Thiên Cổ Thần Triều: Thủy Thần Kỷ
Cây bútMặc Vũ Đường Chủ
Chủ đề
Đồng nhân
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG I: THÂM UYÊN THÍNH TRIỀU
Dưới đáy sâu vạn trượng của biển Đông, nơi ánh sáng mặt trời chưa bao giờ chạm tới, chỉ có bóng tối vĩnh hằng và cái lạnh thấu xương tủy. Kỳ Nam ngồi trên ngai tòa kết bằng xương của cự thú viễn cổ, đôi mắt gã thăm thẳm như hai hố đen vũ trụ, phản chiếu những tia sáng lân quang nhạt nhòa từ những đàn cá thủy tinh bơi ngang qua. Thân thể gã nửa người nửa thần, những chiếc vảy xanh đen bóng bẩy như thép nguội phủ dọc từ hông xuống chiếc đuôi rồng dài vĩ đại đang khẽ quẫy, khuấy động những luồng hải lưu ngầm cuồn cuộn.
Gã là Thủy Tinh, là chúa tể của vạn dặm trùng dương, là kẻ nắm giữ hơi thở của đại dương và linh hồn của chín dòng sông lớn đổ ra biển Bắc. Nhưng lúc này, trong lòng gã không có sự kiêu hãnh của một vị thần. Chỉ có một nỗi u uất trầm uất tựa như lớp bùn vạn năm dưới đáy biển.
"Chúa tể, sứ giả của Phong Châu đã đến ranh giới Thủy Cung," một giọng nói khàn khàn vang lên từ bóng tối. Đó là Dạ Xoa tướng quân, một hộ vệ trung thành với thân hình hộ pháp, đầu cá sấu, tay cầm đinh ba rỉ sét.
Kỳ Nam khẽ chớp mắt, luồng nước xung quanh gã dao động mạnh mẽ: "Cho vào."
Sứ giả là một người phàm, nhưng gã ta mang trên mình một lá bùa hộ mệnh bằng đồng đỏ có khắc hình chim Lạc gậm bông lúa - báu vật của vương triều Hùng Vương thứ mười tám. Lá bùa tỏa ra một vầng sáng ấm áp, đẩy lui áp lực nước kinh hoàng của đại dương. Người sứ giả run rẩy quỳ sụp xuống trước ngai tòa bằng xương: "Kính lạy Thủy Thần tôn kính. Quốc chủ Phong Châu, Đức vua Hùng Duệ Vương sai tiểu thần mang thánh chỉ tới. Công chúa Ngọc Hoa đã đến tuổi cập kê, dung nhan tuyệt mỹ, hiền thục nết na. Đức vua muốn kén rể hiền, kính mời Thần vương ngày rằm tháng sau lên điện Phong Châu tham gia hội kén rể."
Kỳ Nam không đáp. Gã khẽ phẩy tay, một luồng nước cuốn lấy cuộn da thú từ tay sứ giả bay lơ lửng trước mặt gã. Trên da thú viết những dòng chữ cổ ngoằn ngoèo tựa như những con rắn nước. Gã đọc, rồi bật cười. Tiếng cười của gã trầm thấp, vang vọng qua làn nước, khiến những rạn san hô xung quanh run rẩy, hàng vạn sinh vật biển kinh hoàng lặn sâu vào các hang đá.
"Hùng Duệ Vương..." Kỳ Nam thầm nghĩ. "Lão già cáo già đó rốt cuộc cũng không chịu nổi áp lực từ phương Bắc. Lão muốn mượn sức mạnh của ta, hoặc của gã khốn kiếp trên núi Tản Viên kia, để gia cố cho cái ngai vàng đang lung lay của vương triều Văn Lang."
Kỳ Nam biết rất rõ về Ngọc Hoa. Nàng không chỉ là một công chúa loài người. Nàng là "Địa Mạch Chi Linh" - đứa con được đất trời Lạc Việt thai nghén, mang trong mình huyết mạch tinh khiết nhất của đất mẹ. Ai có được nàng, kẻ đó sẽ nắm giữ vận mệnh của dải đất này, có thể hô mưa gọi gió, kiến tạo sơn hà hoặc nhấn chìm tất cả trong hồng thủy. Việc kén rể này, thực chất là một ván cờ chính trị vĩ đại giữa ba thế lực: Vương quyền Phong Châu, Sơn Thần Tản Viên và Thủy Thần Biển Đông.
"Về thưa với nhà vua của ngươi," Kỳ Nam nhìn người sứ giả, ánh mắt lạnh lùng như băng bắc cực. "Ta sẽ đến. Và ta sẽ mang theo cả đại dương làm sính lễ."
Sứ giả run rẩy dập đầu, lui ra ngoài. Khi bóng dáng người phàm khuất hẳn, Kỳ Nam đứng dậy khỏi ngai vàng. Gã hóa hình. Chiếc đuôi rồng khổng lồ thu lại, biến thành đôi chân dài vững chãi. Gã khoác lên mình tấm chiến bào dệt từ tơ biển màu đen, mái tóc dài xanh thẫm xõa tung sau lưng. Gã nhìn về phía Tây Bắc, nơi những dãy núi mờ sương của đất liền đang vươn mình lên bầu trời.
Ở nơi đó, có một kẻ mà gã vừa căm ghét, vừa kính trọng. Nguyễn Tuấn - Sơn Tinh, vị chúa tể của núi Tản Viên.
CHƯƠNG II: PHONG CHÂU VÂN KHỞI
Kinh đô Phong Châu những ngày này nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Khắp nơi treo đèn kết hoa, tiếng trống đồng Ngọc Lũ vang vọng từ đỉnh đồi Nghĩa Lĩnh xuống tận những bản làng ven sông. Người dân từ khắp các nẻo đường kéo về, mang theo những sản vật quý giá nhất của núi rừng và sông nước để dâng lên nhà vua.
Nhưng đằng sau vẻ náo nhiệt ấy là một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Những người lính gác trên tường thành Phong Châu được trang bị giáp đồng dày đặc, tay lăm lăm giáo dài, ánh mắt lo âu nhìn về phía chân trời. Mây đen từ phía biển Đông đang cuồn cuộn kéo về, trong khi từ phía núi Tản Viên, một luồng sương mù dày đặc, mang theo mùi của lá mục và đất ẩm, cũng đang bao phủ các thung lũng.
Trong điện Kính Thiên, Hùng Duệ Vương ngồi trên ngai vàng khắc hình rồng phượng. Gương mặt lão đã hằn sâu những nếp nhăn của tuổi tác và sự lo âu. Bên cạnh lão, công chúa Ngọc Hoa đứng lặng lẽ như một bức tượng ngọc bích. Nàng mặc chiếc váy thêu hình chim Lạc bằng chỉ vàng, mái tóc đen mượt cài trâm xương thú cổ. Đôi mắt nàng đượm buồn, nhìn ra khoảng sân rộng lớn trước điện.
Nàng biết mình là một quân cờ. Nàng không oán hận phụ vương, bởi nàng hiểu gánh nặng của một vương triều đang đi vào buổi hoàng hôn. Lực lượng phương Bắc đang lăm le ngoài bờ cõi, trong khi nội bộ các bộ lạc Lạc Việt lại không ngừng tranh chấp. Chỉ có một liên minh thần thánh mới có thể cứu vãn đất nước này.
"Báo!" Một tướng lĩnh vội vã chạy vào điện, quỳ sụp xuống. "Sơn Thần Tản Viên đã tới ngoại thành!"
Chưa dứt lời, một luồng gió núi mát rượi, thơm mùi hoa rừng bỗng chốc thổi bay cái nóng bức oi ả của buổi trưa hè. Từ ngoài cửa điện, một nam tử bước vào. Y mặc một bộ y phục bằng da hổ oai dũng, mái tóc buộc cao bằng một dải lụa đỏ, khuôn mặt chữ điền cương nghị, đôi mắt sáng như sao đêm. Mỗi bước đi của y vững chãi như bàn thạch, dường như mặt đất dưới chân đang tự nâng đỡ y. Đó chính là Nguyễn Tuấn, Sơn Thánh của núi Tản Viên.
Theo sau y là hàng trăm hộ vệ mang theo những hòm xiểng bằng gỗ quý. Nguyễn Tuấn chắp tay, cúi đầu chào Hùng Duệ Vương: "Nguyễn Tuấn bái kiến Quốc chủ."
"Kính chào Sơn Thánh!" Hùng Duệ Vương vội vã đứng dậy, cung kính đáp lễ. "Sơn Thánh đi đường xa vất vả."
Nguyễn Tuấn nhìn sang Ngọc Hoa, ánh mắt y thoáng qua một tia dịu dàng. Y khẽ gật đầu với nàng, rồi quay lại phía nhà vua: "Quốc chủ, ta mang đến đây sính lễ của núi rừng. Một trăm hòm nhân sâm vạn năm, một trăm tấm da thú quý, và quan trọng nhất..." Y phẩy tay, một chiếc hộp gỗ đàn hương tự động mở ra, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. "Đây là Bản Đồ Địa Mạch của dãy Trường Sơn, thứ có thể giúp vương triều trấn giữ bờ cõi vạn năm không đổ."
Hùng Duệ Vương chưa kịp trầm trồ, thì thốt nhiên, một tiếng sấm nổ vang trời giữa ban ngày. Mặt đất dưới chân mọi người bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Nước trong các hồ nước xung quanh hoàng cung bắt đầu sôi sục, bắn tung tóe. Từ phía ngoài cửa điện, một luồng hơi nước lạnh buốt tràn vào, mang theo vị mặn mòi của biển cả.
Một bóng người bước đi trong làn sương nước. Kỳ Nam xuất hiện. Gã không đi bộ, mà lướt đi trên một dòng nước nhỏ uốn lượn dưới chân. Gương mặt gã đẹp đẽ nhưng lạnh lùng như tạc từ băng, đôi mắt xanh thẫm nhìn thẳng vào Nguyễn Tuấn.
"Sính lễ của núi rừng thật là phong phú," giọng nói của Kỳ Nam vang lên, lạnh buốt và mang theo áp lực của sóng triều. "Nhưng so với đại dương bao la, những thứ đó chỉ là hạt cát trong sa mạc."
Kỳ Nam phẩy tay. Một viên ngọc trai khổng lồ, to bằng đầu người, tỏa ra ánh sáng dịu mát như ánh trăng rằm bay lơ lửng trước mặt Hùng Duệ Vương. "Đây là Tị Thủy Châu, báu vật của Thủy cung. Có viên ngọc này, đất nước của ngài sẽ không bao giờ phải chịu cảnh hạn hán hay lũ lụt. Và ta cũng mang đến đây mười vạn chiến binh tôm cá sẵn sàng bảo vệ bờ cõi phía Đông."
Hai vị thần đứng đối diện nhau trong điện Kính Thiên. Một người vững chãi như núi cao, một người mênh mông như biển rộng. Luồng uy áp vô hình giữa hai người khiến toàn bộ binh lính và quan lại trong điện không chịu nổi, phải quỳ rạp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.
Hùng Duệ Vương mồ hôi nhễ nhại. Lão nhìn Sơn Tinh, rồi lại nhìn Thủy Tinh. Cả hai thế lực này lão đều không thể đắc tội. Nếu chọn Sơn Tinh, biển Đông sẽ nổi giận, nhấn chìm đồng bằng sông Hồng. Nếu chọn Thủy Tinh, núi Tản Viên sẽ rung chuyển, đất đá sẽ chôn vùi kinh đô. Lão rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Trong lúc bế tắc, vị đại thần già khú đế của vương triều, Thừa tướng Cao Lỗ, bước ra, run rẩy nói: "Hai vị Thần vương đều là những bậc đại năng, vương triều vô cùng vinh hạnh. Tuy nhiên, sính lễ của hai vị đều là vô giá. Để công bằng, Đức vua quyết định: Ngày mai, ai mang được sính lễ đặc biệt này đến trước, người đó sẽ được rước công chúa Ngọc Hoa về dinh."
"Sính lễ gì?" Nguyễn Tuấn và Kỳ Nam đồng thanh hỏi.
Hùng Duệ Vương hắng giọng, đọc to từ một cuộn thẻ tre cổ: "Một trăm ván cơm nếp, một trăm tiệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao."
Nghe đến đây, Nguyễn Tuấn khẽ nhíu mày nhưng nhanh chóng giãn ra. Những thứ này tuy hiếm, nhưng đều là sản vật của đất liền, của núi rừng. Y là chúa tể Tản Viên, tìm những thứ này không khó.
Trong khi đó, khuôn mặt Kỳ Nam tối sầm lại. Gã siết chặt nắm tay, những móng tay sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay đến rỉ máu xanh. "Voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao..." Những thứ này làm sao có thể tìm thấy dưới đáy đại dương? Đây rõ ràng là một sự thiên vị trắng trợn! Hùng Duệ Vương và triều đình Phong Châu đã ngầm chọn Sơn Tinh ngay từ đầu!
"Hùng Duệ Vương, ngươi dám lừa ta?" Kỳ Nam gầm lên một tiếng thấp. Áp lực nước trong điện đột ngột tăng cao, khiến mấy cột đá lớn bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
"Thủy Thần bớt giận!" Nguyễn Tuấn bước lên một bước, chắn trước mặt Hùng Duệ Vương. Một vầng hào quang màu vàng thổ tỏa ra từ người y, trung hòa luồng áp lực lạnh buốt của Kỳ Nam. "Đây là ý chỉ của Quốc chủ, cũng là thử thách của đất trời Lạc Việt. Nếu ngươi không thể tìm được, chứng tỏ ngươi và Ngọc Hoa không có duyên phận."
Kỳ Nam nhìn Nguyễn Tuấn, rồi nhìn sang Ngọc Hoa. Nàng đang nhìn gã với ánh mắt đầy lo âu và có cả sự thương cảm. Sự thương cảm đó càng làm tổn thương lòng tự tôn kiêu hãnh của một vị thần biển.
"Được!" Kỳ Nam cười lạnh. "Ngày mai, ta sẽ mang sính lễ đến. Nhưng nếu các người dùng mưu hèn kế bẩn để lừa gạt ta, thì hãy chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn giận dữ của biển cả!"
Gã quay người, hóa thành một luồng nước xanh thẳm, lao thẳng ra cửa điện, biến mất vào bầu trời đang vần vũ mây đen.
CHƯƠNG III: SÍNH LỄ CHI ĐỒ
Đêm đó, núi Tản Viên và biển Đông đều không ngủ.
Trên đỉnh Tản Viên, Nguyễn Tuấn đứng giữa một vòng tròn lửa lớn. Y nhắm mắt, niệm chú. Mặt đất xung quanh y rung chuyển nhẹ nhàng. Hàng ngàn loài thú rừng từ khắp nơi đổ về, quỳ rạp dưới chân y.
"Hỡi các thần thú của núi rừng," giọng nói của Nguyễn Tuấn vang vọng trong đêm tối. "Ta cần tìm Voi chín ngà, Gà chín cựa, Ngựa chín hồng mao để làm sính lễ rước dâu. Ai biết chúng ở đâu?"
Một con hổ xám khổng lồ bước ra, cúi đầu nói: "Thưa Sơn Chúa, những thần thú đó là những hộ vệ của Thần Kim Quy cổ đại, hiện đang canh giữ các phong ấn địa mạch ở thung lũng sâu phía sau núi. Chúng không dễ dàng khuất phục."
"Ta sẽ tự mình đi gặp chúng," Nguyễn Tuấn nói. Y biết thời gian không còn nhiều. Y lập tức băng rừng, vượt qua những vách đá dựng đứng, những vực sâu không đáy để tìm kiếm các thần thú.
Trong khi đó, dưới đáy biển Đông, Kỳ Nam đang đứng trước một bàn thờ cổ bằng đá đen. Gã đang thực hiện một nghi lễ cấm thuật. Gã dùng con dao bằng xương cá mập rạch một đường dài trên cánh tay mình, để dòng máu thần màu xanh thẫm chảy vào một chiếc lư hương cổ.
"Hỡi những linh hồn của biển cả dũng mãnh," Kỳ Nam lầm rầm khấn nguyện. "Hỡi những cự thú đã ngủ yên vạn năm dưới đáy sâu. Hãy thức tỉnh và giúp ta kiến tạo nên những thứ không thuộc về thế giới này!"
Nước biển xung quanh gã sôi sục. Những bộ xương khổng lồ của các loài cá voi viễn cổ, các loài thủy quái ngàn năm bắt đầu chuyển động, ráp nối lại với nhau. Kỳ Nam muốn dùng ma pháp của nước và máu để tạo ra những sinh vật giả lập: Voi bằng san hô đen có chín chiếc ngà làm từ răng cá mập cổ; Gà có chín cựa làm từ gai độc của cá mặt quỷ; Ngựa có chín hồng mao làm từ những sợi tảo đỏ rực dưới vực sâu vạn trượng.
"Chúa tể, việc này sẽ tiêu tốn quá nhiều thần lực của ngài!" Dạ Xoa tướng quân quỳ gối khuyên ngăn. "Ngài sẽ bị suy kiệt trước khi trận chiến bắt đầu!"
"Câm miệng!" Kỳ Nam mắt đỏ sọc. "Ta không thể thua Nguyễn Tuấn. Ta không thể để bọn người phàm kia khinh nhờn sức mạnh của biển cả. Ta là Thủy Tinh, ta muốn thứ gì, thứ đó phải là của ta!"
Suốt đêm, Kỳ Nam không ngừng truyền thần lực vào các tạo vật giả lập. Những con quái thú bằng nước và xương dần dần hình thành, mang hình dáng của voi, gà, ngựa nhưng tỏa ra một luồng tà khí lạnh lẽo và hung hãn.
Khi tia sáng đầu tiên của ngày mới vừa hửng lên ở phía chân trời, Nguyễn Tuấn đã dẫn đầu đoàn tùy tùng bước xuống núi. Đi bên cạnh y là một thục voi khổng lồ trắng muốt có chín chiếc ngà vàng óng, một con gà trống oai vệ với chín chiếc cựa sắc nhọn như dao găm, và một thục ngựa chiến bờm đỏ rực như lửa, bốn vó bước đi như đạp trên mây. Đó là những thần thú thật sự, tự nguyện đi theo vị Sơn Chúa tôn kính của chúng.
Nguyễn Tuấn đến cổng thành Phong Châu khi mặt trời chưa kịp nhô lên khỏi rặng tre. Quân lính thấy y liền reo hò vang dội, vội vã mở cổng thành.
Hùng Duệ Vương và các quan lại đã đứng đợi sẵn trên lễ đài. Thấy Sơn Tinh mang đầy đủ sính lễ đến trước, nhà vua mừng rỡ khôn xiết. Lão lập tức nắm tay Ngọc Hoa trao cho Nguyễn Tuấn: "Sơn Thánh quả là người giữ chữ tín, thần thông quảng đại. Từ nay, Ngọc Hoa xin giao phó cho khanh. Mong khanh bảo vệ nàng và vương triều Lạc Việt."
Ngọc Hoa nhìn Nguyễn Tuấn, đôi má ửng hồng. Nàng khẽ cúi đầu: "Thiếp nguyện theo chàng về Tản Viên."
Nguyễn Tuấn nắm lấy bàn tay mềm mại của Ngọc Hoa, lòng tràn ngập niềm vui chiến thắng: "Nàng yên tâm, ta sẽ dùng cả sinh mệnh này để bảo vệ nàng và mảnh đất này."
Đoàn rước dâu của Sơn Tinh nhanh chóng khởi hành, hướng về phía núi Tản Viên. Người dân Phong Châu reo hò, chúc phúc cho đôi uyên ương.
Nhưng niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang.
Khi đoàn rước dâu vừa đi đến chân núi Tản Viên, bầu trời bỗng chốc tối sầm lại như đêm đen. Một luồng gió bão kinh hoàng từ phía Đông ập đến, thổi bay những kiệu hoa, những hòm sính lễ. Tiếng sóng vỗ bờ cát vang lên rầm rập từ khoảng cách hàng chục dặm, dường như cả đại dương đang tràn vào đất liền.
Từ trên không trung, Kỳ Nam đứng trên một đám mây đen khổng lồ, xung quanh gã là hàng vạn tia chớp giăng đầy. Đi sau gã là những thục voi san hô, gà gai độc và ngựa tảo đỏ - những tạo vật quái dị tỏa ra sát khí ngút trời. Gương mặt gã méo mó vì giận dữ khi nhìn thấy Ngọc Hoa đang mặc đồ tân nương, đứng bên cạnh Nguyễn Tuấn.
"Nguyễn Tuấn! Hùng Duệ Vương! Các người dám lừa gạt ta!" giọng Kỳ Nam như tiếng sấm nổ ngang tai. "Các người đã thông đồng với nhau để cướp đi Ngọc Hoa! Hôm nay, ta sẽ san phẳng Phong Châu, dìm núi Tản Viên xuống đáy biển sâu!"
Nguyễn Tuấn bước lên trước, rút chiếc gậy thần làm từ gỗ mun cổ thụ ra, cắm mạnh xuống đất. Một bức tường ánh sáng màu vàng thổ dựng lên, che chở cho Ngọc Hoa và đoàn tùy tùng phía sau. Y hét lớn: "Thủy Tinh! Ngươi đến muộn, sính lễ của ngươi cũng chỉ là những thứ tà thuật giả tạo từ xương cốt và tà khí. Ngươi không xứng đáng có được Ngọc Hoa! Hãy lui về biển Đông trước khi quá muộn!"
"Lui về?" Kỳ Nam cười cuồng dại. "Ta đã dâng hiến cả máu và thần lực cho ngày hôm nay. Không có lui về! Chỉ có máu và nước mắt!"
Gã giơ tay lên trời, hét lớn: "BÁO TÁP! HÃY TRỖI DẬY!"
CHƯƠNG IV: HUYẾT LÃNG TẢN VIÊN
Cuộc chiến kinh thiên động địa bùng nổ.
Kỳ Nam chỉ huy quân đội của biển cả tràn vào đất liền. Nước sông Hồng dâng cao hàng chục trượng, cuồn cuộn chảy như một con rồng đất khổng lồ hung hãn, nuốt chửng những cánh đồng lúa chín, những bản làng yên bình ven sông. Thủy quái, giao long, ba ba khổng lồ theo dòng nước tràn vào, gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp nơi.
Nguyễn Tuấn không hề nao núng. Y đứng trên đỉnh một ngọn đồi, tay cầm gậy thần, không ngừng chỉ huy đất đá trỗi dậy. "ĐẤT DỰNG! NÚI CAO!" Mỗi lần y hô lên, mặt đất dưới chân lại rung chuyển, những ngọn đồi, ngọn núi bỗng chốc mọc lên từ hư không, chặn đứng dòng nước lũ hung hãn.
Nước dâng lên một trượng, núi lại cao lên một trượng. Cuộc giằng co diễn ra vô cùng khốc liệt.
Kỳ Nam bay lượn giữa không trung, liên tục phóng ra những luồng sét đen kịch độc về phía Nguyễn Tuấn. Nguyễn Tuấn dùng gậy thần chống đỡ, những tiếng nổ chát chúa vang lên liên tiếp, làm nứt toác cả bầu trời. Sức mạnh va chạm của hai vị thần khiến cho không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, mưa bão gầm rú không ngừng.
Tại kinh thành Phong Châu, nước lũ đã tràn ngập các con phố. Người dân phải leo lên mái nhà, lên những cây cổ thụ để lánh nạn. Hùng Duệ Vương đứng trên đỉnh đồi Nghĩa Lĩnh, nhìn cảnh tượng hoang tàn mà lòng đau như cắt. Lão nhận ra sai lầm của mình. Sự ích kỷ và mưu đồ của lão đã châm ngòi cho một thảm họa hủy diệt dân tộc.
"Ta phải làm gì đây?" nhà vua gào lên trong gió bão.
"Đại vương, chỉ có công chúa Ngọc Hoa mới có thể dừng cuộc chiến này," Thừa tướng Cao Lỗ, lúc này giáp trụ rách nát, máu chảy ròng ròng trên trán, nói lớn. "Nàng là Địa Mạch Chi Linh. Nàng phải dùng linh hồn của mình để làm dịu cơn giận dữ của hai vị thần."
Ở chân núi Tản Viên, Ngọc Hoa đứng trong vòng bảo vệ của Nguyễn Tuấn. Nàng nhìn thấy dòng nước lũ cuốn trôi nhà cửa, nhìn thấy những đứa trẻ phàm trần đang chới với trong dòng nước xiết, nhìn thấy những chiến binh Lạc Việt đang ngã xuống dưới móng vuốt của thủy quái. Nàng cũng nhìn thấy Kỳ Nam - vị thần biển cô độc, gương mặt gã đang chảy ra những giọt lệ bằng máu xanh vì kiệt sức và oán hận.
Nàng hiểu rằng, nếu cuộc chiến này tiếp tục, cả dải đất Lạc Việt sẽ biến thành một nghĩa địa khổng lồ.
"Nguyễn Tuấn! Hãy dừng lại!" Ngọc Hoa chạy đến ôm lấy cánh tay của Sơn Tinh, khóc nấc lên.
"Ngọc Hoa, ta không thể dừng!" Nguyễn Tuấn thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu chảy ròng ròng trên mặt. Y đang phải chống đỡ áp lực kinh hoàng từ cả đại dương. "Nếu ta dừng lại, hắn sẽ giết chết tất cả chúng ta, hắn sẽ cướp nàng đi!"
"Không, hắn không muốn giết ai cả," Ngọc Hoa lắc đầu, ánh mắt nàng hướng về phía Kỳ Nam đang bay lượn giữa những tia chớp kia. "Hắn chỉ là quá cô đơn, quá đau đớn vì bị phản bội. Hãy để thiếp nói chuyện với hắn."
Nói rồi, không đợi Nguyễn Tuấn ngăn cản, Ngọc Hoa bước ra khỏi vòng bảo vệ bằng ánh sáng. Nàng dùng tất cả sức mạnh của Địa Mạch Chi Linh trong người, bay lên không trung, hướng thẳng về phía Kỳ Nam.
"KỲ NAM! HÃY NHÌN TA!" tiếng hét của nàng trong trẻo, xuyên qua tiếng sấm sét gầm rú.
Kỳ Nam đang điên cuồng tấn công bỗng khựng lại. Gã nhìn thấy Ngọc Hoa đang bay về phía mình. Tấm váy cưới màu đỏ của nàng bay phấp phới trong gió bão tựa như một cánh hoa rừng lạc lõng giữa biển khơi.
"Ngọc Hoa..." Kỳ Nam thầm gọi, luồng sát khí xung quanh gã khẽ giảm xuống.
"Kỳ Nam, dừng tay lại đi!" Ngọc Hoa khóc, những giọt nước mắt của nàng hóa thành những hạt ngọc bích rơi xuống dòng nước lũ. "Nhìn xuống dưới kia xem, đất nước này đã tan hoang rồi. Người dân vô tội đang phải chết. Đây có phải là kết cục chàng muốn không? Chàng muốn có được ta, hay muốn hủy diệt thế giới mà ta hằng yêu quý?"
Kỳ Nam nhìn xuống mặt đất. Qua làn nước đục ngầu, gã thấy những xác người nổi lềnh bềnh, thấy những tiếng khóc than ai oán thấu tận trời xanh. Gã khẽ run rẩy. Gã là thần biển, gã mang tính cách của biển cả - lúc dịu êm, lúc cuồng nộ. Nhưng gã chưa bao giờ muốn trở thành một kẻ đồ tể.
"Ta... ta chỉ muốn công bằng..." Kỳ Nam nghẹn ngào, giọng nói của gã chứa đựng nỗi đau đớn vô bờ. "Tại sao bọn họ lại lừa gạt ta? Tại sao họ lại chọn hắn mà không chọn ta? Ta đã dâng hiến cả vương quốc, cả sinh mệnh này cho nàng mà!"
"Ta biết, ta biết hết," Ngọc Hoa bay đến gần Kỳ Nam hơn, nàng không sợ hãi luồng tà khí xung quanh gã. Nàng khẽ đưa bàn tay ngọc ngà vuốt ve khuôn mặt lạnh lùng của gã. "Nhưng tình yêu không thể ép buộc bằng bão tố và máu. Kỳ Nam, chàng là chúa tể của biển cả vĩ đại. Biển cả cần sự bao dung, chứ không phải sự hủy diệt."
Ngay lúc đó, từ phía dưới, Nguyễn Tuấn lo sợ Kỳ Nam sẽ làm hại Ngọc Hoa. Y dùng hết chút thần lực cuối cùng, phóng chiếc gậy thần ra. Chiếc gậy hóa thành một con rồng đất khổng lồ, lao thẳng về phía lưng Kỳ Nam với tốc độ ánh sáng.
"KỲ NAM! CẨN THẬN!" Ngọc Hoa hét lên.
Không kịp suy nghĩ, Ngọc Hoa lao ra chắn trước mặt Kỳ Nam.
"PHẬP!"
Con rồng đất đâm xuyên qua ngực Ngọc Hoa. Máu đỏ tươi bắn tung tóe lên mặt Kỳ Nam, nhuộm đỏ cả tấm chiến bào màu đen của gã.
Không gian như ngưng đọng lại trong giây phút ấy. Tiếng gió bão bỗng chốc im bặt.
"KHÔNGGGGGGGGGGGGGGG!"
Cả Nguyễn Tuấn và Kỳ Nam đồng thanh gào lên một tiếng đau đớn tột cùng, xé rách cả màn đêm.
Kỳ Nam ôm lấy thân thể đang dần lạnh đi của Ngọc Hoa. Nàng nhìn gã, rồi lại nhìn Nguyễn Tuấn đang quỳ sụp xuống đất dưới kia với gương mặt thất thần, tuyệt vọng. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười đẹp đẽ và thanh thản như đóa hoa quỳnh nở muộn.
"Đừng... đừng chiến tranh nữa..." Ngọc Hoa thầm thì, hơi thở nàng yếu dần. "Hãy... hãy bảo vệ... đất nước này..."
Thân thể Ngọc Hoa bỗng chốc hóa thành hàng triệu đốm sáng màu vàng và xanh lá cây. Những đốm sáng ấy bay tản ra khắp nơi, thấm sâu vào mặt đất, vào dòng nước lũ.
Kỳ lạ thay, nơi nào đốm sáng chạm vào, nước lũ nơi đó lập tức rút đi, để lại lớp phù sa màu mỡ. Những cánh đồng lúa bị tàn phá bỗng chốc xanh tươi trở lại. Những người dân đang cận kề cái chết được cứu sống. Mặt đất dưới chân núi Tản Viên ngừng rung chuyển, trở nên vững chãi hơn bao giờ hết.
Nàng đã hiến tế linh hồn mình cho Địa Mạch để cứu vãn Lạc Việt.
CHƯƠNG V: VĨNH HẰNG CHI VŨ
Cơn bão đã qua. Bầu trời Phong Châu trở lại xanh trong, ánh nắng vàng rực rỡ trải dài trên những dải đất phù sa mới. Nhưng sự yên bình ấy được đánh đổi bằng một cái giá quá đắt.
Nguyễn Tuấn đứng lặng lẽ trên đỉnh Tản Viên. Chiếc gậy thần của y đã gãy làm đôi. Y nhìn về phía biển Đông, ánh mắt trống rỗng và đượm buồn. Y đã bảo vệ được đất nước, bảo vệ được ngai vàng của nhạc phụ, nhưng y đã mất đi người con gái y yêu nhất.
Y biết, y và Kỳ Nam đều là những kẻ thua cuộc trong ván cờ này.
Dưới đáy biển Đông, Kỳ Nam lại trở về với ngai tòa bằng xương của mình. Gã ngồi im lặng như một bức tượng đá vạn năm. Nhưng trên gương mặt gã, có một vết sẹo dài màu đỏ - nơi máu của Ngọc Hoa đã bắn vào. Vết sẹo ấy không bao giờ lành, cũng như nỗi đau trong lòng gã.
Dạ Xoa tướng quân bước vào, ngập ngừng nói: "Chúa tể... ngài có muốn..."
"Mỗi năm một lần," Kỳ Nam thốt lên, giọng nói trầm thấp, vọng ra từ bóng tối sâu thẳm. "Vào tháng Bảy âm lịch, khi những cơn mưa ngâu bắt đầu rơi, ta sẽ lại mang nước lũ lên núi Tản Viên."
"Chúa tể, ngài vẫn muốn tranh giành sao?" Dạ Xoa kinh ngạc.
"Không," Kỳ Nam khẽ nhắm mắt, một giọt lệ xanh rơi xuống đáy biển. "Ta không tranh giành nữa. Ta lên đó để tìm lại những mảnh linh hồn của nàng ấy đã hòa vào đất cát. Ta lên đó để nhắc nhở gã khốn kiếp trên núi kia, và cả loài người phản bội kia rằng: Ta, Thủy Tinh, chưa bao giờ quên nàng."
Từ đó về sau, thành một quy luật bất biến của đất trời Lạc Việt. Hằng năm, cứ vào khoảng tháng Bảy, tháng Tám, Thủy Tinh lại dâng nước lũ lên đánh Sơn Tinh. Đó không còn là một cuộc chiến tranh giành quyền lực tầm thường, mà là một nghi lễ tưởng niệm bi tráng của hai vị thần dành cho người thiếu nữ họ cùng yêu quý.
Sơn Tinh lại dựng núi cao để chống đỡ. Thủy Tinh lại dâng nước lũ cuồn cuộn. Họ đánh nhau ròng rã suốt nhiều tháng trời, tạo nên những cơn bão, những mùa lũ lụt lịch sử của dải đất miền Trung và miền Bắc Việt Nam.
Nhưng người dân Lạc Việt không còn oán hận họ nữa. Họ hiểu rằng, chính dòng nước lũ mang theo phù sa của Thủy Tinh đã làm cho đất đai thêm màu mỡ, và chính những ngọn núi cao của Sơn Tinh đã che chở cho họ trước những cơn bão giông từ biển cả. Hai lực lượng ấy, tuy đối đầu nhưng lại nương tựa vào nhau, cùng nhau kiến tạo nên một dải đất Việt Nam kiên cường, bất khuất trước mọi thiên tai, bão táp.
Trong đền thờ trên đỉnh Tản Viên, thỉnh thoảng vào những đêm mưa bão, người ta vẫn nghe thấy tiếng sáo diều vi vu hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rầm từ khơi xa. Đó là khúc ca vĩnh hằng của Núi và Biển, khúc ca về một tình yêu bi tráng đã hóa thân vào hình sông thế núi của quê hương.
