải làm cướp. Hôm nay, Hắc Hổ đã đại bại, thiên lôi đã trừng phạt. Kẻ nào buông vũ khí đầu hàng, bản quan hứa sẽ khoan hồng, cấp đất cho cày cấy, làm lại cuộc đời! Kẻ nào ngoan cố chống cự, giết không tha!\" Lời tuyên bố của Lê Phong như một chiếc phao cứu sinh cho những kẻ đang tuyệt vọng. Từng tên, rồi hàng chục tên, hàng trăm tên thổ phỉ bắt đầu ném đao kiếm xuống đất, quỳ sụp xuống xin hàng. Hắc Hổ thấy đại thế đã mất, gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng, cầm đại đao lao thẳng về phía mỏm đá của Lê Phong. \"Tên quan nhãi ranh, ta liều mạng với ngươi!\" Nhưng hắn chưa kịp tiến đến gần thì một bóng người từ trên cao lao xuống như một con chim ưng. Đó là A Sáng. Với võ nghệ cao cường của một thợ săn núi rừng và sự phẫn nộ tích tụ nhiều năm, A Sáng chỉ sau mười hiệp đấu đã dùng ngọn giáo đâm trúng vai Hắc Hổ, hất văng đại đao của hắn và khống chế hoàn toàn tên thủ lĩnh hung hãn. Trận chiến Chi Lăng kết thúc với chiến thắng vang dội thuộc về quân dân huyện nha. Hai trăm tên cướp bị tiêu diệt, hơn một ngàn năm trăm tên đầu hàng, trong khi phía dân binh của Lê Phong chỉ có một số ít bị thương nhẹ. Đây là một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử quân sự vùng biên ải. Chương 6: Vạn Đại Cơ Đồ Sau chiến thắng lẫy lừng, Lê Phong không chọn cách tàn sát tù binh để lập công với triều đình như những vị quan khác thường làm. Anh hiểu rằng, gốc rễ của giặc cướp là do nghèo đói và sự quản lý yếu kém của chính quyền. Nếu chỉ giết chóc thì không bao giờ giải quyết tận gốc vấn đề. Anh cho phân loại tù binh. Những kẻ sừng sỏ, tay đã nhúng máu của nhiều dân lành thì bị xét xử nghiêm minh theo luật pháp. Còn lại hơn một ngàn hai trăm tên là những nông dân nghèo bị ép buộc hoặc lưu dân không nơi nương tựa, Lê Phong tuyên bố xóa bỏ tội trạng cho họ. Anh áp dụng chính sách \"Ngụ binh ư nông\" và mô hình \"Đồn điền binh chế\" của thời đại hiện đại: Chia họ thành các tổ đội sản xuất, cấp cho họ nông cụ, hạt giống thu giữ từ Trịnh gia, và giao cho họ khai khẩn những vùng đất hoang dọc theo biên giới. Ban ngày họ là những người nông dân cày cấy, ban đêm họ được huấn luyện quân sự để trở thành lực lượng dân binh bảo vệ biên thùy. Lê Phong cũng tiến hành cải cách nông nghiệp quy mô lớn. Anh giới thiệu kỹ thuật canh tác lúa nước hai vụ, phương pháp ủ phân hữu cơ để cải tạo đất cằn, và đặc biệt là hệ thống thủy lợi dẫn nước từ các khe suối trên núi về đồng ruộng bằng những ống tre liên hoàn. Anh cũng khuyến khích người dân trồng thêm các loại cây hoa màu ngắn ngày để dự phòng mất mùa. Chỉ sau một năm, bộ mặt của huyện Chi Lăng đã thay đổi hoàn toàn. Những cánh đồng xơ xác ngày nào giờ đây xanh mướt một màu, kho lương của huyện luôn đầy ắp, đời sống người dân ấm no, tiếng cười reo vang khắp các bản làng. Không chỉ có vậy, tận dụng vị trí cửa ngõ biên giới, Lê Phong cho thành lập một khu chợ biên mậu tại khe ải Chi Lăng. Anh thiết lập các quy tắc thương mại công bằng, giảm thuế để thu hút các thương nhân từ phương Bắc và các vùng lân cận đến giao thương. Chi Lăng nhanh chóng trở thành một trung tâm trung chuyển hàng hóa phồn vinh, sầm uất, mang lại nguồn thu khổng lồ cho ngân khố địa phương. Một ngày mùa thu lộng gió, một đoàn kỵ binh triều đình từ Thăng Long xa xôi rầm rộ tiến vào huyện lỵ Chi Lăng. Đi đầu là vị Khâm sai đại thần được hoàng đế phái đến để kiểm tra tình hình biên cương, sau khi nhận được những báo cáo mơ hồ về chiến thắng của Lê Phong. Vị Khâm sai bước vào ranh giới huyện, không khỏi ngỡ ngàng trước những gì nhìn thấy. Trước mắt ông không phải là một vùng đất hoang tàn, đói kém, đầy rẫy giặc cướp như trong hình dung của triều đình, mà là những con đường lát đá sạch sẽ, những cánh đồng lúa chín vàng trĩu hạt, và một lực lượng quân dân tinh nhuệ, trang bị chỉnh tề, tinh thần phấn chấn đang đứng gác nghiêm trang dọc hai bên đường. Tại huyện nha khang trang, Khâm sai đại thần long trọng tuyên đọc thánh chỉ của hoàng đế: Thiên tử vô cùng khen ngợi tài trị quốc và quân sự của Lê Phong, quyết định xóa bỏ mọi tội danh trước đây, thăng chức cho anh làm Thị lang Bộ Hộ, triệu hồi về kinh đô Thăng Long để giúp triều đình cải cách tài chính và nông nghiệp quốc gia. Nghe xong thánh chỉ, Lão Sâm, A Sáng và hàng ngàn người dân tập trung ngoài sân huyện nha đều im lặng, ánh mắt họ lộ rõ vẻ lo lắng và buồn bã. Họ sợ vị quan phụ mẫu tuyệt vời này sẽ rời bỏ họ để trở về chốn phồn hoa đô hội. Lê Phong quỳ nhận thánh chỉ, nhưng sau khi đứng dậy, anh mỉm cười, nhìn thẳng vào vị Khâm sai đại thần và nói khéo léo: \"Hạ thần xin tạ ơn hoàng ân bao la của bệ hạ. Nhưng Chi Lăng là cửa ngõ phên dậu của nước nhà, tình hình biên thùy tuy tạm yên nhưng nền móng chưa thực sự vững chắc. Hạ thần đã quen với cuộc sống của người dân nơi đây, nguyện xin bệ hạ cho phép hạ thần được ở lại Chi Lăng thêm vài năm nữa để hoàn thành tâm nguyện xây dựng nơi này thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một cõi biên thùy phồn vinh để bảo vệ vững chắc giang sơn Đại Việt.\" Khâm sai đại thần vô cùng kinh ngạc trước quyết định của Lê Phong. Ở thời đại này, ai cũng mong muốn được làm quan ở kinh đô, vậy mà vị quan trẻ này lại từ chối vinh hoa phú quý để ở lại nơi biên thùy gian khó. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lê Phong và sự đồng lòng, kính trọng của hàng ngàn người dân phía ngoài, vị Khâm sai hiểu rằng, người đàn ông này không thuộc về những cuộc tranh giành quyền lực tầm thường ở triều đình. Anh có một sứ mệnh lớn lao hơn nhiều. \"Lê đại nhân quả thực là một bậc kỳ tài, tấm lòng vì dân vì nước của đại nhân khiến bản quan vô cùng cảm phục. Bản quan sẽ về triều tâu bày trung thực với bệ hạ!\" Khâm sai đại thần chắp tay kính cẩn nói. Đoàn kỵ binh triều đình rời đi trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Lê Phong đứng trên đỉnh ải Chi Lăng hùng vĩ, nhìn giang sơn gấm vóc trải dài trước mắt. Gió biên thùy thổi tung mái tóc anh, mang theo hương thơm của lúa chín và sự tự do của đất trời. Anh biết, vương triều ngoài kia rồi sẽ có lúc hưng thịnh, lúc suy vong theo quy luật của lịch sử, nhưng ở mảnh đất Chi Lăng này, anh đã gieo xuống những hạt giống của sự văn minh, tiến bộ và hạnh phúc thực sự cho nhân dân. Đó mới chính là vạn đại cơ đồ vững bền nhất mà anh muốn xây dựng.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay