Sơn Thủy Triều Ca: Kỷ Nguyên Thạch Cơ
Cây bútMặc Vũ Phong Nhân
Chủ đề
Cổ tích Việt Nam phóng tác
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Đêm Mưa Ở Phong Châu
Những giọt mưa axit màu tím nhạt rơi xuống gõ lách cách vào lớp kính cường lực của tòa tháp Hùng Vương, phản chiếu ánh đèn neon xanh đỏ của siêu đô thị Phong Châu. Dưới kia, cách mặt đất hơn một nghìn mét, là những khu ổ chuột ngập tràn trong nước thải hóa chất và bùn lầy, nơi hàng triệu cư dân thuộc tầng lớp dưới đang phải vật lộn sinh tồn. Phong Châu của thế kỷ hai mươi hai không còn là vùng đất trung du trù phú với những cánh đồng lúa nước thẳng cánh cò bay trong sử sách, mà đã biến thành một mê cung cơ khí khổng lồ, một quái vật thép chia cắt xã hội thành hai thế giới đối lập.
Huyền Trân - người được cả thành phố biết đến với danh xưng 'Mỵ Nương' - đứng trước bảng điều khiển ba chiều trong phòng thí nghiệm cá nhân ở tầng cao nhất của tòa tháp. Nàng không phải là một công chúa yếu đuối chờ đợi sự sắp đặt của số phận. Với mái tóc đen cắt ngắn cá tính và đôi mắt được cấy ghép võng mạc sinh học có khả năng phân tích dòng chảy dữ liệu, Huyền Trân là kỹ sư trưởng của dự án 'Hồng Bàng Core' - một hệ thống vệ tinh cổ đại có khả năng tái tạo khí hậu và làm sạch bầu khí quyển đang bị ô nhiễm nghiêm trọng của Trái Đất.
'Tiến trình đồng bộ hóa đạt 78%,' giọng nói cơ học của trí tuệ nhân tạo vang lên trong không gian tĩnh mịch. 'Cần có Mã Khóa Sinh Học của Vương Thượng để kích hoạt hoàn toàn.'
Huyền Trân thở dài, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím ảo. Nàng biết cha mình, Hùng Vương XVIII, tổng giám đốc của Tập đoàn Hùng Bang kiêm người cai trị tối cao của Phong Châu, sẽ không bao giờ giao mã khóa đó cho nàng một cách dễ dàng. Đối với ông, Hồng Bàng Core không phải là công cụ cứu rỗi nhân loại, mà là quân bài chính trị cuối cùng để cứu vãn một đế chế tài chính đang trên đà phá sản.
Cửa phòng thí nghiệm đột ngột mở ra. Luồng khí lạnh từ hành lang tràn vào, mang theo mùi ozone và kim loại ẩm ướt. Hùng Vương bước vào, khoác trên mình chiếc áo choàng bằng da rồng nhân tạo, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và quyền lực đang tuột dốc. Theo sau ông là hai hộ vệ robot hạng nặng với những khẩu súng laser luôn ở trạng thái sẵn sàng.
'Huyền Trân, con vẫn còn cứng đầu với cái dự án từ thiện vô bổ này sao?' Hùng Vương trầm giọng, ánh mắt ông nhìn lướt qua những biểu đồ năng lượng đang nhấp nháy. 'Hội đồng quản trị đã đưa ra phán quyết cuối cùng. Chúng ta không còn đủ ngân sách để duy trì màng bảo vệ điện từ của Phong Châu quá ba tháng nữa. Nếu không có nguồn vốn đầu tư khổng lồ, toàn bộ thành phố này sẽ bị bão axit nuốt chửng.'
'Và giải pháp của cha là bán con cùng với Hồng Bàng Core cho kẻ trả giá cao nhất?' Huyền Trân quay lại, ánh mắt nàng lạnh lùng và kiên định. 'Cha biết rõ nếu rơi vào tay những tập đoàn tư nhân, họ sẽ biến nó thành vũ khí độc quyền nguồn sống. Họ sẽ bắt người dân dưới kia phải trả tiền cho từng hơi thở sạch!'
Hùng Vương lắc đầu, nụ cười của ông lộ rõ vẻ mệt mỏi và tàn nhẫn của một chính trị gia lão luyện: 'Thế giới này vốn dĩ đã vận hành như vậy rồi, con gái ạ. Ngày mai, ta đã thiết lập một cuộc gặp thượng đỉnh. Hai thế lực lớn nhất liên minh kinh tế Đông Nam Á đã đồng ý tham gia đấu thầu. Tập đoàn Khai Khoáng Địa Chất Sơn Gia và Liên minh Công nghệ Sinh học Đại dương Thủy Tộc. Ai mang đến sính lễ - hay nói chính xác hơn là giải pháp công nghệ và tài chính tối ưu nhất để cứu vãn Phong Châu - sẽ có được con và quyền đồng khai thác Hồng Bàng Core.'
'Con sẽ không bao giờ đồng ý,' Huyền Trân siết chặt nắm tay.
'Con không có lựa chọn, Huyền Trân,' Hùng Vương quay lưng bước đi, giọng nói của ông lạnh lẽo như băng giá. 'Vì sự tồn vong của Phong Châu, và vì chính mạng sống của con.'
Chương 2: Sính Lễ Thời Đại Mới
Sáng hôm sau, phòng khánh tiết của Tòa tháp Hùng Vương biến thành một chiến trường công nghệ đỉnh cao. Sàn phòng được làm bằng kính phân cực, nhìn xuống toàn cảnh Phong Châu đang chìm trong sương mù điện tử. Ở hai phía đối diện của chiếc bàn hội nghị bằng đá granite đen là hai nhân vật quyền lực nhất thời đại.
Phía bên trái là Nguyễn Sơn - CEO của Tập đoàn Sơn Gia. Anh ta mặc một bộ âu phục được dệt từ sợi carbon siêu bền màu xám tro, bên ngoài khoác chiếc áo choàng công nghệ có khả năng hấp thụ động năng. Khuôn mặt Sơn góc cạnh như được tạc từ đá núi Ba Vì, đôi mắt thâm trầm, điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội sinh khủng khiếp. Sơn Gia đại diện cho trường phái cơ khí cổ điển và địa kỹ thuật, chuyên xây dựng những thành trì kiên cố bằng nanite thạch anh và khai thác khoáng sản dưới lòng đất.
Phía bên phải là Trần Thủy - thủ lĩnh tối cao của Liên minh Thủy Tộc. Thủy xuất hiện trong bộ giáp sinh học dạng lỏng màu xanh đen bóng bẩy, các đường ống dẫn chất lỏng phát quang chạy dọc theo cánh tay và cổ, cung cấp oxy và dưỡng chất trực tiếp vào máu. Thủy có vẻ đẹp phi giới tính, tà mị với mái tóc màu bạch kim gợn sóng và đôi mắt màu đại dương sâu thẳm. Thủy Tộc đại diện cho công nghệ sinh học đột biến gen, điều khiển các dòng hải lưu nhân tạo và sở hữu hạm đội tàu ngầm sinh học kiểm soát toàn bộ vùng biển Đông đang dâng cao.
Hùng Vương ngồi ở vị trí trung tâm, hai bên là các cố vấn tài chính và Huyền Trân. Nàng ngồi im lặng, chiếc vòng cổ kiểm soát thần kinh mà cha nàng ép đeo sáng lên tia sáng đỏ nhạt, ngăn cản nàng sử dụng các kết nối mạng ngoại vi để phá bĩnh.
'Cảm ơn hai vị đã đến,' Hùng Vương mở lời, giọng nói được khuếch đại qua hệ thống âm thanh vòm. 'Yêu cầu của Tập đoàn Hùng Bang rất đơn giản. Phong Châu cần một nguồn năng lượng vĩnh cửu để duy trì màng phòng thủ, và một công nghệ có thể dọn sạch bầu khí quyển. Ai trong hai vị trình bày được phương án tối ưu cùng những kỳ vật công nghệ tương xứng, người đó sẽ có được sự liên minh tuyệt đối với chúng tôi.'
Nguyễn Sơn đứng dậy trước. Anh khẽ gật đầu, một luồng ánh sáng ba chiều lập tức phóng ra từ thiết bị đeo trên tay anh, tái hiện lại một mô hình kiến trúc vĩ đại. 'Sơn Gia chúng tôi mang đến giải pháp Địa Chấn Khiên. Chúng tôi sẽ dựng lên một hệ thống tường thành bằng hợp kim nanite-granite bao quanh Phong Châu, có khả năng tự phục hồi khi bị axit ăn mòn. Đồng thời, tôi mang đến ba kỳ vật công nghệ tối cao mà Sơn Gia đã khai quật được từ các di tích quân sự cổ đại:'
Sơn búng tay, ba mô hình vật lý xuất hiện trên bàn:
'Thứ nhất: Thiết Giáp Đột Kích Cửu Ngà (Voi Chín Ngà). Đây là một cỗ máy chiến tranh hạng nặng di động trên chín chân cơ khí, trang bị pháo hạt năng lượng cực lớn, đủ sức nghiền nát bất kỳ thế lực ngoại xâm nào.'
'Thứ hai: Chip Sinh Học Cửu Cựa (Gà Chín Cựa). Một bộ vi xử lý lượng tử siêu cấp có khả năng dự đoán trước các thảm họa địa chất và điều phối năng lượng đô thị với độ chính xác 100%.'
'Thứ ba: Động Cơ Đẩy Phản Vật Chất Cửu Mao (Ngựa Chín Hồng Mao). Hệ thống động cơ đẩy giúp các tàu hộ tống của Phong Châu đạt đến vận tốc cận ánh sáng trong bầu khí quyển.'
Sơn nhìn thẳng vào mắt Huyền Trân, giọng nói của anh trầm ấm nhưng kiên định: 'Với những công nghệ này, tôi cam kết sẽ biến Phong Châu thành một pháo đài bất khả xâm phạm trên đất liền. Huyền Trân sẽ được an toàn, và dự án của cô ấy sẽ có đủ tài nguyên để vận hành trong môi trường được bảo vệ tuyệt đối.'
Huyền Trân khẽ biến sắc. Nàng nhìn thấy trong mắt Sơn sự chân thành, nhưng cũng cả sự bảo thủ tột cùng. Sơn muốn nhốt cả nhân loại vào một cái kẽm gai an toàn bằng đá và thép, trong khi nàng muốn giải phóng họ.
Trần Thủy khẽ cười thành tiếng, âm thanh lảnh lót như tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền kim loại. Anh ta đứng dậy, bộ giáp sinh học trên người khẽ chuyển động như có sự sống. 'Pháo đài của anh Sơn thật vĩ đại, nhưng tiếc thay, nó chỉ là một cái quan tài bằng đá lộng lẫy. Thế giới này đang chìm trong nước. Biển cả mới là tương lai, không phải những ngọn núi khô cằn.'
Thủy vẫy tay, màn chiếu holographic chuyển sang màu xanh dương rực rỡ của đại dương: 'Thủy Tộc mang đến giải pháp Tiến Hóa Sinh Học. Chúng tôi không xây tường ngăn cách thiên nhiên, chúng tôi đồng hóa với nó. Chúng tôi sẽ cung cấp cho toàn bộ cư dân Phong Châu các kháng thể sinh học tự thích nghi với mưa axit và môi trường ngập lụt. Và sính lễ của tôi:'
Một loạt các ống nghiệm sinh học và thiết bị phát quang xuất hiện:
'Thứ nhất: Thủy Triều Trận Đồ 'Cửu Ngà'. Một mạng lưới các sinh vật nano biển có khả năng hấp thụ và chuyển hóa chất độc hóa học thành năng lượng sạch.'
'Thứ hai: Hệ thống AI Sinh Học 'Cửu Cựa'. Một mạng lưới thần kinh nhân tạo được nuôi cấy từ tế bào não của các loài thủy quái cổ đại, có khả năng đồng điệu hóa tâm thức của hàng triệu người dân, tạo ra một trí tuệ tập thể tối cao.'
'Thứ ba: Phi Thuyền Sinh Học 'Cửu Mao'. Những thực thể bay được lai tạo giữa công nghệ nano và gen của loài chim biển cổ đại, có thể di chuyển không tiếng động và tự phục hồi vết thương.'
Thủy tiến một bước sát về phía Huyền Trân, cúi người thanh lịch: 'Với tôi, Huyền Trân sẽ không phải trốn sau những bức tường đá. Cô ấy sẽ là nữ vương của đại dương mới, nơi Hồng Bàng Core sẽ được dùng để biến biển cả thành một thiên đường sinh thái.'
Cuộc tranh luận giữa hai gã khổng lồ công nghệ diễn ra vô cùng gay gắt. Hùng Vương nhìn hai bộ sính lễ, lòng tham và sự tính toán hiện rõ trong mắt. Ông nhận ra rằng cả hai giải pháp đều quá hoàn hảo, nhưng ông cần một kết quả ngay lập tức để giải quyết khoản nợ khổng lồ của tập đoàn.
'Hai vị đều mang đến những kỳ vật vô giá,' Hùng Vương lên tiếng, cắt ngang cuộc tranh luận. 'Tuy nhiên, thời gian không chờ đợi chúng ta. Trận bão axit cấp cực đại tiếp theo sẽ đổ bộ vào Phong Châu vào lúc bình minh ngày mai. Kẻ nào mang được toàn bộ các kỳ vật thực tế đến phòng điều khiển trung tâm của Tòa tháp Hùng Vương trước khi mặt trời mọc, đồng thời lắp đặt thành công hệ thống thử nghiệm để bảo vệ tháp, kẻ đó sẽ giành được quyền liên minh và sở hữu Mã Khóa Mỵ Nương.'
Nguyễn Sơn và Trần Thủy nhìn nhau, ánh mắt họ chạm nhau tóe lửa điện tử. Một cuộc đua sinh tử chính thức bắt đầu.
Chương 3: Cuộc Đi Săn Trong Ruột Đất Và Lòng Đại Dương
Ngay sau khi rời khỏi cuộc họp, Nguyễn Sơn lập tức trở về tổng hành dinh của Sơn Gia tại đỉnh Ba Vì - nơi giờ đây là một trung tâm nghiên cứu địa chất khổng lồ được bao bọc bởi các lò phản ứng hạt nhân. Sơn bước vào phòng điều khiển chiến lược, nơi các kỹ sư đang bận rộn theo dõi các tín hiệu địa chấn.
'Chủ tịch, chúng ta đã định vị được vị trí chính xác của Thiết Giáp Đột Kích Cửu Ngà,' một nữ trợ lý báo cáo, hiển thị một bản đồ quét 3D của một hầm mỏ bỏ hoang sâu dưới lòng đất Quảng Ninh. 'Nó nằm ở độ sâu năm nghìn mét, trong một vùng có bức xạ nhiệt cực cao. Các thiết bị dò tìm thông thường không thể tiếp cận.'
'Chuẩn bị bộ giáp Địa Chấn cho tôi,' Sơn lạnh lùng ra lệnh. 'Tôi sẽ tự mình xuống đó. Chúng ta không có thời gian để sai sót. Thủy Tộc chắc chắn sẽ dùng các biện pháp phá hoại sinh học để ngăn cản chúng ta.'
Trong khi đó, dưới lòng vịnh Hạ Long, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, căn cứ ngầm Bạch Long của Thủy Tộc đang hoạt động hết công suất. Trần Thủy đứng trong một lồng kính khổng lồ, nhìn những sinh vật đột biến gen khổng lồ đang bơi lượn bên ngoài. Đối với Thủy, cuộc đua này không chỉ là vì quyền lực, mà còn là để thực hiện lý tưởng tiến hóa cực đoan của mình.
'Thưa thủ lĩnh, gián điệp sinh học của chúng ta báo cáo Sơn Gia đang di chuyển đến vùng mỏ Quảng Ninh,' một chiến binh Thủy Tộc với lớp da vảy cá xanh mướt báo cáo. 'Chúng ta có nên kích hoạt các bẫy thủy triều để chôn vùi họ?'
'Không cần thiết phải tốn sức lực vào những việc thô bạo đó,' Thủy khẽ vuốt ve một con sứa phát quang đang bám trên tay áo giáp của mình. 'Hãy tập trung trục vớt Hệ thống AI Sinh Học Cửu Cựa từ xác tàu nghiên cứu quân sự đắm ở rãnh đại dương sâu nhất. Đồng thời, gửi hạm đội 'Hắc Thủy' đến phong tỏa các tuyến đường hàng không dẫn vào Phong Châu. Sơn Gia có thể mạnh trên đất liền, nhưng bầu trời và nguồn nước là của chúng ta.'
Cuộc đi săn của Sơn diễn ra vô cùng khốc liệt dưới lòng đất sâu. Trong bộ giáp Địa Chấn nặng nề, Sơn phải đối mặt với những trận sụt lở đất do nanite tự do gây ra và nhiệt độ lên tới hàng trăm độ C. Khi tiếp cận được khoang chứa Thiết Giáp Cửu Ngà, anh phát hiện ra cỗ máy chiến tranh cổ đại này đã bị rễ của một loại thực vật đột biến ký sinh, biến nó thành một con quái vật cơ-sinh học điên cuồng. Cỗ máy khổng lồ với chín chiếc ngà là chín nòng pháo railgun liên tục xả đạn vào đội ngũ của Sơn Gia.
'Chủ tịch! Chúng ta phải rút lui! Lực lượng bảo vệ quá mạnh!' tiếng hét của người đội trưởng đội an ninh vang lên qua bộ đàm.
'Không rút lui!' Sơn gầm lên. Anh kích hoạt động cơ phản lực trên bộ giáp, lao thẳng vào dòng bão đạn. Bằng kỹ năng điều khiển địa chấn điêu luyện, Sơn tạo ra những cột đá khổng lồ trồi lên từ lòng đất, khóa chặt các chân cơ khí của cỗ máy Cửu Ngà. Anh tiếp cận buồng lái, cắm trực tiếp dây cáp thần kinh của mình vào lõi của cỗ máy, dùng ý chí sắt đá của mình để đè bẹp hệ thống AI nổi loạn, ép nó phải phục tùng.
Ở hướng ngược lại, Trần Thủy cũng gặp không ít khó khăn dưới áp suất khủng khiếp của rãnh đại dương sâu mười nghìn mét. Nơi đó, những con thủy quái khổng lồ bị biến đổi bởi rác thải phóng xạ đang canh giữ xác tàu cổ. Thủy không dùng vũ lực như Sơn. Anh ta sử dụng giọng hát phát ra sóng siêu âm đặc biệt, đồng điệu hóa tần số não bộ của mình với các sinh vật biển, biến chúng từ kẻ thù thành những hộ vệ trung thành dâng hiến kỳ vật cho mình. Hệ thống AI Cửu Cựa - một khối cầu sinh học phát sáng với chín nhánh thần kinh chuyển động liên tục - đã được Thủy thu phục một cách êm đẹp.
Tuy nhiên, cuộc đụng độ thực sự diễn ra tại khu vực trung gian: một căn cứ không quân cũ trên đỉnh núi Tam Đảo, nơi lưu giữ Động Cơ Đẩy Phản Vật Chất Cửu Mao. Cả hai thế lực đều gửi những chiến binh tinh nhuệ nhất đến đây. Một trận chiến hỗn hợp giữa các chiến binh cơ khí lắp ráp nanite của Sơn Gia và những sát thủ sinh học tàng hình của Thủy Tộc đã nổ ra dưới cơn mưa axit tầm tã. Khói lửa, ánh chớp laser và những tiếng gầm rú của động cơ phản lực làm rung chuyển cả vùng núi rừng hoang tàn.
Sơn đến nơi khi trận chiến đang ở giai đoạn quyết liệt nhất. Với sức mạnh của Thiết Giáp Cửu Ngà vừa thu phục, anh dễ dàng quét sạch các chướng ngại vật và lấy được Động Cơ Cửu Mao. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị lên phi thuyền trở về Phong Châu, một làn sương mù màu xanh lam đậm đặc nổi lên. Trần Thủy xuất hiện từ trong làn sương, đứng trên đỉnh một con rồng nước khổng lồ được tạo ra từ công nghệ điều khiển chất lỏng.
'Anh Sơn, anh nhanh tay đấy,' Thủy cười lạnh. 'Nhưng bầu trời đêm nay đã thuộc về Thủy Tộc. Anh không thể mang những thứ đó về Phong Châu kịp trước bình minh đâu.'
'Vậy thì thử xem,' Sơn đáp lại, đôi mắt anh lóe lên ánh sáng vàng kim của năng lượng địa chất.
Chương 4: Thủy Triều Thịnh Nộ
Ba giờ trước bình minh. Bầu trời Phong Châu chuyển sang màu đỏ sẫm báo hiệu trận bão axit hủy diệt đang đến gần. Sấm sét điện từ rạch ngang trời, để lại những vệt sáng xanh neon kỳ dị. Trong tòa tháp Hùng Vương, Huyền Trân đang đứng trước màn hình theo dõi dòng dữ liệu của thành phố. Nàng phát hiện ra một điều đáng sợ: Hùng Vương đã âm thầm liên kết hệ thống phòng thủ của Phong Châu với một tài khoản ngân hàng đen ở Thụy Sĩ. Ngay khi nhận được sính lễ và tiền đặt cọc, ông ta sẽ kích hoạt chế độ tự hủy của màng bảo vệ ở các khu ổ chuột để tiết kiệm năng lượng cho khu vực thượng lưu.
'Ông ta điên rồi,' Huyền Trân thì thầm, nước mắt chực trào. 'Ông ta muốn hy sinh hàng triệu người để cứu lấy cái vỏ bọc hào nhoáng này.'
Nàng quyết định hành động. Bằng kiến thức của một kỹ sư thiên tài, Huyền Trân bắt đầu tìm cách hack vào vòng cổ kiểm soát thần kinh của chính mình. Nàng sử dụng một chiếc kẹp tóc bằng kim loại có chứa chip vi mạch tự chế để tạo ra một dòng đoản mạch nhỏ, chấp nhận nỗi đau đớn tột cùng khi luồng điện chạy qua gáy. Sau vài phút nghẹt thở, chiếc vòng cổ khẽ kêu 'tạch' và chuyển sang màu xanh lá cây. Nàng đã tự do.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn rung chuyển toàn bộ tòa tháp. Hệ thống cảnh báo đỏ rực liên tục nhấp nháy: 'Cảnh báo! Phát hiện luồng năng lượng cực lớn đang tiếp cận từ phía Tây và phía Đông!'
Từ phía Tây, một hạm đội bay khổng lồ của Sơn Gia xuất hiện. Đi đầu là chiếc soái hạm 'Thạch Long' do chính Nguyễn Sơn điều khiển, kéo theo Thiết Giáp Cửu Ngà khổng lồ đang tỏa ra vầng hào quang năng lượng màu vàng đất. Sơn đã vượt qua sự phong tỏa của Thủy Tộc bằng cách sử dụng động cơ phản vật chất Cửu Mao để dịch chuyển tức thời qua các đám mây axit.
—
Sơn đáp xuống bãi đáp trực thăng của Tòa tháp Hùng Vương trước tiên. Anh bước ra khỏi phi thuyền, mang theo ba kỳ vật phát sáng rực rỡ. Hùng Vương bước ra đón tiếp với vẻ mặt hân hoan tột độ.
'Tuyệt vời! Nguyễn Sơn! Cậu quả không hổ danh là người kế thừa của Sơn Gia!' Hùng Vương cười lớn. 'Hãy giao nộp kỳ vật và ký vào bản hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng Hồng Bàng Core. Huyền Trân sẽ thuộc về cậu!'
'Tôi ở đây không phải để mua một món hàng, Vương Thượng,' Sơn lạnh lùng nói, ánh mắt anh nhìn quanh tìm kiếm Huyền Trân. 'Tôi muốn đảm bảo rằng công nghệ của tôi sẽ được dùng để bảo vệ toàn bộ cư dân Phong Châu, không chỉ riêng giai cấp thượng lưu của ông.'
Hùng Vương khẽ biến sắc, nhưng chưa kịp nói gì thì một tiếng gầm rú kinh hoàng vang lên từ phía dưới thành phố. Nguồn nước thải đen ngòm từ các kênh rạch bắt đầu dâng cao một cách bất thường. Những cơn sóng khổng lồ, cao hàng trăm mét, mang theo rác thải công nghệ và hóa chất độc hại, đang cuồn cuộn lao về phía Phong Châu từ hướng biển Đông.
Đó không phải là một hiện tượng tự nhiên. Đó là 'Tsunami Protocol' (Nghị định thư Thủy triều) do Trần Thủy kích hoạt. Thủy đứng trên mũi một con tàu ngầm sinh học khổng lồ đang trồi lên giữa lòng thành phố bị ngập lụt. Khuôn mặt anh ta không còn vẻ thanh lịch thường ngày, thay vào đó là sự phẫn nộ tột cùng của một kẻ bị phản bội.
'Hùng Vương! Các người dám đóng cổng dữ liệu và từ chối quyền truy cập của Thủy Tộc!' Giọng nói của Thủy được khuếch đại qua các loa phóng thanh của thành phố, vang vọng như tiếng sấm. 'Nếu Thủy Tộc không có được Hồng Bàng Core để tái tạo thế giới theo cách của chúng tôi, thì không ai có được nó cả! Tôi sẽ dìm toàn bộ cái pháo đài mục nát này xuống đáy biển axit!'
Cơn thịnh nộ của Thủy bắt đầu tàn phá Phong Châu. Sóng nước độc hại dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm những tầng dưới của thành phố trong chớp mắt. Tiếng la hét thảm thiết của hàng triệu người dân vô tội vang vọng khắp không gian. Màng bảo vệ điện từ của thành phố, vốn đã suy yếu, bắt đầu rạn nứt dưới áp lực của dòng nước axit và các cuộc tấn công bằng lôi triều pháo từ hạm đội của Thủy Tộc.
Chương 5: Quyết Chiến Trên Đỉnh Phong Châu
'Nguyễn Sơn! Hãy ngăn hắn lại!' Hùng Vương hoảng hốt hét lên, lùi lại phía sau các hộ vệ robot của mình.
Sơn không cần Hùng Vương phải ra lệnh. Nhìn cảnh tượng người dân vô tội đang bị cuốn trôi dưới kia, trái tim anh thắt lại. Anh quay sang các kỹ sư của mình: 'Kích hoạt Địa Chấn Khiên ngay lập tức! Triển khai Thiết Giáp Cửu Ngà!'
Từ trên đỉnh tòa tháp, Sơn nhảy xuống. Bộ giáp Địa Chấn của anh kích hoạt hệ thống giảm tốc, đáp xuống một tòa nhà thấp hơn đang bị sóng dữ tấn công. Sơn cắm hai tay xuống sàn bê tông của tòa nhà, kích hoạt dòng nanite thạch anh trong máu. Anh hét lên một tiếng lớn, toàn bộ năng lượng của lò phản ứng Ba Vì truyền qua người anh, đi vào lòng đất.
'Mọc lên cho ta!'
Một cảnh tượng vĩ đại diễn ra trước mắt vạn người. Từ dưới lòng đất đang bị ngập lụt, những cột đá khổng lồ, được gia cố bằng hợp kim nanite siêu bền, bắt đầu trồi lên như những mầm măng sau mưa. Chúng liên kết với nhau thành một bức tường thành vĩ đại, cao hàng trăm mét, ngăn chặn dòng nước lũ độc hại của Thủy Tộc. Thiết Giáp Cửu Ngà đứng trên đỉnh bức tường thành mới dựng, chín nòng pháo railgun đồng loạt khạc lửa, bắn ra những luồng năng lượng màu vàng kim, bẻ gãy các đợt tấn công bằng lôi triều pháo của Thủy.
Nhưng Trần Thủy không dễ dàng bỏ cuộc. Anh ta kích hoạt Hệ thống AI Sinh Học Cửu Cựa. Khối cầu sinh học khổng lồ bay lơ lửng trên bầu trời, phát ra những bước sóng não bộ cực mạnh, điều khiển hàng triệu con cá robot đột biến và những sinh vật nano biển bám vào bức tường thành của Sơn, bắt đầu phân hủy cấu trúc nanite của đá.
'Sơn! Anh không thể ngăn cản được sự tiến hóa của đại dương!' Thủy bay lên bằng phi thuyền sinh học Cửu Mao, lao thẳng về phía Sơn. Trên tay Thủy là một thanh kiếm được tạo ra từ dòng nước áp suất cực cao, có thể cắt đôi thép tấm trong một nốt nhạc.
Sơn rút ra thanh đại đao bằng hợp kim titan-granite. Hai người lao vào nhau giữa bầu trời rực lửa của Phong Châu. Tiếng kim loại va chạm, tiếng nước gầm rú và tiếng đá lở tạo nên một bản giao hưởng hủy diệt.
'Thủy! Dừng tay lại!' Sơn vừa đỡ một cú chém sấm sét của Thủy vừa hét lớn. 'Hành động của anh đang giết chết hàng triệu người vô tội dưới kia! Đây không phải là tiến hóa, đây là diệt chủng!'
'Họ phải thích nghi hoặc là chết!' Thủy điên cuồng gào lên, đôi mắt anh ta đỏ rực ánh sáng sinh học. 'Thế giới cũ đã mục nát rồi! Chỉ có đại dương mới có thể gột rửa sạch những tội lỗi của loài người!'
Cuộc chiến giữa hai người đại diện cho hai triết lý sống tối cao của thời đại mới: Một bên là sự ổn định kiên固, bảo vệ sự sống bằng mọi giá; một bên là sự thay đổi cực đoan, sẵn sàng hủy diệt để tái sinh. Mỗi chiêu thức của họ đều mang theo sức mạnh của tự nhiên và công nghệ đỉnh cao, khiến các tòa nhà xung quanh sụp đổ, bầu khí quyển bị xé rách thành từng mảnh.
Bức tường thành của Sơn bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn dưới sự ăn mòn của axit và các đợt sóng va đập liên tục. Sơn cảm thấy năng lượng trong người đang cạn kiệt dần. Việc duy trì một bức tường thành khổng lồ như vậy tiêu tốn quá nhiều năng lượng sinh học của anh. Khóe miệng anh đã rỉ máu, nhưng đôi mắt anh vẫn kiên định nhìn về phía trước.
Chương 6: Khải Huyền Hồng Bàng
Trong khi Sơn và Thủy đang tử chiến, Huyền Trân đã lẻn vào được phòng điều khiển trung tâm của Hồng Bàng Core nằm sâu trong lõi tòa tháp Hùng Vương. Nàng nhìn thấy cha mình đang chuẩn bị lên phi thuyền cá nhân để di tản khỏi thành phố cùng với số tiền vàng mã hóa chiếm đoạt được.
'Cha định bỏ mặc tất cả sao?' Huyền Trân đứng chặn trước lối đi.
Hùng Vương nhìn con gái, khuôn mặt ông ta méo mó vì sợ hãi và giận dữ: 'Tránh ra, Huyền Trân! Thành phố này đã hết cứu rồi! Khi hai gã điên kia kết thúc cuộc chiến, nơi này sẽ chỉ còn là một bãi phế thải. Ta phải đi để gầy dựng lại tập đoàn ở nơi khác!'
'Cha sẽ không đi đâu cả,' Huyền Trân lạnh lùng nói. Nàng giơ lên thiết bị điều khiển cầm tay mà nàng đã hack thành công. 'Con đã khóa toàn bộ hệ thống phi thuyền của cha. Và con đã lấy được Mã Khóa Sinh Học từ hệ thống quét võng mạc của cha khi cha đang ngủ say đêm qua.'
'Con... con dám phản bội ta?' Hùng Vương run rẩy chỉ tay vào nàng.
'Con không phản bội cha. Con đang cứu Phong Châu,' Huyền Trân quay lưng lại, chạy nhanh về phía bệ phóng dữ liệu của Hồng Bàng Core. Nàng cắm chiếc thẻ chứa Mã Khóa Sinh Học vào khe cắm chính.
'Cảnh báo!' Giọng nói của AI vang lên. 'Hệ thống Hồng Bàng Core yêu cầu sự đồng điệu thần kinh hoàn toàn để kích hoạt chế độ Tái Tạo Toàn Cầu. Việc này sẽ tải toàn bộ ý thức của người điều khiển lên mạng lưới vệ tinh, cơ thể vật lý sẽ bị hủy hoại. Bạn có muốn tiếp tục?'
Huyền Trân khẽ mỉm cười. Nàng nhìn qua cửa sổ kính cường lực, thấy Sơn đang quỳ một gối trên đỉnh bức tường đá bị rạn nứt, cố gắng chống đỡ cú đâm quyết định của Thủy. Nàng thấy những đứa trẻ trong khu ổ chuột đang khóc lóc trong dòng nước lũ dâng cao.
'Tôi đồng ý,' nàng thì thầm.
'Huyền Trân! Đừng làm thế!' tiếng hét của Nguyễn Sơn vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ của bộ giáp khi anh nhận ra sự thay đổi năng lượng đột ngột từ tòa tháp.
Nhưng đã quá muộn. Một luồng ánh sáng màu xanh ngọc bích cực mạnh, dịu mát và thuần khiết, đột ngột phóng ra từ đỉnh Tòa tháp Hùng Vương, xuyên qua những đám mây axit dày đặc và bắn thẳng vào không gian. Từ trên quỹ đạo, mạng lưới vệ tinh Hồng Bàng Core hoạt động trở lại sau hàng trăm năm ngủ yên.
Một làn sóng xung kích năng lượng màu xanh ngọc lan tỏa ra toàn bộ Phong Châu và các vùng phụ cận. Đi đến đâu, làn sóng đó dọn sạch bầu không khí ô nhiễm đến đó. Những giọt mưa axit màu tím nhạt lập tức biến thành những giọt nước mưa trong lành, ngọt mát. Dòng nước lũ đen ngòm, độc hại của Thủy Tộc bắt đầu được lọc sạch bởi các hạt nano năng lượng sinh học, biến thành nguồn nước biển trong xanh, tràn đầy sức sống.
Cả Sơn và Thủy đều bị luồng năng lượng khổng lồ đó đẩy lùi. Họ đứng im lặng, ngơ ngác nhìn thế giới xung quanh đang thay đổi một cách kỳ diệu. Mùi hóa chất nồng nặc biến mất, thay vào đó là mùi đất ẩm sau mưa và hương thơm dịu nhẹ của những mầm cây xanh bắt đầu đâm chồi từ những kẽ đá bê tông.
Trên bầu trời, hình ảnh ba chiều khổng lồ của Huyền Trân xuất hiện. Nàng trông thật lộng lẫy, nhẹ nhàng như một nữ thần, tà áo dài truyền thống bằng ánh sáng số bay phấp phới giữa những đám mây lành.
'Sơn, Thủy,' giọng nói của Huyền Trân vang vọng trong tâm trí của mỗi người dân Phong Châu. 'Thế giới này không thuộc về riêng một ai, và cũng không thể được cứu rỗi bằng những bức tường đá hay sự hủy diệt hàng loạt. Nó cần sự hòa quyện giữa đất và nước, giữa sự ổn định để phát triển và sự thích nghi để tiến hóa.'
'Huyền Trân...' Sơn vươn tay ra, cố gắng chạm vào hình ảnh của nàng, nhưng bàn tay anh chỉ xuyên qua những hạt ánh sáng số.
'Tôi sẽ luôn ở đây, bảo vệ thế giới này từ trên cao,' Huyền Trân mỉm cười với Sơn, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và tin tưởng. 'Hãy cùng nhau xây dựng lại một Phong Châu mới, nơi con người và thiên nhiên có thể sống hòa hợp.'
Hình ảnh của nàng tan biến vào bầu trời xanh trong vắt - một bầu trời mà cư dân Phong Châu chưa từng được nhìn thấy trong suốt hơn một thế kỷ qua.
Chương 7: Bản Giao Hưởng Của Đất Và Nước
Mười năm sau thảm họa 'Thủy Triều Thịnh Nộ'.
Phong Châu giờ đây đã lột xác hoàn toàn, trở thành một đô thị sinh thái xanh vĩ đại nhất thế giới. Không còn những bức tường đá thô kệch hay những dòng nước thải độc hại. Thay vào đó là những tòa nhà chọc trời được bao phủ bởi các khu rừng treo thẳng đứng, nơi hệ thống tưới tiêu tự động được điều khiển bởi năng lượng địa nhiệt của Sơn Gia và công nghệ sinh học của Thủy Tộc.
Nguyễn Sơn, giờ đây là Chủ tịch Hội đồng Kiến thiết Phong Châu, đứng trên ban công của văn phòng làm việc mới. Anh không còn mặc bộ giáp Địa Chấn nặng nề, mà khoác một chiếc áo sơ mi đơn giản màu đất ấm áp. Bên cạnh anh là Trần Thủy, người đã trở thành Đại sứ Sinh thái Đại dương của thành phố. Thủy trông thư thái hơn rất nhiều, bộ giáp sinh học của anh ta giờ đây chỉ còn là những đường vân phát quang nhẹ nhàng trên cổ tay.
'Nhìn kìa,' Thủy chỉ tay xuống dòng sông Hồng trong xanh chảy hiền hòa dưới chân thành phố, nơi những chiếc thuyền lá tre chạy bằng năng lượng mặt trời đang qua lại tấp nập. 'Nếu mười năm trước chúng ta không dừng lại, nơi này giờ đã là một nghĩa địa chết chóc.'
Sơn khẽ mỉm cười, nâng chiếc ly chứa dòng nước tinh khiết lên: 'Chúng ta đã học được bài học đắt giá nhất. Đất không có nước sẽ trở thành sa mạc khô cằn, nước không có đất nâng đỡ sẽ biến thành lũ dữ tàn phá tất cả. Chỉ khi đất và nước hòa quyện, sự sống mới có thể nảy mầm.'
Họ cùng nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi một vệ tinh nhỏ lấp lánh như một ngôi sao ban ngày đang bay qua. Họ biết, ở trên kia, Huyền Trân - Mỵ Nương của kỷ nguyên mới - vẫn đang mỉm cười, dõi theo và bảo vệ cho mái nhà chung của họ.
Một làn gió mát rượi thổi qua, mang theo hương thơm của hoa sen và đất mới, vang vọng tiếng hát rì rào của sóng biển và tiếng thì thầm của núi non, viết tiếp khúc ca hòa bình của Sơn và Thủy đến muôn đời sau.
