Sơn Hà Dị Chí: Huyết Thủy Triều

Cây bútMặc Vũ Phong Ca
Chủ đề
Cổ tích Việt Nam phóng tác
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG I: KỶ NGUYÊN TRO TÀN VÀ THÀNH TRÌ TRÊN MÂY Thế giới cũ đã chết trong một cơn đại hồng thủy từ năm nghìn năm trước. Những gì còn sót lại của nền văn minh Hồng Bàng rực rỡ chỉ là những mảnh vụn ký ức được khắc trên những tấm trống đồng rỉ sét, và một thế giới bị chia cắt tàn nhẫn bởi nước và đá. Phong Châu - kinh đô của vương triều Hùng Vương thứ mười tám - không còn là một vùng đồng bằng trù phú xanh mướt như trong những câu ca dao cổ. Giờ đây, nó là một siêu đô thị cơ khí treo lơ lửng giữa tầng không, được nâng đỡ bởi những cột trụ bazan khổng lồ cắm sâu vào lòng đất. Nhìn từ xa, Phong Châu như một chiếc vương miện bằng đồng thau và đá đen, ngự trị trên những đám mây nhiễm độc lưu huỳnh màu vàng nhạt. Phía dưới chiếc vương miện ấy là một đại dương vô tận, một vùng nước sâu thẳm, đen ngòm và chứa đầy những quái thú cơ sinh học được gọi là Hải tộc. Trong hoàng cung Phong Châu, không khí ngột ngạt như thể một cơn bão sắp ập đến. Hoàng đế Hùng Duệ Vương ngồi trên ngai vàng rồng bằng đồng, hơi thở của ông nặng nề, đứt quãng qua chiếc mặt nạ dưỡng khí mạ vàng. Đôi mắt ông mờ đục nhìn xuống sảnh chầu, nơi con gái ông, Công chúa Quỳnh Hoa, đang đứng bên cạnh một bản đồ holographic của vương quốc. Quỳnh Hoa không phải là một công chúa khuê các yếu đuối. Nàng mặc một bộ giáp nhẹ làm từ sợi carbon dệt với tơ tằm cổ đại, mái tóc đen dài được búi cao bằng một chiếc trâm cơ khí có khả năng phát ra sóng điện từ. Đôi mắt nàng sắc sảo, phản chiếu những đốm sáng xanh đỏ từ bản đồ địa hình. \"Thưa phụ hoàng,\" giọng Quỳnh Hoa vang lên, trong trẻo nhưng kiên định. \"Lõi năng lượng của Phong Châu - Long Mạch Đan - đang cạn kiệt. Nếu không có nguồn năng lượng mới để duy trì các lò phản ứng phản trọng lực, toàn bộ kinh đô sẽ rơi xuống đại dương độc hại phía dưới trong vòng ba tháng tới. Chúng ta không thể tiếp tục lừa dối người dân được nữa.\" Hùng Duệ Vương thở dài, tiếng xì xì của bộ lọc khí vang lên khô khốc: \"Ta biết, con gái. Nhưng Long Mạch Đan là một di sản từ thời Thượng Cổ, công nghệ chế tạo nó đã thất truyền. Cách duy nhất để kích hoạt lại hệ thống ổn định địa tầng là kết hợp hai nguồn năng lượng nguyên tố cực hạn: Thạch Anh Nguyên Bản từ đỉnh Tản Viên và Lam Ngọc Vực Sâu từ đáy rãnh đại dương Đông Hải.\" Ông dừng lại, ho khan một hồi rồi nói tiếp: \"Sơn tộc ở phía Tây và Hải tộc ở phía Đông đều nắm giữ một nửa chiếc chìa khóa. Nhưng họ đã thù ghét nhau hàng thế kỷ. Sơn tộc coi Hải tộc là lũ quái vật biến dị dưới nước, còn Hải tộc coi Sơn tộc là những kẻ ích kỷ chiếm giữ những vùng đất cao ráo cuối cùng của thế giới. Ta đã phát đi chiếu chỉ cầu hôn con. Ai mang được sính lễ - thực chất là những cổ máy năng lượng thượng cổ có thể cứu vãn Phong Châu - người đó sẽ có được con, và có được liên minh với hoàng tộc.\" Quỳnh Hoa mím môi. Nàng biết cuộc hôn nhân này chỉ là một quân bài chính trị, một cái bẫy tuyệt vọng của một đế chế đang giãy chết. Nhưng nàng không có lựa chọn nào khác. Nàng là hy vọng cuối cùng của hàng triệu sinh mạng đang sống trên những hòn đảo bay và vách đá cheo leo của Phong Châu. \"Họ đã đến chưa?\" Quỳnh Hoa hỏi, giọng không chút gợn sóng. \"Họ đang ở ngoài điện,\" một viên quan đại thần run rẩy bước vào báo cáo. \"Sơn Tinh của vùng núi Tản Viên và Thủy Tinh của vương quốc đáy biển.\" *** CHƯƠNG II: LƯỠNG HÙNG KỲ NGỘ Cánh cửa đồng khổng lồ của điện Diên Hồng mở ra với một tiếng rít dài của pít-tông thủy lực. Hai luồng khí thế hoàn toàn trái ngược tràn vào phòng chầu, khiến nhiệt độ trong phòng lập tức dao động dữ dội. Bước vào bên trái là Sơn Tinh, người có tên thật là Kỳ Phong. Anh là thủ lĩnh của Sơn tộc, những người sống sót trên các đỉnh núi cao chót vót của dãy Ba Vì. Kỳ Phong cao lớn, bờ vai rộng như một vách đá granite. Anh mặc một bộ giáp thô ráp làm từ đá bazan núi lửa kết hợp với các mạch dẫn năng lượng màu cam rực sáng như dung nham. Cánh tay phải của anh hoàn toàn là một chi cơ khí bằng đồng đen, được tích hợp công nghệ Thạch thuật - khả năng điều khiển từ trường để thao túng đất đá. Khuôn mặt Kỳ Phong góc cạnh, cương nghị, đôi mắt sáng như sao đêm, mang theo hơi thở của rừng già và đất đá khô cằn. Bước vào bên phải là Thủy Tinh, danh xưng Vô Kỵ, hoàng tử của vương quốc ngầm dưới đáy biển sâu. Vô Kỵ mang một vẻ đẹp ma mị, lạnh lùng và tàn nhẫn. Da anh tái nhợt, mái tóc màu xanh biển sâu xõa dài như những rặng rong biển. Anh mặc một bộ y phục làm từ vảy của những loài thủy quái đã tuyệt chủng, có khả năng khúc xạ ánh sáng khiến anh lúc ẩn lúc hiện. Quanh cổ Vô Kỵ là một thiết bị thở thông minh, giúp anh tương thích với bầu không khí loãng của Phong Châu. Đôi mắt anh có màu xanh lục bảo rực rỡ nhưng lạnh lẽo, mang theo áp lực khủng khiếp của hàng vạn dặm nước sâu. Hai người đàn ông đứng đối diện nhau trước ngai vàng. Ánh mắt họ chạm nhau, tạo ra những tia lửa vô hình giữa không trung. Một bên là lửa nóng của đất đá, một bên là cái lạnh thấu xương của biển khơi. \"Kỳ Phong của Tản Viên núi,\" Hùng Duệ Vương lên tiếng. \"Và Vô Kỵ của Đông Hải vương quốc. Các ngươi đến đây, đều biết rõ mục đích của ta chứ?\" Kỳ Phong quỳ một gối, cánh tay cơ khí chạm xuống sàn đồng, tạo ra một tiếng vang trầm ấm: \"Thưa Hoàng đế, thần mang đến đây ý chí của Sơn tộc. Chúng thần muốn hòa bình, và thần muốn dùng sức mạnh của đất mẹ để nâng đỡ Phong Châu, bảo vệ nhân loại khỏi sự nuốt chửng của biển độc.\" Vô Kỵ không quỳ. Anh chỉ hơi cúi đầu, một nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ xuất hiện trên môi: \"Bảo vệ? Hay là giam cầm? Phong Châu của các người đang chết dần trên không trung vì sự ích kỷ. Hải tộc của ta đã học cách thích nghi với dòng nước độc, chúng ta có công nghệ sinh học vượt trội. Thần đến đây để đưa Quỳnh Hoa xuống vương quốc của ta, nơi nàng sẽ thấy một thế giới thực sự sống động, chứ không phải một đống sắt vụn đang rỉ sét này.\" \"Câm mồm, kẻ dưới nước!\" Kỳ Phong gầm lên, đất đá xung quanh các cột trụ của điện Diên Hồng bắt đầu rung chuyển nhẹ. \"Lũ quái thai biến dị các ngươi chỉ muốn dìm chết những người bình thường cuối cùng!\" \"Thôi đi!\" Quỳnh Hoa bước lên phía trước, giọng nói của nàng được khuếch đại qua hệ thống âm thanh của phòng chầu, áp đảo cả hai người. \"Chúng ta không ở đây để nghe các người tranh cãi về chủng tộc. Phong Châu cần một giải pháp thực sự. Phụ hoàng ta đã đặt ra thử thách. Sính lễ không phải là vàng bạc châu báu, mà là ba cổ máy công nghệ tối cao từ thời Thượng Cổ hiện đang bị phong ấn trong phế tích Đền Long Nhãn dưới lòng đất: Voi Chín Ngà, Gà Chín Cựa, và Ngựa Chín Hồng Mao.\" Nàng nhìn thẳng vào mắt hai người: \"Ai kích hoạt và mang được ba cổ máy này về đây trước bình minh ngày mai, người đó sẽ có được hôn ước với ta, và quan trọng hơn, sẽ là đồng minh tối cao của Phong Châu. Các người có dám nhận lời?\" Kỳ Phong nhìn Quỳnh Hoa, trong mắt anh thoáng qua một tia ngưỡng mộ trước sự mạnh mẽ của nàng. Anh nắm chặt nắm tay cơ khí: \"Sơn tộc không bao giờ lùi bước trước thử thách.\" Vô Kỵ khẽ vuốt cằm, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của công chúa: \"Thú vị đấy. Một trò chơi săn lùng công nghệ cổ. Ta nhận lời. Nhưng hãy nhớ lấy, công chúa... khi ta thắng, ta sẽ mang cả nàng và cái ngai vàng này xuống đáy đại dương.\" *** CHƯƠNG III: THỬ THÁCH CỔ LONG Phế tích Đền Long Nhãn nằm sâu trong lòng một ngọn núi lửa đã tắt, nằm ở ranh giới giữa đất và biển. Nơi đây là một mê cung khổng lồ bằng hợp kim siêu bền, được xây dựng bởi nền văn minh Hồng Bàng trước đại hồng thủy để làm nơi thử nghiệm các vũ khí sinh-cơ học. Kỳ Phong và Vô Kỵ cùng tiến vào phế tích từ hai lối đi khác nhau. Đi theo Kỳ Phong là các chiến binh Sơn tộc với những chiếc cuốc phản vật chất và lá chắn năng lượng. Đi theo Vô Kỵ là những sát thủ Hải tộc có khả năng ngụy trang hoàn hảo dưới nước và sử dụng súng phóng điện thủy động lực học. Căn phòng đầu tiên họ tiếp cận là \"Khu vực Thử nghiệm Địa chấn\", nơi giam giữ **Voi Chín Ngà** (Cửu Nha Tượng). Thực chất, đây không phải là một con vật bằng xương bằng thịt, mà là một pháo đài di động khổng lồ, một cỗ máy khai thác mỏ hạng nặng có hình dáng một con voi ma mút cổ đại. Nó có chín mũi khoan bằng kim cương siêu cứng (chín ngà) có thể phá hủy bất kỳ cấu trúc địa chất nào và hấp thụ năng lượng địa nhiệt. Khi Kỳ Phong bước vào, hệ thống phòng thủ tự động của đền thờ được kích hoạt. Những con robot bảo vệ có hình dáng giống như những con rết khổng lồ bằng kim loại lao ra từ các vách tường. \"Bảo vệ đội hình!\" Kỳ Phong hét lớn. Anh lao lên phía trước, cánh tay cơ khí đập mạnh xuống đất. Một bức tường bằng đá bazan dựng đứng lên, chặn đứng cú quét đuôi của một con rết máy. Anh sử dụng Thạch thuật để hút các mảnh kim loại xung quanh, tạo thành một thanh đại đao bằng đá và thép, chém đứt đôi một con quái vật cơ khí. Cùng lúc đó, ở phía bên kia chiến trường, Vô Kỵ cũng đã xuất hiện. Anh di chuyển nhanh như một cái bóng, những đường kiếm nước (thủy đao) được tạo ra từ áp lực nước cực cao trên cổ tay anh cắt ngọt qua lớp vỏ thép của lũ robot bảo vệ. \"Kỳ Phong, cỗ máy này thuộc về ta!\" Vô Kỵ cười lớn, anh phóng ra một dải nano-fluidics (chất lỏng nano) bám chặt vào bảng điều khiển chính của Voi Chín Ngà, cố gắng hack vào hệ thống của nó. \"Mơ đi!\" Kỳ Phong gầm lên. Anh nhảy lên lưng cỗ máy khổng lồ. Bằng cách cắm cánh tay cơ khí trực tiếp vào cổng kết nối thần kinh của Voi Chín Ngà, Kỳ Phong chấp nhận rủi ro bị quá tải não bộ. Dòng điện cao thế chạy qua người anh, khiến anh hét lên đau đớn, nhưng ý chí sắt đá của một người con của núi rừng đã giúp anh làm chủ được cỗ máy. Đôi mắt của Voi Chín Ngà rực sáng ánh lửa cam. Nó gầm lên một tiếng chấn động, chín mũi khoan khổng lồ quay tít, hoàn toàn tuân theo mệnh lệnh của Kỳ Phong. Kỳ Phong đã chiếm được sính lễ đầu tiên. Không chịu thua kém, Vô Kỵ lập tức rút lui về hướng \"Khu vực Thử nghiệm Động lực học\", nơi giam giữ **Gà Chín Cựa** (Cửu Cự Kê). Đây là một phi thuyền trinh sát và tác chiến điện tử có tốc độ cực nhanh, có hình dáng giống như một loài chim săn mồi cổ đại với chín ống phóng phản lực (chín cựa) ở phía đuôi, có khả năng phát ra sóng siêu âm làm tê liệt mọi hệ thống radar và thần kinh sinh học. Trong môi trường không khí loãng và đầy khí gas dễ cháy của khu vực này, công nghệ Thạch thuật của Kỳ Phong bị hạn chế vì nguy cơ gây nổ lớn. Vô Kỵ đã tận dụng tối đa lợi thế này. Anh sử dụng khả năng kiểm soát độ ẩm để tạo ra một màn sương dày đặc, che mắt Kỳ Phong và quân sĩ của anh ta. Trong màn sương, những tiếng rít xé gió vang lên. Vô Kỵ di chuyển không một tiếng động, dùng những mũi châm thủy tinh chứa độc tố làm tê liệt các chiến binh Sơn tộc. Với kiến thức sâu rộng về công nghệ sinh học và điều khiển dòng chảy, Vô Kỵ dễ dàng giải mã được hệ thống khóa gen của Gà Chín Cựa. Cỗ máy hình chim khổng lồ kích hoạt, đôi cánh bằng sợi carbon quét qua màn sương, phát ra tiếng gáy siêu âm chói tai, khẳng định quyền sở hữu của Thủy Tinh. Bây giờ, tỉ số là một đều. Mục tiêu cuối cùng là **Ngựa Chín Hồng Mao** (Cửu Mao Tuấn Mã) - một cỗ máy lưỡng cư siêu tốc, chạy bằng năng lượng plasma, có thể di chuyển trên mọi địa hình kể cả dung nham hay sóng dữ, để lại một vệt lửa đỏ rực phía sau (hồng mao). Cả hai lao vào khu vực trung tâm của đền thờ - một lòng chảo chứa đầy dung nham lỏng đang sôi sục. Cỗ Ngựa Chín Hồng Mao đang lơ lửng trên một bệ đá ở giữa hồ dung nham. \"Vô Kỵ! Dưới này không có nước cho ngươi dùng đâu!\" Kỳ Phong hét lớn, anh điều khiển Voi Chín Ngà tạo ra một cây cầu đá bắc qua hồ dung nham. \"Ngốc nghếch,\" Vô Kỵ lạnh lùng đáp. Anh rút từ bên hông ra một quả cầu nén nguyên tố - một công nghệ bị cấm của Hải tộc. Anh ném nó xuống hồ dung nham. Ngay lập tức, một phản ứng hóa học cực mạnh xảy ra, giải phóng hàng triệu mét khối hơi nước lạnh buốt, làm nguội lạnh và đông cứng bề mặt dung nham thành một lớp kính núi lửa trơn trượt. Vô Kỵ lướt đi trên mặt băng kính một cách dễ dàng, tiếp cận cỗ Ngựa Chín Hồng Mao trước. Nhưng Kỳ Phong không bỏ cuộc. Anh sử dụng cánh tay cơ khí bắn ra một sợi cáp thép, đu người qua khoảng không và đáp xuống ngay phía sau Vô Kỵ. Hai người lao vào một cuộc cận chiến nảy lửa trên bệ đá hẹp. Kỳ Phong dùng những cú đấm ngàn cân có khả năng làm rạn nứt cả hợp kim, trong khi Vô Kỵ uyển chuyển như nước, né tránh và phản công bằng những nhát đâm hiểm hóc vào các khớp nối cơ khí của đối thủ. \"Tại sao ngươi lại khát khao sức mạnh này đến thế, Vô Kỵ?\" Kỳ Phong vừa đỡ một cú đá vừa hỏi. \"Để thống trị thế giới này sao?\" \"Thống trị? Kẻ sống trên núi cao như ngươi thì biết gì về nỗi đau của những người sống dưới đáy sâu!\" Vô Kỵ hét lên, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ. \"Nước biển đang bị nhiễm độc nặng hơn mỗi ngày do chất thải phóng xạ từ các thành phố bay của các người rơi xuống! Dân tộc của ta đang bị đột biến, trẻ con sinh ra không thể sống quá mười tuổi! Chúng ta cần Long Mạch Đan để thanh lọc đại dương! Ta không tranh giành công chúa vì vinh quang, ta cần nó để cứu dân tộc mình!\" Kỳ Phong khựng lại một nhịp. Anh không hề biết điều này. Đối với anh, Hải tộc luôn là những kẻ xâm lược tàn nhẫn tấn công các bờ cõi của Sơn tộc. Nhưng trước khi anh kịp suy nghĩ, một chấn động cực lớn rung chuyển toàn bộ ngôi đền. Hệ thống tự hủy của đền thờ đã bị kích hoạt do các phản ứng năng lượng quá tải. \"Ngôi đền sắp sập!\" Kỳ Phong hét lên. Vô Kỵ nhìn cỗ Ngựa Chín Hồng Mao, rồi nhìn dòng dung nham đang bắt đầu phun trào trở lại. Trong một quyết định chớp nhoáng, anh phóng ra một dải năng lượng, trói chặt Kỳ Phong vào ghế lái của Ngựa Chín Hồng Mao. \"Ngươi làm gì thế?\" Kỳ Phong kinh ngạc. \"Hệ thống nhận diện của cỗ máy này yêu cầu ADN của Sơn tộc để kích hoạt chế độ tự động thoát hiểm,\" Vô Kỵ nói, giọng anh bỗng trở nên mệt mỏi. \"Ta không thể kích hoạt nó. Hãy mang nó đi, và nhớ lấy lời ta... nếu Phong Châu không cho chúng ta một con đường sống, ta sẽ tự tay dìm chết tất cả các người.\" Nói rồi, Vô Kỵ nhảy lùi lại, rơi thẳng xuống dòng nước đen đang tràn vào từ một vết nứt ở vách đá phía dưới để trốn thoát. Kỳ Phong bị cỗ Ngựa Chín Hồng Mao tự động phóng đi với tốc độ ánh sáng, lao vút ra khỏi ngọn núi lửa đang sụp đổ. *** CHƯƠNG IV: SỰ PHẢN BỘI CỦA VƯƠNG TRIỀU Bình minh ló dạng trên Phong Châu. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi qua lớp sương mù độc hại, tạo nên một màu đỏ như máu. Kỳ Phong trở về điện Diên Hồng, mang theo cả ba cổ máy thượng cổ: Voi Chín Ngà, Gà Chín Cựa (mà anh đã thu hồi được từ tàn tích) và Ngựa Chín Hồng Mao. Anh đứng trước mặt Hùng Duệ Vương và Quỳnh Hoa, người đầy vết thương và bụi than núi lửa. \"Thần đã hoàn thành thử thách,\" Kỳ Phong nói, giọng anh không có niềm vui chiến thắng, chỉ có một nỗi buồn trĩu nặng. Hùng Duệ Vương cười lớn, tiếng cười khàn đặc đầy thỏa mãn: \"Tốt! Rất tốt! Sơn Tinh quả là anh hùng thiên hạ! Với ba cổ máy này và nguồn Thạch Anh Nguyên Bản của ngươi, Phong Châu sẽ được cứu!\" Quỳnh Hoa bước xuống bục, nàng nhìn Kỳ Phong, rồi nhìn quanh chầu điện: \"Còn Thủy Tinh đâu? Anh ta không về sao?\" \"Hắn ta đã chết dưới lòng đất, hoặc đã trốn về cái vũng nước bẩn của hắn rồi!\" Một viên quan đại thần cười nhạo. \"Không, anh ta chưa chết,\" Kỳ Phong cắt ngang, giọng anh lạnh lùng khiến viên quan kia lập tức ngậm miệng. Anh nhìn Quỳnh Hoa: \"Công chúa, chúng ta đã sai rồi. Hải tộc không phải là kẻ thù. Họ đang chết dần vì chất thải của chúng ta. Cuộc chiến này... là do chúng ta ích kỷ tạo ra.\" Hùng Duệ Vương biến sắc, ông đập mạnh tay xuống thành ngai: \"Câm miệng! Kỳ Phong, ngươi đã thắng cuộc, ngươi sẽ cưới công chúa và trở thành Hộ Quốc Thần Tướng. Việc của ngươi là bảo vệ Phong Châu khỏi lũ súc sinh dưới nước đó, chứ không phải thương hại chúng!\" \"Phụ hoàng,\" Quỳnh Hoa lên tiếng, giọng nàng run rẩy. \"Nếu những gì Kỳ Phong nói là sự thật, chúng ta phải chia sẻ năng lượng của Long Mạch Đan với họ. Chúng ta không thể xây dựng sự sống của mình trên cái chết của đồng loại.\" \"Con thì biết cái gì!\" Hùng Duệ Vương ho dữ dội, mặt ông đỏ bừng. \"Long Mạch Đan chỉ đủ để duy trì Phong Châu thêm một trăm năm nữa! Nếu chia sẻ cho Hải tộc, cả hai sẽ cùng chết trong vòng mười năm! Ta là vua của Phong Châu, ta phải chọn thần dân của ta!\" Ngay lúc đó, bầu trời ngoài điện bỗng tối sầm lại. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ phía đông kinh đô. Hệ thống báo động đỏ của thành phố rú vang chói tai. \"Báo cáo!\" Một binh sĩ thương tích đầy mình lao vào phòng chầu. \"Hải tộc... Hải tộc đã dẫn theo một hạm đội khổng lồ tấn công! Nước biển... nước biển đang dâng cao chưa từng thấy! Chúng đang dìm chết các quận phía dưới!\" Quỳnh Hoa lao đến cửa sổ nhìn ra ngoài. Cảnh tượng trước mắt khiến nàng rụng rời chân tay. Một bức tường nước khổng lồ, cao hàng ngàn mét, màu đỏ sẫm như máu do chứa đầy tảo độc và hóa chất, đang cuồn cuộn dâng lên từ đại dương. Dẫn đầu hạm đội Hải tộc là một con quái vật cơ khí khổng lồ - một con rồng nước bằng thép đen dài hàng dặm (Thần Long Cơ Giáp). Trên đầu con rồng đó, đứng sừng sững giữa những tia chớp và làn nước xối xả, chính là Vô Kỵ. Anh không còn mặc bộ đồ lộng lẫy của một hoàng tử đi cầu hôn nữa. Giờ đây, anh mặc một bộ giáp chiến trận màu đen tuyền, tay cầm một cây đinh ba công nghệ cao có khả năng điều khiển các dòng chảy điện từ (Thủy Thần Châm). Khuôn mặt anh tràn đầy phẫn nộ và tuyệt vọng. \"Hùng Duệ Vương! Các người đã lừa dối chúng ta lần cuối cùng!\" Giọng nói của Vô Kỵ được khuếch đại qua các tần số vô tuyến, vang vọng khắp Phong Châu. \"Các người dùng mưu hèn kế bẩn để cướp đi hy vọng sống cuối cùng của Hải tộc! Hôm nay, ta sẽ dìm toàn bộ cái thành phố bay ích kỷ này xuống đáy biển sâu, để cát bụi trở về với cát bụi!\" *** CHƯƠNG V: HUYẾT THỦY TRIỀU DÂNG Cuộc chiến kinh hoàng nhất trong lịch sử Hồng Bàng bùng nổ. Vô Kỵ kích hoạt Thủy Thần Châm, điều khiển dòng nước nhiễm độc xung quanh Phong Châu dâng cao cuồn cuộn. Những làn sóng nước khổng lồ như những bàn tay của quỷ dữ, đập liên tiếp vào các cột trụ nâng đỡ kinh đô. Tiếng kim loại bị vặn xoắn, tiếng đá nứt vỡ vang lên ghê rợn. Các chiến thuyền bay của Phong Châu lao ra nghênh chiến, bắn ra những cơn mưa đạn laser và pháo plasma. Nhưng hạm đội của Hải tộc dưới sự che chở của màn nước độc đã áp sát và nhanh chóng vô hiệu hóa các hệ thống phòng thủ. Những con cá kình cơ khí khổng lồ lao lên từ mặt nước, há ngoác cái mồm thép nuốt chửng các chiến thuyền của hoàng gia. \"Kỳ Phong!\" Hùng Duệ Vương hét lên từ ngai vàng. \"Ta ra lệnh cho ngươi! Hãy dùng ba cổ máy cổ đại và Sơn tộc của ngươi để chặn đứng lũ quái vật đó lại! Bảo vệ ngai vàng của ta!\" Kỳ Phong nhìn nhà vua, rồi nhìn Quỳnh Hoa. Trong mắt công chúa không có sự cầu xin cho ngai vàng của cha nàng, chỉ có một nỗi đau xót vô hạn cho những người dân vô tội đang bị cuốn trôi trong dòng nước lũ phía dưới. \"Thần sẽ đi chặn đứng Vô Kỵ,\" Kỳ Phong trầm giọng nói với Quỳnh Hoa. \"Nhưng không phải vì cái ngai vàng này, mà là vì cô, và vì một cơ hội để sửa chữa sai lầm.\" Kỳ Phong bước ra ngoài điện, kích hoạt ba cổ máy thượng cổ. Anh đứng trên đầu Voi Chín Ngà, bên cạnh là Ngựa Chín Hồng Mao rực lửa plasma, và phía trên là Gà Chín Cựa đang phát ra những luồng sóng âm chấn động. Quân đội Sơn tộc rầm rộ kéo xuống từ các đỉnh núi, thiết lập một chiến tuyến phòng thủ bằng đá và năng lượng từ trường khổng lồ quanh chân thành Phong Châu. \"Vô Kỵ! Hãy dừng lại!\" Kỳ Phong hét lên qua hệ thống liên lạc tầm xa khi hai người đối mặt nhau giữa trận chiến dữ dội. \"Quá muộn rồi, Kỳ Phong!\" Vô Kỵ đáp lại, giọng anh lạnh lùng như băng giá Đông Hải. \"Đất mẹ của các người đã bỏ rơi chúng ta từ lâu. Hôm nay, nước sẽ nuốt chửng tất cả!\" Vô Kỵ vung đinh ba, điều khiển một con rồng nước khổng lồ lao thẳng vào Kỳ Phong. Kỳ Phong điều khiển Voi Chín Ngà đập mạnh chín mũi khoan xuống đất, tạo ra một bức tường địa chấn khổng lồ bằng đá và từ trường để chặn đứng con rồng nước. Tiếng va chạm giữa hai nguồn năng lượng cực hạn tạo ra những tiếng nổ inh tai nhức óc, ánh sáng xanh lam và cam rực sáng cả một góc trời. Ngựa Chín Hồng Mao lao đi như một vệt chớp lửa, quét qua các hàng ngũ chiến thuyền của Hải tộc, thiêu rụi các thiết bị điều khiển bằng dòng lửa plasma siêu nhiệt. Trong khi đó, Gà Chín Cựa liên tục phát ra sóng siêu âm, làm nhiễu loạn hệ thống định vị của các loài thủy quái cơ sinh học dưới quyền Vô Kỵ, khiến chúng hỗn loạn va vào nhau. Nhưng Vô Kỵ không phải tay vừa. Anh tự tay điều khiển Thần Long Cơ Giáp lao vào chiến đấu. Con rồng thép khổng lồ quấn chặt lấy Voi Chín Ngà, những móng vuốt bằng hợp kim của nó xé toạc lớp giáp bazan của pháo đài di động. Vô Kỵ nhảy xuống từ đầu rồng, đáp thẳng xuống lưng Voi Chín Ngà, đối mặt với Kỳ Phong. \"Hôm nay, chúng ta sẽ kết thúc chuyện này!\" Vô Kỵ gầm lên, Thủy Thần Châm phóng ra những luồng điện xanh lét bọc quanh người anh. Kỳ Phong không nói một lời. Cánh tay cơ khí của anh rực sáng lửa cam địa nhiệt. Hai người lao vào nhau trên lưng con quái thú cơ khí đang gầm rú giữa cơn bão nước và lửa. *** CHƯƠNG VI: ĐỈNH TẢN VIÊN TUYỆT CHIẾN Cuộc chiến tay đôi giữa Sơn Tinh và Thủy Tinh đã vượt ra ngoài ranh giới của một trận chiến thông thường. Đó là cuộc đối đầu giữa hai ý chí, hai hệ tư tưởng, hai chủng tộc đang cố gắng giành giật chút hy vọng sống cuối cùng trên một hành tinh đang chết. Trên đỉnh núi Tản Viên - ngọn núi cao nhất còn sót lại, nơi cuộc chiến đã lan rộng tới - bão táp nổi lên dữ dội. Nước biển đỏ ngầu đã dâng cao đến tận lưng chừng núi, những con sóng dữ tợn liên tục vỗ vào các vách đá dựng đứng. Kỳ Phong đấm mạnh cánh tay cơ khí xuống đất, tạo ra hàng ngàn mũi chông đá nhọn hoắt lao lên từ lòng đất để đâm xuyên qua Vô Kỵ. Vô Kỵ uyển chuyển lách người, cơ thể anh như biến thành nước, hóa giải mọi lực tác động vật lý. Anh áp sát Kỳ Phong, đâm mạnh cây đinh ba vào khớp vai cơ khí của đối thủ. Luồng điện cực mạnh chạy thẳng vào hệ thống thần kinh của Kỳ Phong, khiến anh khuỵu gối xuống, miệng hộc ra máu. \"Ngươi thua rồi, Kỳ Phong,\" Vô Kỵ đứng trên cao nhìn xuống, cây đinh ba chĩa thẳng vào cổ họng Sơn Tinh. \"Sơn tộc của ngươi sẽ chìm sâu dưới đáy biển cùng với Phong Châu.\" Kỳ Phong ngước đầu lên, nụ cười của anh đầy máu nhưng ánh mắt vẫn kiên định: \"Ngươi nghĩ... ta chiến đấu vì cái ngai vàng đó sao? Vô Kỵ... nhìn ra sau ngươi đi.\" Vô Kỵ quay đầu lại. Từ trên bầu trời, chiếc phi thuyền hoàng gia của công chúa Quỳnh Hoa đang lao thẳng vào tâm bão. Nhưng nó không bắn vào Hải tộc. Thay vào đó, nó đang thả một thiết bị khổng lồ hình cầu rực sáng ánh sáng trắng xuống đỉnh núi. Đó chính là Long Mạch Đan. Quỳnh Hoa đứng ở cửa buồng lái phi thuyền, giọng nàng vang lên qua loa phóng thanh: \"Vô Kỵ! Kỳ Phong! Hãy dừng lại! Ta đã lấy trộm Long Mạch Đan từ tay phụ hoàng! Ta sẽ kích hoạt nó ngay tại đây, tại điểm giao nhau giữa đỉnh Tản Viên và dòng nước của Đông Hải!\" Cả hai người đàn ông đều kinh ngạc nhìn nàng. \"Công chúa, nàng điên rồi sao?\" Vô Kỵ hét lên. \"Kích hoạt nó ở đây mà không có hệ thống ổn định của Phong Châu, năng lượng sẽ bùng nổ! Tất cả chúng ta sẽ bị xé nát!\" \"Không đâu,\" Quỳnh Hoa mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng vô cùng rạng rỡ. \"Ta đã nghiên cứu các bản thiết kế cổ đại. Long Mạch Đan không phải được thiết kế để nâng đỡ một thành phố bay ích kỷ. Nó được thiết kế để làm sạch hành tinh này. Nhưng để kích hoạt nó một cách an toàn, cần có sự dung hợp của ba nguồn năng lượng: Thạch thuật của Sơn tộc để tạo ra bộ khung ổn định địa tầng, Thủy thuật của Hải tộc để dẫn lưu dòng năng lượng làm sạch nguồn nước, và kiến thức cơ khí của hoàng gia để điều chỉnh tần số.\" Nàng nhìn hai người đàn ông, đôi mắt tràn đầy hy vọng: \"Chúng ta có thể cùng nhau tái tạo lại thế giới này. Hoặc là chúng ta sẽ cùng chết trong sự thù hận. Lựa chọn là ở các người.\" Kỳ Phong gượng đứng dậy, anh nhìn Vô Kỵ, rồi đưa cánh tay cơ khí của mình ra phía trước: \"Vô Kỵ... dân tộc của ngươi cần sống. Dân tộc của ta cũng vậy. Hãy cùng nhau làm việc này.\" Vô Kỵ nhìn bàn tay cơ khí thô ráp của Kỳ Phong, rồi nhìn Long Mạch Đan đang bắt đầu phát ra những tia sáng bất ổn, đe dọa hủy diệt toàn bộ khu vực. Anh im lặng một giây, rồi bật cười - một tiếng cười sảng khoái và tự do nhất từ trước đến nay. \"Được thôi! Cứ điên một lần vậy!\" Vô Kỵ nắm lấy tay Kỳ Phong. Hai bàn tay - một ấm nóng như đất đá, một lạnh buốt như nước sâu - siết chặt lấy nhau. *** CHƯƠNG VII: LỜI NGUYỆN CẦU CỦA ĐẤT VÀ NƯỚC Ngay lập tức, Kỳ Phong truyền toàn bộ năng lượng Thạch thuật của mình vào lòng đất Tản Viên, tạo ra một mạng lưới các đường dẫn bằng đá bazan bao bọc lấy quả cầu Long Mạch Đan, giữ cho nó không bị nổ tung. Vô Kỵ cắm mạnh cây đinh ba Thủy Thần Châm vào mạng lưới đá đó, truyền dòng năng lượng lam ngọc của biển sâu vào trong. Dòng nước độc đỏ ngầu xung quanh bắt đầu được hút vào quả cầu qua các rãnh đá, trải qua quá trình thanh lọc năng lượng cực mạnh. Quỳnh Hoa nhảy xuống từ phi thuyền, đáp đất bên cạnh hai người. Nàng nhanh chóng cắm chiếc trâm cơ khí của mình vào cổng điều khiển của Long Mạch Đan, các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím ảo holographic để đồng bộ hóa tần số năng lượng của đất và nước. \"Năng lượng đang đạt đỉnh 150%!\" Quỳnh Hoa hét lên giữa tiếng rít của gió bão. \"Nó quá tải rồi! Chúng ta cần một vật dẫn sinh học để giải phóng dòng năng lượng đã được thanh lọc ra toàn cầu! Nhưng người làm vật dẫn... sẽ bị tiêu hao toàn bộ sinh mệnh!\" Kỳ Phong nhìn Quỳnh Hoa, định bước lên: \"Để ta!\" \"Không, để ta!\" Vô Kỵ gạt Kỳ Phong ra. \"Hải tộc của ta đã gây ra cuộc chiến này, ta phải chịu trách nhiệm!\" \"Cả hai người đều không thể,\" Quỳnh Hoa rơi nước mắt, nàng đẩy cả hai ra sau. \"Hệ thống chỉ nhận diện mã gen của hoàng tộc Hùng Vương - những người mang dòng máu của Lạc Long Quân và Âu Cơ - dòng máu của cả Đất và Nước cổ xưa. Chỉ có ta mới làm được việc này.\" \"Quỳnh Hoa! Không được!\" Kỳ Phong hét lên, anh cố lao đến nhưng một bức tường năng lượng ánh sáng trắng đã dựng lên, ngăn cách nàng với thế giới bên ngoài. Quỳnh Hoa quay lại nhìn họ, nở nụ cười cuối cùng. Nàng đặt hai tay lên quả cầu Long Mạch Đan. Ánh sáng trắng chói lòa bùng lên, bao phủ toàn bộ đỉnh núi Tản Viên, rồi từ đó lan rộng ra khắp hành tinh như một làn sóng gợn trên mặt nước. Đến đâu, làn sóng ánh sáng ấy đi qua, dòng nước biển đỏ ngầu độc hại lập tức biến thành màu xanh lam trong vắt, đầy sức sống. Những vùng đất khô cằn, nhiễm độc hóa rêu phong, cỏ cây xanh tươi đâm chồi nảy lộc từ những kẽ đá. Phong Châu - thành phố trên mây - từ từ hạ cánh xuống một vùng đồng bằng mới được kiến tạo, không còn lơ lửng một cách cô độc mà hòa mình vào đất mẹ. Khi ánh sáng nhạt dần, quả cầu Long Mạch Đan đã biến mất. Chỉ còn lại một bức tượng đá tạc hình công chúa Quỳnh Hoa đang mỉm cười, hai tay nâng một đóa hoa sen bằng pha lê trong suốt. Từ dưới chân bức tượng, một dòng nước ngọt ngào, trong vắt tuôn chảy không ngừng, đổ xuống thung lũng phía dưới. *** VĨ THANH Nhiều năm trôi qua... Thế giới mới đã hồi sinh. Không còn sự phân biệt giữa Sơn tộc và Hải tộc nữa. Họ đã cùng nhau xây dựng một nền văn minh mới hòa hợp giữa đất và nước, sử dụng công nghệ sạch để bảo vệ môi trường. Kỳ Phong giờ đây là người đứng đầu liên minh mặt đất, luôn mang bên mình chiếc trâm cài tóc cơ khí của Quỳnh Hoa. Vô Kỵ trở thành Minh chủ của vương quốc biển khơi trong lành, mỗi năm đều dẫn theo hạm đội của mình mang những sản vật đẹp nhất của đại dương đến đặt dưới chân bức tượng đá của nàng trên đỉnh Tản Viên. Nhưng cứ đến tháng Bảy âm lịch hằng năm, khi những ký ức về cuộc chiến cũ ùa về, và để tưởng nhớ đến sự hy sinh của Quỳnh Hoa, người ta lại thấy những đám mây tích điện kéo đến, mưa giông đổ xuống trắng trời. Người dân kể rằng, đó là lúc Sơn Tinh và Thủy Tinh lại gặp nhau trên đỉnh Tản Viên. Họ không còn chiến đấu để hủy diệt nhau nữa, mà là để cùng nhau vận hành lại hệ thống thanh lọc nguồn nước của thế giới, tạo ra những cơn mưa rào tưới mát cho ruộng đồng, duy trì sự sống cho nhân gian. Một chu kỳ tuần hoàn vĩnh cửu của Đất và Nước, của Tình yêu và Sự hy sinh.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay