Nam Thiên Thần Kiếm Lục

Cây bútMặc Khách Giang Hồ
Chủ đề
Võ hiệp
Tương tác
0 lượt xem
CHƯƠNG 1: ĐỘC HÀNH TRONG MƯA TÂY CÔN LĨNH Mưa rừng Tây Côn Lĩnh chưa bao giờ dứt một cách dễ dàng. Từng hạt mưa nặng trĩu như những mũi kim châm, liên tiếp nện xuống thảm lá mục, tạo nên thứ âm thanh rầm rì, u uất bao trùm cả đại ngàn hoang sơ. Sương mù dày đặc như sữa, luồn lách qua những thân cây cổ thụ rêu phong, nuốt chửng mọi lối mòn dẫn lên đỉnh núi. Giữa màn mưa trắng xóa ấy, một bóng người cô độc đang lặng lẽ bước đi. Y đội chiếc nón lá đã sờn rách, viền nón đọng những giọt nước mưa lấp lánh rồi thi thoảng lại rơi tọp xuống mặt đất bùn lầy. Y khoác một tấm áo tơi đan bằng lá cọ dính bết nước, thân hình cao gầy nhưng thẳng tắp như một cây tùng vững chãi trước gió bão. Trên vai y, một bọc vải thô dài, buộc chặt bằng những sợi dây thừng xơ xác, để lộ ra chuôi của một thanh cổ kiếm đen nhám không chút hào quang. Kẻ độc hành ấy chính là Lâm Phong, truyền nhân duy nhất còn sống sót của Thiên Nam Kiếm Phái. Mười năm trước, Thiên Nam Kiếm Phái ngự trị trên đỉnh Tây Côn Lĩnh từng là thái sơn bắc đấu của võ lâm Nam Phương. Thế nhưng, chỉ trong một đêm mưa gió bão bùng, Hắc Long Hội - một thế lực tà phái trỗi dậy từ bóng tối - đã dẫn theo hàng trăm sát thủ tàn sát toàn bộ tông môn. Sư phụ của y, Thiên Nam Kiếm Khách Mạc Vô Kỵ, đã dùng chút tàn lực cuối cùng để mở đường máu cho y trốn thoát, mang theo thanh Cửu Thiên Huyền Thiết Kiếm và bí kíp kiếm pháp trấn phái. Mười năm nếm mật nằm gai, mười năm rèn luyện nơi thâm sơn cùng cốc, giờ đây Lâm Phong trở lại, mang theo một trái tim nguội lạnh như tro tàn và một ý chí phục hận kiên định. Phía trước, thấp thoáng trong màn sương mù, một ánh lửa vàng vọt hiện ra. Đó là Vọng Tiên Quán, một quán rượu tồi tàn nằm đơn độc bên sườn núi, là trạm dừng chân duy nhất cho lữ khách trước khi vượt qua ải Tây Côn Lĩnh. Lâm Phong dừng bước, khẽ nâng vành nón lá, đôi mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm nhìn về phía ánh lửa, rồi lững thững bước tới. Bên trong quán rượu, không khí ấm áp hơn đôi chút nhờ bếp lửa than hồng đặt ở góc phòng. Quán chỉ có vài bộ bàn ghế gỗ thô sơ, cũ kỹ đến mức mọt mối đã gặm nhấm loang lổ. Chủ quán là một lão nhân tóc bạc phơ, lưng còng rạp, người ta thường gọi là lão Lý, cùng cô cháu gái nhỏ tên Tiểu Liên chừng mười bốn tuổi. Lúc này, trong quán đã có một nhóm khách nhân đang ngồi uống rượu. Nhìn trang phục và binh khí của họ, Lâm Phong lập tức nhận ra đó là người của Hắc Long Hội. Lâm Phong lặng lẽ chọn một chiếc bàn ở góc tối nhất, quay lưng lại với nhóm người kia. Y tháo chiếc nón lá đặt lên bàn, để lộ khuôn mặt phong trần, cương nghị với làn da ngăm đen vì sương gió và một vết sẹo dài mờ nhạt chạy dọc từ thái dương xuống gò má trái. Y đặt bọc kiếm sang bên cạnh, khẽ giọng nói với lão Lý: - Cho một hũ rượu ngô ấm, một đĩa thịt bò khô. Lão Lý run rẩy gật đầu, vội vàng đi chuẩn bị. Lúc này, nhóm người của Hắc Long Hội ở chiếc bàn giữa quán đang uống rượu say sưa, tiếng cười nói hô hố vang lên không dứt. Kẻ cầm đầu là một gã đại hán lực lưỡng, mặt đầy sẹo rỗ, trên vai vác một thanh Quỷ Đầu Đao bản lớn, xích sắt xủng xoảng. Gã chính là Trần Hùng, một phân đà chủ của Hắc Long Hội vùng biên thùy, khét tiếng tàn bạo với biệt danh "Sắt Thủ". Trần Hùng nện mạnh chén rượu xuống bàn, giọng ồm ồm quát: - Lão già kia! Mau mang thêm rượu ra đây! Rượu gì mà nhạt như nước ốc, muốn chết hả? Tiểu Liên sợ hãi nép sau lưng ông nội, lão Lý thì lật đật bưng hũ rượu mới chạy ra, cúi đầu khúm núm: - Dạ, dạ, đại nhân bớt giận. Đây là rượu ngô ngon nhất của quán lão, xin đại nhân dùng tạm. Trần Hùng giật lấy hũ rượu, trợn mắt nhìn Tiểu Liên, nụ cười gian tà hiện lên trên khuôn mặt bặm trợn: - Ồ, con bé này càng lớn nhìn càng ra dáng đấy nhỉ? Hay là theo ta về phân đà làm nha hoàn, đảm bảo có cơm ngon áo đẹp, không phải ở cái nơi khỉ ho cò gáy này chịu khổ nữa. Tiểu Liên khóc thét lên, ôm chặt lấy cánh tay lão Lý. Lão Lý quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa: - Xin đại nhân tha mạng! Cháu gái lão còn nhỏ dại, chưa biết hầu hạ ai cả. Xin đại nhân đại xá cho gia đình lão! Trần Hùng cười lớn, đạp bay chiếc bàn trước mặt, khiến bát đĩa vỡ tan tành. Gã đứng dậy, bước tới túm lấy tóc lão Lý, dí sát khuôn mặt hung tợn vào mặt lão: - Tha mạng? Ở cái vùng Tây Côn Lĩnh này, lời của Hắc Long Hội chúng ta chính là vương pháp. Ta muốn bắt ai thì bắt, muốn giết ai thì giết! Ngươi có gan phản kháng sao? Đám thuộc hạ của gã cũng đứng dậy, cười cợt đầy đắc ý, rút binh khí ra bao vây hai ông cháu tội nghiệp. Trong góc tối, Lâm Phong vẫn thản nhiên rót rượu uống, nhưng bàn tay y đã khẽ siết chặt lấy chén rượu bằng đất nung. Ánh mắt y lạnh đi từng độ. CHƯƠNG 2: KIẾM KHỞI VÂN PHI - Buông lão già ra, và cút đi. Một giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng vang lên từ góc quán, phá vỡ bầu không khí hỗn loạn. Tiếng ồn ào lập tức im bặt. Trần Hùng quay đầu lại, đôi mắt hí ti hí nhìn về phía góc tối, nơi Lâm Phong đang ngồi. - Thằng ranh con nào dám xen vào việc của ông nội ngươi? - Trần Hùng gầm lên, buông lão Lý ra và bước từng bước nặng nề về phía Lâm Phong. Thanh Quỷ Đầu Đao của gã lết trên nền đất, tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn. Lâm Phong không thèm nhìn gã, y nâng chén rượu lên uống cạn, rồi nhẹ nhàng đặt chén xuống. Y đứng dậy, cầm lấy bọc kiếm thô sơ trên bàn. - Ta không muốn lặp lại lần thứ hai. - Lâm Phong nhàn nhạt nói. - Tìm chết! - Trần Hùng giận dữ hét lên. Gã vung mạnh thanh Quỷ Đầu Đao, một luồng đao phong xé gió, mang theo kình lực nặng nề chém thẳng xuống đầu Lâm Phong. Chiêu này gã dùng đến bảy phần lực, muốn một đao chẻ đôi kẻ ngạo mạn trước mặt. Thế nhưng, Lâm Phong vẫn đứng yên không động đậy. Chỉ đến khi lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu y gang tấc, thân hình y mới khẽ nghiêng sang một bên một cách vô cùng ảo diệu. Lưỡi đao sượt qua vai y, chém hụt vào khoảng không. Trần Hùng biến sắc, chưa kịp thu đao về thì Lâm Phong đã ra tay. Y không hề rút kiếm. Tay trái y cầm bọc kiếm thô, khẽ thúc mạnh chuôi kiếm vào ngực Trần Hùng. Một tiếng "bịch" trầm đục vang lên, kèm theo tiếng xương sườn gãy răng rắc. Trần Hùng rú lên một tiếng đau đớn, thân hình hộ pháp bay ngược ra sau, đập mạnh vào bức tường gỗ của quán rượu rồi ngã nhào xuống đất, máu miệng trào ra. Đám thuộc hạ của Hắc Long Hội kinh hoàng. Chúng không ngờ một gã nhìn như thư sinh nghèo khổ lại có thể đánh bại đà chủ của chúng chỉ trong một chiêu. - Lên! Giết chết nó cho ta! - Trần Hùng vừa ôm ngực vừa gầm rú. Hơn mười tên sát thủ đồng loạt vung đao kiếm xông lên, bao vây Lâm Phong từ mọi phía. Ánh đao kiếm quang loang loáng trong ánh lửa bập bùng của quán rượu. Lâm Phong thở dài một tiếng, tay phải y khẽ vuốt nhẹ vào bọc vải thô. "Xoẹt!" Tấm vải thô rách ra, lộ ra thân kiếm đen nhám của Cửu Thiên Huyền Thiết Kiếm. Thanh kiếm không hề có ánh sáng lấp lánh, nhưng sự xuất hiện của nó khiến nhiệt độ trong quán rượu đột ngột hạ thấp xuống. Lâm Phong khẽ vận chấn khí, thanh kiếm phát ra tiếng ngân run rẩy như tiếng rồng ngâm. Y bước lên một bước, thân pháp nhanh như quỷ mị, hóa thành một bóng xám nhạt nhòa giữa đám đông. Kiếm chiêu của y vô cùng giản dị, không hề có những đường nét hoa mỹ, nhưng mỗi nhát đâm, mỗi đường chém đều chuẩn xác đến đáng sợ. Đó chính là "Thất Tinh Kiếm Pháp" - kiếm pháp hộ thân của Thiên Nam Kiếm Phái. "Keng! Keng! Keng!" Những tiếng va chạm binh khí vang lên liên tiếp. Chỉ trong chớp mắt, bốn tên sát thủ đã bị kiếm khí chém đứt cổ tay, binh khí rơi rụng đầy đất. Lâm Phong xoay người, thanh kiếm vẽ ra một đường vòng cung tuyệt mỹ, một luồng kiếm khí hình bán nguyệt tuôn ra, hất văng năm sáu tên còn lại ra ngoài cửa quán, ngã lăn lộn trong vũng bùn nước mưa. Trần Hùng nhìn thấy cảnh tượng đó, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt sẹo rỗ của gã. Gã lết lùi lại phía sau, lắp bắp hỏi: - Ngươi... ngươi là ai? Kiếm pháp này... chẳng lẽ là Thiên Nam Kiếm Pháp? Ngươi là người của Thiên Nam Kiếm Phái? Lâm Phong bước đến trước mặt Trần Hùng, chĩa mũi kiếm đen nhám vào cổ họng gã. Ánh mắt y lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh núi: - Về bảo với Tạ Thiên Kính, Lâm Phong đã trở lại. Mạng của lão, và cả Hắc Long Hội, ta sẽ tự tay lấy. Nói rồi, Lâm Phong khẽ vung kiếm, một dòng máu tươi bắn ra từ vai Trần Hùng, phế đi cánh tay phải cầm đao của gã. Trần Hùng gầm lên đau đớn, nhưng không dám nói thêm một lời nào, vội vàng ôm lấy cánh tay đứt lìa, cùng đám thuộc hạ tàn phế lếch thếch chạy trốn vào màn mưa gió bão bùng. Lão Lý và Tiểu Liên run rẩy bước đến, quỳ lạy cảm tạ Lâm Phong. Lâm Phong vội vàng đỡ hai người đứng dậy, lấy ra một thỏi bạc đặt lên bàn, nhẹ nhàng nói: - Lão trượng, Hắc Long Hội sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Nơi này không còn an toàn nữa, hai ông cháu hãy mau dọn dẹp đồ đạc, lánh đi nơi khác sinh sống đi. Lão Lý khóc ròng gật đầu, biết lời Lâm Phong nói là đúng. Lâm Phong thu kiếm vào bao vải mới, đội lại chiếc nón lá, rồi bước ra ngoài màn mưa. Y biết, cuộc chiến của y giờ đây đã chính thức bắt đầu. CHƯƠNG 3: KỲ NGỘ TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN Sau khi rời khỏi Vọng Tiên Quán, Lâm Phong tiếp tục đi ngược lên đỉnh núi. Con đường dốc đứng, trơn trượt bởi bùn đất và nước mưa tầm tã. Nhưng đối với một cao thủ có khinh công thượng thừa như y, những chướng ngại này không là gì. Y vận hành chân khí, bước đi nhẹ nhàng như gió thoảng, gót chân không hề lún sâu vào bùn đất. Khi đi đến một khúc ngoặt hiểm trở bên bờ vực sâu hun hút, tai y chợt động. Giữa tiếng mưa rơi gào thét, y nghe thấy tiếng kim loại va chạm và tiếng quát tháo của con người cách đó không xa. Lâm Phong nhíu mày, thi triển khinh công "Thanh Phong Bộ", thân hình như một chiếc lá khô bị gió cuốn, nhanh chóng lướt về phía phát ra âm thanh. Dưới một tán cây cổ thụ lớn sát mép vực, một trận chiến ác liệt đang diễn ra. Một nữ tử mặc y phục dạ hành màu đen đang một mình chống chọi với vòng vây của hơn mười tên sát thủ đeo mặt nạ quỷ. Nữ tử này vóc dáng thanh mảnh, uyển chuyển, tay cầm một cây cung bạc nhỏ gọn nhưng cực kỳ sắc bén, dùng nó làm cận chiến binh khí để chống đỡ những đường đao hiểm hóc của đối phương. Tuy nhiên, nàng đã bị thương khá nặng. Bờ vai bên trái đẫm máu, hơi thở dồn dập, bước chân đã bắt đầu loạng choạng. Những tên sát thủ mặt nạ quỷ vây quanh nàng không hề có chút sơ hở nào, chiêu chiêu đều nhằm vào chỗ hiểm, muốn dồn nàng vào đường chết. - Nguyễn Nhã Vy! Ngươi không thoát được đâu! Mau giao ra mật hàm, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây! - Tên cầm đầu nhóm sát thủ mặt nạ quỷ hét lên đầy lạnh lùng. Nữ tử được gọi là Nguyễn Nhã Vy cắn chặt môi đến bật máu, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và phẫn nộ. Nàng cười lạnh một tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng vô cùng thanh tao: - Lũ phản quốc bán nước cầu vinh! Nguyễn Nhã Vy ta thà chết chứ quyết không để mật hàm rơi vào tay các ngươi! Nói rồi, nàng dồn chút tàn lực cuối cùng, vung cây cung bạc gạt phăng một đường đao, nhưng đồng thời, hai tên sát thủ khác đã từ phía sau âm thầm đâm tới hai mũi kiếm hiểm hóc. Nhã Vy nhắm mắt lại, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng. Nàng biết mình không thể tránh khỏi nhát kiếm này. "Keng! Keng!" Một tiếng va chạm đanh thép vang lên. Nhã Vy không cảm thấy đau đớn, nàng mở mắt ra và kinh ngạc thấy một bóng người cao gầy đang đứng chắn trước mặt mình. Chiếc nón lá che nửa khuôn mặt, thanh cổ kiếm đen nhám trong tay y đang dễ dàng chặn đứng hai mũi kiếm của sát thủ. Lâm Phong không nói một lời, cổ tay khẽ rung, một luồng kình lực mạnh mẽ từ thân kiếm tuôn ra, chấn bay hai tên sát thủ ra xa. Y quay đầu lại, nhìn lướt qua vết thương của Nhã Vy, rồi nhàn nhạt nói: - Đứng sau ta. - Ngươi là ai? Dám xen vào việc của Hắc Long Hội sao? - Tên cầm đầu sát thủ giận dữ quát. - Lại là Hắc Long Hội. - Lâm Phong khẽ thở dài. Ánh mắt y chợt sắc lạnh như dao. Y bước lên một bước, thanh Cửu Thiên Huyền Thiết Kiếm vạch ra một đường thẳng trong không trung. Trận chiến diễn ra vô cùng nhanh chóng. Đám sát thủ mặt nạ quỷ tuy là những kẻ tử sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt, nhưng trước mặt một truyền nhân kiệt xuất của Thiên Nam Kiếm Phái, chúng hoàn toàn không có cơ hội. Kiếm pháp của Lâm Phong lúc này không còn là sự phòng thủ đơn thuần nữa, mà đã biến hóa thành "Thiên Nam Thập Tam Kiếm" đầy biến hóa và sát thương khủng khiếp. Mỗi đường kiếm của y đi qua đều mang theo một luồng kiếm khí sắc bén, xé rách màn mưa, chém đứt binh khí và kết liễu mạng sống của đối phương chỉ trong một chiêu. Tiếng la hét, tiếng xương gãy vang lên liên tiếp. Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, mười tên sát thủ tinh nhuệ đã nằm gục trong vũng máu, nước mưa nhanh chóng rửa trôi những dòng máu đỏ tươi chảy xuống vực sâu. Tên cầm đầu sát thủ run rẩy nhìn Lâm Phong, gã không thể tin nổi trên đời lại có người sở hữu kiếm pháp kinh hồn bạt vía đến thế. Gã ôm lấy vết thương trên ngực, định nhảy xuống vực để tẩu thoát, nhưng Lâm Phong đã nhanh hơn. Y lướt tới, mũi kiếm đâm xuyên qua yết hầu gã, kết liễu kẻ cuối cùng. Lâm Phong thu kiếm vào bao, quay lại nhìn Nguyễn Nhã Vy. Lúc này, do mất máu quá nhiều và kiệt sức, nàng đã không thể đứng vững được nữa, thân hình lảo đảo rồi ngã khuỵu xuống. Lâm Phong nhanh tay lướt đến, đỡ lấy nàng trước khi nàng ngã xuống nền đất lạnh giá. Nhã Vy nhìn khuôn mặt cương nghị của Lâm Phong qua vành nón lá, khẽ thì thầm: - Cảm... cảm ơn ân nhân... Nói rồi, nàng ngất đi trong vòng tay y. Lâm Phong nhíu mày, nhìn vết thương trên vai nàng đang rỉ ra dòng máu đen sậm. - Kiếm có độc! - Y thầm nghĩ. Y không chần chừ, lập tức bế xốc nàng lên, tìm kiếm một hang đá gần đó để trú mưa và chữa trị vết thương cho nàng. CHƯƠNG 4: YÊN TỬ SƠN PHONG VÂN BIẾN Trong một hang đá nhỏ khuất sau những bụi cây rậm rạp, ánh lửa bập bùng sưởi ấm không gian lạnh lẽo. Lâm Phong đã dùng chân khí để ép độc tố ra khỏi cơ thể Nguyễn Nhã Vy, sau đó dùng thảo dược núi rừng băng bó vết thương cho nàng. Nhờ có nội công thâm hậu của y trợ giúp, sắc mặt của Nhã Vy đã dần lấy lại vẻ hồng hào. Khi Nhã Vy tỉnh lại, nàng thấy mình đang nằm trên một tấm nệm lá khô ấm áp. Bên cạnh bếp lửa, Lâm Phong đang lặng lẽ ngồi lau chùi thanh cổ kiếm của mình. Tiếng mưa bên ngoài hang vẫn rơi rả rích, nhưng trong hang lại vô cùng yên bình. - Ngươi tỉnh rồi à? Uống chút nước ấm đi. - Lâm Phong không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng nói. Nhã Vy đỡ trán ngồi dậy, cảm thấy cơ thể đã hồi phục được phần nào. Nàng đón lấy chén nước ấm từ tay Lâm Phong, khẽ uống một ngụm, rồi nhìn y với ánh mắt đầy biết ơn và tò mò: - Đa tạ nghĩa sĩ đã cứu mạng. Tiểu nữ là Nguyễn Nhã Vy, không biết danh tính của nghĩa sĩ là gì để sau này tiện báo đáp? - Lâm Phong. - Y đáp ngắn gọn. Nghe thấy cái tên này, Nhã Vy giật mình, đôi mắt mở to kinh ngạc: - Lâm Phong? Chẳng lẽ huynh chính là truyền nhân duy nhất của Thiên Nam Kiếm Phái mười năm trước? Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt y nhìn vào đốm lửa đang cháy nhảy múa: - Đúng vậy. Còn cô, con gái của Nguyễn Vực tướng quân, tại sao lại bị sát thủ Hắc Long Hội truy sát dã man đến thế? Nhã Vy thở dài, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng. Nàng lấy từ trong ngực áo ra một ống đồng nhỏ được niêm phong cẩn thận bằng sáp đỏ, trao cho Lâm Phong: - Lâm huynh, chuyện này liên quan đến vận mệnh của cả giang sơn Nam Phương chúng ta. Cha ta, Nguyễn Vực tướng quân, đang trấn giữ ải biên thùy phía Bắc. Ông phát hiện ra Hắc Long Hội, dưới sự chỉ huy của bang chủ Tạ Thiên Kính, đã âm thầm câu kết với thế lực Bắc triều ngoại bang. Chúng muốn dâng bản đồ bố phòng quân sự biên giới cho giặc, đổi lại, Bắc triều sẽ hỗ trợ Hắc Long Hội tiêu diệt toàn bộ các môn phái võ lâm Nam Phương, giúp Tạ Thiên Kính lên ngôi Minh Chủ võ lâm. Lâm Phong nghe xong, bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Sự căm hận trong lòng y như ngọn lửa bùng cháy dữ dội: - Tạ Thiên Kính! Mười năm trước hắn tàn sát tông môn của ta vì muốn cướp đoạt kiếm phổ. Mười năm sau, hắn lại dám bán nước cầu vinh, đẩy hàng vạn bá tánh vào cảnh lầm than sao? - Đúng vậy. - Nhã Vy gật đầu, giọt lệ lăn dài trên má - Cha ta đã liều chết lấy được bức mật hàm này, ghi lại toàn bộ danh sách những kẻ phản bội và kế hoạch tấn công của giặc. Nhưng cha ta đã bị chúng giam lỏng ở biên ải, ta phải cải trang, mang mật hàm này về kinh đô để dâng lên triều đình. Không ngờ nửa đường bị Hắc Long Hội phát hiện và truy sát đến tận đây. Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn ra ngoài màn mưa: - Nguyễn cô nương, chuyện này không chỉ là việc của triều đình, mà còn là huyết hải thâm thù của Thiên Nam Kiếm Phái ta. Ta sẽ hộ tống cô đi gặp triều đình. - Nhưng trước hết, - Nhã Vy nói thêm - mật hàm này đã bị Tạ Thiên Kính dùng mật mã cổ tự khóa lại. Người duy nhất có thể giải mã được nó là Vô Trần Thiền Sư ở chùa Yên Tử. Chúng ta phải đến Yên Tử Sơn trước khi Hắc Long Hội tìm tới. Lâm Phong gật đầu đồng ý. Hai người quyết định nghỉ ngơi qua đêm, đợi trời sáng sẽ lập tức lên đường hướng về phía dãy núi thiêng Yên Tử. Hành trình đến Yên Tử vô cùng gian nan. Hắc Long Hội đã rải tai mắt khắp nơi, treo thưởng hàng vạn lượng vàng cho cái đầu của Lâm Phong và Nguyễn Nhã Vy. Trên đường đi, họ liên tục phải đối mặt với những cuộc phục kích tàn khốc. Tuy nhiên, sự kết hợp giữa kiếm pháp vô song của Lâm Phong và tài bắn cung bách bộ xuyên tâm của Nhã Vy đã giúp họ vượt qua mọi hiểm nguy. Tình cảm giữa hai người cũng dần nảy nở qua những ranh giới sinh tử, một sự đồng điệu sâu sắc giữa hai tâm hồn cô độc và kiên cường. Sau năm ngày đêm ròng rã, cuối cùng họ cũng đặt chân lên những bậc đá rêu phong dẫn lên đỉnh Yên Tử. Nơi đây quanh năm mây phủ, tiếng chuông chùa thanh tịnh vang vọng khắp núi rừng, mang lại cảm giác bình yên giả tạo trước cơn bão lớn. Thế nhưng, khi họ bước vào khuôn viên cổ kính của ngôi chùa, một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt. Chùa Yên Tử đã bị phóng hỏa, khói đen nghi ngút bốc lên bầu trời. Những thi thể của các tăng nhân nằm la liệt trên sân chùa đầy máu. - Không ổn! - Lâm Phong biến sắc, lập tức lướt nhanh vào bên trong chính điện. Giữa chính điện đổ nát, Vô Trần Thiền Sư đang ngồi kiết già trước tượng Phật đổ nát. Ngực ông bị đâm một kiếm chí mạng, hơi thở chỉ còn thoi thóp. Lâm Phong và Nhã Vy vội vàng quỳ xuống bên cạnh ông. - Thiền sư! Người sao rồi? - Nhã Vy khóc nghẹn ngào. Vô Trần Thiền Sư từ từ mở mắt, ánh mắt hiền từ nhưng chứa đựng nỗi u uất vô hạn. Ông nhìn thấy Lâm Phong, rồi nhìn thanh kiếm trên vai y, khẽ thầm thì: - Con... con là truyền nhân của Mạc Vô Kỵ... Tốt lắm... Tạ Thiên Kính đã đến đây... hắn đã lấy đi bản đồ mật... nhưng hắn không biết... mật mã thực sự nằm ở... Tây Côn Lĩnh... Vô Cực Đỉnh... Nói chưa dứt câu, bàn tay gầy guộc của thiền sư buông thõng xuống, ông đã viên tịch. Lâm Phong đứng lặng người, sát khí xung thiên tỏa ra từ cơ thể y khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Y quay sang nhìn Nhã Vy, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực: - Tạ Thiên Kính đang ở Tây Côn Lĩnh. Hắn muốn dùng nơi từng là thánh địa của Thiên Nam Kiếm Phái để làm nơi tế cờ, bắt đầu cuộc nổi loạn. Chúng ta quay lại Tây Côn Lĩnh! CHƯƠNG 5: HUYẾT CHIẾN TÂY CÔN LĨNH Hoàng hôn buông xuống đỉnh Tây Côn Lĩnh đỏ rực như máu. Gió núi rít gào qua những vách đá dựng đứng, thổi tung những dải lụa đen của Hắc Long Hội được treo khắp nơi trên phế tích của Thiên Nam Kiếm Phái. Hàng trăm đệ tử Hắc Long Hội đứng dàn trận nghiêm ngặt, vũ khí sáng loáng dưới ánh chiều tà. Trên bục cao vốn là nơi luyện kiếm ngày xưa của Thiên Nam Kiếm Phái, một nam tử trung niên mặc trường bào thêu rồng đen, khuôn mặt uy nghiêm nhưng đầy âm lãnh đang đứng chắp tay sau lưng. Đó chính là bang chủ Hắc Long Hội - Tạ Thiên Kính, kẻ được mệnh danh là "Hắc Sa Ma Quân" với đôi bàn tay luyện thành Hắc Sa Ma Chưởng vô cùng tàn độc. Bên cạnh hắn là một chiếc bàn gỗ lớn, trên đặt bức mật hàm đã bị mở và bản đồ phòng thủ biên giới của Nguyễn Vực tướng quan. Tạ Thiên Kính nhìn bầu trời đỏ thẫm, nụ cười đắc ý hiện lên trên môi: - Hôm nay, sau khi mặt trời lặn, đại quân Bắc triều sẽ tràn qua biên ải. Giang sơn này, võ lâm này, sẽ thuộc về Hắc Long Hội ta! - Ngươi nằm mơ đi! - Một giọng nói lạnh lùng, vang vọng khắp đỉnh núi như sấm truyền. Từ lối vào phế tích, hai bóng người hiên ngang bước tới. Lâm Phong cầm thanh Cửu Thiên Huyền Thiết Kiếm đã tuốt vỏ, mũi kiếm chỉ xuống đất, phát ra những tia kiếm khí sắc lẹm xé rách mặt đất đá. Bên cạnh y, Nguyễn Nhã Vy tay cầm Ngân Nguyệt Cung, mũi tên bạc đã đặt sẵn trên dây cung, ánh mắt tràn đầy căm hận. Tạ Thiên Kính quay lại, ánh mắt hắn nheo lại khi nhìn thấy Lâm Phong và thanh kiếm trong tay y. Hắn cười lớn, tiếng cười chấn động cả màng nhĩ của những người xung quanh: - Ha ha ha! Ta cứ tưởng là ai, hóa ra là con cá lọt lưới mười năm trước! Lâm Phong, ngươi tự tìm đến đây nộp mạng sao? Hôm nay ta sẽ dùng máu của ngươi để tế thanh kiếm này! - Tạ Thiên Kính, nợ máu mười năm trước của Thiên Nam Kiếm Phái, và tội mưu phản bán nước hôm nay, chúng ta hãy tính một lượt ở đây! - Lâm Phong gầm lên. - Giết chúng cho ta! - Tạ Thiên Kính lạnh lùng ra lệnh. Hàng trăm đệ tử Hắc Long Hội đồng loạt hô hét xông lên. Nhã Vy lập tức buông dây cung, ba mũi tên bạc bắn ra đồng thời, xuyên thủng yết hầu của ba tên đi đầu. Nàng liên tục di chuyển, thân pháp uyển chuyển như gió bão, mỗi lần dây cung vang lên là một tên sát thủ ngã xuống. Trong khi đó, Lâm Phong hóa thành một luồng ánh sáng xám lao thẳng vào giữa quân thù. Cửu Thiên Huyền Thiết Kiếm trong tay y tung hoành ngang dọc, phát ra những luồng kiếm khí dài hàng trượng. Y đi đến đâu, máu chảy thành sông đến đó. Kiếm pháp của y đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, sự kết hợp giữa lòng căm thù tột độ và kiếm đạo chân chính tạo nên một sức mạnh không thể cản phá. Chỉ trong vòng nửa canh giờ, hơn một nửa số đệ tử Hắc Long Hội đã bị tiêu diệt, số còn lại kinh hoàng tháo chạy, không ai dám cản đường Lâm Phong nữa. Lâm Phong bước qua những xác chết, đứng đối diện với Tạ Thiên Kính trên bục cao. - Để ta xem mười năm qua ngươi học được những gì! - Tạ Thiên Kính gầm lên, thân hình lao xuống như một con chim ưng khổng lồ, đôi bàn tay hắn hóa thành màu đen kịt, mang theo luồng hắc khí tanh hôi nồng nặc chưởng thẳng về phía Lâm Phong. Lâm Phong không hề né tránh, vung kiếm đâm thẳng vào lòng bàn tay của Tạ Thiên Kính. "Uỳnh!" Một tiếng nổ lớn vang lên, chấn khí cực mạnh từ hai người va chạm phát ra xung quanh, làm sụp đổ những bức tường đá đổ nát xung quanh. Lâm Phong bị đẩy lùi lại năm bước, lồng ngực tê rần, khóe miệng rỉ máu. Tạ Thiên Kính chỉ lùi lại hai bước, hắn cười lạnh đầy ngạo nghễ: - Hắc Sa Ma Chưởng của ta đã luyện đến tầng thứ mười, đao thương bất nhập, vạn độc bất xâm! Thanh kiếm sắt vụn của ngươi làm gì được ta? Hắn liên tục tấn công, những luồng hắc khí chưởng ra tạo thành những hố sâu hoắm trên mặt đất. Lâm Phong chật vật chống đỡ, quần áo y bị xé rách nhiều chỗ, trên người xuất hiện nhiều vết thương rỉ máu đen do độc tố của Hắc Sa Ma Chưởng. Nhã Vy từ xa liên tục bắn tên hỗ trợ, nhưng những mũi tên của nàng đều bị hắc khí của Tạ Thiên Kính đánh rơi trước khi chạm vào người hắn. Hắn cười lớn, một chưởng đánh bay Nhã Vy ra xa, khiến nàng đập mạnh vào vách đá, ngất lịm đi. - Nhã Vy! - Lâm Phong hét lên đau đớn. Nhìn người con gái mình yêu thương nằm bất động, nhìn phế tích của tông môn đổ nát, trong đầu Lâm Phong chợt hiện lên lời dạy cuối cùng của sư phụ Mạc Vô Kỵ trước khi chết: "Phong nhi, kiếm pháp của Thiên Nam Kiếm Phái chúng ta không nằm ở chiêu thức, mà nằm ở tâm cảnh. Khi ngươi có thể hòa nhập tâm mình vào đất trời Nam Phương, ngươi sẽ ngộ ra chiêu thứ mười bốn - Nam Thiên Nhất Kiếm." Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Y cảm nhận được tiếng gió rít qua khe núi, tiếng mưa rơi trên những tán lá, tiếng máu chảy trong huyết quản, và cả linh hồn của đất nước đang gào thét đòi công lý dưới chân y. Y mở mắt ra, đôi mắt không còn sự căm hận hay dao động, chỉ còn một sự tĩnh lặng vô biên như mặt hồ không gợn sóng. Thanh Cửu Thiên Huyền Thiết Kiếm trong tay y chợt phát ra một vầng hào quang màu vàng kim rực rỡ, xua tan đi màn sương mù đen tối của Hắc Sa Ma Chưởng. - Cái gì? Kiếm ý thông thiên? - Tạ Thiên Kính biến sắc, cảm nhận được một áp lực kinh hoàng chưa từng có đang đè nặng lên vai mình. - Tạ Thiên Kính, kết thúc rồi. - Lâm Phong nhẹ nhàng nói. Y bước lên một bước. Bước chân cực kỳ chậm rãi nhưng trong mắt Tạ Thiên Kính, thân hình Lâm Phong như khổng lồ lên gấp vạn lần, hòa làm một với đỉnh núi Tây Côn Lĩnh vĩ đại. Lâm Phong vung kiếm. Một đường kiếm vô cùng đơn giản, chém thẳng từ trên xuống. Không có tiếng gió rít, không có kiếm khí tung hoành bão táp, chỉ có một luồng sáng vàng kim thuần khiết, rực rỡ như ánh bình minh xé tan đêm tối. "Nam Thiên Thần Kiếm - Giang Sơn Nhất Lãm!" Tạ Thiên Kính gầm lên điên cuồng, dồn toàn bộ công lực cả đời vào đôi bàn tay đen kịt, cố gắng chống đỡ đường kiếm này. Nhưng mọi nỗ lực của hắn đều vô ích. Luồng sáng vàng kim dễ dàng xuyên qua lớp hắc khí phòng ngự, chém đứt đôi bàn tay ma quỷ của hắn, rồi đi xuyên qua thân thể hắn. Tạ Thiên Kính đứng chết lặng. Ánh sáng vàng kim biến mất, thanh kiếm của Lâm Phong đã thu về bao. Một đường chỉ đỏ xuất hiện dọc từ đỉnh đầu xuống thân người Tạ Thiên Kính. Hắn nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy kinh hoàng và không cam lòng, rồi đổ gục xuống, cơ thể vỡ đôi, chết không nhắm mắt. Cùng lúc đó, ánh mặt trời cuối cùng cũng hoàn toàn lặn xuống dưới chân trời. Cơn bão đã qua, bầu trời đêm Tây Côn Lĩnh trở nên trong vắt, ngàn sao lấp lánh. CHƯƠNG 6: THIÊN ĐỊA TRƯỜNG CA Lâm Phong lảo đảo bước đến bên cạnh Nguyễn Nhã Vy, đỡ nàng dậy. Nhờ có nội công hộ thể, nàng chỉ bị chấn động mạnh và ngất đi. Y truyền chân khí ấm áp vào người nàng, giúp nàng dần tỉnh lại. Khi Nhã Vy mở mắt ra, thấy khuôn mặt mệt mỏi nhưng tràn ngập sự dịu dàng của Lâm Phong, nàng khẽ mỉm cười, nước mắt lăn dài: - Chúng ta... chúng ta thắng rồi sao? - Ừ, chúng ta thắng rồi. Tạ Thiên Kính đã đền tội. Hắc Long Hội đã bị tiêu diệt. - Lâm Phong khẽ lau nước mắt cho nàng. Họ cùng nhau thu hồi bức mật hàm và bản đồ phòng thủ biên giới trên bàn. Lâm Phong dùng lửa đốt cháy toàn bộ phế tích của Hắc Long Hội trên đỉnh núi, trả lại sự thanh tịnh cho thánh địa của Thiên Nam Kiếm Phái. Ba ngày sau, tại kinh đô Nam Phương. Nhờ có bức mật hàm do Nguyễn Nhã Vy và Lâm Phong mang về kịp thời, triều đình đã lập tức bắt giữ những kẻ phản bội trong triều, đồng thời điều động đại quân tăng viện cho biên ải, đánh bại hoàn toàn âm mưu xâm lược của ngoại bang. Nguyễn Vực tướng quân được giải oan và thăng chức Nhiếp Chính Vương, nắm giữ binh quyền bảo vệ giang sơn bình yên. Trong phủ tướng quân rực rỡ ánh đèn hoa lệ, Nguyễn Nhã Vy mặc bộ trang phục tiểu thư khuê các vô cùng lộng lẫy, nhưng ánh mắt nàng lại luôn nhìn về phía cửa sổ, nơi có ánh trăng sáng tỏ. Nàng biết, Lâm Phong không thuộc về nơi vinh hoa phú quý này. Y là một cánh chim ưng của đại ngàn, một lữ khách độc hành của giang hồ. Trên đỉnh Tây Côn Lĩnh lộng gió, Lâm Phong đứng nhìn xuống thung lũng bao la phía dưới. Y đã dựng lại một ngôi mộ mới cho sư phụ Mạc Vô Kỵ và các đồng môn đã khuất. Thanh Cửu Thiên Huyền Thiết Kiếm được y cắm sâu trước mộ sư phụ, như một lời hứa bảo vệ sự bình yên cho mảnh đất này. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Lâm Phong không quay đầu lại cũng biết đó là ai. Nhã Vy bước đến bên cạnh y, nàng đã thay lại bộ y phục dạ hành quen thuộc, trên vai đeo cây cung bạc. - Huynh định đi đâu? - Nhã Vy khẽ hỏi. - Giang hồ rộng lớn, nơi nào có gió bụi, nơi đó có ta. - Lâm Phong nhàn nhạt mỉm cười - Còn cô, tại sao không ở lại kinh đô làm tiểu thư đài các? Nhã Vy nhìn y, đôi mắt lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời đêm Tây Côn Lĩnh: - Cha ta đã có vạn quân bảo vệ, giang sơn đã thái bình. Nhưng giang hồ của huynh thì chưa chắc đã yên bình. Ta muốn đi cùng huynh, dùng cây cung này để cùng huynh dẹp loạn thiên hạ. Lâm Phong nhìn nàng sâu sắc, rồi khẽ gật đầu. Y nắm lấy bàn tay mềm mại nhưng kiên cường của nàng. Họ cùng nhau quay lưng bước đi, bóng hai người đổ dài dưới ánh trăng sáng tỏ, hòa vào màn sương mờ ảo của đại ngàn Tây Côn Lĩnh. Tiếng cười của họ vang vọng giữa núi rừng, viết nên một thiên trường ca võ hiệp bất tử về tình yêu, lòng trung nghĩa và kiếm đạo chân chính của đất trời Nam Bang.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay