Sơn Nam Long Mạch Ký
Cây bútMạc Vô Tà
Chủ đề
Huyền huyễn
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Sương Mù Trên Dòng Sông Đỏ.
Thuở ấy, dải đất Sơn Nam mây mù bao phủ quanh năm, dòng sông Hồng cuồn cuộn chảy như một con xích long khổng lồ đang oằn mình bảo vệ bờ cõi phương Nam. Phù sa đỏ ngầu của dòng sông không chỉ nuôi sống triệu vạn sinh linh, mà theo lời các bậc phong thủy đại sư, đó chính là huyết dịch của đại địa linh mạch. Nằm nép mình bên ngã ba sông nơi linh khí hội tụ, có một ngôi cổ tự rêu phong mang tên Vô Vân Tự.
Trong gian điện thờ mờ ảo khói hương, một lão nhân râu tóc bạc phơ, mặc áo vải thô đang tĩnh tọa nhắm mắt. Đó là Thầy Nghĩa, vị Địa sư cuối cùng của dòng phái phong thủy chính tông Sơn Nam. Phía đối diện, một thiếu niên khoảng mười tám tuổi, dáng người thanh mảnh nhưng đôi mắt sáng quắc như sao đêm, đang chăm chú vẽ những đường bùa chú phức tạp lên một tấm lá chuối non. Thiếu niên ấy là Lê Phong, đệ tử duy nhất được Thầy Nghĩa nhặt về từ một trận lũ quét năm xưa.
‘Phong nhi, con có ngửi thấy mùi gì không?’ Thầy Nghĩa đột ngột mở mắt, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự lo âu sâu sắc.
Lê Phong dừng bút, hít một hơi thật sâu. Giữa mùi nhang trầm thanh tịnh, thoang thoảng có một mùi tanh nồng của máu và vị mặn chát của nước biển dâng ngược dòng. Cậu nhíu mày: ‘Sư phụ, đây là mùi của tử khí và sát khí từ phía hạ nguồn dâng lên. Lẽ nào...’
Thầy Nghĩa đứng dậy, bước ra phía thềm hiên. Bầu trời đêm nay đen kịt không một bóng sao, nhưng ở phía chân trời hướng Đông Bắc, một vệt sáng màu đỏ sẫm như máu đang âm thầm loang lổ, nuốt chửng những đám mây lành. Lão thở dài: ‘Đúng vậy. Trấn phong của Cao Biền năm xưa tại sông Tô Lịch đang bị tà khí ăn mòn. Hắc Sa Tôn Giả, kẻ cầm đầu tà phái vạn dặm phương Bắc, đã tìm ra cách phá giải phong ấn để giải phóng Huyết Long, hòng hút cạn linh khí của đất Nam ta.’
Lê Phong nắm chặt nắm tay, ngọn lửa chính nghĩa bùng cháy trong lồng ngực: ‘Sư phụ, chúng ta phải ngăn chặn hắn! Đất nước này không thể rơi vào cảnh lầm than!’
Thầy Nghĩa nhìn đệ tử, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương nhưng cũng vô cùng bi tráng: ‘Mệnh trời đã định, trận chiến này là kiếp nạn của đất nước, cũng là thử thách sinh tử của con. Con chính là người mang huyết mạch Cửu Long Phục Hồn, người duy nhất có thể thức tỉnh Thần Long Kiếm.’
Chương 2: Đêm Mưa Huyết Oán.
Ngay khi lời của Thầy Nghĩa vừa dứt, một tiếng sấm kinh hoàng xé toạc bầu trời đêm. Mưa bắt đầu đổ xuống, nhưng kỳ lạ thay, những giọt mưa không trong suốt mà mang một sắc đỏ nhạt, tanh hưởi như máu loãng. Từ mặt sông Hồng đang cuộn sóng, hàng loạt bóng đen quái dị bắt đầu trồi lên. Đó là các Thủy Quỷ dưới trướng Hắc Sa Tôn Giả, đôi mắt chúng đỏ rực, hàm răng sắc nhọn gầm rú lao về phía Vô Vân Tự.
‘Chạy mau! Chúng đã tìm tới đây!’ Thầy Nghĩa hét lớn, tay vung mạnh một chiếc Bát Quái Kính bằng đồng cổ. Một luồng kim quang chói lòa bắn ra, thiêu rụi hàng chục con Thủy Quỷ đi đầu thành tro bụi. Lão nhanh chóng rút từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ đàn hương cổ kính và một thanh kiếm gỉ sét quấn đầy vải đỏ trao cho Lê Phong: ‘Cầm lấy! Đây là Long Hồn Ngọc và Thần Long Kiếm. Hãy chạy về hướng núi Ba Vì, tìm tộc nhân Mường Phẩm trên đỉnh Tản Viên. Chỉ có họ mới giúp con giải mở phong ấn thanh kiếm này!’
‘Không! Con không đi! Con sẽ ở lại chiến đấu cùng sư phụ!’ Lê Phong nghẹn ngào, nước mắt hòa lẫn nước mưa nóng hổi trên mặt.
‘Ngu xuẩn! Con chết thì linh mạch phương Nam sẽ mất! Đi mau!’ Thầy Nghĩa đẩy mạnh Lê Phong vào mật đạo sau lưng bệ thờ Phật. Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của đại điện bị phá tan tành. Một luồng hắc phong cuồn cuộn tràn vào, ngưng tụ thành hình ảnh một nam tử trung niên mặc trường bào đen, gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt thâm độc tột cùng. Đó chính là phân thân của Hắc Sa Tôn Giả.
‘Nghĩa lão quỷ, giao ra Thần Long Kiếm, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!’ Hắc Sa Tôn Giả cười lạnh lùng, bàn tay hắn tụ lại một luồng hắc khí mang hình đầu lâu gầm rú.
‘Mơ tưởng!’ Thầy Nghĩa cười lớn, quyết liệt cắn đầu ngón tay, vẽ một đường huyết phù lên ngực: ‘Dùng máu ta hiến tế đất trời, phong ấn tà ma!’ Lão lao vào Hắc Sa Tôn Giả, tự bạo đan điền, tạo ra một vụ nổ ánh sáng vàng rực rỡ, sụp đổ hoàn toàn ngôi cổ tự và chôn vùi toàn bộ lũ quỷ dữ.
Từ trong mật đạo thoát ra ngoài bờ sông, Lê Phong chứng kiến cảnh tượng ấy. Cậu quỳ sụp xuống bùn lầy, tiếng gào xé lòng bị tiếng sấm sét nuốt chửng. Cậu biết, mình không được phép gục ngã. Cậu ôm chặt thanh kiếm gỉ sét và chiếc hộp gỗ, quay lưng lao vào bóng đêm mù mịt, hướng về phía ngọn núi thiêng Ba Vì.
Chương 3: Đồng Hành Trên Đất Cổ.
Hành trình trốn chạy của Lê Phong đầy rẫy hiểm nguy. Hắc Sa Tôn Giả sau khi phát hiện Thần Long Kiếm đã biến mất liền phát lệnh truy nã khắp nơi, phái ra những Ảnh Ma ẩn nấp trong bóng tối để săn lùng cậu. Khi Lê Phong kiệt sức bước đến chân núi Ba Vì, cậu bị ba tên Ảnh Ma bao vây. Những lưỡi đao bóng tối sắc lạnh vây khốn cậu vào góc chết.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng rít xé gió vang lên. Một mũi tên mang theo lôi điện màu xanh lam bắn xuyên qua lồng ngực một tên Ảnh Ma, khiến hắn tan biến thành làn khói đen. Từ trong rừng rậm, một bóng dáng uyển chuyển lao ra. Đó là một thiếu nữ mặc trang phục thổ cẩm rực rỡ của người Mường, tay cầm chiếc cung tre khảm bạc, mái tóc dài thắt bím đung đưa theo từng nhịp chuyển động gọn gàng. Nàng chính là Linh Chi, con gái của tộc trưởng tộc Mường Phẩm.
‘Kẻ nào dám bén mảng đến vùng đất thánh của Tản Viên Sơn?’ Linh Chi quát lớn, tay nhanh như chớp bắn tiếp hai mũi tên kết liễu hai tên Ảnh Ma còn lại.
Lê Phong khuỵu xuống, hơi thở dồn dập, cố gắng giơ chiếc hộp gỗ đàn hương ra: ‘Tôi... tôi là đệ tử của Thầy Nghĩa xứ Sơn Nam... Tôi mang theo Long Hồn Ngọc... tìm tộc nhân Mường Phẩm...’ Nói chưa dứt câu, cậu đã ngất đi vì kiệt sức và vết thương rỉ máu trên vai.
Khi tỉnh lại, Lê Phong thấy mình đang nằm trong một ngôi nhà sàn thơm mùi gỗ và thảo dược. Linh Chi đang ngồi bên cạnh, cẩn thận đắp lá thuốc lên vết thương cho cậu. Thấy cậu mở mắt, nàng mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như nắng mai thanh khiết: ‘Anh tỉnh rồi à? May mà vết thương không trúng độc sâu. Cha tôi đã xem qua Long Hồn Ngọc và thanh kiếm của anh. Ông ấy đang đợi anh ở nhà sàn lớn.’
Tại nhà sàn của tộc trưởng, một lão nhân quắc thước, đầu quấn khăn rìu, nhìn Lê Phong với ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy tôn kính: ‘Cháu chính là truyền nhân của dòng họ Lê, người mang huyết mạch Cửu Long? Thầy Nghĩa đã hy sinh để bảo vệ cháu, mối thù này chúng ta phải trả. Nhưng Thần Long Kiếm đã bị phong ấn bởi chín tầng xích quỷ của tà phái phương Bắc từ ngàn năm trước. Muốn giải ấn, chúng ta phải đến Tây Thiên bí cảnh, mượn sức mạnh của dòng suối Giải Oan và Bạch Ngọc Long Ấn.’
Linh Chi bước lên phía trước, quả quyết nói: ‘Cha, con sẽ đi cùng anh ấy. Con thông thuộc đường rừng núi và có thể dùng phong lôi tiễn bảo vệ anh ấy.’ Tộc trưởng gật đầu, trao cho hai người bản đồ cổ dẫn vào Tây Thiên.
Chương 4: Tây Thiên Bí Cảnh.
Đường đến Tây Thiên là một hành trình gian khổ xuyên qua những khu rừng nguyên sinh ngàn năm tuổi, nơi sương mù dày đặc đến mức không thấy rõ bàn tay mình. Trên đường đi, Lê Phong và Linh Chi đã cùng nhau trải qua sinh tử. Họ phải chiến đấu với những đàn dơi hút máu khổng lồ, vượt qua những đầm lầy chết chóc đầy rẫy khí độc. Sự kiên cường của Lê Phong và sự hồn nhiên, dũng cảm của Linh Chi đã kéo hai tâm hồn lại gần nhau. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, một tình cảm thầm lặng nhưng sâu sắc đã nảy nở.
‘Phong, anh nhìn kìa!’ Linh Chi reo lên, chỉ tay về phía trước. hiện ra trước mắt họ là một thung lũng ngập tràn ánh sáng huyền ảo. Giữa thung lũng là một thác nước khổng lồ đổ xuống một hồ nước trong vắt như ngọc bích. Đó chính là dòng suối Giải Oan của Tây Thiên bí cảnh. Ở tâm hồ, một bệ đá cổ kính nâng đỡ một chiếc ấn ngọc trắng phát ra hào quang dịu nhẹ - Bạch Ngọc Long Ấn.
Tuy nhiên, để chạm vào chiếc ấn, họ phải vượt qua Ngũ Hành Trận do các hộ vệ tâm linh cổ xưa canh giữ. Những bức tượng đá khổng lồ đột ngột chuyển động, cầm đại đao lao vào họ. Lê Phong rút kiếm gỗ, vận dụng những kiến thức phong thủy trận pháp sư phụ truyền dạy, chỉ huy Linh Chi: ‘Chi! Bắn vào khớp gối trái của bức tượng hệ Thổ! Đó là điểm khuyết của trận pháp!’
Linh Chi phối hợp ăn ý, mũi tên lôi điện bắn chính xác tuyệt đối. Bức tượng đá đổ sụp. Lê Phong nhanh nhẹn lướt qua các kẽ hở, dùng máu của mình vẽ đồ hình Bát Quái lên bệ đá trung tâm để hóa giải trận pháp. Khi trận pháp bị phá vỡ, Bạch Ngọc Long Ấn bay lơ lửng rồi chủ động nhập vào ngực Lê Phong, hòa quyện cùng Long Hồn Ngọc. Một luồng luân chuyển ấm áp chạy khắp kinh mạch cậu, khiến vết thương hoàn toàn lành lặn, nhãn lực của cậu tăng tiến vượt bậc, có thể nhìn rõ các dòng chảy linh khí của đất trời.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Bầu trời đột nhiên tối sầm lại. Một tiếng cười quái dị, chói tai vang vọng khắp thung lũng: ‘Ha ha ha! Khá khen cho lũ chuột nhắt đã giúp ta tìm ra Bạch Ngọc Long Ấn! Giờ thì dâng nó ra đây!’
Hắc Sa Tôn Giả bằng xương bằng thịt xuất hiện từ trong làn khói đen đặc. Lần này không phải phân thân, mà chính là bản thể của hắn với thực lực thông thiên. Áp lực từ hắn tỏa ra khiến cỏ cây xung quanh héo úa, đất đá rạn nứt.
Chương 5: Huyết Chiến Ngã Ba Hạc.
‘Chạy mau! Tôi sẽ cản hắn!’ Linh Chi hét lên, vung tay bắn liên tiếp ba mũi tên mạnh nhất từ trước đến nay, tạo thành một lưới điện khổng lồ ngăn cản Hắc Sa. Nhưng Hắc Sa chỉ cần phất tay nhẹ, lưới điện đã tan vỡ. Hắn tung một chưởng đánh văng Linh Chi vào vách đá, khiến nàng hộc máu, ngất đi.
‘Linh Chi!’ Lê Phong gào lên đau đớn. Cậu lao đến ôm lấy nàng, lòng đau như cắt. Nhìn thấy người con gái mình yêu thương và sư phụ đều bị hại dưới tay kẻ thủ ác này, nỗi căm hận trong lòng Lê Phong bùng lên đến đỉnh điểm. Huyết mạch Cửu Long trong người cậu bắt đầu sôi sục như lửa đốt.
Hắc Sa Tôn Giả bước từng bước chậm rãi, nhìn Lê Phong như nhìn một con kiến hôi: ‘Ngươi có huyết mạch Cửu Long thì sao? Chưa thức tỉnh thì cũng chỉ là phế vật. Hôm nay, ta sẽ dùng máu của ngươi để tế tế cho Huyết Long tại Ngã Ba Hạc, triệt để cắt đứt long mạch phương Nam!’
Hắn tóm lấy Lê Phong và Linh Chi, dùng ma pháp dịch chuyển tức thời đưa cả hai đến Ngã Ba Hạc - nơi ba dòng sông Hồng, sông Đà và sông Lô hội tụ. Tại đây, một trận pháp khổng lồ màu đỏ máu đã được bày sẵn trên mặt nước. Giữa lòng sông, một con rồng khổng lồ bằng máu đang uốn lượn dưới làn nước, gầm rú muốn thoát khỏi xiềng xích của những cột đá trấn yểm cổ xưa.
Mưa bão nổi lên dữ dội, sóng sông cuộn cao hàng chục mét. Hắc Sa Tôn Giả ném Lê Phong lên bệ đá trung tâm của trận pháp huyết tế. Hắn bắt đầu niệm chú, những sợi xích bằng máu từ trận pháp trồi lên, quấn chặt lấy tứ chi của Lê Phong, bắt đầu hút máu cậu để nhỏ xuống dòng sông, nhuộm đỏ cả ngã ba sông rộng lớn.
‘Đau đớn không? Tuyệt vọng không? Linh khí đất Nam sắp thuộc về ta rồi!’ Hắc Sa Tôn Giả cười cuồng loạn.
Chương 6: Long Hồn Thức Tỉnh.
Nằm trên bệ đá, ý thức của Lê Phong bắt đầu mờ nhạt. Nhưng trong cơn mê sảng, cậu nhìn thấy hình ảnh sư phụ Nghĩa đang mỉm cười với mình: ‘Phong nhi, long mạch không nằm ở đất đá, nó nằm ở lòng người. Con chính là linh hồn của đất nước này. Hãy thức tỉnh!’
Cậu nhìn sang bên cạnh, Linh Chi đang yếu ớt cố gắng bò về phía cậu, đôi bàn tay rướm máu vì cào vào đá nhọn: ‘Phong... đừng bỏ cuộc...’
‘Không... Ta không thể thua!’ Lê Phong gầm lên. Huyết mạch Cửu Long Phục Hồn trong cơ thể cậu hoàn toàn thức tỉnh. Một luồng ánh sáng vàng ròng từ tim cậu bùng phát, thiêu rụi toàn bộ xích máu xung quanh. Chiếc hộp gỗ chứa Thần Long Kiếm tự động bay lên, nổ tung. Thanh kiếm gỉ sét bên trong bay ra, khi tiếp xúc với dòng máu vàng ròng của Lê Phong, lớp rỉ sét ngàn năm bong tróc, lộ ra thân kiếm bằng vàng ròng khắc họa hình ảnh chín con rồng vàng đang uốn lượn, phát ra tiếng rồng ngâm chấn động chín tầng trời.
‘Cái gì? Thần Long Kiếm tự giải phong ấn sao? Không thể nào!’ Hắc Sa Tôn Giả trợn tròn mắt kinh hãi.
Lê Phong đứng lơ lửng giữa không trung, mái tóc đen bay múa trong bão táp, đôi mắt cậu hoàn toàn biến thành màu vàng kim của rồng. Cậu cầm Thần Long Kiếm chỉ thẳng lên trời: ‘Hắc Sa! Hôm nay ta thay mặt đất trời Sơn Nam, trừng trị tà ma ngoại đạo!’
Chín con rồng vàng khổng lồ từ thanh kiếm bay ra, quấn quýt xung quanh Lê Phong. Cậu lao xuống như một ngôi sao băng, Thần Long Kiếm mang theo sức mạnh của cả đại địa linh mạch chém thẳng xuống Hắc Sa Tôn Giả. Hắc Sa hoảng hốt tụ tập toàn bộ ma lực, hóa thành một cái khiên đầu lâu đen khổng lồ để chống đỡ.
‘Ầm!’ Một vụ nổ chấn thiên động địa xảy ra tại Ngã Ba Hạc. Ánh sáng vàng rực rỡ xua tan hoàn toàn những đám mây đen và mưa máu trên bầu trời. Cái khiên ma thuật của Hắc Sa vỡ vụn như thủy tinh. Thần Long Kiếm đâm xuyên qua ngực hắn, ánh sáng rồng thiêu rụi linh hồn và thể xác của tên tà ma từ bên trong. Hắn gào thét thảm thiết rồi tan biến thành tro bụi, không còn một dấu vết.
Chương 7: Vạn Dặm Giang Sơn.
Sau khi Hắc Sa Tôn Giả đền tội, con Huyết Long dưới lòng sông cũng bị ánh sáng của Thần Long Kiếm thanh hóa, biến trở lại thành dòng linh khí màu xanh lam thuần khiết, hòa nhập vào dòng chảy của ba con sông, củng cố lại long mạch phương Nam vững chắc hơn bao giờ hết. Mặt sông trở lại bình yên, nước sông Hồng lại đỏ hồng màu phù sa trù phú dưới ánh bình minh ấm áp đang ló dạng từ phía chân trời.
Lê Phong từ trên không trung từ từ đáp xuống. Sức mạnh vĩ đại tạm thời rút đi khiến cậu kiệt sức ngã quỵ. Nhưng lần này, có một vòng tay ấm áp đã đỡ lấy cậu. Linh Chi ôm chặt lấy cậu, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má: ‘Chúng ta thắng rồi, Phong ơi!’
Lê Phong mỉm cười yếu ớt, nắm lấy tay nàng: ‘Ừ, chúng ta thắng rồi. Sư phụ có thể yên nghỉ rồi.’
Nhiều năm sau đó, đất nước thanh bình, mưa thuận gió hòa. Trên đỉnh núi Ba Vì quanh năm mây phủ, có một ngôi nhà sàn nhỏ đơn sơ. Người dân quanh vùng thường truyền tai nhau về một cặp phu thê kỳ lạ: người chồng là một vị Địa sư trẻ tuổi có đôi mắt sáng như sao, người vợ là một nữ chiến binh xinh đẹp giỏi tài cung kiếm. Họ cùng nhau đi khắp mọi miền đất nước, âm thầm bảo vệ những long mạch, giữ gìn sự bình yên cho bờ cõi phương Nam, viết tiếp khúc ca bất tử của những người con sinh ra từ đất mẹ linh thiêng.
