Tiếng Dương Cầm Trong Sương Đỏ

Cây bútTrần Lâm Phong
Chủ đề
Trinh thám tâm lý / Kỳ bí đô thị
Tương tác
0 lượt xem
PHẦN 1: LỜI MỜI TỪ SƯƠNG MÙ Sài Gòn những ngày cuối tháng Mười một luôn đón nhận những cơn mưa rào bất chợt vào buổi chiều muộn, để lại bầu không khí âm u, ẩm ướt bám chặt lấy những bức tường loang lổ của khu chung cư cũ trên đường Trần Hưng Đạo. Trong văn phòng thám tử tư có bảng hiệu bạc màu ghi vỏn vẹn hai chữ "Trí Vũ", tiếng mưa đập vào cửa kính nghe như những nhịp gõ đều đặn của một chiếc đồng hồ cát vô hình. Vũ ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gõ đỏ đã lên nước đen bóng. Gương mặt anh khuất sau làn khói thuốc lá Kent mỏng manh, đôi mắt sâu thẳm trầm ngâm nhìn vào bức thư tay vừa nhận được sáng nay. Bức thư được viết trên loại giấy mỹ thuật dày, ngả màu vàng ngà cổ kính, có mùi hương nhẹ nhàng của hoa dạ lan khô. Nét chữ nghiêng, sắc sảo nhưng run rẩy ở những nét móc cuối, thể hiện một sự bất an tột độ của người viết. "Kính gửi thám tử Vũ, Tôi viết thư này khi những tiếng đàn dương cầm ngoài hành lang lại bắt đầu vang lên trong đêm sương lạnh buốt của Đà Lạt. Biệt thự Hoa Dạ Lan của gia đình chúng tôi đang bị bủa vây bởi những linh hồn không siêu thoát, hoặc có thể, bởi một kẻ sát nhân bằng xương bằng thịt đang ẩn mình dưới bóng ma. Mẹ chồng tôi, bà Hoài An, tin rằng lời nguyền năm 1954 đã trở lại. Tôi khẩn thiết xin anh hãy lên đây trước khi quá muộn. Hãy cứu lấy gia đình chúng tôi. Kính thư, Trịnh Khánh Mai." Linh, cô cộng sự trẻ tuổi và năng động của Vũ, bước vào phòng với hai ly cà phê nóng hổi trên tay. Cô đặt một ly trước mặt Vũ, tò mò liếc nhìn bức thư: "Lại là một vụ án tâm linh nữa sao anh Vũ? Dạo này người ta có vẻ thích tìm đến chúng ta để giải quyết những bóng ma hơn là những vụ ngoại tình nhỉ?" Vũ dụi tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bằng đồng, khẽ nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt: "Người ta chỉ mượn bóng ma để che đậy những tội ác của con người, Linh ạ. Đà Lạt, biệt thự Hoa Dạ Lan, gia tộc Nguyễn Lâm. Em có nhớ gì về cái tên này không?" Linh nhíu mày suy nghĩ, đôi mắt thông minh bỗng sáng lên: "Nguyễn Lâm? Có phải là gia tộc sở hữu chuỗi đồn điền trà và cà phê lớn nhất Lâm Viên thời Pháp thuộc không? Em nhớ trong tài liệu lưu trữ có nhắc đến một vụ tự sát tập thể cực kỳ bí ẩn của gia đình này vào năm 1954, ngay trước khi Hiệp định Genève được ký kết. Người ta đồn rằng cả gia đình đã uống thuốc độc tự tử trong phòng tiệc, chỉ có người con trai út là sống sót vì lúc đó đang du học ở Paris." "Đúng vậy," Vũ gật đầu, ngón tay anh gõ nhẹ lên bức thư. "Người con trai út đó chính là chồng quá cố của bà Hoài An. Và bây giờ, người viết bức thư này là Trịnh Khánh Mai, con dâu trưởng của gia tộc. Sương mù Đà Lạt luôn giấu kín những bí mật kinh hoàng nhất. Sửa soạn đồ đạc đi, chúng ta sẽ đi chuyến xe đêm nay lên cao nguyên." PHẦN 2: CĂN BIỆT THỰ RÊU PHONG Chuyến xe giường nằm vượt qua đèo Bảo Lộc trong một đêm mưa tầm tã. Khi ánh bình minh yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc của vùng đất cao nguyên, chiếc xe taxi cũ kỹ đưa Vũ và Linh dừng lại trước một cánh cổng sắt rỉ sét khổng lồ. Phía sau cánh cổng, ẩn hiện giữa những rặng thông già cổ thụ, là biệt thự Hoa Dạ Lan. Căn biệt thự được xây dựng theo phong cách Gothic Pháp từ thập niên 1930. Những bức tường đá xám xịt bám đầy rêu phong, những ô cửa sổ vòm cao vút trông như những hốc mắt trống rỗng của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say trong sương sớm. Không khí ở đây lạnh buốt, cái lạnh không chỉ mơn trớn trên da thịt mà như thấm sâu vào tận xương tủy. Một người đàn ông trung niên với dáng đi khòm khóm, mặc bộ vest đen sờn cũ ra mở cổng. Ông ta có khuôn mặt gầy gò, đôi mắt đờ đẫn và một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống má trái. Ông ta không nói một lời nào, chỉ cúi đầu chào rồi ra hiệu cho Vũ và Linh đi theo. "Đó là ông Phước, người quản gia câm của biệt thự này," Linh thì thầm bên tai Vũ khi họ đi dọc theo lối đi lát đá đầy lá thông rụng. "Ông ấy đã ở đây từ trước năm 1954. Có người nói ông ấy là nhân chứng duy nhất còn sống của thảm kịch năm xưa." Vũ không đáp, anh chăm chú quan sát xung quanh. Khu vườn rộng lớn nhưng hoang phế, những khóm hoa dạ lan dại mọc chen chúc giữa cỏ dại, tỏa ra một mùi hương nồng nặc đến nghẹt thở. Trên tầng hai của biệt thự, một tấm rèm cửa khẽ động đậy. Một gương mặt phụ nữ nhợt nhạt xuất hiện sau tấm kính rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối. Bước vào sảnh chính, sự u ám càng bao trùm rõ rệt. Những bức tranh sơn dầu chân dung các thành viên gia tộc Nguyễn Lâm treo dọc hành lang, đôi mắt của những người trong tranh như đang dõi theo từng bước chân của khách lạ. Ở góc sảnh, một chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi cổ kính đang gõ những nhịp trầm buồn: *Cộc... cộc... cộc...* Bà Hoài An, người phụ nữ quyền lực nhất gia tộc, đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ bên lò sưởi. Dù đã ngoài bảy mươi, bà vẫn giữ được nét quý phái với mái tóc búi cao bạc phơ, mặc chiếc áo dài nhung đen sang trọng. Tuy nhiên, đôi bàn tay gầy guộc đầy đồi mồi của bà lại đang run rẩy bám chặt lấy cây gậy đầu rồng bằng mun đen. "Chào thám tử Vũ," giọng bà Hoài An khàn khàn nhưng uy nghiêm. "Tôi đã nghe danh anh từ lâu. Cảm ơn anh đã không quản ngại đường xá xa xôi để đến cái nơi bị nguyền rủa này." "Chào bà Nguyễn Lâm," Vũ lịch sự cúi đầu. "Tôi nhận được thư của cô Khánh Mai. Bà có thể cho tôi biết chuyện gì đang thực sự xảy ra ở đây không?" Bà Hoài An khẽ thở dài, ánh mắt bà nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang bập bùng trong lò sưởi: "Nó đã trở lại, thám tử ạ. Tiếng đàn dương cầm của cô gái người Pháp ấy. Mỗi đêm, đúng hai giờ sáng, khi sương mù đỏ bao phủ thung lũng, tiếng đàn lại vang lên từ căn phòng nhạc ở cuối hành lang tầng hai. Nhưng căn phòng đó... đã bị khóa kín bằng xích sắt từ năm 1954, và chìa khóa duy nhất tôi luôn giữ bên mình." "Sương mù đỏ?" Linh tò mò hỏi. "Đó là một hiện tượng kỳ lạ của vùng này," một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía cầu thang. Một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi, gương mặt điển trai nhưng mang vẻ mệt mỏi, bước xuống. Đó là Nguyễn Lâm Duy, con trai trưởng của bà Hoài An, chồng của Khánh Mai. "Vào những đêm độ ẩm cao, sương mù từ thung lũng bốc lên kết hợp với ánh đèn đường màu vàng tạo nên một thứ ánh sáng đỏ quái dị bao trùm lấy biệt thự. Và tiếng đàn luôn xuất hiện vào những đêm như thế." Khánh Mai bước sau chồng, cô có vẻ đẹp mong manh, u uất của một thiếu nữ Hà thành xưa. Ánh mắt cô nhìn Vũ đầy cầu cứu: "Không chỉ có tiếng đàn đâu anh Vũ. Đêm qua, tôi còn nhìn thấy một bóng người mặc váy trắng lướt qua cửa sổ phòng ngủ của chúng tôi. Tôi thực sự sắp phát điên rồi." PHẦN 3: TIẾNG ĐÀN LÚC NỬA ĐÊM Vũ và Linh được sắp xếp ở hai căn phòng khách tại tầng hai, đối diện với hành lang dẫn đến phòng nhạc cổ. Căn phòng nhạc nằm cuối hành lang, cánh cổng gỗ lim dày cộm bị quấn quanh bởi những sợi xích sắt rỉ sét loang lổ, khóa bằng một chiếc ổ khóa đồng cổ cỡ lớn. Chiều hôm đó, Vũ dành thời gian đi khảo sát xung quanh biệt thự. Anh nhận thấy ngôi nhà có kết cấu vô cùng phức tạp với nhiều lối đi phụ và cầu thang thoát hiểm bí mật đặc trưng của kiến trúc Pháp cổ. Phía sau biệt thự là một nghĩa trang gia đình nhỏ, nơi chôn cất các nạn nhân của vụ tự sát năm 1954. Những ngôi mộ đá xám xịt nằm im lìm dưới những tán thông, phủ đầy rêu xanh. Khi đêm xuống, không khí Đà Lạt hạ thấp xuống mức kỷ lục. Sương mù dày đặc bắt đầu tràn qua các thung lũng, len lỏi vào từng kẽ lá thông, bao bọc lấy biệt thự Hoa Dạ Lan trong một màn sương mờ ảo. Đúng như Duy đã nói, dưới ánh sáng của những chiếc đèn bão treo dọc hành lang ngoài trời, màn sương mang một sắc đỏ hồng kỳ dị, như một dải lụa nhuốm máu. Vũ ngồi trong phòng, không bật đèn. Anh mở hé cửa sổ để cảm nhận cái lạnh buốt và lắng nghe mọi tiếng động nhỏ nhất. Linh ngồi đối diện, tay ôm chặt chiếc máy ghi âm kỹ thuật số. *Tích tắc... tích tắc...* Chiếc đồng hồ quả lắc ở sảnh dưới điểm hai tiếng. Tiếng chuông ngân vang, trầm uất rồi lịm dần vào không gian tĩnh mịch. Đúng lúc đó, một âm thanh thanh mảnh, réo rắt vang lên. *Tưng... tơ... tưng...* Đó là tiếng đàn dương cầm. Bản nhạc buồn bã, chậm rãi, mang giai điệu của bài "Gymnopédie No.1" của Erik Satie - một bản nhạc đầy u uất và ám ảnh. Tiếng đàn rõ mồn một, phát ra từ cuối hành lang, nơi căn phòng nhạc bị khóa kín. Linh rùng mình, nổi da gà: "Anh Vũ... thật sự có tiếng đàn." "Đi thôi!" Vũ thì thầm. Anh nhanh chóng mở cửa phòng bước ra hành lang, tay cầm chiếc đèn pin chuyên dụng. Linh bám sát theo sau. Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng đỏ nhạt từ cửa sổ hắt vào. Tiếng đàn mỗi lúc một rõ hơn, tiếng búa gõ vào dây đàn vang lên giòn giã, chân thực đến mức không thể là một bản thu âm kém chất lượng. Khi họ đến trước cửa phòng nhạc, Vũ soi đèn pin vào cánh cửa. Những sợi xích sắt vẫn nằm im lìm, chiếc ổ khóa đồng vẫn khóa chặt. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự cạy phá. Nhưng từ bên trong cánh cửa gỗ dày kia, tiếng đàn dương cầm vẫn đang réo rắt vang lên. Vũ áp sát tai vào cửa gỗ. Anh nghe thấy cả tiếng thở nhẹ nhàng và tiếng sột soạt của tà áo dài chạm vào ghế gỗ. "Ai ở bên trong?" Vũ gõ mạnh vào cửa. Ngay lập tức, tiếng đàn đột ngột dừng lại ở một nốt nhạc cao vút bị đứt quãng. Không gian trở lại vẻ im lặng chết chóc. Vũ giật mạnh sợi xích sắt, nhưng nó vẫn kiên cố không hề suy chuyển. "Có chuyện gì thế?" Cửa phòng bên cạnh mở ra, Nguyễn Lâm Duy bước ra, tay cầm một cây nến, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi hoặc vì lạnh. Theo sau là Khánh Mai, cô đang run rẩy ôm lấy cánh tay chồng. "Tiếng đàn lại vang lên," Vũ nói, ánh mắt anh không rời khỏi ổ khóa. "Bà Hoài An đâu?" "Mẹ tôi thường uống thuốc ngủ liều cao trước khi đi ngủ, bà sẽ không thức giấc vì những chuyện này đâu," Duy trả lời, giọng run run. Vũ quay sang Linh: "Linh, lấy cho anh bộ đồ nghề trong túi xách." Chỉ mất chưa đầy hai phút, với những dụng cụ chuyên dụng của một thám tử tư, Vũ đã khéo léo mở được chiếc ổ khóa đồng cổ kính. Anh tháo xích sắt, đẩy mạnh cánh cửa gỗ dày. Cánh cửa mở ra với một tiếng *két* chói tai, để lại một luồng khí lạnh buốt mang theo mùi ẩm mốc và mùi hoa dạ lan nồng nặc phả thẳng vào mặt họ. Căn phòng nhạc rộng lớn hiện ra dưới ánh đèn pin của Vũ. Ở giữa phòng là một cây đàn đại dương cầm (Grand Piano) hiệu Pleyel cổ kính từ năm 1928, được phủ một lớp bụi mỏng. Trên phím đàn, không có ai cả. Ghế ngồi trống trơn. Tuy nhiên, điều khiến mọi người kinh hãi là trên những phím đàn màu trắng ngà, có một vài vệt chất lỏng màu đỏ tươi vẫn còn chưa kịp khô, đang phản chiếu ánh đèn pin lấp lánh. Vũ bước tới, quệt ngón tay vào chất lỏng đó rồi đưa lên mũi ngửi: "Là máu tươi. Vẫn còn ấm." PHẦN 4: ÁN MẠNG TRONG PHÒNG KÍN Sự việc đêm qua khiến không khí trong biệt thự Hoa Dạ Lan càng thêm căng thẳng. Sáng hôm sau, sương mù vẫn chưa tan hẳn, bao phủ ngôi nhà trong một bầu không khí xám xịt và ẩm ướt. Vũ ngồi trong phòng nhạc, kiểm tra kỹ lưỡng cây đàn dương cầm và từng ngóc ngách của căn phòng. Căn phòng này nằm ở góc biệt thự, có ba cửa sổ vòm lớn nhìn ra thung lũng thông phía sau. Tất cả các cửa sổ đều được chốt chặt từ bên trong bằng những thanh chốt sắt lớn rỉ sét, bụi bám dày đặc chứng tỏ đã rất lâu không có ai mở ra. Sàn nhà bằng gỗ sồi cũng phủ đầy bụi, ngoại trừ lối đi từ cửa vào đến cây đàn dương cầm đã bị xáo trộn bởi dấu chân của Vũ, Linh và vợ chồng Duy đêm qua. "Anh Vũ, em đã kiểm tra camera an ninh ở lối vào biệt thự," Linh bước vào phòng, vẻ mặt nghiêm trọng. "Không có ai ra vào biệt thự từ tối qua đến giờ. Hơn nữa, hệ thống camera dọc hành lang tầng hai đã bị hỏng từ ba ngày trước do chập điện, vẫn chưa kịp sửa." "Một sự trùng hợp quá ngẫu nhiên," Vũ trầm ngâm. Anh cúi xuống gầm cây đàn dương cầm, soi đèn pin vào bộ bàn đạp (pedal). Ở đó, anh phát hiện một sợi dây cước mảnh, gần như vô hình, được buộc khéo léo vào hệ thống truyền động của bàn đạp âm thanh. Sợi dây chạy dọc theo chân đàn, luồn qua một khe nhỏ dưới sàn gỗ. "Linh, em thấy cái này chứ?" Vũ chỉ vào sợi dây cước. Linh ghé sát mắt nhìn: "Một hệ thống điều khiển cơ học? Có nghĩa là có người đã giật dây từ bên ngoài để tạo ra âm thanh sao? Nhưng tiếng đàn đêm qua là một bản nhạc hoàn chỉnh, vô cùng điêu luyện. Làm sao có thể dùng dây cước để chơi một bản nhạc như thế từ xa được?" "Đúng thế, sợi dây này không dùng để chơi nhạc," Vũ nhíu mày. "Nó chỉ dùng để nhấn pedal giữ âm thanh, hoặc... để kích hoạt một thứ gì đó khác. Chúng ta cần tìm hiểu xem sợi dây này dẫn đi đâu." Trước khi Vũ kịp lần theo dấu vết sợi dây, một tiếng hét thất thanh vang lên từ tầng dưới. Đó là giọng của Khánh Mai. Vũ và Linh lập tức lao xuống cầu thang. Họ chạy nhanh về phía phòng ngủ của bà Hoài An ở cuối hành lang tầng một. Cửa phòng đang mở toang. Khánh Mai đang ngồi bệt dưới sàn đất, gương mặt cắt không còn một giọt máu, hai tay che miệng để ngăn những tiếng khóc nấc. Bên trong phòng, bà Hoài An đang ngồi trên chiếc ghế bành lớn đối diện cửa sổ. Đầu bà ngoẹo sang một bên, đôi mắt trợn trừng kinh hãi nhìn vào khoảng không vô định. Khắp khóe miệng và trên chiếc áo dài nhung đen của bà là những vệt máu tươi đã đông cứng, chuyển sang màu đỏ sẫm. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, một ly sữa ấm đã cạn một nửa, cạnh đó là một lọ thuốc ngủ rỗng không. Vũ nhanh chóng bước tới, đặt hai ngón tay lên động mạch cổ của bà Hoài An: "Bà ấy đã chết. Người đã lạnh, cứng tử thi đã bắt đầu xuất hiện ở các khớp ngón tay. Thời gian tử vong vào khoảng từ 1 giờ đến 3 giờ sáng nay." Linh lập tức phong tỏa hiện trường: "Không ai được chạm vào bất cứ thứ gì trong phòng này!" Nguyễn Lâm Duy lúc này mới chạy vào, nhìn thấy xác mẹ, anh ta quỳ sụp xuống, ôm lấy chân bà khóc thảm thiết: "Mẹ ơi! Tại sao lại như thế này? Lời nguyền... lời nguyền đã linh ứng thật rồi!" "Anh Duy, hãy bình tĩnh," Vũ nghiêm giọng, đôi mắt sắc bén quan sát từng biểu cảm trên gương mặt Duy. "Bà Hoài An qua đời có dấu hiệu của việc bị đầu độc. Tôi cần kiểm tra căn phòng này." Khánh Mai vừa khóc vừa nói: "Lúc nãy tôi đem cháo sáng lên cho mẹ, gõ cửa mãi không thấy mẹ trả lời. Cửa phòng khóa trong nên tôi phải gọi ông Phước lấy chìa khóa dự phòng để mở... Khi bước vào thì đã thấy mẹ như thế này rồi." Vũ kiểm tra cửa sổ phòng ngủ. Giống như phòng nhạc, cửa sổ phòng này cũng được khóa chặt từ bên trong bằng chốt sắt. Cửa chính khóa trong, chìa khóa vẫn còn cắm trên ổ khóa phía trong phòng. Ông Phước quản gia đứng ở cửa, gương mặt già nua run rẩy, đôi mắt hiện lên sự u uất và sợ hãi tột cùng. "Lại là một vụ án phòng kín nữa sao?" Linh thì thầm với Vũ. "Bà Hoài An tự tử bằng thuốc độc, hay có kẻ đã sát hại bà ấy rồi thoát ra ngoài bằng cách nào?" "Nhìn khóe miệng và mắt của nạn nhân đi," Vũ chỉ vào những vết máu. "Đây không phải là triệu chứng của ngộ độc thuốc ngủ thông thường. Thuốc ngủ liều cao gây ức chế hô hấp dẫn đến tử vong êm dịu. Nhưng máu từ khóe miệng và biểu cảm co giật cơ mặt cho thấy bà ấy đã bị đầu độc bằng một loại chất độc cực mạnh gây co thắt cơ tim, có thể là Strychnine hoặc một loại độc tố thần kinh nào đó được pha vào ly sữa." Vũ cầm ly sữa lên, ngửi nhẹ rồi đưa cho Linh: "Đem cái này về phòng, dùng bộ kit xét nghiệm nhanh của chúng ta để kiểm tra thành phần. Và nhớ thu thập dấu vân tay trên ly sữa." PHẦN 5: NHỮNG BỨC TRANH BIẾT NÓI Cái chết của bà Hoài An khiến biệt thự Hoa Dạ Lan bao trùm trong sự u ám và nghi kỵ lẫn nhau. Vũ yêu cầu mọi người không được rời khỏi biệt thự và tập trung tại sảnh chính để anh tiến hành điều tra. Trong lúc Linh tiến hành xét nghiệm ly sữa và thu thập dấu vân tay, Vũ quyết định đi sâu vào lịch sử của gia tộc Nguyễn Lâm để tìm kiếm động cơ đứng sau vụ án. Anh yêu cầu ông Phước dẫn mình đến phòng lưu trữ gia đình, nằm ở tầng hầm của biệt thự. Tầng hầm tối tăm, ẩm ướt, nồng nặc mùi giấy cũ và nấm mốc. Ông Phước cầm chiếc đèn bão đi trước, bóng của ông ta kéo dài trên bức tường đá rêu phong trông như một con quỷ dữ. Ông ta dừng lại trước một chiếc tủ gỗ lớn bị khóa bằng một ổ khóa rỉ sét, trao chìa khóa cho Vũ rồi đứng lùi lại phía sau, cúi đầu im lặng. Vũ mở tủ, bên trong xếp đầy những cuốn sổ nhật ký, album ảnh cũ và những tài liệu từ thời Pháp thuộc. Anh lật giở từng trang nhật ký của ông Nguyễn Lâm Nam - người con út sống sót sau thảm kịch năm 1954, cũng chính là người chồng quá cố của bà Hoài An. Những trang nhật ký được viết bằng tiếng Pháp, nét chữ bay bổng nhưng chứa đựng nhiều u uất: *"Ngày 15 tháng 3 năm 1954.* *Cha tôi ngày càng trở nên điên loạn. Ông tin rằng ngôi nhà này đang bị nguyền rủa bởi linh hồn của Camille - cô gái người Pháp từng là nghệ sĩ dương cầm mà cha tôi đã ruồng bỏ để lấy mẹ tôi. Camille đã treo cổ tự tử ngay tại phòng nhạc của biệt thự này vào năm 1945. Cha tôi nghe thấy tiếng đàn của cô ấy mỗi đêm. Ông bắt đầu giấu tất cả tài sản, hàng trăm thỏi vàng thu hoạch từ các đồn điền, vào một nơi bí mật dưới hầm mộ gia đình. Ông nói sương mù đỏ sẽ bảo vệ số vàng đó khỏi những kẻ tham lam..."* *"Ngày 20 tháng 4 năm 1954.* *Mọi chuyện thật kinh khủng. Cha mẹ tôi và các anh chị đều đã chết. Người ta nói họ tự sát bằng độc dược. Nhưng tôi biết, có kẻ đã giết họ để cướp đi bản đồ kho báu. Tôi phải trốn sang Paris ngay lập tức. Tôi sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa..."* Vũ gấp cuốn nhật ký lại. Ánh mắt anh sáng lên một tia sáng lạnh lùng. Vậy là tin đồn về kho báu vàng của gia tộc Nguyễn Lâm là có thật. Và vụ tự sát tập thể năm 1954 thực chất là một vụ mưu sát đoạt tài sản nhưng bất thành, vì thủ phạm không tìm thấy kho báu. "Ông Phước," Vũ quay sang người quản gia câm. "Năm 1954, ông đã ở đây đúng không?" Ông Phước khẽ gật đầu, đôi mắt lộ vẻ đau đớn. Ông ta đưa tay lên cổ họng, lắc đầu, ám chỉ mình không thể nói được. "Ai là người đã pha ly sữa cho bà Hoài An tối qua?" Vũ hỏi tiếp. Ông Phước chỉ tay về phía bếp, rồi làm điệu bộ khuấy nước, sau đó chỉ vào chính mình. "Là ông pha?" Vũ nhíu mày. "Nhưng ai là người mang ly sữa lên phòng cho bà ấy?" Ông Phước chỉ vào Nguyễn Lâm Duy. Đúng lúc đó, Linh chạy xuống tầng hầm, thở hổn hển: "Anh Vũ! Kết quả xét nghiệm ly sữa đã có. Đúng như anh đoán, trong sữa có chứa một lượng lớn Strychnine - một loại thuốc diệt chuột cực độc. Và điều đặc biệt là... trên ly sữa chỉ có dấu vân tay của ba người: bà Hoài An, ông Phước và... Nguyễn Lâm Duy!" PHẦN 6: MẶT NẠ RƠI XUỐNG Vũ và Linh trở lại sảnh chính, nơi Duy và Khánh Mai đang ngồi ủ rũ trên ghế bành. Không khí căng thẳng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng sương mù đang đập vào cửa kính. "Anh Duy," Vũ bước tới, đứng đối diện với người thừa kế gia tộc Nguyễn Lâm. "Tôi có vài câu hỏi muốn dành cho anh." Duy ngước khuôn mặt mệt mỏi lên nhìn Vũ: "Anh đã tìm ra kẻ giết mẹ tôi chưa? Có phải là bóng ma của Camille không?" "Không có bóng ma nào cả, anh Duy ạ," Vũ cười lạnh nhạt. "Chỉ có những bóng ma trong tâm trí của những kẻ tham lam mà thôi. Sữa của bà Hoài An đã bị bỏ độc Strychnine. Và người mang ly sữa đó lên phòng cho bà chính là anh." Khánh Mai giật mình, đứng bật dậy: "Anh Vũ! Anh đang nghi ngờ chồng tôi sao? Anh ấy làm sao có thể giết chính mẹ ruột của mình được chứ?" "Cô Khánh Mai, hãy bình tĩnh và nghe tôi giải thích," Vũ thong thả nói, anh bắt đầu đi lại quanh sảnh chính, hai tay chắp sau lưng. "Vụ án này được dàn dựng như một hiện tượng siêu nhiên để đánh lạc hướng cuộc điều tra. Hãy bắt đầu từ tiếng dương cầm bí ẩn mỗi đêm." "Tiếng đàn đó rõ ràng phát ra từ căn phòng nhạc bị khóa kín! Đêm qua chính anh cũng nghe thấy và thấy máu trên phím đàn cơ mà!" Duy phản bác, giọng có phần kích động. "Đúng thế, tiếng đàn rất chân thực. Nhưng nó không phải do ma chơi, cũng không phải do một hệ thống dây cước phức tạp điều khiển phím đàn từ xa," Vũ giải thích. "Sợi dây cước tôi tìm thấy dưới gầm đàn thực chất kết nối với một công tắc cơ học của một chiếc máy phát nhạc cổ (Gramophone) được giấu kín bên trong thùng đàn dương cầm. Khi có người giật sợi dây từ bên ngoài biệt thự, công tắc được kích hoạt, chiếc máy phát nhạc sẽ phát bản nhạc 'Gymnopédie No.1' thông qua một bộ khuếch đại âm thanh bằng đồng được thiết kế khéo léo để âm thanh cộng hưởng với thùng đàn dương cầm, tạo ra cảm giác như có người đang chơi trực tiếp trên phím đàn." Linh gật đầu: "Hèn gì âm thanh nghe rất vang và chân thực! Nhưng còn những vệt máu tươi trên phím đàn thì sao?" "Đó chỉ là một màn kịch nhỏ để tăng thêm tính rùng rợn," Vũ tiếp tục. "Kẻ thủ ác đã dùng một ống tiêm nhỏ, luồn qua khe cửa sổ vòm của phòng nhạc - vốn đã được nới lỏng chốt từ trước một cách tinh vi mà tôi đã phát hiện ra - và xịt máu động vật lên phím đàn ngay trước khi chúng ta phá cửa bước vào. Mục đích là để củng cố niềm tin của mọi người vào sự hiện diện của bóng ma Camille." "Nhưng ai là người đã giật sợi dây cước đó?" Linh hỏi. "Sợi dây cước đó chạy dọc theo chân đàn, luồn qua sàn gỗ và dẫn thẳng xuống... phòng ngủ của ông Phước ở tầng trệt," Vũ quay sang nhìn người quản gia câm. Ông Phước đứng im như một pho tượng đá, gương mặt không chút biểu cảm. "Ông Phước!" Khánh Mai kêu lên đầy kinh ngạc. "Tại sao ông lại làm thế? Ông đã ở với gia đình chúng tôi cả đời cơ mà!" "Ông Phước quả thật là người đã giật dây," Vũ nói, giọng anh chùng xuống. "Nhưng ông ấy không phải là kẻ chủ mưu. Ông ấy làm việc đó dưới sự uy hiếp và điều khiển của một người khác. Người đó nắm giữ một bí mật động trời về quá khứ của ông Phước. Năm 1954, ông Phước không phải là người câm. Ông ấy bị câm là do bị kẻ sát nhân năm xưa cắt lưỡi để bịt đầu mối sau khi ông vô tình chứng kiến vụ mưu sát gia tộc Nguyễn Lâm." Cả căn phòng lặng đi. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. "Kẻ chủ mưu vụ án này," Vũ đột ngột quay ngoắt lại, chỉ tay thẳng vào Nguyễn Lâm Duy. "Chính là anh, Nguyễn Lâm Duy!" PHẦN 7: SỰ THẬT TRONG SƯƠNG ĐỎ "Anh điên rồi!" Duy đứng bật dậy, gương mặt anh ta vặn vẹo vì giận dữ. "Anh lấy bằng chứng gì mà buộc tội tôi giết mẹ mình? Tôi là con trai duy nhất của bà, là người thừa kế hợp pháp của gia tộc này! Tại sao tôi phải giết mẹ?" "Vì anh không phải là người thừa kế hợp pháp duy nhất, và anh đang nợ ngập đầu vì cờ bạc ở các sòng bài bên Campuchia," Vũ dõng dạc nói. Anh rút từ trong túi áo ra một tập tài liệu mỏng. "Đây là báo cáo tài chính và danh sách nợ nần của anh do các thám tử của tôi ở Sài Gòn thu thập được trước khi tôi lên đây. Anh đã thế chấp toàn bộ cổ phần của mình trong công ty trà Nguyễn Lâm và đang đối mặt với nguy cơ bị giang hồ thanh toán." "Mẹ anh, bà Hoài An, đã phát hiện ra điều này. Bà quyết định sẽ thay đổi di chúc, để lại toàn bộ tài sản và căn biệt thự này cho một quỹ từ thiện, đồng thời giao quyền quản lý đồn điền cho Khánh Mai, vợ anh - người mà bà tin tưởng hơn cả. Anh biết chuyện đó, và anh quyết định ra tay trước khi di chúc mới được ký kết." "Còn về bằng chứng," Vũ tiến lại gần Duy, ánh mắt sắc như dao cạo. "Anh nghĩ rằng mình đã thực hiện một vụ án phòng kín hoàn hảo đúng không? Anh bỏ độc vào ly sữa, mang lên cho mẹ anh, đợi bà uống rồi khóa cửa phòng từ bên trong bằng một mánh khóe sử dụng nam châm và sợi chỉ luồn qua khe cửa để quay chìa khóa trong ổ. Nhưng anh đã phạm một sai lầm chết người." "Sai lầm gì?" Duy run rẩy, mồ hôi hột bắt đầu lăn dài trên trán. "Dấu vân tay của anh trên ly sữa," Vũ nói. "Nếu anh chỉ đơn thuần mang sữa lên cho mẹ như mọi ngày, dấu vân tay của anh sẽ nằm ở phần thân dưới của ly sữa. Nhưng kết quả xét nghiệm vân tay của Linh cho thấy, dấu vân tay cái và ngón trỏ của anh nằm sát mép trên của ly sữa - vị trí chỉ xuất hiện khi có người cố tình giữ chặt ly sữa để ép nạn nhân uống, hoặc khi anh mở nắp lọ thuốc độc để đổ vào ly." "Hơn nữa," Vũ cúi xuống, nhặt một chiếc lọ thủy tinh nhỏ màu nâu từ trong túi áo khoác của Duy - chiếc áo khoác đang treo trên giá đỡ ở góc phòng mà Vũ đã âm thầm lục soát lúc nãy. "Lọ chất độc Strychnine này vẫn còn nằm trong túi áo khoác của anh. Anh chưa kịp tẩu tán nó vì sương mù quá dày và sự xuất hiện liên tục của chúng tôi khiến anh không thể ra ngoài nghĩa trang gia đình để phi tang." Nhìn thấy chiếc lọ thủy tinh, Duy hoàn toàn suy sụp. Anh ta quỳ sụp xuống sàn gỗ, hai tay ôm đầu, khóc nấc lên: "Tôi không muốn... tôi không muốn giết bà ấy! Nhưng bà ấy quá tàn nhẫn! Bà ấy thà đem hàng trăm tỷ đồng đi cho người ngoài chứ không chịu cứu đứa con trai duy nhất này! Bà ấy đáng chết!" Khánh Mai nhìn chồng với ánh mắt đầy ghê tởm và đau đớn. Cô lùi lại phía sau, không thể tin được người chồng bấy lâu nay lại là một con quỷ dữ đội lốt người. PHẦN 8: BẢN NHẠC CUỐI CÙNG Tiếng còi xe cảnh sát rú vang từ xa, xé toạc màn sương mù dày đặc của Đà Lạt. Cảnh sát địa phương đã được Linh liên lạc từ trước và đang trên đường lên biệt thự để áp giải Nguyễn Lâm Duy. Trong khi chờ đợi, Vũ đứng bên cửa sổ sảnh chính, nhìn ra khu vườn hoang phế. Sương mù đỏ đã tan dần, trả lại cho thung lũng một màu sương trắng đục, thanh khiết nhưng lạnh lẽo. Ông Phước quản gia bước đến bên cạnh Vũ. Ông ta cúi đầu, đặt vào tay Vũ một chiếc chìa khóa đồng cổ kính khác, nhỏ hơn chiếc khóa phòng nhạc. Ông ta chỉ tay về phía nghĩa trang gia đình sau biệt thự. Vũ hiểu ý. Anh cùng Linh đi ra nghĩa trang. Dưới chân ngôi mộ của Camille - cô gái người Pháp tội nghiệp năm xưa, có một hốc đá nhỏ được che đậy khéo léo bởi những khóm hoa dạ lan dại. Vũ dùng chiếc chìa khóa của ông Phước để mở chiếc hộp sắt cổ giấu bên trong hốc đá. Bên trong hộp không có vàng thỏi như lời đồn đại. Chỉ có một cuốn album ảnh cũ và một bức thư tuyệt mệnh viết bằng tiếng Pháp của Camille gửi cho người tình Nguyễn Lâm Nam năm xưa. "Hóa ra, không có kho báu vàng nào cả," Linh bùi ngùi nói khi đọc bức thư dịch. "Kho báu duy nhất mà gia tộc Nguyễn Lâm tìm kiếm bấy lâu nay chỉ là tình yêu và sự tha thứ của Camille. Những lời đồn về kho báu chỉ là do người đời thêu dệt, và chính sự tham lam đã đẩy gia đình này vào bi kịch kéo dài suốt hai thế hệ." "Lòng tham của con người luôn là thứ độc hại hơn bất kỳ loại chất độc nào," Vũ trầm ngâm, anh đốt một điếu thuốc, làn khói trắng bay lên hòa vào sương mù cao nguyên. "Nó biến những người thân yêu thành kẻ thù, biến những ngôi nhà ấm áp thành những nấm mồ lạnh lẽo." Khi chiếc xe cảnh sát khuất dần sau rặng thông, mang theo Nguyễn Lâm Duy và những tội ác của anh ta, biệt thự Hoa Dạ Lan trở lại vẻ yên bình vốn có của nó. Từ phía xa, tiếng gió rít qua những tán thông già nghe như tiếng vĩ cầm trầm bổng, hòa cùng tiếng sương mù đang tan chảy dưới ánh nắng mai ấm áp. Bi kịch của gia tộc Nguyễn Lâm cuối cùng đã khép lại, để lại những bài học sâu sắc về nhân tính, tình yêu và sự trả giá cho những tội lỗi trong quá khứ.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay