Thanh Xuân Gửi Lại Dưới Cơn Mưa Rào

Cây bútTrần Minh Huy
Chủ đề
Truyện ngắn Học đường
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Những phím đàn bám bụi và chiếc máy ảnh cũ Tiếng chuông báo tử của tiết học cuối cùng vang lên, kéo theo đó là làn sóng ồn ào quen thuộc của những cô cậu học trò cuối cấp. Lớp 12A3 nhanh chóng rơi vào trạng thái hỗn loạn hỗn tạp giữa tiếng kéo ghế, tiếng sách vở va vào nhau và cả tiếng thở phào nhẹ nhõm sau giờ học căng thẳng. Lâm không vội vã. Cậu thong thả xếp cuốn sổ tay vẽ phác thảo vào cặp, tay kia khẽ chạm vào chiếc máy ảnh cơ Canon QL17 GIII cũ kỹ đang nằm im lìm trong ngăn kéo bàn. Chiếc máy ảnh này là bảo vật do ông nội để lại, lớp vỏ kim loại đã xước xát nhiều chỗ nhưng ống kính vẫn trong vắt, giống như cách Lâm nhìn nhận thế giới xung quanh: lặng lẽ, quan sát và thu trọn mọi khoảnh khắc vào một khung hình tĩnh lặng. “Lâm! Lại ngẩn ngơ rồi. Đi thôi, An và Chi đang đợi ở gốc cây xà cừ đấy!” Khánh lao tới, đập mạnh vào vai Lâm một cú trời giáng khiến cậu suýt đánh rơi chiếc máy ảnh. Khánh là bạn thân từ thuở nhỏ của Lâm. Trái ngược với một Lâm trầm tư, khép kín, Khánh là hiện thân của năng lượng tuổi trẻ rực rỡ: cao lớn, là ngôi sao của đội bóng rổ trường, mái tóc húi cua luôn mướt mồ hôi và nụ cười rạng rỡ có thể làm bừng sáng cả một góc hành lang tối tăm. Họ là hai mảng màu đối lập nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ. Dưới gốc xà cừ cổ thụ ở góc sân trường, nơi những rễ cây khổng lồ trồi lên mặt đất như những con rồng uốn lượn, An và Chi đã đứng đợi sẵn. An mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, mái tóc đen mượt thả ngang vai khẽ lay động theo từng làn gió heo may của buổi chiều thu Hà Nội. Đôi mắt cô sáng, trong veo và luôn chứa đựng một sự tò mò vô tận đối với cuộc sống. Bên cạnh cô, Chi – cô bạn lớp phó học tập dịu dàng – đang ôm khư khư cuốn sổ kế hoạch lớp, khẽ chỉnh lại gọng kính cận dày cộp. “Hôm nay chúng ta lên căn gác mái chứ?” An hỏi, giọng nói lảnh lót như tiếng chuông gió. “Tất nhiên rồi, hôm nay tớ đã trộm được chìa khóa từ phòng bác bảo vệ Bảo mà không bị phát hiện,” Khánh nháy mắt đầy tự hào, lắc lắc chiếc chìa khóa rỉ sét trên ngón tay. Căn gác mái nằm trên tầng bốn của dãy nhà B – một tòa nhà xây dựng từ thời Pháp thuộc với những mảng tường vàng bong tróc, những ô cửa sổ chớp gỗ màu xanh lá đã bạc màu theo thời gian. Nơi đây vốn là kho chứa nhạc cụ cũ bị bỏ hoang từ nhiều năm trước. Học sinh trong trường đồn thổi nơi này có ma, nhưng đối với nhóm bốn người bọn họ, đây là thánh đường của những bí mật, là nơi trú ẩn duy nhất khỏi áp lực thi cử đè nặng của năm cuối cấp. Tiếng bước chân nện đều trên những bậc cầu thang lát gạch bông cũ kỹ, âm thanh vang vọng trong không gian vắng lặng của buổi chiều muộn. Khi Khánh tra chìa khóa vào ổ, cánh cửa gỗ nặng nề mở ra với một tiếng rít dài, để lộ ra một không gian ngập tràn bụi bặm và ánh nắng chiều nhuộm vàng như mật ong rót qua ô cửa tròn sát mái. Giữa căn phòng, một chiếc đàn piano Yamaha dáng đứng màu đen nằm im lìm dưới lớp vải phủ bám đầy bụi xám. An bước tới, nhẹ nhàng kéo tấm vải phủ ra. Bụi bay lên, nhảy múa trong những vệt nắng chiều rực rỡ. Cô vuốt ve những phím đàn loang lổ vết ố vàng, rồi khẽ ấn xuống một phím. Một âm thanh trầm, đục và hơi lạc điệu vang lên, phá vỡ sự im lặng của căn phòng. “Nó vẫn chưa hỏng hẳn,” An mỉm cười, đôi mắt cong lại thành hình vầng trăng khuyết xinh đẹp. “Chỉ là hơi lệch tông một chút thôi, giống như cuộc sống của chúng ta hiện tại vậy.” Lâm đưa máy ảnh lên ngang tầm mắt. Qua kính ngắm, cậu thu trọn hình ảnh An bên chiếc đàn dương cầm cổ kính, ánh nắng chiều tà viền một đường sáng vàng óng lên mái tóc cô. Tiếng “tách” nhẹ nhàng vang lên. Lâm mỉm cười, một khoảnh khắc nữa của thanh xuân đã được đóng băng vĩnh viễn. Chương 2: Bản danh sách mười tám tuổi “Nghe này các cậu,” An ngồi xuống chiếc ghế đẩu bằng gỗ mục trước cây đàn, quay lưng lại với những phím nhạc. “Chúng ta chỉ còn chưa đầy tám tháng nữa là sẽ tốt nghiệp. Sau đó, mỗi người sẽ đi một ngả. Khánh sẽ vào trường Bách Khoa, Chi đi Ngoại Thương, Lâm chắc chắn sẽ theo đuổi nghệ thuật dù gia đình có cấm cản thế nào. Còn tớ...” Giọng An chợt nghẹn lại trong một tích tắc cực ngắn, ngắn đến mức nếu không phải là người luôn quan sát cô như Lâm, có lẽ không ai nhận ra. Cô nhanh chóng lấy lại nụ cười rạng rỡ thường ngày, lôi từ trong cặp ra một tờ giấy khổ A4 đã được trang trí viền hoa hướng dương rất tỉ mỉ. “Tớ đã lập ra một bản danh sách: ‘Những điều điên rồ phải làm trước khi tròn mười tám tuổi’. Chúng ta phải cùng nhau hoàn thành nó!” Khánh tò mò ghé đầu vào xem, đọc to những dòng chữ nắn nót của An: “Một: Đón bình minh trên mái nhà trường. Hai: Trốn học một buổi để đi ăn kem hồ Tây dưới mưa. Ba: Chụp một bức ảnh cả nhóm cười rực rỡ nhất dưới cơn mưa rào mùa hạ. Bốn: Tổ chức một buổi biểu diễn âm nhạc bí mật. Năm: Viết thư gửi bản thân mười năm sau và chôn dưới gốc cây phượng già.” Chi đẩy gọng kính, nét mặt có chút lo lắng: “Điên rồ thật đấy An ạ. Chúng ta đang trong giai đoạn ôn thi đại học nước rút, mỗi tuần đều có bài kiểm tra khảo sát. Nếu bị thầy chủ nhiệm phát hiện trốn học hay leo lên mái nhà, chắc chắn sẽ bị kỷ luật nặng.” “Ôi dào, Chi ơi là Chi!” Khánh gạt đi, khoác vai Chi khiến cô bạn đỏ bừng mặt. “Cậu học nhiều quá mụ mị đầu óc rồi. Thanh xuân mà không có vài vết xước thì làm sao thành bức tranh đẹp được? Tớ ủng hộ An hết mình!” Lâm nhìn An, ánh mắt cô lấp lánh một niềm khao khát mãnh liệt, một sự khẩn trương kỳ lạ mà cậu chưa từng thấy trước đây. Cậu khẽ gật đầu: “Tớ tham gia.” An reo lên khe khẽ, đập tay với Khánh và Lâm, rồi quay sang nhìn Chi với ánh mắt nài nỉ đầy đáng yêu. Chi thở dài một tiếng đầy bất lực nhưng khóe môi lại khẽ cong lên: “Được rồi, được rồi. Nhưng phải hứa là không được để ảnh hưởng đến kết quả học tập đấy nhé.” Chiều hôm đó, tiếng đàn dương cầm của An vang lên réo rắt trong căn gác mái hoang phế. Cô chơi bản nhạc ‘Canon in D’ với những phím đàn lệch tông, nhưng qua bàn tay khéo léo và tâm hồn nhạy cảm của cô, bản nhạc vẫn hiện lên đầy xúc cảm, len lỏi qua những kẽ hở của sàn gỗ, bay xa vào không trung, hòa cùng tiếng còi xe ồn ã phía dưới phố thị. Chương 3: Bình minh trên mái ngói rêu phong Nhiệt độ Hà Nội giảm sâu vào những ngày chớm đông. Năm giờ sáng, trời vẫn tối mịt và sương mù dày đặc bao phủ khắp các ngõ ngách. Bốn bóng người lầm lũi đi qua cổng phụ của trường, nơi có một khe hở nhỏ giữa hàng rào sắt mà Khánh đã phát hiện ra từ trước. Họ bước đi nhẹ nhàng như những chiếc bóng, tránh những vệt sáng từ đèn pin của bác bảo vệ đang đi tuần ở dãy nhà đối diện. Lối lên mái nhà là một chiếc thang sắt rỉ sét nằm ở phía sau nhà kho thể chất, áp sát vào bức tường phía sau của dãy nhà B. Chiếc thang lạnh ngắt, sương đêm bám vào làm nó trơn trượt. Khánh leo lên đầu tiên để dẫn đường, tiếp theo là An, Lâm và Chi đi cuối cùng để Lâm có thể hỗ trợ phía dưới. “Cẩn thận nhé An,” Lâm thì thầm, tay cậu đỡ nhẹ phía sau lưng cô khi cô bước lên những bậc thang cao nhất. “Tớ ổn mà, Lâm nhìn kìa, đẹp quá!” An thì thầm đáp lại, giọng cô run lên vì lạnh nhưng đầy phấn khích. Khi cả bốn người đã an tọa trên mái ngói dốc nhẹ của tòa nhà cổ kính, một khung cảnh kỳ vĩ hiện ra trước mắt họ. Cả thành phố Hà Nội vẫn đang chìm trong giấc ngủ dưới tấm chăn sương mù dày đặc. Phía xa, hồ Tây mờ ảo như một bức tranh thủy mặc. Gió lạnh ùa vào mặt, mang theo hương vị ẩm ướt của đất ẩm và lá khô. Khánh lôi từ trong balo ra một phích nước ấm và bốn chiếc cốc giấy. Cậu rót trà gừng nóng hổi chia cho từng người. Hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh giá, mang lại một cảm giác dễ chịu vô cùng. “Ấm quá!” Chi xuýt xoa, hai má đỏ ửng vì lạnh. “Tớ chưa bao giờ nghĩ mình lại có gan leo lên đây vào giờ này.” “Thấy chưa, tớ đã bảo mà,” An cười, cô quàng chung một chiếc khăn len màu đỏ với Lâm. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Lâm có thể ngửi thấy mùi hương dầu gội hoa nhài dịu nhẹ từ tóc cô, và nghe thấy cả tiếng nhịp tim đập đều đặn của cô dưới lớp áo khoác dày. Phía chân trời đông, một vệt sáng màu hồng cam bắt đầu xé toạc màn sương mù xám xịt. Ánh sáng dần lan rộng, nhuộm hồng những đám mây xốp và phản chiếu xuống mặt nước hồ Tây xa xa. Mặt trời từ từ nhô lên, tròn trịa và đỏ rực như một lòng đỏ trứng gà khổng lồ, tỏa ra những tia sáng ấm áp đầu tiên cứu rỗi cả thành phố khỏi cái lạnh giá buốt. Lâm đưa máy ảnh lên. Cậu không chụp mặt trời. Cậu chụp nghiêng khuôn mặt của An lúc này đang được ánh bình minh chiếu sáng rực rỡ. Trên khóe mắt cô, có một giọt nước long lanh đọng lại. Lâm chợt khựng lại. Cô đang khóc sao? Nhưng khi An quay sang nhìn cậu, nụ cười của cô vẫn rạng rỡ và tinh nghịch như chưa hề có chuyện gì xảy ra. “Lâm, chụp cho bọn tớ một kiểu nào!” Khánh gọi to, một tay khoác vai Chi, tay kia giơ ngón tay chữ V đầy tinh nghịch. Lâm đặt chế độ hẹn giờ, nhanh chóng chạy lại ngồi cạnh An. Cậu cảm thấy bàn tay nhỏ nhắn của cô khẽ chạm vào tay cậu dưới lớp khăn len quàng chung, rồi nhẹ nhàng nắm lấy. Ngón tay cô lạnh ngắt, nhưng cái nắm tay lại vô cùng chặt chẽ như thể cô đang bám víu vào một điểm tựa duy nhất giữa thế giới rộng lớn này. Tiếng màn trập vang lên: “Tách”. Bức ảnh lưu giữ bốn gương mặt trẻ măng, rạng rỡ dưới ánh bình minh đầu đông rực rỡ. Chương 4: Góc khuất của nụ cười Thời gian trôi nhanh như những vòng quay của bánh xe đạp. Mùa đông qua đi, mùa xuân mang theo những cơn mưa phùn ẩm ướt cũng nhanh chóng nhường chỗ cho cái nắng hanh hao của những ngày đầu hạ. Áp lực học tập ngày càng trở nên nghẹt thở. Những đề thi thử chất cao như núi, những buổi học thêm kéo dài đến tận chín mươi giờ tối khiến ai nấy đều mệt mỏi ra mặt. Nhưng bất chấp tất cả, nhóm bốn người vẫn duy trì những buổi gặp gỡ bí mật tại căn gác mái. An dường như ngày càng gầy đi, làn da cô trở nên xanh xao dưới ánh nắng hè gay gắt, nhưng đôi mắt cô lại ngày càng sáng một cách kỳ lạ, và cô luôn thúc giục cả nhóm hoàn thành những điều khoản còn lại trong bản danh sách. Một buổi chiều tháng Tư, Lâm đến trường sớm để nộp bài tập vẽ cho phòng mỹ thuật. Khi đi ngang qua văn phòng ban giám hiệu, cậu chợt khựng lại khi nghe thấy tiếng khóc nức nở quen thuộc phát ra từ hành lang vắng phía sau phòng hội đồng. Lâm nhẹ nhàng bước tới. Dưới bóng râm của cây hoa ban đã tàn hoa, An đang ngồi thụp xuống đất, hai tay ôm mặt, bả vai rung lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào. Lâm đứng tim. Trong suốt ba năm bên nhau, cậu chưa từng thấy An khóc như thế này. Cô luôn là chỗ dựa tinh thần cho cả nhóm, là người truyền lửa, là nụ cười không bao giờ tắt. Cậu bước đến, ngồi xuống bên cạnh cô, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ rút từ trong túi ra một chiếc khăn tay sạch sẽ đặt vào lòng bàn tay cô. An giật mình ngước lên, đôi mắt sưng đỏ và đẫm nước mắt đầy vẻ hoảng hốt. Cô định lau nước mắt và gượng cười như mọi khi, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ấm áp, tràn ngập sự lo lắng và thấu hiểu của Lâm, bức tường phòng ngự cuối cùng trong cô hoàn toàn sụp đổ. Cô gục đầu vào vai Lâm, khóc nấc lên như một đứa trẻ. “Lâm ơi... tớ phải làm sao đây?” An nghẹn ngào. “Có chuyện gì vậy An? Cậu nói cho tớ nghe đi, chúng ta là bạn mà, có chuyện gì tớ cũng sẽ cùng cậu gánh vác,” Lâm siết chặt bả vai gầy guộc của cô, lòng đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Sau một hồi lâu nức nở, An mới chịu lấy lại bình tĩnh. Cô rút từ trong cặp ra một tập hồ sơ dày có in chữ nước ngoài và những con dấu đỏ chót. Đó là hồ sơ định cư Canada của gia đình cô. “Gia đình tớ đã làm thủ tục từ ba năm trước,” An nói, giọng cô khàn đặc và trống rỗng. “Hôm qua, bố mẹ tớ nhận được thông báo chính thức. Ngay sau khi kỳ thi tốt nghiệp THPT kết thúc vào cuối tháng Sáu, chúng tớ sẽ bay sang Canada định cư vĩnh viễn. Bố tớ đã hoàn tất thủ tục rút hồ sơ học bạ của tớ ở đây rồi.” Lâm cảm thấy đất trời dưới chân mình như sụp đổ hoàn toàn. Cậu nhìn những dòng chữ tiếng Anh vô hồn trên tờ giấy, đầu óc quay cuồng. “Vậy... cậu không thi đại học ở Việt Nam nữa sao? Cậu không cùng bọn tớ học tiếp lên đại học sao?” An lắc đầu, nước mắt lại trào ra: “Tớ không thể chống lại quyết định của bố mẹ. Lâm ơi, tớ sợ lắm. Tớ sợ sang một đất nước xa lạ, không có các cậu, không có căn gác mái, không có tiếng đàn này... Tớ sợ mọi người sẽ quên tớ.” “Tại sao cậu lại giấu bọn tớ suốt thời gian qua?” Lâm hỏi, giọng cậu run lên vì đau lòng. “Bởi vì tớ ích kỷ!” An nghẹn ngào hét lên, rồi lại nhanh chóng hạ giọng xuống đầy bất lực. “Tớ sợ nếu tớ nói ra, những ngày tháng còn lại của chúng ta sẽ chỉ toàn là những tiếng thở dài và sự tiếc nuối. Tớ muốn các cậu nhớ đến tớ với những nụ cười rạng rỡ nhất, chứ không phải là những giọt nước mắt chia ly. Lâm, hứa với tớ, đừng nói chuyện này cho Khánh và Chi biết được không? Hãy để họ trải qua những ngày tháng cuối cấp này một cách trọn vẹn nhất.” Lâm nhìn sâu vào đôi mắt chứa đựng cả một đại dương u sầu của An. Cậu hiểu cô, hiểu sự kiên cường và cả sự yếu đuối ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ ấy. Cậu khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô, kìm nén giọt nước mắt đang chực trào ra nơi khóe mắt mình, khẽ gật đầu: “Tớ hứa. Nhưng cậu cũng phải hứa với tớ, từ giờ trở đi, không được một mình chịu đựng nữa. Tớ sẽ luôn ở đây, bên cạnh cậu.” Chương 5: Đêm nhạc dưới màn mưa rào Tháng Sáu gõ cửa bằng những tiếng sấm rền vang và những cơn mưa rào mùa hạ chợt đến chợt đi không báo trước. Hoa phượng vĩ đã nở đỏ rực cả một góc trời, như những đốm lửa đốt cháy những ngày cuối cùng của tuổi học trò. Kỳ thi tốt nghiệp cận kề, áp lực đè nặng lên từng mét vuông trong lớp học. Theo đúng kế hoạch, đêm liên hoan văn nghệ tri ân của khối 12 được tổ chức vào một buổi tối cuối tuần giữa tháng Sáu. Đây cũng chính là cơ hội để nhóm bốn người thực hiện điều khoản thứ tư trong bản danh sách của An: Tổ chức một buổi biểu diễn âm nhạc. Sân trường được trang hoàng lộng lẫy bằng những dải đèn LED lấp lánh treo trên những cành xà cừ cổ thụ. Sân khấu lớn được dựng giữa sân trường, âm thanh ánh sáng vô cùng hoành tráng. Tuy nhiên, buổi lễ mới diễn ra được một nửa thì bầu trời đột ngột chuyển gió. Mây đen cuồn cuộn kéo đến che kín cả bầu trời đêm, và chỉ trong vòng vài phút, một cơn mưa dông mùa hạ đổ ập xuống dữ dội. Gió giật mạnh làm đổ nhào các gian hàng, nước mưa xối xả trút xuống sân trường. Hệ thống âm thanh, ánh sáng trên sân khấu chính bị chập điện, vụt tắt ngấm. Mọi người hỗn loạn chạy vào trú mưa dưới hiên các dãy nhà. Buổi lễ tri ân hoành tráng bỗng chốc rơi vào cảnh hỗn loạn và thất vọng. “Mưa to thế này thì hỏng hết rồi,” Khánh thở dài đầy tiếc nuối, nhìn sân khấu tối om dưới màn mưa trắng xóa. “Tiết mục của nhóm mình chuẩn bị bao lâu nay coi như bỏ đi rồi.” An nhìn màn mưa ngoài kia, rồi quay sang nhìn ba người bạn của mình. Ánh mắt cô lóe lên một sự quyết tâm phi thường. Cô nắm lấy tay Lâm, tay Khánh và Chi, kéo họ chạy ngược lên cầu thang hướng về dãy nhà B. “Đi đâu thế An?” Chi hốt hoảng hỏi. “Lên căn gác mái! Chúng ta không cần sân khấu lớn kia, chúng ta có sân khấu của riêng mình!” An hét lên qua tiếng sấm truyền vang. Khi bốn người bước vào căn gác mái, căn phòng tối om, chỉ được chiếu sáng bởi những tia chớp thỉnh thoảng xé rách bầu trời đêm ngoài ô cửa sổ tròn. Tiếng mưa rơi trên mái tôn phía trên đầu vang lên rầm rập như một dàn trống trận khổng lồ. Khánh nhanh chóng tìm thấy những cây nến cũ trong góc phòng và thắp sáng chúng. Ánh nến lung linh, bập bùng xua đi bóng tối, mang lại cho căn phòng một vẻ đẹp ấm áp, huyền ảo như một thánh đường cổ xưa. An bước tới bên cây đàn piano. Cô ngồi xuống, hít một hơi thật sâu rồi mở nắp đàn. Lâm đứng bên cạnh cô với chiếc máy ảnh cơ trên tay, Khánh cầm chiếc đàn guitar acoustic cũ kỹ mà cậu đã mang theo từ chiều, còn Chi đứng cạnh Khánh, sẵn sàng với giọng hát trong trẻo của mình. “Hôm nay, chúng ta sẽ chơi bản nhạc của riêng chúng ta,” An mỉm cười, những ngón tay cô bắt đầu lướt trên những phím đàn. Tiếng dương cầm vang lên, hòa cùng tiếng guitar mộc mạc của Khánh. Đó là giai điệu của bài hát “Mong ước kỷ niệm xưa”. Tiếng đàn của An không còn lạc điệu nữa, nó được chơi bằng tất cả tâm huyết, tình yêu và cả sự tiếc nuối vô bờ bến của cô dành cho những tháng ngày tươi đẹp nhất cuộc đời. Giọng hát của Chi cất lên, nhẹ nhàng, trong trẻo như một dòng suối mát lành len lỏi vào tâm hồn mỗi người: “Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm... Kỷ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô... Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ mãi lúc giận hờn...” Tiếng nhạc từ căn gác mái bay qua ô cửa sổ tròn, lan tỏa vào màn mưa rào mùa hạ. Kỳ lạ thay, những học sinh đang trú mưa ở hành lang phía dưới nghe thấy tiếng nhạc. Họ bắt đầu ngước lên nhìn dãy nhà B tối tăm, nơi duy nhất có ánh nến lung linh tỏa ra từ ô cửa sổ tròn trên cao. “Kìa, có nhạc ở trên gác mái!” Một người reo lên, rồi hai người, mười người, hàng trăm người bắt đầu hướng về phía gác mái. Họ bật đèn flash từ điện thoại di động của mình lên. Từ dưới sân trường, hàng trăm đốm sáng nhỏ li ti như những ngôi sao sa bắt đầu lay động theo nhịp điệu của bài hát. Khung cảnh trở nên lộng lẫy và huyền ảo đến nghẹt thở. Lâm nhìn xuống dưới sân trường, rồi nhìn sang An. Cô đang chơi đàn dưới ánh nến bập bùng, những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, lấp lánh như những viên pha lê quý giá nhất. Cô nhìn Lâm, mỉm cười qua nước mắt. Lâm đưa máy ảnh lên, căn góc và bấm máy. Bức ảnh hoàn hảo nhất cuộc đời cậu đã ra đời: An bên cây đàn dương cầm bám bụi, ánh nến lung linh viền lấy khuôn mặt đẫm nước mắt nhưng rạng rỡ nụ cười của cô, phía sau ô cửa sổ tròn là màn mưa rào mùa hạ và hàng trăm ánh đèn flash lung linh như dải ngân hà của bạn bè phía dưới sân trường. Đó là một buổi biểu diễn không có âm thanh điện tử hoành tráng, không có ánh đèn sân khấu rực rỡ, nhưng nó là buổi biểu diễn vĩ đại nhất, chạm đến trái tim của tất cả những ai có mặt đêm hôm đó. Chương 6: Chiếc hộp thời gian dưới gốc phượng già Kỳ thi tốt nghiệp THPT kết thúc cũng là lúc mùa hoa phượng bắt đầu tàn. Những cánh hoa đỏ rực rơi rụng đầy trên sân trường, nhuộm đỏ cả những lối đi như một tấm thảm tiễn đưa tuổi học trò. Đúng như lời hứa, An giữ kín bí mật cho đến ngày cuối cùng trước khi bay. Buổi chiều hôm đó, bốn người hẹn gặp nhau lần cuối dưới gốc cây phượng vĩ cổ thụ ở góc sân trường vắng lặng. Khánh mang theo một chiếc hộp bằng thiếc cũ đựng bánh quy, bên trong chứa đầy những kỷ vật của cả nhóm: một quả bóng rổ bị xì hơi có chữ ký của cả đội, chiếc kính cận cũ của Chi, một cuộn phim chưa tráng của Lâm và bản danh sách “Những điều điên rồ phải làm trước khi tròn mười tám tuổi” của An đã được hoàn thành đầy đủ năm điều khoản. “Mỗi người hãy viết một lá thư gửi cho chính mình mười năm sau,” An nói, giọng cô nghẹn ngào nhưng cô cố gắng không khóc. “Mười năm sau, vào đúng ngày này, chúng ta sẽ quay lại đây, đào chiếc hộp này lên và cùng nhau đọc nó.” Họ im lặng viết những dòng chữ cuối cùng gửi gắm những ước mơ, hoài bão và cả những lời nhắn nhủ cho tương lai vào những tờ giấy màu, rồi cẩn thận gấp lại, bỏ vào chiếc hộp thiếc. Khánh dùng một chiếc xẻng nhỏ đã chuẩn bị sẵn, đào một cái hố sâu dưới gốc cây phượng vĩ cổ thụ, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp xuống và lấp đất lại. Khi lớp đất cuối cùng được san phẳng, An bất ngờ bước tới ôm chầm lấy Chi, rồi ôm lấy Khánh. Cuối cùng, cô bước đến trước mặt Lâm. Cô nhìn cậu thật lâu, như muốn khắc sâu khuôn mặt cậu vào tâm khảm của mình. “Cảm ơn cậu, Lâm,” An thì thầm, cô kiễng chân lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn nhẹ như gió thoảng lên má Lâm. “Cảm ơn vì đã luôn ở bên tớ, luôn giữ bí mật cho tớ và chụp cho tớ những bức ảnh đẹp nhất.” Lâm cảm thấy một giọt nước mắt nóng hổi của An rơi xuống vai áo mình. Cậu vòng tay ôm lấy cô thật chặt, như muốn giữ lại thời gian, giữ lại thanh xuân đang dần trôi tuột qua kẽ tay. “Tớ sẽ đợi cậu, An,” Lâm thì thầm vào tai cô. “Dù có bao lâu đi chăng nữa, tớ cũng sẽ đợi.” Ngày hôm sau, An cùng gia đình lên máy bay sang Canada. Khánh và Chi chỉ biết chuyện khi Lâm đưa cho họ lá thư tay mà An gửi lại trước giờ bay. Chi đã khóc nức nở ngay giữa sân bay Nội Bài vắng lặng, còn Khánh thì đứng lặng người, đấm mạnh vào bức tường kính vô hồn. Họ nhận ra rằng, thanh xuân của họ đã chính thức khép lại theo chuyến bay mang số hiệu AC015 cất cánh vút bay vào bầu trời xám xịt. Chương 7: Mười năm sau, tiếng vĩ cầm vẫn ngân vang Mười năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt của thời gian. Hà Nội mười năm sau đã thay đổi rất nhiều. Những tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm sau mưa, những con đường xưa cũ giờ đã được mở rộng và tấp nập xe cộ ngược xuôi. Trường THPT Phan Đình Phùng cũng đã được trùng tu lại, khang trang và hiện đại hơn rất nhiều. Dãy nhà B cổ kính xưa kia giờ đang chuẩn bị được dỡ bỏ để xây dựng một khu tổ hợp thí nghiệm công nghệ cao mới. Lâm giờ đây đã là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng, anh có một studio riêng ở trung tâm thành phố. Anh vẫn giữ thói quen mang theo chiếc máy ảnh cơ Canon QL17 GIII cũ kỹ của ông nội bên mình mỗi khi đi dạo phố. Khánh và Chi sau nhiều năm gắn bó bên nhau từ thời đại học giờ đã kết hôn và có một tổ ấm nhỏ hạnh phúc. Khánh là một kỹ sư xây dựng thành đạt, còn Chi là một biên dịch viên tự do. Đúng ngày hẹn ước mười năm, ba người họ gặp lại nhau dưới cổng trường cũ. Thời gian đã mài dũa những cô cậu học trò ngây ngô năm nào trở thành những người trưởng thành chín chắn, nhưng khi nhìn thấy nhau, những ký ức tuổi trẻ lại ùa về vẹn nguyên như mới ngày hôm qua. Họ bước đến gốc cây phượng vĩ cổ thụ năm xưa. Thật may mắn, cây phượng vẫn đứng sừng sững ở đó, tỏa bóng mát rượi che chở cho một góc sân trường. Khánh lôi từ trong túi ra một chiếc xẻng nhỏ dã ngoại. Anh bắt đầu đào bới lớp đất dưới gốc cây phượng. Sau một hồi tìm kiếm, lưỡi xẻng va phải một vật thể bằng kim loại cứng vang lên tiếng “cộc”. Khánh reo lên đầy phấn khích, cẩn thận nhấc chiếc hộp thiếc rỉ sét ra khỏi lòng đất. Ba người ngồi bệt xuống thảm cỏ rêu phong dưới gốc phượng, phủi sạch lớp đất cát bám trên nắp hộp. Khi nắp hộp được mở ra, một mùi hương giấy cũ và bụi bặm quen thuộc bốc lên, mang theo cả hơi thở của mười năm trước. Chi lôi từng kỷ vật ra. Quả bóng rổ của Khánh đã mục nát hoàn toàn, chiếc kính cận của cô đã mờ sương, cuộn phim của Lâm vẫn còn nguyên vẹn. Và cuối cùng là bốn lá thư tay đã ngả màu vàng úa. Họ lần lượt đọc thư của chính mình. Khánh bật cười trước những ước mơ ngây ngô thời trẻ muốn trở thành siêu anh hùng giải cứu thế giới, Chi khẽ lau giọt nước mắt xúc động khi đọc những dòng chữ gửi gắm tình yêu thầm kín dành cho Khánh từ thời cấp ba. Lâm mở lá thư của mình ra, bên trong chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi: “Tôi hy vọng mười năm sau, tôi vẫn giữ được tình yêu thuần khiết nhất dành cho nhiếp ảnh và dành cho cô ấy.” Cuối cùng, Lâm mở lá thư của An. Ngoài lá thư tay, bên trong còn có một chiếc băng cassette cũ màu xanh da trời. “Gửi Lâm, Khánh, Chi của mười năm sau, Khi các cậu đọc những dòng chữ này, có lẽ tớ đã ở một nơi rất xa, cách Việt Nam nửa vòng Trái Đất. Tớ xin lỗi vì đã giấu mọi người chuyện tớ đi định cư. Tớ chỉ muốn giữ lại những ký ức đẹp nhất, không vướng bận ưu tư của chúng ta dưới mái trường Phan Đình Phùng thân yêu. Mười năm qua, tớ chưa bao giờ quên các cậu, chưa bao giờ quên căn gác mái rêu phong, tiếng đàn dương cầm lạc điệu và cả cơn mưa rào mùa hạ đêm hôm ấy. Chiếc băng cassette này ghi lại bản nhạc ‘Canon in D’ tớ tự chơi bằng chiếc đàn dương cầm cũ ở căn gác mái trước ngày tớ đi một tuần. Tớ gửi lại nó cho các cậu, như một phần linh hồn của tớ vẫn luôn ở lại nơi đây, bên cạnh mọi người. Tớ hy vọng dù cuộc sống có thay đổi thế nào, chúng ta vẫn mãi là những người bạn thân thiết nhất của nhau. Yêu các cậu rất nhiều, An.” Lâm lôi từ trong balo ra một chiếc máy nghe nhạc cassette cầm tay cũ mà anh luôn mang theo. Anh đặt chiếc băng vào, nhấn nút “Play”. Tiếng rè rè của băng từ vang lên một lát, rồi sau đó, tiếng đàn dương cầm trong trẻo, réo rắt cất lên. Bản nhạc ‘Canon in D’ quen thuộc vang vọng dưới gốc cây phượng vĩ cổ thụ. Giai điệu mượt mà, sâu lắng như xoa dịu mọi vết thương của thời gian, đưa ba người họ quay trở lại những ngày tháng thanh xuân rực rỡ dưới cơn mưa rào năm ấy. Bất chợt, một bóng người bước vào cổng trường. Người đó mặc một chiếc váy dài màu trắng tinh khôi, mái tóc đen mượt thả ngang vai khẽ lay động theo từng làn gió nhẹ. Cô bước đi thong thả, đôi mắt trong veo nhìn ngắm xung quanh với sự tò mò vô hạn. Lâm chợt khựng lại, tim anh đập liên hồi một cách dữ dội. Anh đứng bật dậy, quay người lại phía cổng trường. Cô gái ấy dừng bước dưới ánh nắng vàng óng của buổi chiều muộn. Cô nhìn thấy ba người họ dưới gốc phượng vĩ, nghe thấy tiếng đàn dương cầm phát ra từ chiếc máy cassette cũ. Khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong lại thành hình vầng trăng khuyết xinh đẹp quen thuộc. “Chào các cậu, tớ đã về rồi đây,” An nói, giọng nói lảnh lót như tiếng chuông gió vang vọng khắp sân trường vắng lặng. Lâm đưa chiếc máy ảnh Canon QL17 GIII lên ngang tầm mắt. Qua kính ngắm, anh nhìn thấy An của tuổi hai mươi tám, vẫn rạng rỡ và tinh khôi như cô gái mười tám tuổi năm nào dưới cơn mưa rào mùa hạ. Tiếng “tách” vang lên nhẹ nhàng. Khung hình tĩnh lặng thu trọn nụ cười của cô, khép lại một hành trình mười năm chờ đợi và mở ra một chương mới rực rỡ của cuộc đời họ. Thanh xuân có thể trôi qua, nhưng tình bạn, tình yêu và những ký ức đẹp đẽ dưới mái trường xưa sẽ luôn là những đốm lửa ấm áp, cháy mãi trong tim mỗi người, bất chấp những cơn mưa rào dữ dội của cuộc đời.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay