Tiếng Khóc Dưới Giếng Cổ Gia Tộc Họ Trịnh

Cây bútNguyễn Ngọc Ngạn Phong
Chủ đề
Kinh dị
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG 1: LỜI TRIỆU HỒI TỪ ĐẤT TỔ Chiếc xe khách liên tỉnh cũ kỹ, rỉ sét gầm rít lao đi trong màn mưa sụt sùi của những ngày đầu tháng Bảy âm lịch. Tiếng lốp xe miết trên mặt đường nhựa bong tróc, phát ra những âm thanh rin rít nghe buốt óc. Trong xe, mùi khói thuốc lá rẻ tiền quyện với mùi áo mưa ẩm mốc và tiếng gà vịt nhốt trong giỏ tre tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Nam ngồi sát cửa sổ, trán tựa vào lớp kính mờ đục nước mưa. Anh nhìn ra ngoài, nơi những rặng tre già ngả nghiêng trong gió bão, trông như những cánh tay khẳng khiu của những bộ xương khô đang vẫy chào kẻ lữ hành cô độc. Nam là một phóng viên tự do, chuyên viết về các đề tài văn hóa dân gian và những hiện tượng siêu nhiên kỳ bí. Anh vốn là người có tư duy logic, không dễ dàng tin vào những chuyện ma quỷ dị đoan. Thế nhưng, bức thư mà anh nhận được ba ngày trước từ người chú ruột - Trịnh Xuân - đã khiến anh không thể ngồi yên. Bức thư được viết vội vã trên mảnh giấy hoen ố, nét chữ run rẩy và nồng nặc mùi bùn đất ẩm mốc: "Nam ơi, con phải về gấp. Chị họ con, con bé Lan... nó mất rồi. Người ta vớt nó lên từ cái giếng cổ sau nhà thờ họ. Chết oan uổng lắm, mặt mũi chẳng còn nguyên vẹn. Cả họ Trịnh ta đang đứng trước đại họa trùng tang. Con là đứa duy nhất có học thức ở thành phố, hãy về giúp gia đình minh oan cho nó, hoặc ít nhất là tiễn nó một đoạn đường... Về ngay trước rằm tháng Bảy, nếu không sẽ không kịp nữa..." Đọc lại những dòng chữ ấy, lòng Nam thắt lại. Lan là người chị họ thanh mai trúc mã của anh, một cô gái hiền lành, xinh đẹp và là cô giáo tiểu học của làng. Làm sao một người như Lan lại có thể tự tử dưới giếng cổ? Và "đại họa trùng tang" mà chú Xuân nhắc đến là gì? Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí Nam khi chiếc xe dần tiến vào địa phận làng Cổ Nguyệt, một ngôi làng cổ nằm cô lập ven sông Đuống. CHƯƠNG 2: NGÔI LÀNG SƯƠNG PHỦ BÊN SÔNG Làng Cổ Nguyệt đón Nam bằng một bầu không khí u ám đến rợn người. Sương mù dày đặc từ dòng sông Đuống phả vào, bao trùm lên những mái ngói rêu phong và những bức tường đá ong xám xịt. Con đường đất dẫn vào làng nhão nhoét, trơn trượt sau những trận mưa ngâu dầm dề. Hai bên đường, những rặng tre già ken đặc, cành lá đan xen vào nhau che khuất cả ánh sáng mặt trời yếu ớt của buổi chiều tà. Nam xuống xe ở đầu làng. Anh đi bộ qua chiếc cổng làng cổ kính, nơi có ba chữ Hán "Cổ Nguyệt Thôn" đã bị rêu xanh phủ kín, mờ nhạt như những vết bầm tím trên da thịt người chết. Gió sông thổi về từng đợt lạnh buốt, mang theo mùi tanh nồng của bùn đất và vị mặn chát của nước phù sa. Khi đi ngang qua bến đò cũ, Nam bắt gặp một ông lão chèo đò độc nhãn đang ngồi hút thuốc lào dưới mái hiên lá rách nát. Thấy Nam đi qua, ông lão ngước mắt nhìn, con mắt còn lại đục ngầu như có một lớp màng mây bao phủ. Ông rít một hơi thuốc dài, phả khói ra không trung rồi cất giọng khàn khàn, nghe như tiếng hai mảnh gỗ mục cọ xát vào nhau: "Cậu trẻ kia, về họ Trịnh đấy à? Đêm nay là rằm tháng Bảy rồi, người sống thì nên đóng chặt cửa, kẻo người dưới giếng lên gõ cửa đòi nợ đấy." Nam khựng lại, da gà gai ốc tự dưng nổi lên khắp người. Anh quay sang hỏi: "Cụ ơi, cụ vừa nói gì cơ? Ai đòi nợ ai ạ?" Nhưng ông lão không trả lời, chỉ lầm lũi cúi đầu gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc vào mạn thuyền, miệng lẩm bẩm những câu hát đồng dao ma quái: "Tháng Bảy nước lên, giếng sâu xích sắt... Ai oán hồn ai, lột da đắp mặt..." Biết không thể hỏi thêm được gì từ ông lão kỳ dị này, Nam tặc lưỡi bỏ đi. Bước chân anh dồn dập hơn trên con đường đất đỏ. Ngôi nhà tổ của dòng họ Trịnh nằm ở cuối làng, biệt lập với những nhà xung quanh bởi một bức tường gạch cao vút, phía trên cắm đầy những mảnh chai vỡ rỉ sét. CHƯƠNG 3: XÁC CHẾT KHÔNG MẶT Ngôi nhà thờ họ Trịnh là một công trình kiến trúc cổ kính theo kiểu nhà năm gian hai chái, được dựng bằng gỗ lim đen bóng. Sân nhà được lát bằng gạch Bát Tràng, giờ đây đã mọc đầy rêu xanh và trơn trượt. Giữa sân đặt một chiếc bể cạn trồng sen, nhưng nước trong bể đã chuyển sang màu đen kịt, những lá sen héo úa, rũ rượi như những bàn tay khô héo của người chết. Nam bước vào trong nhà. Không khí bên trong lạnh lẽo và nồng nặc mùi nhang trầm quyện với một mùi hôi thối kỳ lạ, rất nhẹ nhưng vô cùng dai dẳng, giống như mùi của xác động vật phân hủy dưới nước lâu ngày. Trên chiếc sập gỗ giữa nhà, một chiếc quan tài sơn son thếp vàng đã xỉn màu được đặt trang trọng. Xung quanh là những vòng hoa trắng muốt và vài người họ hàng đang ngồi sụt sùi khóc lóc. Chú Xuân bước ra đón Nam. Nhìn thấy chú, Nam không khỏi bàng hoàng. Chỉ mới nửa năm không gặp mà chú Xuân trông như một bộ xương khô biết đi. Má chú hóp sâu, mắt thâm quầng và đầy những tia máu đỏ, hai bàn tay run rẩy không ngừng bám chặt lấy chiếc gậy tre. "Nam... con đã về rồi..." - Chú Xuân run run nói, giọng nghẹn ngào. "Chú Xuân, chuyện này là sao? Chị Lan tại sao lại..." - Nam hỏi gặng. Chú Xuân nhìn quanh quất với vẻ sợ hãi, rồi kéo Nam vào gian buồng trong, nơi đặt thi thể tạm thời của Lan trước khi khâm liệm. Trên chiếc giường tre, thi thể Lan được phủ một tấm vải liệm màu trắng. "Thầy cúng bảo chưa được liệm ngay. Phải đợi qua đêm nay, đêm rằm tháng Bảy..." - Chú Xuân thì thầm, hàm răng đánh vào nhau lập cập. Nam tiến lại gần chiếc giường, hít một hơi thật sâu rồi từ từ lật tấm vải liệm che mặt Lan lên. Dù đã chuẩn bị tâm lý, Nam vẫn không khỏi kinh hoàng thét lên một tiếng nhỏ và lùi lại hai bước. Khuôn mặt của Lan... hoàn toàn không còn nữa. Không phải bị biến dạng do va đập hay thối rữa, mà toàn bộ lớp da mặt của cô đã bị lột một cách sạch sẽ, để lộ ra lớp thịt đỏ hỏn, những thớ cơ và mạch máu đông cứng lại trong một biểu cảm đau đớn tột cùng. Đôi mắt cô mở trừng trừng, lòng trắng dã dã nhìn lên trần nhà đầy mạng nhện. Điều kinh khủng hơn cả là trong khuôn miệng há hốc của cô, đầy ắp bùn đất đen kịt và những đoạn rễ sen mục nát. "Tại sao lại thế này? Ai đã làm chuyện dã man này với chị ấy?" - Nam phẫn nộ hỏi, hai tay nắm chặt thành nắm đấm. "Không phải người làm..." - Chú Xuân sụp xuống đất, ôm đầu khóc nức nở - "Là nó... Nó về đòi nợ... Oán hồn dưới giếng cổ... Nó đã lột da mặt của con bé Lan..." CHƯƠNG 4: TIẾNG XÍCH SẮT TRONG ĐÊM Nam được sắp xếp ngủ ở gian buồng phía Tây, ngay sát vách đất nhìn ra mảnh vườn sau nhà. Mảnh vườn này hoang vu, cỏ dại mọc lút đầu gối. Ở chính giữa vườn là chiếc giếng cổ - nguồn cơn của mọi nỗi khiếp sợ. Chiếc giếng được xây bằng những phiến đá xanh nguyên khối lớn, xung quanh thành giếng bám đầy rêu đen mốc thếch. Miệng giếng không để hở mà được đậy kín bằng một phiến đá lớn khác, phía trên quấn chằng chịt những sợi xích sắt to bản, rỉ sét loang lổ. Một cây khế cổ thụ xù xì, thân cây uốn éo như một con trăn khổng lồ, nghiêng mình che bóng mát cho chiếc giếng cổ. Những chùm rễ của nó đâm sâu, ôm chặt lấy thành giếng như muốn bóp nghẹt nó. Đêm đầu tiên ở ngôi nhà cổ, Nam không tài nào chợp mắt được. Tiếng mưa ngâu rả rích trên mái ngói tạo nên những âm thanh đơn điệu, não nề. Đồng hồ điểm đúng mười hai giờ đêm. Bỗng nhiên, tiếng mưa dường như nhỏ lại, nhường chỗ cho một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía vườn sau. *Xoảng... xoảng... sột soạt...* Đó là tiếng xích sắt va vào nhau và tiếng kim loại nặng nề bị kéo lê trên mặt đất. Nam nín thở, ngồi bật dậy trên giường. Tai anh dỏng lên nghe ngóng. *Xoảng... sột soạt... xoảng...* Âm thanh đó mỗi lúc một rõ hơn, chậm rãi nhưng vô cùng đều đặn. Nó phát ra từ hướng chiếc giếng cổ. Nam lấy hết can đảm, nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ gỗ, hé mắt nhìn qua khe hở. Trời tối đen như mực, nhưng nhờ có những tia chớp thỉnh thoảng lóe lên từ phía chân trời, Nam có thể nhìn thấy một cảnh tượng rợn tóc gáy. Phiến đá đậy trên miệng giếng cổ đang từ từ rung chuyển. Những sợi xích sắt quấn quanh nó căng ra, phát ra những tiếng kêu kèn kẹt chịu lực. Từ khe hở giữa phiến đá và thành giếng, một thứ chất lỏng màu đen, đặc quánh như bùn loãng bắt đầu trào ra, chảy tràn xuống thảm cỏ xung quanh. Rồi, một bàn tay... không, một thứ giống như bàn tay nhưng khẳng khiu, đen đúa và bám đầy rêu tảo, từ từ thò ra từ lòng giếng, bám chặt lấy mép đá xanh. Nam run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh muốn nhắm mắt lại nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi tột độ đã đóng băng mọi giác quan của anh. Một bóng người từ từ bò ra từ chiếc giếng cổ. Bóng người đó mặc một chiếc áo tứ thân rách nát, sũng nước và bùn đất. Mái tóc dài rũ rượi xõa xuống che kín khuôn mặt. Sinh vật đó không đi bằng hai chân, mà nó bò trườn trên mặt đất một cách uốn éo, giống như một con rắn khổng lồ, hướng thẳng về phía gian buồng của Nam. *Tách... tách... tách...* Tiếng nước chảy ròng ròng từ thân thể nó xuống nền đất. Tiếng động đó ngày một gần hơn. Nó đã leo lên hiên nhà. *Cộc... cộc... cộc...* Ba tiếng gõ cửa chậm rãi vang lên ngay phía sau bức vách gỗ nơi Nam đang đứng. Khoảng cách gần đến mức Nam có thể nghe thấy tiếng thở khò khè, òng ọc nước từ phía bên kia cánh cửa. "Nam... cứu chị... Dưới này lạnh lắm... Bùn đất ngập tai chị rồi... Nam ơi..." Giọng nói đó... đúng là giọng của Lan, nhưng nó méo mó, trầm đục và vọng lại như thể được phát ra từ một chiếc hang sâu chứa đầy nước. Nam kinh hoàng thối lui, vấp phải chiếc ghế đẩu và ngã nhào xuống đất. Tiếng động nhỏ này dường như đã đánh động sinh vật phía bên ngoài. Tiếng gõ cửa đột ngột chuyển thành tiếng cào xé dữ dội. *Sột soạt! Sột soạt!* Tiếng móng tay sắc nhọn nghiến vào thớ gỗ nghe buốt óc. Nam nhắm chặt mắt, ôm đầu chờ đợi cái chết. Nhưng đúng lúc đó, tiếng gà rừng gáy sáng vang lên từ phía xa. Tiếng cào xé lập tức dừng lại. Một tiếng rít rùng rợn vang lên rồi lịm dần. Khi Nam mở mắt ra, trời đã tảng sáng. Trên bậu cửa sổ gỗ, một vệt bùn đen kịt, tanh nồng mùi sông nước vẫn còn ướt át. CHƯƠNG 5: CUỐN NHẬT KÝ ĐẪM MÁU Sáng hôm sau, Nam quyết định phải tự mình tìm hiểu sự thật. Anh không thể ngồi chờ chết trong ngôi nhà này. Lợi dụng lúc chú Xuân và mọi người đang bận rộn chuẩn bị cho nghi lễ cúng rằm ở nhà ngoài, Nam lẻn vào phòng riêng của Lan. Căn phòng của Lan vẫn giữ nguyên trạng như khi cô còn sống. Mùi phấn rôm nhẹ nhàng quyện với mùi sách vở cũ. Trên bàn làm việc, những cuốn giáo án được xếp ngăn nắp. Nam lục tìm khắp nơi, từ tủ quần áo đến gầm giường, hy vọng tìm thấy một manh mối nào đó. Cuối cùng, dưới một tấm ván gỗ lỏng lẻo ở góc phòng, Nam phát hiện ra một chiếc hộp sắt nhỏ rỉ sét. Bên trong hộp là một cuốn sổ tay bìa da màu xanh - nhật ký của Lan. Nam vội vàng lật mở những trang giấy cuối cùng. Nét chữ của Lan ở những trang này vô cùng nguệch ngoạc, thể hiện sự hoảng loạn tột độ của người viết: "Ngày 12 tháng 6: Mình lại nghe thấy tiếng gọi đó. Nó phát ra từ cái giếng cổ sau nhà. Mỗi khi đêm xuống, có ai đó cứ gọi tên mình: 'Lan... Lan...'. Khi mình kể chuyện này với bố, mặt ông biến sắc, cắt không còn một giọt máu. Ông mắng mình hoang đường và cấm mình không được bén mảng đến gần vườn sau. Nhưng tại sao ánh mắt bố nhìn mình lại tràn đầy sự tội lỗi và sợ hãi đến thế?" "Ngày 28 tháng 6: Mình đã thấy nó. Đêm qua, khi đang ngủ, mình cảm thấy có một luồng khí lạnh buốt bao trùm lấy căn phòng. Khi mở mắt ra, mình thấy một người đàn bà không có mặt đang ngồi ngay đầu giường của mình. Bà ta cầm một con dao sắc nhọn, cứa từng nhát vào hư không, như thể đang cố gắng cắt gọt một khuôn mặt cho riêng mình. Bà ta nhìn mình bằng cái đầu trống rỗng, nhầy nhụa bùn đất và thì thầm: 'Da mặt của mày đẹp quá... mịn màng quá... Cho ta xin nhé...'. Mình muốn hét lên nhưng cổ họng cứng đờ." "Ngày 10 tháng 7: Hôm nay mình đã nghe lén được cuộc trò chuyện giữa bố và các cụ trưởng lão trong họ. Họ nói về 'thế mạng', về 'món nợ máu ba mươi năm'. Họ bảo chu kỳ ba mươi năm đã đến, nếu không dâng hiến một người con gái trinh trắng của dòng họ Trịnh cho cái giếng cổ, oán hồn của 'Mận' sẽ nổi giận và tiêu diệt cả dòng họ. Bố đã khóc, nhưng ông đã đồng ý. Họ muốn dùng mình để làm vật tế thần! Mình phải chạy trốn... Mình phải thoát khỏi ngôi làng quỷ ám này..." "Ngày 14 tháng 7: Không thể trốn thoát được. Tất cả các lối ra vào làng đều bị người dân canh giữ. Họ nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, như thể mình đã là một cái xác không hồn. Sợi xích sắt trên giếng cổ đang lỏng dần. Bà ta đang đến rất gần... Hôm nay là ngày cuối cùng của mình rồi... Nam ơi, nếu em có mệnh hệ gì, xin anh hãy tìm ra sự thật..." Trang nhật ký kết thúc bằng một vết máu khô loang lổ, chuyển sang màu nâu xỉn. Đầu óc Nam quay cuồng. Anh không thể tin vào những gì mình vừa đọc. Một hủ tục hiến tế người sống ngay giữa thế kỷ 21? Và "Mận" là ai? Món nợ máu ba mươi năm là gì? CHƯƠNG 6: TỘI ÁC NĂM ẤT DẬU Nam cầm cuốn nhật ký, đùng đùng sát khí bước ra nhà ngoài. Anh tìm gặp chú Xuân, lúc này đang ngồi thẫn thờ bên bàn thờ tổ tiên. Nam ném mạnh cuốn nhật ký lên bàn, giọng đanh lại: "Chú Xuân! Chú giải thích thế nào về những chuyện này? Chị Lan không hề tự tử! Chính chú và những người trong dòng họ này đã bức tử chị ấy! Ai là Mận? Món nợ máu ba mươi năm là cái gì?" Nhìn thấy cuốn nhật ký, chú Xuân như người mất hồn. Chú run rẩy cầm lấy nó, rồi đột nhiên quỳ sụp xuống chân Nam, khóc lóc thảm thiết: "Nam ơi! Chú biết tội của chú rồi... Nhưng chú không có cách nào khác! Nếu không làm thế, cả họ Trịnh này sẽ tuyệt diệt! Lời nguyền đó là có thật... Con không biết những gì tổ tiên chúng ta đã làm đâu..." Trong tiếng nấc nghẹn ngào và tiếng mưa rơi rả rích ngoài sân, chú Xuân cuối cùng đã hé lộ bí mật đen tối, kinh hoàng nhất của dòng họ Trịnh - một tội ác đã bị chôn giấu suốt sáu mươi năm qua. Năm 1945 - năm Ất Dậu, nạn đói khủng khiếp hoành hành khắp miền Bắc. Người chết đói như ngả rạ, thây ma chất đầy đường. Khi đó, gia đình cụ Trịnh Bá (ông nội của chú Xuân và Nam) là một trong những hộ khá giả nhất vùng. Trong nhà cụ có một cô hầu gái tên là Mận. Mận là một cô gái mồ côi xinh đẹp, chăm chỉ, được cha mẹ để lại cho một chút của cải là một túi vàng nhỏ và vài món trang sức quý giá. Khi nạn đói lên đến đỉnh điểm, lòng tham và sự ích kỷ đã biến con người thành quỷ dữ. Cụ Trịnh Bá phát hiện ra số vàng của Mận. Để chiếm đoạt số tài sản đó nhằm mua lương thực cứu sống cả gia đình, cụ Trịnh Bá đã vu oan cho Mận tội ăn cắp bảo vật của dòng họ và làm bùa ngải hãm hại gia chủ. Trong một đêm mưa gió bão bùng, cụ Trịnh Bá cùng các con trai đã đánh đập Mận dã man, lột sạch quần áo và vàng bạc trên người cô. Để bịt đầu mối, họ đã dùng những sợi xích sắt nặng nề quấn quanh người Mận, lôi cô ra vườn sau và ném cô xuống chiếc giếng sâu khi cô vẫn còn thoi thóp thở. Họ dùng một phiến đá lớn đậy kín miệng giếng, dùng xích sắt khóa chặt và dán bùa yểm mệnh lên trên, bỏ mặc cô chết dần chết mòn trong bóng tối lạnh lẽo và bùn lầy. Nhờ số vàng cướp được từ Mận, dòng họ Trịnh đã vượt qua nạn đói, ngày càng giàu có và thế lực. Thế nhưng, sự giàu sang đó được xây dựng trên xương máu và oán hận tột cùng của một linh hồn oan khuất. Trước khi trút hơi thở cuối cùng dưới đáy giếng sâu, Mận đã dùng máu của mình viết lên thành giếng lời nguyền rủa độc địa: "Tao sẽ lấy lại những gì các người đã cướp! Cứ mỗi ba mươi năm, tao sẽ ngoi lên đòi một mạng con gái trinh trắng của họ Trịnh. Tao sẽ lột da mặt của chúng nó, bắt chúng nó nếm trải sự thối rữa và lạnh lẽo dưới đáy giếng này cho đến khi dòng họ Trịnh tuyệt tử tuyệt tôn!" Lời nguyền đó đã ứng nghiệm lần đầu tiên vào năm 1975, khi người cô ruột của Nam - Trịnh Thị Mai - chết thảm dưới giếng cổ với khuôn mặt bị lột sạch da. Và tròn ba mươi năm sau, năm 2005, nạn nhân tiếp theo chính là Lan. "Nhưng tại sao Lan đã chết rồi mà sợi xích sắt trên giếng vẫn tiếp tục rung chuyển?" - Nam hỏi, lòng đầy ghê sợ. Chú Xuân ngước đôi mắt đầy hoảng loạn nhìn Nam: "Thầy cúng bảo... oán khí của Mận lần này quá lớn. Con bé Lan trước khi chết đã chống cự dữ dội, khiến bùa yểm trên giếng bị rách. Mận không chỉ muốn một mạng người nữa... Bà ta muốn lấy cả đứa con gái út của nhà ta... Nó đang đến..." Nam giật nảy mình, tim như ngừng đập. Đứa con gái út của nhà chú Xuân... chính là Vy, em gái ruột của Nam! Vy hiện đang học đại học ở Hà Nội, và theo lịch trình, cô bé sẽ về quê chiều nay để dự đám tang của Lan. "Vy đang về đây! Chú phải dừng nghi lễ này lại! Chúng ta phải đưa Vy đi trốn!" - Nam gào lên. "Không kịp nữa rồi..." - Một giọng nói khàn khàn, lạnh lùng vang lên từ phía cửa. Nam quay lại. Cụ Tự - trưởng lão lớn tuổi nhất làng, cùng vài thanh niên vạm vỡ trong họ đã đứng đó tự bao giờ. Trên tay họ là những sợi dây thừng và những cây gậy tre dày đặc. Ánh mắt họ nhìn Nam lạnh lẽo, vô hồn như những bức tượng đá. "Vì sự sinh tồn của cả dòng họ Trịnh, và của cả ngôi làng này, nghi lễ hiến tế phải được hoàn thành. Con bé Vy... phải ở lại" - Cụ Tự lạnh lùng ra lệnh. CHƯƠNG 7: NGHI LỄ ĐÊM RẰM THÁNG BẢY Nam lao vào định chống cự, nhưng anh nhanh chóng bị nhóm thanh niên áp đảo. Họ đè nghiến anh xuống sàn nhà, dùng dây thừng trói chặt anh vào chiếc cột lim lớn ở gian giữa. Nam gào thét, chửi rủa, nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng đáng sợ của những người họ hàng và tiếng mưa rơi ngày một lớn ngoài hiên. Nửa tiếng sau, một chiếc xe taxi dừng lại trước cổng họ Trịnh. Vy bước xuống xe, tay xách chiếc ba lô nhỏ. Cô bé vừa bước vào sân liền bị hai người thanh niên giữ chặt lấy tay. "Anh Nam! Chú Xuân! Có chuyện gì thế này? Thả cháu ra!" - Vy hét lên trong sợ hãi. Nam nhìn thấy em gái, lòng đau như cắt. Anh cố sức giãy giụa, khiến những sợi dây thừng khía sâu vào da thịt đến chảy máu: "Vy! Chạy đi! Chạy mau đi em! Bọn họ là lũ quỷ dữ! Chạy đi!" Nhưng Vy không thể thoát khỏi những cánh tay lực lưỡng. Họ đưa cô bé vào gian buồng trong, khóa chặt cửa lại. Cụ Tự đứng trước bàn thờ tổ tiên, bắt đầu thắp hương và lẩm nhẩm những bài văn khấn cổ bằng thứ ngôn ngữ quái dị, âm u. Đêm rằm tháng Bảy buông xuống. Bầu trời không một ánh sao, chỉ có những đám mây đen đặc cuồn cuộn kéo đến, che lấp cả vầng trăng tròn đỏ rực như một con mắt rỉ máu. Cơn bão ập đến. Gió rít qua các khe cửa gỗ tạo nên những tiếng hú ghê rợn. Đúng mười hai giờ đêm, một tiếng sét cực lớn đánh trúng cây khế cổ thụ sau nhà, chẻ đôi thân cây làm hai nửa. Tiếng nổ đinh tai nhức óc khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ phía vườn sau, một tiếng gầm rú thảm thiết, oán hận vang lên. Tiếng xích sắt xé gió co kéo dữ dội. *Rắc! Rắc! Đoàng!* Những sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh giếng cổ cuối cùng đã bị đứt tung dưới sức mạnh của oán khí tích tụ sáu mươi năm. Phiến đá đậy miệng giếng bị hất văng ra xa, vỡ vụn. Nước giếng đen ngòm, hôi thối như xác phân hủy bắt đầu phun trào lên như một vòi rồng đen tối. Từ trong lòng giếng, oán hồn của Mận từ từ bò lên. Thân hình mụ giờ đây khổng lồ và dị dạng hơn trước rất nhiều. Lớp da thịt thối rữa, chảy xệ bám đầy bùn đất và những sinh vật bò sát gớm ghiếc. Cái đầu của mụ không có mặt, nhưng trên đó đang lờ mờ hiện lên khuôn mặt oán hận của Lan và người cô Mai năm xưa, chúng khóc lóc, la hét trong đau đớn tột cùng. Mụ bò trườn qua bãi cỏ héo úa, hướng thẳng về phía nhà chính. Mỗi nơi mụ đi qua, cỏ cây đều héo rũ, biến thành một màu đen cháy xém. CHƯƠNG 8: CƠN THỊNH NỘ CỦA OÁN HỒN Cửa sau của ngôi nhà thờ họ bị một lực lượng vô hình đánh sập. Gió lạnh và mùi hôi thối nồng nặc ùa vào trong nhà, dập tắt toàn bộ nến và đèn dầu. Không gian chìm vào bóng tối tịch mịch, chỉ được chiếu sáng bởi những tia chớp xanh lét ngoài trời. Cụ Tự và đám thanh niên quỳ rạp xuống đất, run rẩy gõ đầu xuống nền gạch, miệng lẩm bẩm cầu xin: "Thần giếng hiển linh... Chúng con dâng hiến lễ vật... Xin người nhận lấy và tha mạng cho dòng họ..." Oán hồn của Mận bò vào giữa gian nhà. Mụ dừng lại trước mặt cụ Tự. Một cánh tay thối rữa, móng tay dài sắc nhọn như dao găm từ từ đưa lên, chạm vào đỉnh đầu cụ Tự. Cụ Tự run rẩy không dám nhúc nhích. Nhưng mụ không nhận lễ vật một cách hòa bình như họ nghĩ. Oán hận sáu mươi năm qua không thể dễ dàng hóa giải bằng một mạng người. *Phập!* Móng tay của mụ cắm sâu vào da đầu cụ Tự. Cụ lão hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Mụ kéo mạnh tay xuống, lột sạch lớp da mặt của cụ Tự ra như người ta lột da một con thú. Máu tươi bắn tung tóe lên bức hoành phi câu đối cổ. Cụ Tự đổ gục xuống, giãy giụa trong vũng máu rồi tắt thở. Đám thanh niên kinh hoàng gào thét, bỏ chạy toán loạn. Nhưng những dải bùn đen từ thân thể Mận như những xúc tu khổng lồ lao ra, quấn chặt lấy chân họ, kéo lê họ về phía mụ. Những tiếng thét xé lòng vang lên liên tiếp trong đêm tối. Từng người một bị lột da mặt, máu nhuộm đỏ cả nền nhà thờ họ. Chú Xuân lúc này đã hoàn toàn phát điên. Chú cười sằng sặc, lao ra ôm lấy chân oán hồn: "Mận ơi! Tôi trả vàng cho cô đây! Trả lại mạng cho tôi! Trả lại đây!" Mận cúi xuống nhìn chú Xuân. Mụ há cái miệng rộng ngoác, đen ngòm không có răng, phun ra một luồng bùn đất đặc quánh thẳng vào miệng chú Xuân, khiến chú nghẹn thở, trợn mắt lên rồi chết nghẹn tại chỗ. Nam chứng kiến cảnh tượng tàn sát kinh hoàng đó, lòng ngập tràn nỗi sợ hãi nhưng bản năng bảo vệ em gái đã giúp anh vượt lên tất cả. Anh dùng hết sức bình sinh, ma sát mạnh sợi dây thừng trói tay vào một góc cạnh nhọn của chiếc cột lim. Da cổ tay anh bị rách nát, máu chảy ròng ròng, nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn. *Phựt!* Sợi dây thừng đứt ra. Nam tự do. Anh lập tức lao vào buồng trong, dùng hết sức đạp gãy cánh cửa gỗ đang khóa chặt Vy. "Vy! Đi theo anh! Mau lên!" - Nam hét lớn, kéo Vy chạy ra ngoài. Thế nhưng, khi họ vừa chạy ra đến gian giữa, oán hồn của Mận đã đứng chặn ngay trước cửa ra vào. Cái đầu không mặt của mụ hướng về phía Vy, phát ra những tiếng rên rỉ thèm khát. Mụ đưa bàn tay đầy máu và bùn đất về phía cô bé. CHƯƠNG 9: CHÔN VÙI KÝ ỨC Vy kinh hoàng khóc thét lên, trốn sau lưng Nam. Nam đứng chắn trước em gái, tay vớ lấy chiếc lư hương bằng đồng nặng trịch trên bàn thờ tổ tiên. "Mày cút đi! Đồ quỷ dữ!" - Nam hét lớn, lấy hết sức bình sinh ném mạnh chiếc lư hương vào đầu oán hồn. *Bốp!* Chiếc lư hương trúng đích, khiến cái đầu của mụ vẹo sang một bên, bùn đất bắn ra tung tóe. Mụ đau đớn rít lên một tiếng chói tai, sóng âm mạnh đến mức làm vỡ vụn toàn bộ chén đĩa và những tấm kính cửa sổ xung quanh. Nam tranh thủ cơ hội đó, kéo Vy chạy ra sân sau. Anh biết rằng lối cửa trước đã bị chặn, và cách duy nhất để thoát thân là chạy ra phía tường bao vườn sau để trèo ra ngoài. Thế nhưng, khi ra đến vườn sau, cảnh tượng trước mắt khiến họ tuyệt vọng. Toàn bộ khu vườn đã biến thành một đầm lầy bùn đen ngập ngụa. Chiếc giếng cổ đang sục sôi, phun ra những luồng khí độc màu xám xịt. Oán hồn của Mận đã đuổi kịp. Mụ bò trườn trên đầm lầy một cách nhanh chóng, những xúc tu bùn đen lao đến quấn chặt lấy chân Vy, kéo cô bé về phía miệng giếng. "Anh Nam! Cứu em!" - Vy khóc lóc, hai tay bấu víu tuyệt vọng vào những ngọn cỏ dại. Nam lao đến, dùng hai tay giữ chặt lấy tay Vy, cố sức kéo lại. Nhưng sức mạnh của oán hồn quá lớn, hai anh em dần bị kéo về phía miệng giếng cổ đang mở rộng như một chiếc miệng quỷ đang chờ nuốt chửng con mồi. Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Nam nhìn thấy nửa thân cây khế cổ thụ bị sét đánh đổ gãy, đang nằm chênh vênh ngay trên mép giếng. Những chiếc rễ khổng lồ của nó vẫn còn bám sâu vào lòng đất, nhưng thân cây đã bị nứt toác, chỉ cần một lực tác động mạnh là sẽ hoàn toàn sụp đổ xuống giếng. Nam đưa mắt nhìn Vy, rồi nhìn sang thân cây khế. Anh đưa ra một quyết định táo bạo. Nam buông một tay của Vy ra, nhoài người vớ lấy chiếc rìu đốn củi đang cắm trên một khúc gỗ gần đó. Anh lấy hết sức, lao đến băm mạnh rìu vào phần thân cây khế còn sót lại đang giữ thăng bằng. "Mận! Món nợ của họ Trịnh, hôm nay tao sẽ chấm dứt nó!" - Nam gầm lên. *Chát! Chát! Chát!* Những nhát rìu chí mạng chém vào thân gỗ mục. Cây khế cổ thụ rên rỉ, bắt đầu nghiêng dần về phía miệng giếng. Phát hiện ra ý định của Nam, oán hồn của Mận rú lên một tiếng kinh hoàng. Mụ buông Vy ra, lao những xúc tu bùn đen về phía Nam, quấn chặt lấy cổ anh và nhấc bổng anh lên không trung. Nam bị siết cổ, mặt mũi tím tái, hơi thở lịm dần. Nhưng bằng chút tàn lực cuối cùng, anh dùng cả hai tay vung chiếc rìu, chém một nhát quyết định vào điểm yếu nhất của thân cây. *RẮC... ĐOÀNG!* Thân cây khế khổng lồ nặng hàng tấn hoàn toàn gãy rụp, đổ sụp xuống, kéo theo toàn bộ đất đá xung quanh và đổ thẳng vào lòng chiếc giếng cổ. Một tiếng nổ lớn vang lên. Hàng tấn đất đá, thân cây và những phiến đá xanh đổ ập xuống lòng giếng, lấp cạn hoàn toàn chiếc giếng cổ sâu hoắm. Oán hồn của Mận bị sức nặng của cây cổ thụ và đất đá đè bẹp, mụ thét lên một tiếng ai oán rồi dần dần tan rã thành những vũng nước bùn vô hại. Những xúc tu quấn quanh cổ Nam biến mất, anh rơi bịch xuống đất, ho s sặc sụa. Cơn bão đột ngột tan biến. Mây đen tản ra, để lộ vầng trăng rằm tháng Bảy sáng tỏ, dịu mát chiếu xuống khu vườn hoang tàn, đổ nát. Ngôi nhà thờ họ Trịnh chìm vào sự im lặng chết chóc. Nam lết đến bên Vy, ôm chặt lấy cô em gái đang run rẩy vào lòng. Họ đã sống sót. CHƯƠNG 10: VẾT DƠ KHÔNG THỂ RỬA Hai năm sau vụ án kinh hoàng ở làng Cổ Nguyệt. Chính quyền địa phương kết luận vụ việc ở nhà họ Trịnh là một vụ thảm sát do mâu thuẫn gia đình kết hợp với ngộ độc khí độc từ giếng cổ lâu ngày không sử dụng. Ngôi nhà thờ họ Trịnh bị bỏ hoang, không ai dám bén mảng đến gần. Nam và Vy đã chuyển lên thành phố Đà Lạt sinh sống, cố gắng quên đi ký ức kinh hoàng năm xưa. Vy đã tốt nghiệp đại học, cô bé trở nên trầm lặng và ít nói hơn trước rất nhiều. Nam vẫn tiếp tục công việc viết lách, nhưng anh không bao giờ chạm vào những đề tài tâm linh nữa. Một đêm mưa ngâu rả rích ở Đà Lạt. Không khí se lạnh đặc trưng của thành phố sương mù bao trùm căn căn hộ nhỏ của hai anh em. Nam đang ngồi làm việc bên bàn viết thì nghe thấy tiếng nước chảy rỉ rả phát ra từ phòng tắm. *Tách... tách... tách...* Nam khựng lại. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, đơn điệu đến đáng sợ. Một mùi hôi thối thoang thoảng, rất nhẹ nhưng vô cùng quen thuộc dâng lên trong không khí - mùi bùn đất ẩm ướt và rễ sen mục nát. Tim Nam đập liên hồi. Anh đứng dậy, bước từng bước run rẩy về phía phòng tắm. Cánh cửa phòng tắm khép hờ, ánh sáng yếu ớt từ bên trong hắt ra ngoài. Qua khe cửa, Nam nhìn thấy Vy đang ngồi trên sàn nhà, lưng quay về phía anh. Cô bé đang mặc một chiếc váy trắng sũng nước, mái tóc dài đen nhánh xõa rũ rượi xuống hai vai. Vy đang cầm một chiếc lược, chậm rãi chải tóc. Trước mặt cô là một chiếc chậu đồng lớn chứa đầy nước đen ngòm, đặc quánh như bùn loãng. "Vy... em làm gì ở đó thế?" - Nam cất giọng run rẩy hỏi. Vy từ từ dừng động tác chải tóc lại. Cô bé chậm rãi quay đầu lại nhìn Nam. Nam kinh hoàng thét lên một tiếng, toàn thân đóng băng tại chỗ. Khuôn mặt của Vy... không còn mắt, không còn mũi, không còn miệng. Đó hoàn toàn là một lớp da trắng bệch, nhẵn nhụi và ướt át, phản chiếu ánh đèn phòng tắm như một tấm gương soi. Từ dưới lớp da mặt nhẵn nhụi ấy, một giọng nói trầm đục, méo mó vọng ra, vang vọng khắp căn phòng tắm hẹp: "Anh Nam ơi... Dưới này nước lạnh lắm... Anh có muốn xuống đây chơi với em không?" Cánh cửa phòng tắm đột ngột đóng sập lại trước mắt Nam. Từ bên trong, tiếng xích sắt lách cách nặng nề lại bắt đầu vang lên...

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay