Tháng Năm Để Lại Trên Ô Cửa Lớp

Cây bútNam Khuê
Chủ đề
Truyện ngắn Học đường
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG 1: NHỮNG VẠT NẮNG LOANG LỔ TRÊN BÀN GỖ Tiếng ve đầu mùa luôn bắt đầu bằng một tiếng rên rỉ uể oải, len lỏi qua những kẽ lá sấu già cỗi rồi đột ngột vỡ òa thành một bản đồng ca náo nhiệt khắp sân trường THPT Chu Văn An. Đối với học sinh cuối cấp, âm thanh ấy không khác gì một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược, nhắc nhở rằng những ngày tháng vô tư dưới mái trường cổ kính này đang ngắn lại từng ngày. An ngồi ở dãy bàn sát cửa sổ của lớp 12D1. Gió từ hồ Tây thổi vào mang theo cái ngai ngái của nước, cái nồng nàn của đất ẩm sau cơn mưa rào đêm qua. Cô gác cằm lên cuốn vở ghi môn Ngữ văn, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân gạch đỏ loang lổ nắng. Trên bục giảng, giọng cô giáo dạy Văn trầm bổng, đều đều như một khúc hát ru giữa trưa hè oi ả. Nhưng tâm trí của An đã bay đi từ lâu, hoặc nói đúng hơn, nó đang dừng lại ở bóng lưng của một người ngồi phía trước cô hai bàn. Đó là Khánh. Chàng trai chuyên Lý nhưng lại đi lạc vào lớp xã hội vì một lời thách đố ngốc nghếch thuở lớp 10. Khánh có bờ vai rộng, mái tóc luôn hơi rối vì thói quen luồn tay vào tóc mỗi khi gặp bài toán khó, và đặc biệt là chiếc máy ảnh cơ Pentax cũ kỹ luôn đeo lủng lẳng trước ngực. Khánh là gió, một cơn gió tự do, phóng khoáng và chẳng bao giờ chịu dừng chân ở bất kỳ nơi nào quá lâu. \"An! Này, An!\" Một cái gõ nhẹ vào vai cắt đứt dòng suy nghĩ của An. Cô quay sang, thấy Chi - cô bạn thân nối khố từ thuở mặc quần thủng đít - đang nháy mắt tinh nghịch, chìa ra một mảnh giấy nhớ màu xanh lục. Trên giấy viết bằng nét chữ tròn trịa, nghịch ngợm của Chi: \"Chiều nay tan học ra quán trà chanh cũ nhé. Lâm 'béo' bao!\" An mỉm cười, khẽ gật đầu rồi quay sang phía dãy bàn bên kia, nơi Lâm đang gục đầu ngủ gật ngon lành dưới sự che chắn của một chồng sách tham khảo dày cộp. Lâm là mảnh ghép thứ tư của nhóm họ. Khác với vẻ năng nổ của Khánh hay sự mơ mộng của An, Lâm trầm tính, hiền lành và cực kỳ giỏi Toán. Cậu luôn là người đứng ra dọn dẹp đống chiến tích quậy phá của ba đứa còn lại và là 'ngân hàng' cứu trợ mỗi khi cả nhóm cháy túi. Tiếng chuông báo tử vang lên, cắt đứt sự im lặng của lớp học. Cả căn phòng như một tổ ong vỡ tổ, tiếng kéo ghế sột soạt, tiếng cười nói, tiếng thu dọn sách vở hòa vào nhau tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn nhưng tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. Khánh quay phắt người lại, nở một nụ cười rạng rỡ làm lộ hai chiếc răng khểnh cực duyên: \"Đi thôi các chiến hữu! Hôm nay tớ vừa săn được một cuộn phim Kodak mới, phải ra hồ Tây chụp vài kiểu mới được.\" An thu dọn hộp bút vào ba lô, nhìn nụ cười của Khánh mà lòng khẽ rung lên một nhịp nhè nhẹ. Rung động tuổi mười tám giống như một mầm non mới nhú, vừa e ấp sợ hãi ánh mặt trời, lại vừa khát khao được vươn mình đón lấy những giọt sương mai. CHƯƠNG 2: CHIẾC MÁY ẢNH PHIM VÀ NHỮNG KHOẢNG LẶNG Quán trà chanh nằm nép mình dưới một gốc cây lộc vừng cổ thụ ven hồ Tây. Đây là 'căn cứ địa' của nhóm bốn người suốt ba năm trung học. Những chiếc ghế nhựa màu xanh được bày ra sát mép nước, nơi họ có thể vừa nhâm nhi ly trà quất chua ngọt, vừa ngắm nhìn hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời Hà Nội. Khánh nâng chiếc máy ảnh lên, nheo một mắt, xoay xoay vòng lấy nét rồi bấm 'tạch' một tiếng. \"Cậu lại chụp trộm tớ đấy à?\" Chi nhe răng cười, giơ nắm đấm đe dọa. \"Ai thèm chụp cậu. Tớ đang lấy bối cảnh cái cốc trà chanh phía sau cậu đấy chứ!\" Khánh trêu chọc, nhanh nhẹn né tránh cú đấm của Chi. Lâm đẩy gọng kính cận, từ tốn hút một ngụm nước rồi nói: \"Còn một tháng nữa là thi tốt nghiệp rồi. Các cậu đã quyết định nguyện vọng hết chưa? Tớ nghe nói bố Khánh muốn cậu ấy đi du học Đức ngay sau khi thi xong.\" Không khí náo nhiệt bỗng chốc chùng xuống. An khẽ giật mình, bàn tay đang cầm cốc nước siết chặt lại. Cô nhìn sang Khánh. Gương mặt rạng rỡ của cậu lúc nãy bỗng thoáng qua một nét u uất. Khánh nhìn ra mặt hồ lấp lánh ánh vàng ròng của buổi xế chiều, giọng trầm hẳn xuống: \"Ừ, bố tớ đã làm xong hết hồ sơ rồi. Chỉ đợi tớ thi xong là bay luôn. Nhưng thật ra... tớ không muốn đi.\" \"Sao thế? Du học Đức là ước mơ của biết bao nhiêu người mà!\" Chi ngạc nhiên hỏi. \"Đó là ước mơ của bố tớ, không phải của tớ,\" Khánh thở dài, ngón tay vuốt ve lớp da sần sùi của chiếc máy ảnh. \"Tớ muốn học nhiếp ảnh báo chí ở trong nước. Tớ muốn dùng chiếc máy ảnh này để đi khắp mọi miền đất nước, ghi lại cuộc sống của những con người bình thường nhất. Nhưng bố tớ bảo đó là một công việc không có tương lai.\" An nhìn chăm chú vào sườn mặt nghiêng của Khánh. Dưới ánh hoàng hôn, những sợi tóc tơ trên trán cậu như phát sáng. Cô cảm nhận được sự bất lực và cô đơn trong lời nói của cậu. Cô rất muốn đưa tay ra, vỗ nhẹ vào vai cậu và nói rằng 'Tớ luôn ủng hộ cậu', nhưng giữa họ luôn có một khoảng cách vô hình mà cô chưa từng đủ dũng cảm để bước qua. \"Còn cậu thì sao, An?\" Khánh đột ngột quay sang nhìn thẳng vào mắt cô. An lúng túng cúi đầu, ngón tay di di trên thành cốc thủy tinh đã đẫm nước đá: \"Tớ... tớ chắc sẽ thi vào Khoa Ngữ văn của Đại học Sư phạm. Tớ muốn trở thành một cô giáo dạy Văn, quay về trường cũ giảng bài.\" \"Hợp với cậu lắm,\" Khánh mỉm cười, ánh mắt dịu dàng lạ kỳ. \"An hiền lành, lại hay mơ mộng, viết văn thì hay nhất khối. Sau này nếu cậu làm cô giáo, tớ sẽ là nhiếp ảnh gia đến chụp ảnh lớp học của cậu nhé?\" Lời hứa hẹn bộc phát của tuổi trẻ giống như một viên kẹo ngọt, tan ra trong lòng An, vừa ngọt ngào lại vừa có chút đắng chát của sự chia ly đang cận kề. Cô khẽ gật đầu, mắt hơi nhòe đi vì ánh nắng phản chiếu từ mặt nước. Lâm lặng lẽ nhìn Chi, rồi nhìn sang Khánh và An. Cậu là người nhạy cảm nhất nhóm, cậu hiểu rõ tình cảm thầm kín mà An dành cho Khánh, cũng như hiểu rõ tình cảm của chính mình dành cho Chi - cô bạn vô tư đến mức vô tâm. Nhưng ở lứa tuổi mười tám này, việc giữ gìn một tình bạn đẹp đôi khi còn quan trọng hơn việc tiến thêm một bước để rồi có thể mất đi tất cả. \"Thôi nào, đừng có ủ rũ thế chứ!\" Lâm lên tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm mặc. \"Dù đi đâu, làm gì thì chúng ta vẫn là bộ tứ siêu đẳng của lớp 12D1 mà. Nào, nâng cốc vì tương lai của chúng ta!\" \"Nâng cốc!\" Bốn chiếc cốc thủy tinh chạm vào nhau, tạo nên những tiếng 'clink' giòn giã. Ánh mặt trời cuối ngày rớt xuống, thu lại bóng dáng của bốn người trẻ tuổi vào một khung hình tuyệt đẹp trong tâm trí họ. CHƯƠNG 3: CƠN MƯA RÀO MÙA THI Tháng Sáu ập đến bằng những cơn nóng hầm hập như thiêu như đốt. Lịch học thêm, ôn thi dày đặc khiến cả nhóm không còn nhiều thời gian để tụ tập ở quán trà chanh cũ. Những xấp đề cương dày cộp, những công thức Toán, Lý, Hóa phức tạp chiếm trọn tâm trí của mỗi người. Gương mặt ai nấy đều hốc hác, quầng thâm hiện rõ dưới mắt vì những đêm thức trắng. Một buổi chiều muộn, sau tiết học bồi dưỡng căng thẳng, trời bỗng đổ mưa xối xả. Cơn mưa rào mùa hạ đến nhanh và dữ dội, nước tuôn xối xả từ những mái hiên trường cổ kính, biến sân trường thành một lòng hồ thu nhỏ. Học sinh ùa nhau ra về, chỉ còn lại An và Khánh đứng trú mưa dưới sảnh tòa nhà hiệu bộ. Chi và Lâm đã về trước từ sớm vì Lâm có buổi học gia sư. Chỉ còn lại hai người họ giữa khoảng không gian ngập tràn tiếng mưa rơi rào rạt. \"Lạnh không?\" Khánh hỏi, nhìn An đang khẽ rùng mình vì luồng gió lạnh từ sân trường thổi vào. \"Một chút thôi,\" An mỉm cười nhẹ. Khánh không nói không rằng, cởi chiếc áo khoác đồng phục mỏng bên ngoài ra rồi khoác lên vai An. Chiếc áo vẫn còn vương hơi ấm của cậu, và cả mùi hương nước xả vải dịu nhẹ xen lẫn mùi nắng. Trán An nóng bừng, cô cúi đầu thật thấp để giấu đi gò má đang đỏ ửng. \"An này,\" Khánh đột ngột lên tiếng, giọng cậu lẫn vào tiếng mưa rơi. \"Hôm qua tớ lại cãi nhau với bố. Bố tớ đã mua vé máy bay rồi. Ngày mùng 10 tháng 8 tớ sẽ bay.\" Tim An thắt lại một nhịp. Ngày mùng 10 tháng 8. Nghĩa là chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa. \"Cậu... thực sự phải đi sao?\" Giọng cô run run, không rõ vì lạnh hay vì nỗi sợ hãi đang dâng trào. \"Tớ không có lựa chọn nào khác,\" Khánh cười khổ, mắt nhìn chăm chăm vào những bong bóng nước vỡ tan trên sân gạch. \"Bố tớ nói đúng, tớ không thể sống bằng những giấc mơ hão huyền được. Nhưng tớ sợ, An ạ. Tớ sợ sang một đất nước xa lạ, không có gia đình, không có các cậu... tớ sẽ quên mất bản thân mình là ai.\" Nhìn thấy một Khánh vốn luôn tự tin, rạng rỡ giờ đây lại lộ ra vẻ yếu đuối và bất lực như một đứa trẻ, lòng An đau nhói. Cô không kiềm chế được nữa, bước lên một bước, bàn tay nhỏ nhắn khẽ nắm lấy vạt tay áo của cậu. \"Khánh, cậu sẽ không quên đâu,\" An nói, ánh mắt cô kiên định nhìn thẳng vào mắt cậu. \"Bởi vì cậu có chiếc máy ảnh này, nó lưu giữ tâm hồn của cậu. Và bởi vì... dù cậu đi đến đâu, tụi tớ vẫn luôn ở đây, nhớ về cậu. Cậu là cơn gió tự do nhất mà tớ từng biết. Đừng để bất kỳ ai dập tắt ngọn lửa trong lòng cậu.\" Khánh ngẩn người nhìn An. Trong mắt cô lúc này không có sự rụt rè thường thấy, chỉ có một niềm tin mãnh liệt và một sự ấm áp vô ngần. Cậu cảm thấy một dòng nước ấm len lỏi vào trái tim đang băng giá của mình. Khánh đưa tay lên, định vuốt nhẹ mái tóc của An, nhưng rồi bàn tay cậu khựng lại giữa không trung. Cậu khẽ mỉm cười, nắm lấy bàn tay đang giữ vạt áo mình, siết nhẹ: \"Cảm ơn cậu, An. Có câu nói này của cậu, tớ không còn sợ nữa.\" Cơn mưa rào ngoài kia vẫn tiếp tục tuôn xối xả, nhưng trong lòng hai người trẻ tuổi, có một ngọn lửa nhỏ đang âm thầm sưởi ấm cho nhau. CHƯƠNG 4: LỄ TRƯỞNG THÀNH VÀ LỜI CHƯA NÓI Kỳ thi tốt nghiệp THPT trôi qua nhanh chóng như một cái chớp mắt. Những ngày tháng căng thẳng tột độ cuối cùng cũng kết thúc, nhường chỗ cho sự hồi hộp chờ đợi kết quả và những buổi lễ chia tay dạt dào cảm xúc. Bầu trời Hà Nội những ngày cuối tháng Bảy trong xanh không một gợn mây, nắng vàng như rót mật lên những tà áo dài trắng tinh khôi. Hôm nay là Lễ Trưởng thành và Tri ân của học sinh khối 12 trường Chu Văn An. Sân trường rực rỡ sắc màu của hoa phượng vĩ đỏ rực và những chùm bóng bay đủ màu sắc chuẩn bị được thả lên trời. Nhóm bốn người tụ tập dưới gốc cây xà cừ cổ thụ quen thuộc. Ai nấy đều mặc trên mình bộ đồng phục chỉnh tề, nhưng trên lưng áo đã chằng chịt những dòng chữ ký, những lời chúc mừng viết bằng bút bi đủ màu sắc. \"Nào, mỗi người viết cho tớ một dòng lên áo đi!\" Chi chìa lưng ra, hớn hở nói. Lâm cầm bút, cẩn thận viết lên lưng áo Chi một dòng chữ nắn nót: \"Chúc Chi luôn rạng rỡ như ánh mặt trời. Dù ở đâu, tớ cũng sẽ luôn phía sau bảo vệ cậu.\" Chi quay lại nhìn dòng chữ, má hơi ửng hồng nhưng rồi lại cười xòa, vỗ vai Lâm bép bép: \"Sến sẩm quá đi ông cụ non ơi! Nhưng tớ thích lắm, cảm ơn cậu nhé!\" Khánh cầm bút ký lên áo An. Cậu viết rất nhanh, nhưng nét chữ cực kỳ nắn nót: \"Gửi cô giáo dạy Văn tương lai. Hãy luôn mỉm cười nhé, vì nụ cười của cậu là điều đẹp nhất mà tớ từng chụp được.\" An nhìn dòng chữ, tim đập liên hồi. Cô cầm bút, tay hơi run run khi đặt lên lưng áo của Khánh. Cô đã suy nghĩ rất nhiều đêm về việc mình nên viết gì. Cô có nên thổ lộ tình cảm thầm kín suốt ba năm qua không? Cô có nên giữ cậu lại không? Nhưng cuối cùng, cô chọn cách viết một dòng chữ giản dị nhất: \"Chúc Khánh bay thật cao, thật xa. Hãy luôn giữ vững chiếc máy ảnh của mình nhé. Tớ sẽ đợi cậu ở phía mặt trời.\" Khi những quả bóng bay mang theo ước mơ của hàng trăm học sinh được thả lên bầu trời xanh thẳm, tiếng hò reo vang dội khắp sân trường. Nhiều người đã bật khóc. Họ khóc cho một thời học sinh đã qua, khóc cho những người bạn sắp phải chia xa, và khóc cho cả những ước mơ đang chờ đợi phía trước. An nhìn theo những cánh bong bóng bay xa dần, cảm thấy một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Khánh bước đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt ấy. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay cô, những ngón tay đan chặt vào nhau dưới tà áo dài trắng. Đó là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất họ nắm tay nhau với tư cách là những người bạn, hoặc có lẽ là một điều gì đó nhiều hơn thế. CHƯƠNG 5: HẸN GẶP LẠI Ở TƯƠNG LAI Ngày mùng 10 tháng 8 năm ấy, sân bay Nội Bài đông nghẹt người. Nhóm của họ đứng ở một góc ga đi quốc tế. Khánh đeo một chiếc ba lô lớn, ngực vẫn đeo chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ. Cậu nhìn ba người bạn thân thiết nhất của mình, cố gắng giữ một nụ cười rạng rỡ trên môi. \"Sang bên đấy nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, Khánh béo! Đừng có mải ngắm gái Tây mà quên tụi này đấy!\" Chi vừa sụt sịt vừa đe dọa. \"Biết rồi, bà cô của tôi ơi. Tớ sẽ gửi bưu thiếp cho các cậu mỗi tháng,\" Khánh cười, ôm lấy Chi một cái thật chặt, rồi quay sang đập tay với Lâm: \"Chăm sóc tốt cho Chi nhé, Lâm. Tớ giao bà chằn này cho cậu đấy.\" Lâm mỉm cười, gật đầu chắc nịch: \"Yên tâm đi, tớ biết phải làm gì mà.\" Cuối cùng, Khánh đứng trước mặt An. Hai người nhìn nhau, có quá nhiều điều muốn nói nhưng tất cả đều nghẹn lại nơi cổ họng. Khánh tháo chiếc máy ảnh cơ trên cổ xuống, nhẹ nhàng đặt vào tay An. \"Giữ hộ tớ nhé,\" Khánh nói, giọng hơi khàn đi. \"Trong này còn một kiểu phim cuối cùng tớ chưa chụp. Tớ muốn cậu là người giữ nó. Khi nào tớ trở về, chúng ta sẽ cùng nhau rửa cuộn phim này.\" An ôm lấy chiếc máy ảnh vào lòng, cảm nhận được hơi ấm và sức nặng của nó. Cô gật đầu mạnh, nước mắt không thể kìm nén được nữa mà tuôn rơi lã chã: \"Tớ hứa. Tớ sẽ giữ nó thật tốt. Cậu đi bình an nhé, Khánh.\" Khánh bước đến, ôm lấy An. Cái ôm của cậu thật chặt, thật sâu, như muốn khảm sâu hình bóng cô vào tâm trí mình. Cậu thì thầm vào tai cô: \"Đợi tớ nhé, An.\" Cậu buông cô ra, quay lưng bước đi về phía cửa an ninh. Cậu không quay đầu lại, chỉ giơ một tay lên vẫy vẫy. Bóng lưng của cậu dần chìm vào dòng người đông đúc, mang theo cả một thời thanh xuân rực rỡ của An đi đến một phương trời xa xôi. ... Năm năm sau. Trường THPT Chu Văn An vẫn cổ kính như thế, những bức tường vàng đã có thêm vài vệt rêu phong, và cây xà cừ cổ thụ vẫn tỏa bóng mát rượi xuống sân trường gạch đỏ. An lúc này đã là một cô giáo dạy Văn trẻ tuổi của trường. Cô mặc một bộ áo dài màu xanh nhạt, bước ra từ văn phòng tổ bộ môn, trên tay ôm một chồng giáo án. Trên cổ cô, chiếc máy ảnh cơ Pentax cũ kỹ vẫn được đeo cẩn thận. Năm năm qua, cô đã giữ gìn nó như báu vật lớn nhất của đời mình. Cô chưa từng chụp kiểu ảnh cuối cùng kia, vẫn chờ đợi một người quay về để cùng cô hoàn thành nó. Tiếng chuông tan học vang lên, học sinh ùa ra sân trường như những cánh chim non. An bước chậm rãi dưới bóng râm của cây xà cừ, nhìn những gương mặt trẻ trung, rạng rỡ của tụi học trò mà lòng ngập tràn hoài niệm. Chi và Lâm giờ đây đã là một cặp đôi hạnh phúc, họ đang chuẩn bị cho đám cưới vào cuối năm nay. Ai cũng đã có một con đường riêng, nhưng tình bạn của họ vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. \"Cô giáo An!\" Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên từ phía cổng trường. An khựng lại. Tim cô đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô chậm rãi quay người lại. Dưới vòm lá xanh mướt của cây xà cừ, một chàng trai trẻ tuổi đang đứng đó. Cậu đã cao hơn trước, gương mặt phong trần và trưởng thành hơn, nhưng nụ cười rạng rỡ và hai chiếc răng khểnh cực duyên thì vẫn không hề thay đổi. Trên tay cậu là một chiếc máy ảnh kỹ thuật số hiện đại, nhưng ánh mắt cậu nhìn cô thì vẫn vẹn nguyên sự dịu dàng của năm mười tám tuổi. Khánh bước từng bước một về phía cô, nụ cười trên môi ngày càng rạng rỡ hơn. \"Tớ về rồi đây, An. Cậu đã sẵn sàng chụp kiểu ảnh cuối cùng chưa?\" An nhìn Khánh, nước mắt cô khẽ rơi, nhưng trên môi cô là một nụ cười hạnh phúc nhất trần đời. Cô nâng chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ lên, nheo mắt nhìn cậu qua ống kính. \'Tạch\' một tiếng. Tháng năm của họ, thanh xuân của họ, cuối cùng đã được lưu giữ trọn vẹn trong một khung hình rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay