Nghi Lễ Rước Vía Đêm Trăng Khuyết
Cây bútTrần Thế Phong
Chủ đề
Kinh dị
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG I: ĐƯỜNG VỀ ĐẤT CHẾT
Cơn mưa phùn cuối đông nhuộm xám xịt cả bầu trời làng Vĩnh Cát. Con đường đất dẫn vào làng nhão nhoét, trơn trượt như một bãi lầy không lối thoát. Gió từ sông Đáy thổi về, luồn qua những rặng tre già rậm rạp hai bên đường, tạo nên những âm thanh kẽo kẹt, u uất tựa như tiếng khóc than ai oán của những linh hồn không nơi nương tựa. Đêm ở vùng quê trung du Bắc Bộ tối đen như mực, cái thứ bóng tối đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt phát ra từ chiếc đèn pha của chiếc xe ôm cũ kỹ.
Minh siết chặt chiếc ba lô sờn vai vào ngực, cảm nhận cái lạnh buốt thấu xương đang thấm qua lớp áo khoác dày. Anh năm nay hai mươi tám tuổi, là giảng viên trẻ ngành Nhân học tại một trường đại học lớn ở Hà Nội. Dáng người anh gầy gầy, cặp kính cận dày cộp luôn trễ xuống mũi, mang đậm vẻ thư sinh. Sự ra đi đột ngột của ông nội – cụ Trịnh Bá Khang – là lý do duy nhất kéo anh trở lại ngôi làng mà anh đã thề sẽ không bao giờ đặt chân tới kể từ sau cái chết bí ẩn của cha mẹ mười lăm năm trước.
"Cậu Minh này, tôi chỉ đưa cậu đến đầu ngõ nhà cụ Khang thôi nhé," gã xe ôm cất giọng khàn khàn, cố tình nói to át tiếng động cơ xành xạch. "Đêm hôm thế này, dân trong làng không ai dám bén mảng đến gần khu phủ họ Trịnh đâu."
Minh khẽ nhíu mày dưới gọng kính: "Tại sao vậy chú? Nhà tôi xưa nay vẫn có người trông coi mà?"
Gã xe ôm không trả lời ngay, gã tặc lưỡi, mắt vẫn đổ dồn vào vệt sáng vàng vọt trước đầu xe: "Cậu đi lâu ngày không biết đấy thôi. Từ ngày cụ Khang lâm bệnh nặng rồi mất, cái đầm sen sau nhà họ Trịnh bốc mùi tanh nồng nặc, đêm nào người ta cũng nghe thấy tiếng xích sắt kéo lê sột soạt trên mặt đất. Người ta đồn... hồn ma cô Lành ngày xưa bị dìm chết ở đấy đã phá được phong ấn rồi."
Cái tên "cô Lành" vang lên khiến tim Minh thắt lại một nhịp. Đó là một cái tên cấm kỵ trong dòng họ Trịnh mà từ nhỏ anh chỉ được nghe loáng thoáng qua những lời thì thầm sợ hãi của người lớn. Khi anh định hỏi thêm thì chiếc xe ôm đột ngột phanh kít lại trước một cánh cổng tam quan bằng đá rêu phong.
"Đến nơi rồi. Cậu tự vào nhé, tôi phải về kẻo muộn," gã xe ôm vội vã quay đầu xe, chẳng đợi lấy tiền thừa, phóng vút đi như thể đang chạy trốn khỏi một loài ác quỷ.
Bóng tối lập tức bao trùm lấy Minh. Trước mắt anh là phủ họ Trịnh – một quần thể nhà cổ ba gian hai chái lợp ngói vảy rồng xám xịt, nằm lọt thỏm giữa một khu vườn rậm rạp những cây cổ thụ quanh năm không thấy ánh mặt trời. Cánh cổng gỗ lim nặng nề hé mở một khe nhỏ, bên trong tối om, tĩnh mịch đến rợn người. Mùi gỗ mục trộn lẫn với hương trầm ẩm mốc từ trong nhà tỏa ra, xộc thẳng vào mũi Minh, mang theo một cảm giác âm u, lạnh lẽo khó tả.
Minh hít một hơi thật sâu, lấy chiếc đèn pin từ trong túi ra, bật lên rồi bước qua ngưỡng cửa đá. Tiếng bước chân của anh giẫm lên những chiếc lá khô xào xạc vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
"Ai đó?" một giọng nói khản đặc, run rẩy vang lên từ phía hiên nhà tối tăm.
Minh giật mình, rọi đèn pin về phía phát ra âm thanh. Dưới ánh sáng loang lổ, một bóng người gù gập hiện ra. Đó là ông Nghiêm, người quản gia già đã trông coi ngôi nhà này suốt ba thập kỷ. Ông Nghiêm có đôi mắt mờ đục, lòng đen gần như biến mất, chỉ còn lại một màu xám tro kỳ quái. Một bên chân của ông bị thọt, khi di chuyển tạo nên tiếng bước chân không đều: "Cộc... lết... cộc... lết..."
"Cháu đây, Minh đây ông Nghiêm," Minh hạ đèn pin xuống đất để tránh làm chói mắt ông lão.
Nhận ra người quen, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây khô của ông Nghiêm giãn ra, nhưng nụ cười của ông lại méo mó đến đáng sợ: "À, cậu cả đã về. Cụ nhà mong cậu lắm... Dù cụ đã tắt thở từ ba ngày trước, nhưng đôi mắt cụ vẫn không chịu nhắm lại. Người ta bảo cụ đang đợi cậu về để bàn giao vật gia bảo đấy."
Cái lạnh dọc sống lưng Minh càng lúc càng đậm. Anh lẳng lặng đi theo ông Nghiêm vào gian thờ chính.
CHƯƠNG II: DI SẢN CỦA NGƯỜI CHẾT
Gian thờ chính của phủ họ Trịnh rộng thênh thang nhưng ngập tràn âm khí. Giữa gian thờ là chiếc quan tài bằng gỗ ngọc am đỏ thẫm, tỏa ra mùi thơm hăng hắc lấn át cả mùi tử khí. Trên ban thờ, hàng chục bài vị bằng gỗ sơn son thếp vàng của các thế hệ tổ tiên họ Trịnh được xếp ngay ngắn, nhưng tất cả đều bị phủ một lớp bụi mờ và tơ nhện chằng chịt.
Bức di ảnh của cụ Trịnh Bá Khang đặt chính giữa ban thờ. Trong ảnh, cụ Khang có khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu dường như đang nhìn xoáy vào Minh dù anh đứng ở bất kỳ góc nào trong căn phòng.
Minh bước đến trước quan tài, nhìn qua khe hở của nắp quan tài chưa đậy khít. Đúng như lời ông Nghiêm nói, cụ Khang nằm đó, làn da đã chuyển sang màu xám ngoét, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng, đồng tử giãn to, nhìn thẳng lên trần nhà như thể trước khi chết cụ đã nhìn thấy một điều gì đó vô cùng kinh hoàng.
"Ông nội... cháu đã về," Minh thầm thì, đưa bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên đôi mắt của ông lão. Kỳ lạ thay, mi mắt cụ cứng đờ như đá, không cách nào khép lại được.
"Không vuốt được đâu cậu cả," ông Nghiêm đứng sau lưng Minh từ lúc nào, giọng ông thì thào bên tai anh đầy ma mị. "Cụ chết oan ức, oán khí tích tụ trong lồng ngực không tan được. Chỉ khi nào cậu tìm thấy cuốn sổ da đen dưới gầm giường của cụ và thực hiện đúng di nguyện, cụ mới nhắm mắt xuôi tay."
"Cuốn sổ da đen? Di nguyện gì cơ?" Minh quay lại hỏi, nhưng ông Nghiêm đã lẳng lặng lui vào bóng tối của gian buồng trong, tiếng chân thọt "cộc... lết..." nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Còn lại một mình giữa gian thờ lạnh lẽo, Minh cảm thấy nghẹt thở. Anh quyết định đi về căn phòng ngủ ngày xưa của ông nội ở chái nhà tây. Căn phòng đã lâu không có người ở, bụi bám dày đặc trên những món đồ nội thất bằng gỗ gụ đắt tiền. Mùi ẩm mốc và mùi giấy cũ nồng nặc.
Minh quỳ xuống, rọi đèn pin vào gầm chiếc giường hộp cổ kính. Đúng như lời ông Nghiêm nói, sâu trong góc tối có một chiếc rương sắt nhỏ rỉ sét. Minh kéo chiếc rương ra, phủi sạch bụi đất. Chiếc khóa đồng cổ đã bị rỉ sét hoàn toàn, anh phải dùng một thanh sắt nhỏ cạy mạnh mới mở được.
Bên trong rương, ngoài một vài lá bùa màu vàng đã xỉn màu và một con dao găm chuôi ngà voi, có một cuốn sổ bọc da đen bóng. Chất liệu da sờn rách, sờ vào có cảm giác nhám tay và lạnh ngắt như da người chết. Minh mở trang đầu tiên, những dòng chữ viết bằng mực tàu đen nhức, nét chữ rồng bay phượng múa nhưng nguệch ngoạc đầy vội vã hiện ra. Đó là nhật ký của cụ Trịnh Bá Khang.
Minh lật giở từng trang, lòng anh thắt lại trước những ghi chép kỳ quái:
"Ngày 14 tháng 7 năm 1945...
Gia tộc họ Trịnh lâm vào cảnh khốn cùng. Giặc đói hoành hành, người chết như ngả rạ dọc các con mương. Nếu không có nguồn sinh khí mới, dòng họ này sẽ tuyệt diệt. Ta buộc phải dùng đến bí thuật của tổ tiên truyền lại: Tróc Hồn Đoạt Mệnh. Phải chọn một người con gái thuần khiết nhất trong dòng họ để hiến tế cho Thần Đầm Sen. Trịnh Thị Lành, đứa con gái út tội nghiệp của ta, chính là người được chọn..."
Đầu óc Minh quay cuồng. Anh không tin vào mắt mình. Ông nội anh – người mà cả làng kính trọng như một bậc nho sĩ đức độ – lại là một kẻ sát nhân máu lạnh? Anh đọc tiếp:
"Chúng ta đã dìm nó xuống đáy đầm vào đêm trăng khuyết tháng Bảy. Thân xác nó được khóa chặt bằng xích sắt đúc từ đồng đen và đinh đóng quan tài, để hồn phách không thể siêu thoát, mãi mãi làm Thần giữ của, bảo hộ cho long mạch họ Trịnh hưng thịnh. Từ đó, nhà ta giàu lên nhanh chóng, ruộng đất cò bay thẳng cánh... Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Cứ mười năm một lần, vào đêm trăng khuyết tháng Chạp, xích sắt lại mòn đi, oán khí của nó lại trỗi dậy. Chúng ta phải thực hiện nghi lễ 'Rước Vía' để gia cố phong ấn, nếu không, nó sẽ bò lên và sát hại toàn bộ hậu duệ dòng họ Trịnh..."
Trang nhật ký cuối cùng được viết cách đây năm ngày, nét chữ run rẩy, đứt quãng:
"Ta đã kiệt sức rồi. Sợi xích dưới đáy đầm đã rỉ sét hoàn toàn. Nó đang cười... Ta nghe thấy tiếng cười của nó dưới đầm sen mỗi đêm. Minh... cháu nội của ta... cháu phải về. Cháu là người duy nhất mang dòng máu thuần khiết của nhánh trưởng còn sống sót. Cháu phải hoàn thành nghi lễ Rước Vía vào đêm trăng khuyết tới, nếu không... tất cả chúng ta sẽ phải chết..."
Cuốn sổ đột ngột kết thúc bằng một vết máu khô đen ngòm loang lổ trên trang giấy trắng.
Minh run rẩy buông cuốn sổ xuống đất. Đúng lúc đó, một luồng gió lạnh buốt từ cửa sổ thổi tung cánh cửa gỗ, dập tắt ngọn nến duy nhất trong phòng. Bóng tối ập xuống. Trong sự im lặng đến rợn người, Minh nghe thấy một âm thanh lạ phát ra từ phía sau nhà.
"Sột... soạt... sột... soạt..."
Đó là tiếng xích sắt rỉ sét đang bị kéo lê trên nền sân gạch ẩm ướt, chậm rãi nhưng đều đặn, đang tiến về phía căn phòng của anh.
CHƯƠNG III: BÓNG NƯỚC DƯỚI ĐẦM SEN
Minh đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt sũng cả lưng áo. Anh nín thở, từ từ bò sát đất hướng về phía cửa sổ gỗ đang mở toang, nhìn ra khoảng sân sau của phủ họ Trịnh.
Khoảng sân sau rộng lớn, vốn là một đầm sen cổ kính bao quanh bởi những bức tường gạch rêu phong. Vào mùa hè, sen nở rộ, tỏa hương thơm ngát, nhưng giờ đây đang là mùa đông, đầm sen chỉ còn là một bãi bùn lầy lội, đen ngòm và bốc mùi hôi thối nồng nặc. Những cuống sen khô héo, gãy gục đâm thẳng lên trời như những cánh tay xương xẩu của những bộ hài cốt dưới lòng đất.
Ánh trăng khuyết mờ ảo, yếu ớt len lỏi qua làn mây mù, rọi xuống mặt nước đầm đen kịt.
"Sột... soạt..."
Âm thanh đó lại vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết. Minh rọi đèn pin xuống mép đầm. Dưới ánh sáng loang loáng, anh thấy nước đầm sủi bọt khí dữ dội. Một bóng đen từ từ ngoi lên từ lòng đầm sen sâu hoắm.
Đó là một cô gái. Mái tóc dài đen nhánh, ướt sũng, dính bết đầy bùn đất rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt. Cô ta mặc một bộ áo dài trắng cổ xưa, nhưng chiếc áo đã rách nát tả tơi, nhuộm vàng bởi bùn đen và những vệt máu loang lổ. Xung quanh cổ cổ tay và cổ chân cô ta là những sợi xích sắt to bản, rỉ sét bám đầy rêu xanh, xích chặt cô ta vào một khối đá lớn dưới lòng đầm.
Cô gái bắt đầu bò lồm ngồm trên mặt bùn, hướng về phía hiên nhà. Mỗi cử động của cô ta đều đi kèm với tiếng xích sắt va chạm vào nhau nghe rợn người: "Keng... sột soạt... keng..."
Minh run rẩy, định lùi lại thì đột ngột, bóng đen đó dừng lại. Cô ta từ từ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt cô ta không có tròng trắng, chỉ là hai hốc mắt đen sâu hoắm, rỉ ra thứ nước dịch màu đen ngòm lẫn máu đỏ. Cô ta nhìn thẳng về phía cửa sổ nơi Minh đang đứng. Một nụ cười méo mó, kéo dài tận mang tai xuất hiện trên khuôn mặt trắng bệch, trương phình vì ngâm nước lâu ngày của cô ta.
"Minh... cứu... cô..." một giọng nói thì thào, mỏng manh như gió thoảng nhưng lại vang lên ngay sát bên tai Minh, khiến anh giật bắn mình ngã nhào ra phía sau.
Khi anh gượng dậy nhìn lại ra ngoài cửa sổ, bóng đen dưới đầm sen đã biến mất. Chỉ còn lại mặt nước đầm phẳng lặng như tờ, phản chiếu ánh trăng khuyết lạnh lẽo và những cuống sen tàn tạ.
Minh thở hổn hển, nhặt chiếc đèn pin lên. Anh nhận ra trên bậu cửa sổ gỗ có một vũng nước nhỏ giọt xuống sàn nhà. Vũng nước đen ngòm, bốc lên mùi bùn ao tanh tưởi và có lẫn vài cánh hoa sen héo úa, mục nát.
Không thể ở lại căn phòng này thêm một giây nào nữa, Minh vội vã chạy ra gian thờ chính. Nhưng khi bước vào gian thờ, anh lại bắt gặp một cảnh tượng kinh hoàng không kém.
Nắp quan tài của cụ Trịnh Bá Khang đã bị dịch chuyển sang một bên. Cụ Khang không còn nằm yên nữa. Xác chết của cụ đã ngồi dậy, nửa người nhô ra ngoài quan tài, cái đầu ngoẹo sang một bên, đôi mắt mở trừng trừng vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Trên ngực cụ, chiếc áo tang màu trắng đã bị xé rách, để lộ những vết cào xé sâu hoắm, máu đen rỉ ra từ những vết thương đó đã khô cứng.
"Ông... ông nội?" Minh lắp bắp, chân tay rụng rời.
"Cậu cả, đừng sợ," giọng nói của ông Nghiêm lại vang lên từ góc tối. Ông ta bước ra, tay cầm một đĩa nến sáp ong vàng vọt, ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt âm u của ông. "Cụ nhà đang nhắc nhở cậu đấy. Thời gian không còn nhiều nữa. Đêm mai là đêm trăng khuyết cuối cùng của năm. Nếu không chuẩn bị lễ vật để rước vía cô Lành, cả dòng họ này sẽ bị cô ấy dìm chết dưới đầm sen để bầu bạn."
Minh lấy lại chút bình tĩnh, anh nhìn thẳng vào mắt ông Nghiêm, gằn giọng: "Ông Nghiêm, ông biết rõ tất cả mọi chuyện đúng không? Việc ông nội tôi và gia tộc này đã giết cô Lành dìm xuống đầm sen?"
Ông Nghiêm im lặng một hồi lâu, tiếng thở dài của ông ta nghe nặng nề như tiếng đất đá rơi xuống huyệt mộ: "Cậu cả ạ, thế giới này tàn nhẫn lắm. Cái đói năm 45 đã cướp đi sinh mạng của nửa làng này. Dòng họ Trịnh muốn tồn tại, muốn có cơm ăn áo mặc thì phải có sự hy sinh. Cô Lành tự nguyện... hay bị ép buộc, chuyện đó giờ không còn quan trọng nữa. Quan trọng là cái xích sắt dưới đáy đầm đã mục rồi. Oán khí của cô ấy tích tụ tám mươi năm qua mạnh lắm, một khi thoát ra, không chỉ họ Trịnh mà cả làng Vĩnh Cát này sẽ thành bãi tha ma."
"Nghi lễ Rước Vía thực chất là gì?" Minh hỏi, bàn tay anh siết chặt cuốn sổ da đen.
"Là dùng máu của người thừa kế dòng họ Trịnh để nhuộm đỏ sợi xích sắt mới, tái phong ấn hồn ma cô Lành dưới đáy đầm thêm mười năm nữa," ông Nghiêm thì thào, đôi mắt mờ đục lóe lên một tia sáng quỷ dị. "Ngày mai, tôi sẽ chuẩn bị đàn lễ. Cậu chỉ cần làm theo hướng dẫn của tôi. Nhớ kỹ, không được có lòng thương hại, lòng thương hại lúc này sẽ giết chết tất cả chúng ta."
CHƯƠNG IV: TIẾNG GÕ CỬA LÚC BA GIỜ SÁNG
Đêm đó, Minh không tài nào chợp mắt được. Anh nằm trên chiếc phản gỗ ở gian giữa, tay nắm chặt con dao găm chuôi ngà voi tìm thấy trong chiếc rương sắt. Không gian xung quanh tĩnh mịch đến mức anh có thể nghe thấy tiếng mọt gặm gỗ kèn kẹt bên trong những cây cột nhà cổ, tiếng chuột chạy loăng quăng trên trần ngói.
Đồng hồ quả lắc ở góc nhà chậm rãi điểm ba tiếng. "Coong... coong... coong..."
Ngay khi tiếng chuông cuối cùng vừa dứt, một tiếng động lạ vang lên từ phía cửa chính của phủ họ Trịnh.
"Cộc... cộc... cộc..."
Tiếng gõ cửa rất nhẹ, đều đặn và lạnh lùng.
Minh nín thở, nằm im không nhúc nhích. Anh nhớ lại lời người già thường dặn: đêm khuya nghe tiếng gõ cửa tuyệt đối không được lên tiếng trả lời ngay, phải hỏi ba câu, nếu không có tiếng người đáp lại thì quyết không được mở cửa.
"Cộc... cộc... cộc..."
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp diễn, mỗi lúc một nhanh hơn, mạnh hơn. Cánh cửa gỗ lim dày cộp bắt đầu rung lên bần bật dưới sức ép từ bên ngoài.
"Ai đó?" Minh lấy hết can đảm, cất giọng hỏi lớn.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa kẽo kẹt.
Minh hỏi lần thứ hai: "Ai ở ngoài đó thế?"
Vẫn là sự im lặng đáng sợ. Nhưng lần này, Minh nghe thấy một âm thanh khác đi kèm. Tiếng nước nhỏ giọt "tỏng... tỏng... tỏng..." xuống thềm gạch bên ngoài cửa chính. Mùi bùn ao tanh tưởi bắt đầu luồn qua khe cửa, lan tỏa vào trong nhà, nồng nặc đến mức khiến Minh muốn buồn nôn.
Minh hỏi lần thứ ba, giọng anh run rẩy thấy rõ: "Ai... ai gõ cửa đấy?"
"Minh ơi... mở cửa cho cô... lạnh quá... dưới này lạnh lắm..." một giọng nữ nỉ non, oán hận vang lên ngay sát cánh cửa. Giọng nói ấy như được phát ra từ một chiếc cổ họng chứa đầy nước và bùn đất, nghẹn ngào, đứt quãng.
Minh rùng mình, anh lùi lại phía sau, tay cầm con dao găm đưa lên thủ thế.
Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa dừng lại. Thay vào đó là một tiếng "RẦM" cực lớn. Cánh cửa chính bị một lực lượng vô hình đẩy tung ra. Gió lạnh và mưa phùn ùa vào bên trong gian thờ, thổi tắt toàn bộ nến trên ban thờ.
Dưới ánh trăng khuyết mờ nhạt ngoài sân, Minh nhìn thấy một cảnh tượng khiến tim anh như ngừng đập.
Cụ Trịnh Bá Khang – xác chết của ông nội anh – lúc này đang đứng thẳng ở ngưỡng cửa. Nhưng cụ không tự di chuyển. Phía sau cụ, một bóng trắng thướt tha, rũ rượi đang bám chặt lấy lưng cụ. Những sợi xích sắt rỉ sét quấn chặt lấy cả hai thân xác, nối liền bóng ma cô Lành và xác chết của cụ Khang thành một khối quái dị.
Đôi bàn tay gầy gò, xám ngoét với những móng tay dài, đen sì của cô Lành đang bấu chặt vào cổ cụ Khang, điều khiển xác chết của cụ bước từng bước cứng đờ vào trong nhà.
"Nó... trốn... không... thoát..." xác chết cụ Khang cất giọng nói khàn đặc, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Đôi mắt mở trừng trừng của cụ lúc này rỉ ra hai dòng máu đỏ tươi, chảy dài xuống đôi má hóp.
"Nợ máu... phải... trả... bằng máu..." bóng ma cô Lành phía sau ghé đầu sát tai cụ Khang, thầm thì, đôi mắt đen ngòm của cô ta khóa chặt vào Minh.
Quá hoảng sợ, Minh vung con dao găm lao về phía trước, nhưng chưa kịp chạm tới thì một luồng gió mạnh ập tới, hất văng anh đập mạnh vào cây cột gỗ lim giữa nhà. Con dao găm rơi tuột khỏi tay anh, lăn lóc vào góc tối. Minh cảm thấy ngực đau nhói, cổ họng ngọt lịm, một búng máu tươi trào ra khóe miệng.
Đúng lúc bóng ma và xác chết tiến lại gần Minh, định ra tay sát hại anh thì một tiếng chuông đồng vang lên dồn dập từ phía gian buồng trong.
"Keng! Keng! Keng!"
Đó là tiếng chuông trừ tà của ông Nghiêm. Ông lão bước ra, tay cầm một chiếc gương bát quái bằng đồng cổ, miệng lẩm nhẩm đọc chú. Ánh sáng đỏ từ chiếc gương bát quái chiếu thẳng vào bóng ma cô Lành, khiến cô ta thét lên một tiếng chói tai, đau đớn.
Bóng ma giật mạnh sợi xích sắt, kéo theo xác chết cụ Khang lùi lại phía sau, rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm u tối hướng về phía đầm sen.
Cánh cửa chính rầm một tiếng tự đóng sập lại. Gian nhà trở lại vẻ tĩnh mịch lạnh lẽo như cũ.
Ông Nghiêm từ từ hạ chiếc gương bát quái xuống, khuôn mặt ông xám ngoét, hơi thở dồn dập: "Cậu cả... cậu thấy chưa? Cô ta đã mạnh đến mức có thể điều khiển cả xác chết của cụ nhà rồi. Nếu ngày mai không hành lễ, không ai trong chúng ta sống sót nổi qua đêm mai đâu."
Minh gượng dậy, lau vệt máu trên khóe miệng, ánh mắt anh lóe lên sự kiên định lẫn đau xót: "Tôi đồng ý thực hiện nghi lễ. Nhưng tôi muốn biết toàn bộ sự thật. Tại sao cha mẹ tôi lại chết mười lăm năm trước? Có phải cũng liên quan đến nghi lễ này không?"
Ông Nghiêm nhìn Minh, đôi mắt mờ đục của ông ta thoáng qua một tia dao động, rồi ông thở dài: "Phải. Mười lăm năm trước, cha mẹ cậu là người được chọn để thực hiện nghi lễ gia cố phong ấn. Nhưng họ đã không đành lòng nhìn thấy linh hồn cô Lành bị đày đọa dưới đáy đầm mãi mãi. Họ đã cố gắng giải thoát cho cô ấy. Kết quả... phong ấn phản phệ, họ bị dìm chết ngay dưới đầm sen vào đúng đêm trăng khuyết. Cụ Khang vì muốn cứu cậu nên mới dùng bùa chú xóa đi ký ức của cậu và gửi cậu lên thành phố..."
Lời giải thích của ông Nghiêm như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Minh. Cha mẹ anh không phải chết vì tai nạn giao thông như lời ông nội vẫn nói. Họ đã chết vì cố gắng cứu một linh hồn oan uất. Dòng máu đang chảy trong huyết quản của anh không chỉ mang tội ác của dòng họ Trịnh, mà còn mang cả sự chuộc lỗi của cha mẹ anh.
CHƯƠNG V: BÍ MẬT DƯỚI LÒNG ĐẤT CO QUẮP
Sáng hôm sau, mưa đã tạnh nhưng bầu trời vẫn âm u, xám xịt. Không khí trong làng Vĩnh Cát ngột ngạt đến mức khó thở. Minh đi dạo một vòng quanh đầm sen sau nhà. Càng nhìn kỹ, anh càng phát hiện ra những điểm bất thường.
Bao quanh đầm sen là tám cột đá xám, trên mỗi cột đều khắc những ký tự cổ ngoằn ngoèo tựa như những con rắn đang bò. Đây chính là trận pháp bát quái trấn yểm linh hồn cô Lành. Nhưng lúc này, cả tám cột đá đều xuất hiện những vết nứt lớn, từ các kẽ nứt rỉ ra thứ nước màu đỏ thẫm như máu.
Minh ngồi xuống mép đầm, nhìn sâu xuống làn nước đen ngòm. Dưới đáy đầm bỗng hiện lên một vệt sáng mờ ảo. Đó không phải là ánh sáng tự nhiên, mà là ánh sáng phát ra từ một vật gì đó dưới lòng đất.
Quyết định tìm hiểu đến cùng, Minh quay lại nhà kho, lấy một chiếc xẻng và một chiếc cuốc. Anh đi vòng ra phía sau đầm sen, nơi có một gò đất cao mọc đầy cỏ dại. Theo cuốn sổ da đen ghi chép, đây là nơi đặt bia mộ trấn yểm phụ của dòng họ Trịnh.
Minh bắt đầu đào. Đất ở đây cứng và có mùi tanh hôi rất khó chịu. Sau hơn hai tiếng đồng hồ đào bới, lưỡi xẻng của anh va phải một vật cứng phát ra tiếng "keng" khô khốc.
Minh dùng tay gạt bỏ lớp đất đá xung quanh. Hiện ra dưới lòng đất là một chiếc quách bằng đá nhỏ. Trên nắp quách có khắc hình một con quỷ dữ đang giẫm đạp lên một cô gái trẻ.
Minh dùng xẻng bẩy nắp quách ra. Bên trong không có xương cốt, chỉ có một bức tượng gỗ tạc hình cô Lành dài khoảng hai gang tay. Điều kinh hoàng là bức tượng gỗ này bị đóng đầy những chiếc đinh sắt rỉ sét khắp người, đặc biệt là ở vùng tim, mắt và khớp tay khớp chân. Xung quanh bức tượng là vô số những lá bùa màu vàng đã mục nát, viết bằng máu.
"Trấn yểm tàn khốc đến mức này sao?" Minh thầm thì, lòng căm phẫn dâng trào. Họ không chỉ dìm chết cô Lành, mà còn dùng tà thuật khóa chặt linh hồn cô, bắt cô phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng này suốt tám mươi năm qua để đổi lấy sự giàu sang ích kỷ của dòng họ.
"Cậu cả, cậu không nên chạm vào vật đó," giọng nói lạnh lùng của ông Nghiêm vang lên ngay phía sau.
Minh giật mình quay lại. Ông Nghiêm đứng đó, tay cầm một con dao dâng hiến sắc lẹm, đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào bức tượng gỗ: "Đó là cốt tủy của phong ấn. Nếu cậu phá hủy nó, cô Lành sẽ lập tức thoát ra và nuốt chửng toàn bộ ngôi làng này."
Minh đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào ông lão quản gia: "Ông Nghiêm, ông đã theo ông nội tôi bao nhiêu năm qua. Ông thực sự tin rằng việc đày đọa một linh hồn vô tội là đúng đắn sao? Sự giàu sang có được từ máu và nước mắt của người khác có ý nghĩa gì?"
Khuôn mặt ông Nghiêm co rúm lại, ông ta cười khẩy: "Đúng hay sai không quan trọng, cậu cả ạ. Quan trọng là chúng ta phải sống. Tôi là người của họ Trịnh, tôi phải bảo vệ dòng họ này. Đêm nay, khi trăng khuyết lên đỉnh đầu, nghi lễ sẽ bắt đầu. Tôi khuyên cậu nên chuẩn bị tâm lý cho tốt."
Nói rồi, ông Nghiêm quay lưng đi thẳng, bỏ lại Minh đứng một mình bên hố đất sâu hoắm.
Minh nhìn lại bức tượng gỗ bị đóng đinh dưới quách đá. Trong đầu anh bỗng nảy ra một quyết định táo bạo. Anh không thể tiếp tục tội ác của dòng họ Trịnh. Anh phải chấm dứt chuyện này, dù cái giá phải trả có là mạng sống của chính mình.
CHƯƠNG VI: ĐÊM TẾ THẦN VÀ SỰ PHÁN XÉT CUỐI CÙNG
Đêm xuống nhanh chóng, mang theo cái lạnh thấu xương và màn sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ phủ họ Trịnh.
Đúng mười một giờ đêm, ông Nghiêm đã chuẩn bị xong đàn tế bên mép đầm sen. Đàn tế là một chiếc bàn gỗ dài, trên đặt một chiếc bát đồng lớn, một con dao găm sắc lẹm, và một hũ rượu trắng pha máu gà trống. Tám cột đá xung quanh đầm sen được thắp sáng bằng tám ngọn đuốc dầu hỏa cháy bừng bừng, soi bóng xuống mặt nước đầm đen kịt.
Minh được ông Nghiêm dẫn ra đàn tế. Anh mặc một bộ quần áo dài màu đen theo yêu cầu của ông lão.
"Cậu cả, giờ lành đã đến. Hãy bước lên đàn tế," ông Nghiêm cất giọng run rẩy, đôi mắt lấp lánh sự cuồng tín kỳ dị.
Minh bước lên, đứng trước bát đồng lớn. Gió từ đầm sen thổi mạnh, làm vạt áo anh bay phần phật. Mặt nước đầm bắt đầu sủi bọt, tiếng xích sắt dưới đáy đầm vang lên rên rỉ như tiếng kêu khóc của hàng ngàn linh hồn oan khuất.
"Hãy rạch lòng bàn tay của cậu, để máu chảy đầy bát đồng này," ông Nghiêm đưa con dao dâng hiến cho Minh. "Sau đó, tôi sẽ đổ bát máu này xuống đầm sen để gia cố sợi xích."
Minh cầm lấy con dao găm. Lưỡi dao sắc lẹm phản chiếu ánh trăng khuyết mờ nhạt trên trời. Anh nhìn xuống bát đồng, rồi lại nhìn ra đầm sen đen ngòm.
"Minh... cứu... cô..." giọng nói nỉ non của cô Lành lại vang lên từ dưới lòng đầm, nhưng lần này không phải là sự đe dọa, mà là một lời van xin đầy đau đớn.
Minh hít một hơi thật sâu. Anh không rạch tay mình. Thay vào đó, anh bất ngờ quay người lại, dùng con dao găm đâm mạnh xuống bức tượng gỗ cô Lành mà anh đã giấu sẵn trong vạt áo, đồng thời dùng hết sức lực bẻ gãy những chiếc đinh sắt đang găm trên tượng gỗ.
"CẬU CẢ! CẬU ĐANG LÀM GÌ THẾ?!" ông Nghiêm hét lên kinh hoàng, lao về phía Minh để ngăn cản.
Nhưng đã quá muộn. Ngay khi chiếc đinh sắt cuối cùng bị nhổ ra khỏi bức tượng gỗ, một tiếng nổ lớn vang lên từ dưới lòng đầm sen.
Cả tám cột đá xung quanh đầm đồng loạt nứt vỡ, sụp đổ xuống nước. Những ngọn đuốc tắt phụt. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội như một trận động đất kinh hoàng.
Từ giữa đầm sen, một cột nước đen ngòm cao hàng chục mét phun thẳng lên trời. Sợi xích sắt đúc bằng đồng đen khổng lồ dưới đáy đầm đứt phăng ra, bắn tung tóe khắp nơi.
Linh hồn cô Lành từ dưới cột nước bay vút lên không trung. Lúc này, cô ta không còn là một bóng ma rách nát, đáng sợ nữa. Oán khí tích tụ tám mươi năm qua hóa thành một luồng ánh sáng đen kịt bao quanh cô ta. Khuôn mặt cô ta hiện rõ vẻ giận dữ tột cùng, đôi mắt đỏ ngầu như lửa địa ngục.
"LŨ NGƯỜI ĐỒNG LÕA! TẤT CẢ PHẢI CHẾT!" giọng nói của cô Lành vang dội như tiếng sấm bên tai, khiến ông Nghiêm ngã quỵ xuống đất, tai rỉ máu.
Bóng ma cô Lành lao xuống, đôi bàn tay xương xẩu bấu chặt lấy cổ ông Nghiêm. Ông lão quản gia giãy giụa điên cuồng, nhưng chỉ trong vài giây, toàn bộ sinh khí của ông ta bị hút cạn, thân xác ông ta teo tóp lại, biến thành một xác khô xám xịt rồi ngã gục xuống đầm sen.
Sau khi tiêu diệt ông Nghiêm, cô Lành quay sang phía Minh. Đôi mắt đỏ ngầu của cô ta nhìn chằm chằm vào anh, luồng oán khí xung quanh cô ta cuồn cuộn như muốn nuốt chửng anh ngay lập tức.
Minh không bỏ chạy. Anh đứng yên tại chỗ, vứt con dao găm xuống đất, dang rộng hai tay, đối mặt với linh hồn oán hận.
"Cô Lành... cháu biết gia tộc họ Trịnh đã nợ cô một món nợ máu quá lớn," Minh cất giọng bình tĩnh nhưng nghẹn ngào. "Hôm nay, cháu nguyện dùng mạng sống của mình để đền tội cho dòng họ. Cháu không cầu xin cô tha thứ cho họ Trịnh, cháu chỉ muốn cô được giải thoát khỏi sự đau đớn này. Hãy lấy mạng của cháu đi."
Nói rồi, Minh nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.
Luồng oán khí lạnh buốt ập tới sát mặt Minh. Anh cảm nhận được đôi bàn tay lạnh ngắt như băng của cô Lành đang đặt lên cổ mình. Chỉ cần cô ta siết nhẹ, cổ anh sẽ gãy lìa.
Nhưng một giây... hai giây... rồi mười giây trôi qua, cái chết vẫn không đến.
Minh từ từ mở mắt ra.
Trước mặt anh, bóng ma cô Lành đang nhìn anh với một ánh mắt vô cùng phức tạp. Oán khí màu đen xung quanh cô ta bắt đầu nhạt dần, để lộ ra khuôn mặt thật sự của một cô gái trẻ tuổi mười tám, thanh tú và đầy nét u buồn.
Cô nhìn vào khuôn mặt Minh, rồi nhìn xuống bức tượng gỗ đã được nhổ sạch đinh đứt làm đôi dưới chân anh.
"Ngươi... giống hệt cha mẹ ngươi..." cô Lành thì thào, giọng nói không còn oán giận mà tràn đầy sự xót xa. "Mười lăm năm trước, họ cũng đã chọn cái chết để bảo vệ ta... Tại sao họ Trịnh tàn ác lại sinh ra những người như các người?"
Một giọt nước mắt trong suốt, lấp lánh rơi từ khóe mắt cô Lành xuống bàn tay Minh. Kỳ lạ thay, giọt nước mắt ấy không lạnh lẽo, mà lại ấm áp như những giọt mưa xuân.
"Oán oán tương báo biết bao giờ mới dứt..." cô Lành thở dài.
Thân xác cô bắt đầu tan biến thành những đốm sáng màu xanh nhạt, bay bay lên bầu trời đêm. Sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh người cô cũng tự động vỡ vụn, rơi lả tả xuống đầm sen.
Cùng lúc đó, xác chết của cụ Trịnh Bá Khang trong gian thờ chính tự động nằm xuống, đôi mắt mở trừng trừng suốt ba ngày qua từ từ khép lại, khuôn mặt cụ trở nên thanh thản lạ kỳ.
CHƯƠNG VII: SỰ GIẢI THOÁT MÀU ĐỎ (VĨ THANH)
Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua làn sương mù, chiếu xuống làng Vĩnh Cát, phủ họ Trịnh đã không còn vẻ âm u như trước nữa.
Minh đứng bên mép đầm sen. Nước đầm lúc này không còn đen ngòm, hôi thối nữa mà đã trở nên trong vắt, có thể nhìn thấy rõ những lớp cát mịn dưới đáy. Những cuống sen héo úa đã biến mất, thay vào đó là những mầm sen non xanh mướt đang nhô lên khỏi mặt nước, hứa hẹn một mùa sen nở rộ, ngát hương vào mùa hè tới.
Minh đã chôn cất ông nội và ông Nghiêm ngay trong nghĩa trang dòng họ một cách chu đáo. Anh quyết định sẽ hiến tặng toàn bộ khu phủ cổ này cho chính quyền địa phương để làm nhà lưu niệm văn hóa, đồng thời dùng số tài sản còn lại của dòng họ để lập một quỹ từ thiện giúp đỡ những trẻ em nghèo trong làng.
Trước khi rời đi, Minh đứng trước đầm sen một lần cuối. Anh nhìn xuống hình ảnh phản chiếu của mình dưới nước.
Trên cổ tay anh, một vết sẹo đỏ hồng hình sợi xích sắt xuất hiện từ đêm qua – dấu vết duy nhất còn sót lại của nghi lễ Rước Vía kinh hoàng. Nhưng Minh biết, vết sẹo này không phải là một lời nguyền, mà là một sự nhắc nhở về tình yêu thương, sự chuộc lỗi và sự giải thoát.
Gió xuân thổi qua, mang theo mùi hương sen thoang thoảng từ hư vô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc anh như một lời chào tạm biệt đầy thanh thản.
