Phía Sau Khung Kính Mờ Sương

Cây bútMộc Thanh
Chủ đề
Ngôn tình hiện đại
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Chiếc Ô Màu Rêu Và Cơn Mưa Bất Chợt Sài Gòn những ngày cuối tháng Chín luôn mang một vẻ mặt hờn dỗi và đỏ đỏng. Bầu trời mới lúc trưa còn hầm hập nắng, vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của những người lao động trên đường phố, thì đến xế chiều đã vội vã khoác lên mình chiếc áo choàng màu xám xịt, nặng nề. Gió từ sông Sài Gòn thổi vào, mang theo hơi nước ẩm ướt và mùi cát bụi nồng nồng đặc trưng trước mỗi cơn giông. Linh ngồi thẫn thờ bên khung cửa kính của quán cà phê \"Lặng\", nằm sâu trong một con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Tiếng nhạc Jazz không lời nhè nhẹ trôi lững lờ trong không gian ấm cúng, thoang thoảng mùi hạt cà phê rang mộc và hương quế ấm áp. Trên màn hình chiếc MacBook Pro, những layout thiết kế cho chiến dịch truyền thông mới của một nhãn hàng thời trang vẫn đang dở dang. Linh vuốt nhẹ thái dương, cảm giác mệt mỏi như những làn sóng ngầm cứ liên tục vỗ vào bờ cát tâm trí cô. Hai mươi tám tuổi, cô có một công việc ổn định tại một agency quảng cáo hàng đầu, một mức lương đủ để sống tự do tại thành phố đắt đỏ này, nhưng bên trong cô lại là một khoảng trống hoác hoác đến đáng sợ. Cơn mưa rào ập xuống nhanh như một cái chớp mắt. Những giọt nước lớn và nặng hạt thi nhau nện chan chát xuống lòng đường nhựa, tạo nên một màn sương trắng xóa mờ ảo. Những người đi đường vội vã tấp xe vào lề, cuống cuồng mặc áo mưa, tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn tiếng mưa rơi tạo nên một bản nhạc hỗn tạp của nhịp sống đô thị. Linh thở dài, nhấp một ngụm cà phê đen không đường dã nguội ngắt. Vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, kéo cô về với thực tại. Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của quán cà phê đẩy nhẹ ra, làm rung tiếng chuông gió bằng đồng vang lên những thanh âm lách cách giòn giã. Một người đàn ông bước vào. Anh ta cao ráo, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh navy sẫm đã bị ướt một mảng lớn ở vai, chiếc quần tây đen ống đứng và đôi giày da bám nước. Điều khiến Linh chú ý không phải là gương mặt góc cạnh có phần lạnh lùng hay đôi mắt sâu thẳm ẩn sau cặp kính gọng tròn cổ điển, mà là dáng đi hơi khập khiễng của anh. Chân trái của anh dường như có một tật nhẹ, khiến mỗi bước đi đều chậm rãi và nặng nề hơn bình thường. Trên tay anh cầm một chiếc ô dài màu xanh rêu, nước mưa từ tán ô nhỏ giọt xuống sàn gỗ thành những vệt sẫm màu. Người đàn ông khẽ gật đầu chào cô nhân viên thu ngân một cách lịch sự, rồi chọn chiếc bàn trống ở góc khuất nhất, ngay phía đối diện với Linh qua một lối đi nhỏ. Anh đặt chiếc ô vào ống đựng, lấy từ trong chiếc túi da đeo chéo một cuốn sổ tay bìa da đã sờn gáy và một cây bút chì kỹ thuật. Anh không gọi cà phê cầu kỳ, chỉ yêu cầu một ly trà nóng. Linh vô thức quan sát anh. Người đàn ông này có một phong thái rất đặc biệt, một sự tĩnh lặng tuyệt đối giữa lòng thành phố ồn ào. Anh bắt đầu vẽ. Những ngón tay thon dài, xương xương của anh lướt nhanh trên trang giấy trắng, phác thảo những đường nét dứt khoát nhưng vô cùng mềm mại. Qua góc nhìn của Linh, cô có thể thấy thấp thoáng đó là bản vẽ của một ngôi biệt thự cổ thời Pháp với những mái vòm cong và những họa tiết điêu khắc cầu kỳ. Thời gian cứ thế trôi đi trong sự yên lặng của quán nhỏ, chỉ có tiếng mưa rơi ngoài kia vẫn không hề dứt. Khi đồng hồ treo tường điểm sáu giờ tối, Linh mới sực tỉnh. Cô phải về nhà để kịp buổi họp trực tuyến với đối tác vào lúc tám giờ. Linh dọn dẹp máy tính, tài liệu, nhưng khi nhìn xuống chân ghế, cô bỗng khựng lại. Chiếc ô trong suốt của cô đã biến mất. Có lẽ một vị khách nào đó đã cầm nhầm lúc ra về. Linh đứng ngơ ngác nhìn ra ngoài trời. Cơn mưa lúc này không những không ngớt mà càng lúc càng nặng hạt hơn, gió thổi giật từng cơn khiến những tán cây bằng lăng bên đường nghiêng ngả. Từ đây ra đến đầu hẻm để bắt taxi cũng phải đi bộ một đoạn khá xa, và chắc chắn cô sẽ ướt sũng. \"Cô có muốn dùng tạm cái này không?\" Một giọng trầm ấm, hơi khàn vang lên bên cạnh. Linh giật mình quay sang. Người đàn ông lúc nãy đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào. Anh đang cầm chiếc ô màu xanh rêu đưa về phía cô. Khoảng cách gần khiến Linh ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng từ người anh, một mùi hương dễ chịu và an tĩnh. \"Ơ... nhưng còn anh thì sao?\" Linh bối rối hỏi. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhạt nhưng khiến những nét nghiêm nghị trên khuôn mặt anh mềm mại đi rất nhiều. \"Tôi không vội. Tôi còn phải đợi một người bạn ở gần đây. Với lại, chân tôi thế này, đi mưa cũng không tiện lắm. Cô cứ cầm lấy đi.\" Linh nhìn chiếc ô màu xanh rêu chắc chắn, rồi nhìn vào đôi mắt chân thành của người đàn ông lạ mặt. Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy qua tim. \"Vậy... tôi có thể gửi trả lại anh thế nào? Quán này là quán quen của anh sao?\" \"Đúng vậy, tôi thường ở đây vào chiều thứ Bảy hàng tuần. Tôi tên Vũ,\" anh nói, giọng nói đều đều nhưng vô cùng cuốn hút. \"Tôi là Linh. Cảm ơn anh, anh Vũ. Thứ Bảy tuần sau tôi sẽ mang trả ô cho anh,\" Linh mỉm cười, nhận lấy chiếc ô từ tay anh. Ngón tay họ vô tình chạm nhẹ vào nhau. Một cảm giác tê dại mơn man truyền qua da thịt. Linh bước ra khỏi quán, bung chiếc ô màu rêu che trên đầu. Chiếc ô rộng rãi che chở cô hoàn toàn khỏi những hạt mưa xối xả. Cô bước đi trong màn mưa, lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Đã bao lâu rồi cô chưa nhận được một sự quan tâm vô điều kiện như thế từ một người xa lạ? Kể từ ngày Huy bước ra khỏi cuộc đời cô, mang theo tất cả niềm tin và để lại một khoản nợ chung mà cô phải cày ải suốt hai năm mới trả hết, Linh đã dựng lên quanh mình một bức tường băng giá. Nhưng hôm nay, dưới chiếc ô màu xanh rêu này, cô cảm thấy bức tường ấy dường như đang có một vết nứt nhỏ. Chương 2: Những Bản Vẽ Không Màu Tuần làm việc mới của Linh trôi qua trong sự bận rộn nghẹt thở. Công ty của cô vừa nhận được lời mời đấu thầu cho dự án thiết kế bộ nhận diện thương hiệu và không gian triển lãm của \"Ký Ức Đô Thị\" - một dự án bảo tồn văn hóa quy mô lớn do tập đoàn bất động sản hàng đầu Việt Nam tài trợ. Đây là một cơ hội lớn, nhưng cũng là một thách thức cực kỳ khủng khiếp. Sếp của Linh đã chỉ định cô làm trưởng nhóm sáng tạo cho dự án này. \"Linh, em phải dốc toàn lực cho dự án này nhé. Đối tác của chúng ta là Công ty Kiến trúc Đông Dương, họ cực kỳ khó tính và cầu toàn,\" sếp cô dặn dò trong cuộc họp đầu tuần. Linh gật đầu, ánh mắt kiên định. Cô dành cả ngày lẫn đêm để nghiên cứu tài liệu, tìm kiếm cảm hứng từ những nét văn hóa cổ xưa của Sài Gòn - Gia Định, từ những gánh hàng rong, những ngôi nhà ba gian cho đến những công trình kiến trúc thời thuộc địa. Mỗi đêm, khi trở về căn hộ chung cư nhỏ của mình, cô đều mệt nhoài, nhưng trong đầu cô luôn hiện lên hình ảnh chiếc ô màu xanh rêu và người đàn ông có dáng đi khập khiễng ấy. Cô đã giặt sạch chiếc ô, xếp gọn gàng ngay cạnh cửa ra vào, mong chờ đến ngày thứ Bảy. Thứ Bảy cuối cùng cũng đến. Hôm nay trời Sài Gòn trong xanh lạ thường, những đám mây trắng xốp như bông gòn lững lờ trôi trên nền trời cao vời vợi. Linh chọn cho mình một chiếc váy lụa màu be trang nhã, mái tóc đen dài được kẹp gọn phía sau bằng một chiếc kẹp ngọc trai thanh lịch. Cô cầm theo chiếc ô màu xanh rêu, lòng có chút hồi hộp bước vào quán cà phê \"Lặng\". Quán hôm nay khá vắng. Linh nhìn về phía góc bàn quen thuộc. Vũ đã ngồi đó. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi đơn giản, lần này là màu xám nhạt, đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính bảng. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua khung kính, chiếu lên sườn mặt nghiêng góc cạnh của anh, tạo nên một bức tranh sáng tối tuyệt đẹp. Linh hít một hơi thật sâu, bước lại gần. \"Xin chào anh Vũ.\" Anh ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy Linh, đôi mắt anh khẽ sáng lên, khóe môi cong lên một nụ cười ấm áp. \"Chào cô Linh. Cô đúng hẹn thật.\" \"Tôi đến để trả lại ô cho anh, và cũng muốn mời anh một ly nước để cảm ơn,\" Linh đặt chiếc ô lên bàn, kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống. \"Cảm ơn cô. Nhưng thực ra, tôi nên là người cảm ơn mới phải. Nhờ có chiếc ô này mà chúng ta mới có cơ hội trò chuyện,\" Vũ nói, giọng anh trầm thấp và đầy chân thành. Anh vẫy tay gọi nhân viên và gọi cho Linh một ly trà đào cam sả, còn anh vẫn là ly trà nóng quen thuộc. Họ bắt đầu trò chuyện. Ban đầu là những câu chuyện xã giao về thời tiết, công việc, nhưng dần dần, họ nhận ra giữa họ có một sự đồng điệu kỳ lạ về tâm hồn. Vũ là một kiến trúc sư chuyên về bảo tồn các công trình cổ. Anh yêu những giá trị xưa cũ, những viên gạch nung nhuốm màu thời gian, những chi tiết chạm khắc gỗ tinh xảo mà người hiện đại thường bỏ qua. Còn Linh, với tư cách là một designer, cô lại tìm thấy cảm hứng từ sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại. \"Tôi luôn nghĩ rằng mỗi ngôi nhà cổ đều có một linh hồn,\" Vũ xoay nhẹ ly trà, ánh mắt nhìn ra xa xăm. \"Chúng đã chứng kiến biết bao thế hệ sinh ra, lớn lên, yêu thương rồi nằm xuống. Chúng mang theo ký ức của cả một đô thị. Nhiệm vụ của tôi không phải là đập đi xây mới, mà là giữ lại cái linh hồn đó, để nó tiếp tục thở trong dòng chảy của thời gian.\" Linh nhìn anh, lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Trong thế giới chạy theo lợi nhuận và tốc độ này, những người có tâm huyết và sự tĩnh lặng như Vũ thật hiếm có. \"Anh nói đúng. Thiết kế của tôi cho dự án 'Ký Ức Đô Thị' sắp tới cũng đang cố gắng truyền tải thông điệp đó. Tôi muốn người trẻ khi nhìn vào không chỉ thấy sự đẹp mắt, mà thấy cả một câu chuyện của cha ông.\" \"Cô đang làm dự án 'Ký Ức Đô Thị' sao?\" Vũ bất ngờ hỏi, đôi lông mày rậm khẽ nhíu lại. \"Vâng, công ty tôi đang chuẩn bị tham gia đấu thầu gói thầu truyền thông và thiết kế triển lãm. Sao thế anh?\" Linh ngạc nhiên trước phản ứng của anh. Vũ im lặng một lát, rồi khẽ cười khổ, lắc đầu. \"Không có gì. Trái đất này tròn thật. Tôi chính là kiến trúc sư trưởng của dự án đó, đại diện cho phía Công ty Kiến trúc Đông Dương.\" Linh sững sờ. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, không thể tin được rằng người mà sếp cô mô tả là \"cực kỳ khó tính và cầu toàn\", người đứng đầu một dự án triệu đô lại chính là người đàn ông dịu dàng đã cho cô mượn ô trong cơn mưa tầm tã ngày hôm ấy. Chương 3: Khi Hai Đường Thẳng Song Song Gặp Nhau Sự thật về thân phận của Vũ khiến mối quan hệ giữa hai người bước sang một giai đoạn mới. Trên danh nghĩa công việc, họ là đối tác. Nhưng trong thâm tâm, họ biết giữa họ có một sợi dây liên kết vô hình. Buổi họp thuyết trình phương án thiết kế diễn ra tại phòng họp lớn của tập đoàn tài trợ. Linh bước vào phòng họp với một chút lo lắng. Cô mặc bộ suit màu xanh pastel chuyên nghiệp, mái tóc búi cao. Khi ánh mắt cô chạm phải Vũ đang ngồi ở vị trí trung tâm của ban giám khảo, cô thấy anh khẽ gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. Điều đó giúp Linh lấy lại sự tự tin. Linh bắt đầu bài thuyết trình của mình. Cô nói về ý tưởng dùng những gam màu trầm ấm của đất, của gạch nung làm chủ đạo, kết hợp với công nghệ trình chiếu ánh sáng hiện đại để tái hiện lại một Sài Gòn xưa từ thời khói lửa cho đến lúc phồn hoa. Cô không chỉ trình bày các slide khô khan, cô kể một câu chuyện. Câu chuyện về những người con Sài Gòn, về những tiếng rao đêm, về những cơn mưa rào bất chợt làm dịu đi cái nắng oi ả. Khi Linh kết thúc bài thuyết trình, cả phòng họp im lặng trong vài giây trước khi những tràng pháo tay giòn giã vang lên. Vũ là người vỗ tay đầu tiên. Anh nhìn cô, ánh mắt không giấu nổi sự tự hào và tán thưởng. \"Phương án của bên Red Concept rất có chiều sâu,\" Vũ nhận xét, giọng nói đầy uy lực của một chuyên gia. \"Cô Linh đã hiểu được cái hồn của dự án này. Tuy nhiên, tôi muốn hỏi thêm một chút về phần kết nối không gian giữa khu vực trưng bày hiện vật cổ và khu vực trải nghiệm công nghệ số. Làm sao để người xem không bị hẫng hụt khi bước từ quá khứ sang tương lai?\" Linh mỉm cười, cô đã chuẩn bị kỹ cho câu hỏi này. Cô nhanh chóng chuyển sang slide phụ, giải thích về việc sử dụng một \"hành lang ánh sáng\" chuyển tiếp dần từ tông màu ấm sang tông màu lạnh, kết hợp với âm thanh tiếng mưa rơi nhỏ dần và tiếng nhạc modern lo-fi nhẹ nhàng. Sự giải thích thấu đáo của cô hoàn toàn thuyết phục được ban giám khảo. Kết quả không nằm ngoài dự đoán, Red Concept đã giành được gói thầu. Để ăn mừng chiến thắng, sếp của Linh quyết định tổ chức một buổi tiệc nhẹ và mời cả ê-kíp của Đông Dương tham dự. Tuy nhiên, Vũ đã khéo léo từ chối vì lý do sức khỏe. Linh biết anh không thích những nơi ồn ào. Sau khi buổi tiệc kết thúc sớm, Linh đi bộ dọc theo con phố Đồng Khởi. Trời đêm Sài Gòn mát mẻ, những ánh đèn neon từ các cửa hàng hiệu lấp lánh phản chiếu trên vỉa hè. Cô vô thức rút điện thoại ra, nhìn vào số điện thoại của Vũ mà cô đã lưu từ hôm trước. Cô ngập ngừng một lát rồi soạn tin nhắn: \"Anh Vũ, anh có rảnh không? Tôi đang ở gần nhà hát thành phố.\" Chỉ chưa đầy một phút sau, điện thoại cô rung lên. \"Tôi đang ở quán cà phê vỉa hè gần bưu điện. Em qua đây nhé.\" Linh đi bộ qua bưu điện thành phố. Dưới bóng mát của những cây cổ thụ trăm tuổi, Vũ đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhựa nhỏ, trước mặt là hai ly nước sâm dứa mát lạnh. Hình ảnh một vị kiến trúc sư trưởng danh tiếng ngồi vỉa hè, mặc áo thun giản dị khiến Linh cảm thấy vô cùng ấm áp và gần gũi. \"Chúc mừng em,\" Vũ đưa cho cô ly nước sâm. \"Hôm nay em đã làm rất tốt. Thiết kế của em thực sự chạm đến trái tim tôi.\" \"Cảm ơn anh. Nếu không có những gợi ý của anh từ những buổi trò chuyện trước, tôi đã không thể hoàn thiện nó một cách tốt nhất,\" Linh ngồi xuống bên cạnh anh, đón lấy ly nước. Cảm giác mát lạnh từ ly nước xua tan đi sự mệt mỏi của cả ngày dài. Họ ngồi bên nhau, nhìn dòng người qua lại trên phố. Sài Gòn về đêm lung linh và nhộn nhịp, nhưng ở góc nhỏ này, thời gian như ngừng trôi. \"Anh Vũ này,\" Linh khẽ gọi, ánh mắt nhìn vào chiếc chân trái của anh đang duỗi thẳng đầy mệt mỏi. \"Tôi có thể hỏi anh một câu cá nhân được không?\" Vũ khẽ khựng lại, rồi gật đầu. \"Em hỏi đi.\" \"Chân của anh... nó bị từ bao giờ vậy?\" Linh hỏi, giọng cô rất nhẹ, chứa đựng sự quan tâm chân thành chứ không phải sự tò mò soi mói. Ánh mắt Vũ tối sầm lại trong một khoảnh khắc. Anh nhìn xuống chân mình, bàn tay siết chặt ly nước. Một bầu không khí u uất đột ngột bao trùm lấy anh. Linh chợt thấy hối hận vì câu hỏi của mình. Cô định lên tiếng xin lỗi thì Vũ đã thở dài, giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi đau sâu hoắm. \"Năm năm trước, tôi bị tai nạn ô tô,\" Vũ bắt đầu kể, giọng anh run rẩy nhẹ. \"Đó là một đêm mưa rất lớn, giống như đêm đầu tiên chúng ta gặp nhau. Tôi cầm lái. Trên xe còn có hôn thê của tôi... Trang.\" Linh nín thở, cô cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng đang chuẩn bị vỡ òa từ người đàn ông này. \"Một chiếc xe tải mất phanh đã lao trực diện vào chúng tôi. Tôi may mắn sống sót, nhưng chân trái bị dập nát, phải trải qua nhiều ca phẫu thuật mới giữ lại được. Còn Trang... cô ấy đã ra đi ngay trên tay tôi,\" Vũ nói, hai mắt anh đỏ hoe, những ký ức kinh hoàng của đêm hôm đó như một cuốn phim quay chậm hiện rõ mồn một trước mắt anh. \"Cô ấy ra đi khi chúng tôi chỉ còn một tháng nữa là tổ chức đám cưới. Kể từ ngày đó, tôi luôn sống trong dằn vặt. Tôi tự hỏi tại sao người chết không phải là tôi? Tại sao tôi lại được sống tiếp với một thân thể tàn phế này trong khi cô ấy lại phải ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ?\" Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má Linh. Cô không ngờ phía sau vẻ ngoài điềm tĩnh, thành đạt của Vũ lại là một bi kịch đau đớn đến thế. Cô vô thức đặt bàn tay mình lên bàn tay đang run rẩy của anh, siết nhẹ. \"Anh Vũ... đó không phải lỗi của anh,\" Linh nghẹn ngào. \"Đó là một tai nạn ngoài ý muốn. Chị Trang ở trên trời chắc chắn không muốn thấy anh tự hành hạ bản thân mình suốt năm năm qua như thế này đâu. Anh được sống tiếp, nghĩa là anh phải sống thay cả phần của chị ấy, sống một cuộc đời ý nghĩa.\" Vũ nhìn bàn tay nhỏ nhắn nhưng ấm áp của Linh đang nắm lấy tay mình. Lòng anh như có một dòng nước ấm chảy qua, làm dịu đi vết thương rỉ máu suốt năm năm qua. Anh lật tay lại, nắm chặt lấy tay cô. Đêm đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt của Sài Gòn, hai tâm hồn cô đơn, mang nhiều vết xước đã tìm thấy nhau, sưởi ấm cho nhau bằng những sự đồng cảm sâu sắc nhất. Chương 4: Vết Sẹo Dưới Ánh Đèn Đường Kể từ đêm hôm đó, mối quan hệ giữa Linh và Vũ tiến triển một cách tự nhiên nhưng vô cùng mạnh mẽ. Họ không còn khoảng cách của đối tác, mà giống như hai người bạn tri kỷ, và có lẽ còn hơn thế nữa. Vũ thường xuyên đón Linh sau giờ làm việc. Họ cùng nhau đi ăn những món ăn vỉa hè bình dân của Sài Gòn: hủ tiếu gõ gánh bên hông chợ Bến Thành, ốc luộc trong hẻm nhỏ quận 4, hay đơn giản là cùng nhau ngắm hoàng hôn buông xuống trên cầu Thủ Thiêm. Bên cạnh Linh, Vũ dường như cười nhiều hơn. Anh bắt đầu mở lòng, chia sẻ về những ước mơ, những dự án kiến trúc mà anh ấp ủ. Còn Linh, sự xuất hiện của Vũ giống như một làn gió mát lành thổi vào cuộc sống tẻ nhạt của cô. Cô tìm lại được cảm hứng sáng tạo, những thiết kế của cô ngày càng bay bổng và có hồn hơn. Một buổi tối cuối tuần, Vũ đưa Linh về nhà anh. Đó là một căn hộ penthouse nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà cổ ở quận 3. Căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản với gam màu xi măng và gỗ ấm. Điểm nhấn của căn hộ là một ban công rất rộng, trồng nhiều cây xanh và hoa sứ trắng, từ đây có thể nhìn bao quát toàn cảnh trung tâm thành phố với những ánh đèn lung linh như những dải ngân hà. \"Đẹp quá anh Vũ!\" Linh thốt lên khi bước ra ban công. Gió đêm thổi lồng lộng, làm tung bay mái tóc dài của cô. Hương hoa sứ dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí. Vũ đi đến bên cạnh cô, đưa cho cô một ly rượu vang đỏ. \"Tôi thích nơi này vì nó đủ cao để tránh xa những ồn ào của phố thị, nhưng vẫn đủ gần để cảm nhận được nhịp thở của Sài Gòn.\" Họ cùng nhau nhấp nháp rượu vang, im lặng ngắm nhìn thành phố. Dưới ánh trăng dịu mát, gương mặt Linh thanh tú và đẹp một cách mê hồn. Vũ nhìn cô, trái tim anh đập liên hồi. Năm năm qua, anh đã đóng chặt cửa trái tim mình, tự giam lỏng bản thân trong ngục tù của sự tội lỗi. Nhưng Linh đã xuất hiện, giống như một tia nắng ấm áp, kiên nhẫn làm tan chảy lớp băng giá quanh anh. \"Linh này,\" Vũ khẽ gọi, giọng anh khàn đi vì xúc động. \"Dạ?\" Linh quay sang nhìn anh. Vũ đặt ly rượu xuống, nhẹ nhàng nắm lấy hai vai cô, xoay cô đối diện với mình. Anh nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cô. \"Cảm ơn em đã bước vào cuộc đời anh. Cảm ơn em đã giúp anh nhận ra rằng anh vẫn còn quyền được sống, được hạnh phúc. Anh... anh yêu em, Linh.\" Trái tim Linh như lỡ một nhịp. Những lời thổ lộ của Vũ ngọt ngào và chân thành đến mức khiến cô muốn khóc. Cô nhìn vào mắt anh, nhìn thấy sự khao khát, sự chân thành và cả một chút lo sợ bị từ chối. \"Em cũng yêu anh, Vũ,\" Linh thì thầm. Vũ cúi xuống, từ từ đặt nụ hôn lên môi cô. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng, rụt rè như một lời thăm dò, nhưng nhanh chóng trở nên nồng nàn, sâu sắc. Nó mang theo tất cả những khao khát, những dồn nén của hai tâm hồn cô đơn suốt bấy lâu nay. Họ quấn quýt lấy nhau dưới ánh trăng, giữa hương hoa sứ ngọt ngào và tiếng rì rầm của thành phố dưới chân. Tuy nhiên, hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Khi dự án \"Ký Ức Đô Thị\" đang đi vào giai đoạn nước rút để chuẩn bị cho ngày khai mạc triển lãm, một cơn giông bão lớn bất ngờ ập đến, đe dọa phá nát tất cả những gì họ đang xây dựng. Một sáng thứ Hai, trên các trang báo mạng và mạng xã hội bùng nổ một tin tức chấn động: \"Kiến trúc sư trưởng dự án triệu đô 'Ký Ức Đô Thị' bị tố đạo nhái ý tưởng\". Bài viết đăng tải những hình ảnh so sánh chi tiết giữa bản vẽ thiết kế không gian triển lãm của Vũ và một bản thiết kế cũ từ sáu năm trước của một kiến trúc sư người Pháp đã quá cố. Sự tương đồng lên tới 80%, từ bố cục không gian cho đến việc sử dụng các vòm cong kiến trúc. Ngay lập tức, dư luận dậy sóng. Cư dân mạng phẫn nộ, ném đá kịch liệt vào Vũ và tập đoàn tài trợ. Cổ phiếu của tập đoàn sụt giảm nghiêm trọng. Ban lãnh đạo tập đoàn vô cùng tức giận, họ yêu cầu Công ty Đông Dương phải có câu trả lời thỏa đáng và đình chỉ ngay lập tức vai trò kiến trúc sư trưởng của Vũ. Linh rụng rời chân tay khi đọc được tin tức này. Cô biết Vũ là người thế nào. Anh là một người có lòng tự trọng cực cao và luôn tôn trọng tuyệt đối quyền tác giả. Anh không bao giờ làm chuyện đạo nhái. Chắc chắn có kẻ đã hãm hại anh. Cô vội vã chạy đến văn phòng của Vũ, nhưng thư ký nói anh đã rời đi từ sớm và không ai liên lạc được. Linh gọi điện liên tục nhưng đầu dây bên kia chỉ là những tiếng tút dài vô vọng. Cô chạy về căn hộ của anh, gõ cửa dồn dập nhưng không có tiếng trả lời. Sự lo lắng và sợ hãi bao trùm lấy Linh, khiến cô gần như ngã quỵ. Chương 5: Cơn Bão Lòng Giữa Lòng Đô Thị Linh không bỏ cuộc. Cô biết lúc này Vũ đang rất đau đớn và có thể anh sẽ lại thu mình vào chiếc vỏ ốc sầu muộn của quá khứ. Cô quyết định tự mình đi tìm sự thật. Linh dùng các mối quan hệ của mình trong giới truyền thông và thiết kế để dò hỏi thông tin. Sau một ngày tìm kiếm không mệt mỏi, cô phát hiện ra người đứng sau vụ tố cáo này chính là Nam - một kiến trúc sư đồng nghiệp cũ của Vũ tại Đông Dương. Nam luôn đố kỵ với tài năng của Vũ và đã từng bị Vũ từ chối một phương án thiết kế thiếu tính thực tế trong một dự án trước đó. Linh tìm cách tiếp cận với một trợ lý cũ của Nam, người vừa mới nghỉ việc vì không chịu nổi tính cách hách dịch của ông ta. Sau nhiều giờ thuyết phục và cam kết bảo mật danh tính, người trợ lý này đã tiết lộ một sự thật động trời: Chính Nam đã lẻn vào phòng làm việc của Vũ, đánh cắp những bản vẽ phác thảo thô ban đầu của anh, sau đó chỉnh sửa lại rồi gửi cho một trang blog ẩn danh để tố cáo Vũ đạo nhái một kiến trúc sư người Pháp. Thực chất, bản vẽ của kiến trúc sư người Pháp kia chỉ là một bản concept chưa từng được công bố công khai, và Vũ hoàn toàn tự mình thiết kế dựa trên những nghiên cứu độc lập của anh. Có được thông tin quý giá này, Linh lập tức thu thập tất cả các bằng chứng, bao gồm cả các file gốc có lưu thời gian khởi tạo trên máy tính của Vũ (mà cô đã nhờ một người bạn hacker hỗ trợ truy cập từ xa vào máy tính văn phòng của anh với sự đồng ý của giám đốc Đông Dương, người cũng tin tưởng Vũ). Trong khi Linh đang nỗ lực hết mình để minh oan cho người yêu, thì Vũ đang trải qua những giờ phút đen tối nhất của cuộc đời. Anh ngồi một mình trong căn hộ tối tăm, không bật đèn, xung quanh là những vỏ chai rượu rỗng. Vết sẹo ở chân trái lại đau nhức nhối mỗi khi thời tiết thay đổi, nhưng nỗi đau thể xác đó không thấm tháp gì so với nỗi đau tinh thần. Sự buộc tội đạo nhái là một đòn chí mạng đánh vào lòng tự trọng nghề nghiệp của anh. Nó khiến anh cảm thấy mình hoàn toàn thất bại. Những ký ức về vụ tai nạn năm xưa lại ùa về, bóp nghẹt trái tim anh. Anh lại nghĩ mình là một kẻ mang lại xui xẻo cho những người xung quanh. Anh sợ sự có mặt của mình sẽ làm ảnh hưởng đến sự nghiệp và tương lai của Linh. Khi Linh dùng chìa khóa dự phòng mở cửa bước vào căn hộ của Vũ, đập vào mắt cô là một cảnh tượng hoang tàn. Mùi rượu nồng nặc, những bản vẽ bị xé vụn vứt lung tung trên sàn nhà. Vũ đang ngồi gục đầu trên sofa, râu tóc lởm chởm, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Linh chạy lại, quỳ xuống bên cạnh anh, ôm chặt lấy anh. \"Vũ! Anh làm sao thế này? Em đã tìm ra bằng chứng minh oan cho anh rồi. Là Nam hãm hại anh!\" Vũ từ từ đẩy Linh ra, ánh mắt anh lạnh lùng và xa cách đến đáng sợ. \"Em đi đi, Linh.\" Linh bàng hoàng. \"Anh nói gì cơ, Vũ?\" \"Tôi bảo em đi đi!\" Vũ quát lên, giọng anh khàn đặc. \"Em không thấy tôi là một kẻ thế nào sao? Một kẻ tàn phế, một kẻ luôn mang lại bất hạnh cho người khác. Trang đã chết vì tôi, và giờ đây sự nghiệp của tôi cũng tiêu tan. Tôi không xứng đáng có được hạnh phúc, và tôi cũng không muốn kéo em vào vũng bùn này với tôi. Hãy rời xa tôi đi, tìm một người đàn ông lành lặn khác có thể cho em một tương lai tốt đẹp hơn.\" Những lời nói của Vũ như những nhát dao đâm nát trái tim Linh. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã, nhưng cô không lùi bước. Cô đứng phắt dậy, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt tràn đầy sự tức giận và tình yêu thương mãnh liệt. \"Trịnh Hoàng Vũ! Anh là một kẻ hèn nhát!\" Linh hét lên. \"Năm năm qua anh dùng cái chết của chị Trang để làm cái cớ trốn tránh cuộc đời này. Giờ đây, khi gặp một chút khó khăn, anh lại muốn đẩy em ra để chui vào cái vỏ ốc hèn nhát đó sao? Anh nghĩ làm thế là cao thượng sao? Anh có biết em đã phải vất vả thế nào để tìm bằng chứng minh oan cho anh không? Em làm tất cả những điều đó không phải để nhìn thấy anh tự hủy hoại bản thân mình thế này!\" Linh tiến lại gần, tát mạnh vào má anh một cái. Tiếng chát chúa vang lên trong không gian tĩnh mịch. Vũ sững sờ, một bên má đỏ ửng. Anh nhìn Linh, thấy gương mặt cô giàn giụa nước mắt nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. \"Em yêu anh, Vũ,\" Linh nghẹn ngào nói, giọng cô dịu lại nhưng đầy sức nặng. \"Em yêu cả những vết sẹo trên cơ thể anh, yêu cả những tổn thương trong tâm hồn anh. Em không cần một người đàn ông hoàn hảo, em chỉ cần một người dám cùng em đi qua giông bão. Nếu anh đẩy em đi, anh không chỉ hèn nhát với bản thân, mà anh còn phản bội lại tình yêu của em.\" Nói rồi, Linh quay lưng bỏ đi, để lại Vũ một mình trong căn phòng tối. Vũ đứng lặng người. Cái tát của Linh và những lời nói gan ruột của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang u tối của anh, đánh thức bản lĩnh của một người đàn ông. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn ra ban công nơi những cánh hoa sứ trắng đang rơi rụng dưới cơn gió đêm. Anh nhận ra mình đã sai. Anh đã quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến nỗi đau của bản thân mà quên đi tình yêu và sự hy sinh của Linh. Cô ấy đã chiến đấu vì anh, vậy tại sao anh lại đầu hàng? Chương 6: Bản Giao Hưởng Của Sự Chữa Lành Ngày hôm sau, một buổi họp báo khẩn cấp được tổ chức tại trụ sở của tập đoàn tài trợ dự án \"Ký Ức Đô Thị\". Rất đông phóng viên của các cơ quan báo chí lớn nhỏ đã có mặt. Không khí trong hội trường vô cùng căng thẳng. Linh ngồi ở hàng ghế đầu dành cho khách mời, lòng cô hồi hộp lo lắng. Đúng mười giờ, Vũ bước vào hội trường. Hôm nay anh đã lấy lại phong thái lịch lãm thường ngày. Anh mặc bộ vest đen sang trọng, mái tóc chải chuốt gọn gàng. Dáng đi khập khiễng của anh không hề làm giảm đi sự uy nghiêm và tự tin của một kiến trúc sư trưởng. Vũ bước lên bục phát biểu. Anh không hề né tránh các ống kính máy ảnh đang chớp liên tục. Anh bắt đầu trình bày một cách mạch lạc, đưa ra các bằng chứng kỹ thuật, các file thiết kế gốc có chữ ký số và mốc thời gian rõ ràng, chứng minh rằng bản thiết kế của anh được hoàn thiện trước khi các hình ảnh tố cáo xuất hiện trên mạng. Đồng thời, luật sư của Công ty Đông Dương cũng công bố vi bằng về việc Nam đã đánh cắp tài liệu mật của công ty và dựng chuyện bôi nhọ danh dự của Vũ. Trước những bằng chứng đanh thép này, toàn bộ hội trường xôn xao. Sự thật đã được phơi bày ra ánh sáng. Danh dự của Vũ đã được lấy lại một cách hoàn toàn thuyết phục. Khi buổi họp báo kết thúc, các phóng viên vây quanh Vũ để phỏng vấn, nhưng anh khéo léo từ chối. Ánh mắt anh tìm kiếm khắp hội trường và dừng lại ở vị trí của Linh. Cô đang đứng đó, mỉm cười với những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Vũ bước nhanh về phía cô, không màng đến những ánh mắt tò mò xung quanh. Anh ôm chặt lấy cô vào lòng. \"Cảm ơn em, Linh. Cảm ơn em đã cứu rỗi cuộc đời anh,\" Vũ thì thầm bên tai cô, giọng anh run rẩy vì xúc động. \"Chúng ta đã cùng nhau vượt qua mà, anh,\" Linh tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp đập trái tim mạnh mẽ và ấm áp của người đàn ông cô yêu. Một tháng sau, ngày khai mạc triển lãm \"Ký Ức Đô Thị\" chính thức diễn ra. Không gian triển lãm vô cùng hoành tráng và lộng lẫy, thu hút hàng ngàn lượt khách tham quan mỗi ngày. Sự kết hợp hoàn hảo giữa kiến trúc cổ kính của Vũ và thiết kế truyền thông hiện đại của Linh đã tạo nên một cơn sốt lớn trong giới nghệ thuật và công chúng. Buổi tối ngày khai mạc, sau khi khách khứa đã vãn, Linh và Vũ cùng nhau đi dạo trong khuôn viên triển lãm. Đúng lúc đó, trời Sài Gòn lại đổ một cơn mưa rào bất chợt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái kính của phòng triển lãm tạo nên một âm thanh vô cùng dễ chịu. Vũ bung chiếc ô màu xanh rêu quen thuộc, che cho cả hai bước ra ngoài phố. Họ đi bên nhau dưới mưa, tiếng bước chân khập khiễng của Vũ hòa cùng tiếng mưa rơi tạo nên một nhịp điệu riêng biệt, bình yên đến lạ kỳ. \"Anh Vũ này,\" Linh ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười rạng rỡ dưới tán ô màu rêu. \"Sao thế em?\" Vũ quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn ngập tình yêu thương. \"Em nghĩ cơn mưa Sài Gòn năm ấy cuối cùng cũng đã ngừng rơi trong lòng anh rồi phải không?\" Vũ khựng lại một chút, rồi anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và trọn vẹn nhất từ trước đến nay. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô. \"Đúng vậy, em yêu. Vì giờ đây, anh đã có một cơn mưa khác, cơn mưa mang tên em, đã tưới mát và làm hồi sinh tâm hồn anh.\" Họ tiếp tục bước đi bên nhau, dưới chiếc ô màu xanh rêu, hòa vào dòng người của thành phố hoa lệ. Phía sau những khung kính mờ sương của những tòa nhà cao tầng, ánh đèn đường vẫn lung linh tỏa sáng, chứng kiến một tình yêu đẹp đã vượt qua giông bão để tìm thấy bến đỗ bình yên.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay