Lời Nguyền Thủy Thần: Bí Mật Làng Cổ Nguyệt

Cây bútMặc Ngôn
Chủ đề
Kinh dị
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Con đò hoàng hôn Chiếc đò dọc từ từ rẽ nước, lướt đi trên dòng sông Cổ Cò nhuộm một màu đỏ sẫm như máu loãng dưới ánh hoàng hôn tà dương. Lâm kéo cao cổ chiếc áo khoác gió, khẽ rùng mình trước cái lạnh hanh hao của buổi chớm đông miền Bắc. Gió sông thổi vào mặt anh mang theo vị tanh nồng của bùn rữa và mùi mục ruỗng của những rặng bần ven bờ. Người chèo đò là một lão nông tên Sáu, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn như vết nứt trên đất nẻ, đôi mắt kèm nhèm đục ngầu thi thoảng lại liếc nhìn Lâm với vẻ dò xét. Tiếng mái chèo khua nước nghe đều đặn nhưng nặng nề: 'Tõm... tõm...'. Âm thanh ấy vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, hệt như tiếng gõ nhịp của một bản nhạc tang lễ. \"Cậu trẻ ra ngoài đảo Cổ Nguyệt làm chi giờ này?\" Lão Sáu lên tiếng, giọng khàn đặc như có cát trong cổ họng. \"Nơi đó từ lâu đã không còn đón khách phương xa nữa rồi. Người trong làng còn muốn bỏ đi không được, cậu lại đâm đầu vào.\" Lâm khẽ mỉm cười, chỉnh lại chiếc máy ảnh kỹ thuật số đeo trước ngực: \"Cháu là nhà nghiên cứu văn hóa dân gian, thưa bác. Cháu nghe nói làng Cổ Nguyệt có phường rối nước cổ truyền độc đáo lắm, nhưng đã thất truyền vài chục năm nay. Cháu muốn đến tìm hiểu để viết một cuốn sách bảo tồn.\" Lão Sáu nghe vậy liền im lặng. Lão không chèo nữa, để mặc con đò trôi theo dòng nước xiết. Lão lôi từ trong túi áo ra một chiếc tẩu thuốc bằng tre cũ kỹ, nhồi thuốc lao rồi châm lửa. Khói thuốc trắng đục, khét lẹt bay ra, bao phủ lấy khuôn mặt già nua của lão trong một làn sương mờ ảo. Sau một hơi rít dài, lão thở dài bảo: \"Rối nước... Phải rồi, rối nước Cổ Nguyệt. Nhưng đó không phải là thứ để người sống xem đâu, cậu trẻ ạ. Người ta diễn rối dưới nước, nhưng kẻ thưởng thức lại nằm dưới đáy nước cơ.\" Lâm hơi khựng lại. Câu nói của lão Sáu chứa đựng một ẩn ý rùng rợn khiến da gà trên cánh tay anh khẽ dựng lên. Anh định hỏi thêm thì con đò đã khẽ chạm vào bờ đất sét trơn trượt. Trước mắt anh, làng Cổ Nguyệt hiện ra trong bóng tối nhập nhoạng của buổi chập tối. Ngôi làng nằm biệt lập trên một dải đất nổi giữa sông, được bao bọc bởi những rặng tre già cao vút, thân tre cong rạp xuống như những cánh tay khẳng khiu đang cố níu giữ một bí mật kinh hoàng. Lối vào làng là một con đường lát gạch nghiêng đã rêu phong ẩm ướt, dẫn thẳng vào bóng tối âm u của rặng tre. Ngay đầu làng, một cây đa cổ thụ ngàn năm tuổi đứng sừng sững, những chiếc rễ phụ khổng lồ thòng xuống đất như những sợi dây thừng thòng lọng chờ sẵn những kẻ xấu số. Lâm trả tiền đò cho lão Sáu. Lão cầm lấy mấy tờ tiền polyme, nhìn Lâm bằng ánh mắt ái ngại rồi nói nhỏ: \"Nhớ lấy lời tôi, đêm ở Cổ Nguyệt ngắn lắm nhưng bóng tối thì dài vô tận. Nghe thấy tiếng gõ tre dưới nước thì tuyệt đối không được nhìn xuống. Đi thẳng vào nhà cụ Từ, chớ có la cà.\" Chưa kịp để Lâm hỏi thêm, lão Sáu đã dùng sào đẩy mạnh đò ra xa. Chiếc đò nhanh chóng chìm vào làn sương mù dày đặc đang bắt đầu bốc lên từ mặt sông, để lại Lâm đứng cô độc trên bến đất vắng lặng. Chương 2: Ngôi nhà của những con rối chết Lâm lần theo bản đồ cầm tay, bước đi trên con đường gạch trơn trượt. Không khí ở đây đặc quánh mùi ẩm mốc và mùi nhang tàn. Hai bên đường, những ngôi nhà ba gian mái ngói thâm nâu, tường trình đất nứt nẻ đứng im lìm trong bóng tối. Không một ánh đèn điện, không một tiếng chó sủa, cả ngôi làng như một nghĩa địa khổng lồ của những người sống. Sau khoảng mười phút đi bộ, Lâm dừng chân trước một ngôi nhà cổ có cổng gỗ mục nát. Đây là nhà của cụ Từ - nghệ nhân rối nước cuối cùng của làng Cổ Nguyệt, người duy nhất đồng ý cho Lâm tá túc qua thư liên lạc từ trước. Lâm gõ cửa ba tiếng. Tiếng gỗ mục vang lên khô khốc. Khá lâu sau, cánh cửa mới từ từ mở ra, phát ra tiếng rít chói tai. Một cụ già gầy gò, lưng còng rạp xuất hiện. Cụ mặc chiếc áo sồng nâu vá chằng vá đụp, mắt cụ bị mù một bên, bên mắt còn lại đục ngầu, trợn trừng nhìn Lâm. \"Cậu Lâm đó phải không?\" Giọng cụ Từ thều thào, run rẩy. \"Dạ, cháu chào cụ. Cháu là Lâm, người đã viết thư xin phép cụ đến tìm hiểu về nghệ thuật múa rối nước của làng ạ.\" Lâm lễ phép đáp. Cụ Từ không nói gì, khẽ gật đầu rồi né người sang một bên để Lâm bước vào. Bên trong ngôi nhà là một không gian tối tăm, lạnh lẽo đến thấu xương. Giữa nhà là một bàn thờ lớn nghi ngút khói hương, nhưng trên bàn thờ không có bài vị tổ tiên mà chỉ có một bức tượng gỗ tạc hình một người phụ nữ mặc áo yếm đỏ, khuôn mặt được sơn vẽ cực kỳ sắc sảo nhưng nụ cười lại méo mó, kỳ dị. Đôi mắt của bức tượng được khảm bằng hai hạt cườm đen lánh, dường như đang chuyển động theo từng bước chân của Lâm. Khắp bốn bức tường nhà, hàng trăm con rối gỗ được treo lơ lửng bằng những sợi dây cước mảnh. Có con rối hình chú Tễu nhe răng cười toe toét, có con hình tiên nữ với tà áo lụa mục nát, có con lại hình những bộ xương, những con quỷ mặt xanh nanh đỏ. Dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn dầu trên bàn thờ, những bóng ma bằng gỗ ấy đổ dài trên tường trần, chao đảo theo làn gió luồn qua khe cửa, tạo nên một cảnh tượng vô cùng quỷ dị. Cảm giác như hàng trăm đôi mắt gỗ đang chằm chằm nhìn vào kẻ ngoại đạo vừa bước vào lãnh địa của chúng. \"Cậu nghỉ tạm ở gian buồng phía tây nhé,\" cụ Từ vừa nói vừa châm một ngọn đèn dầu nhỏ đưa cho Lâm. \"Đêm nay làng có lễ cúng thúc, tuyệt đối không được ra ngoài sau giờ Tý. Dù nghe thấy tiếng động gì ngoài sân đình cũng không được mở cửa nhìn ra.\" Lâm đón lấy ngọn đèn dầu, lòng đầy nghi vấn: \"Lễ cúng thúc là gì hả cụ? Có liên quan gì đến phường rối nước không ạ?\" Cụ Từ khựng lại, bàn tay gầy guộc nắm chặt cây gậy tre, bên mắt đục ngầu lóe lên một tia sợ hãi tột cùng: \"Hỏi ít thôi, biết nhiều chỉ rước họa vào thân. Cứ ngủ đi, ngày mai tôi sẽ cho cậu xem tài liệu về rối nước.\" Nói rồi, cụ quay lưng đi thẳng vào gian buồng trong, để lại Lâm đứng giữa phòng khách đầy những con rối vô hồn. Chương 3: Tiếng nước đêm khuya Gian buồng phía tây nhỏ hẹp và ẩm thấp. Lâm đặt chiếc ba lô xuống chiếc giường tre ọp ẹp, trải tấm chăn mỏng mang theo rồi nằm xuống. Anh không tài nào chợp mắt nổi. Cái lạnh ở đây không giống cái lạnh thông thường, nó như một thứ khí âm hàn len lỏi qua da thịt, thấm sâu vào tận xương tủy. Kim đồng hồ nhích dần đến mười hai giờ đêm. Không gian tĩnh lặng đến mức Lâm có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Tách... Tách... Tiếng nước chảy từ đâu đó vang lên. Lâm nhỏm dậy, lắng tai nghe. Âm thanh phát ra từ phía bức tường phía sau giường, nơi tiếp giáp với khoảng sân sau của ngôi nhà. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, mỗi lúc một nhanh hơn, rồi chuyển thành tiếng nước chảy róc rách như có ai đó đang dội nước ngay sát vách tường. Lâm lấy chiếc đèn pin, khẽ khàng bước ra khỏi giường. Anh tiến lại gần cửa sổ gỗ, hé nhìn qua khe hở nhỏ. Sân sau nhà cụ Từ là một khoảng đất trống, ở giữa có một cái giếng cổ được xây bằng đá hộc màu đen kịt. Xung quanh giếng cỏ dại mọc um tùm, một cây liễu rủ bóng xuống lòng giếng. Theo như lời cụ Từ nói lúc chiều, cái giếng này đã cạn nước từ hơn nửa thế kỷ trước. Thế nhưng, dưới ánh trăng nhạt nhòa của đêm rằm khuyết, Lâm kinh hoàng nhận ra nước trong giếng đang dâng đầy lên tận cổ giếng. Nước giếng không trong suốt mà đen ngòm, đặc quánh như mực, sủi bọt khí sùng sục. Từ trong lòng giếng, một bóng người từ từ nhô lên. Lâm nín thở, tim như ngừng đập. Đó là một cô gái trẻ có mái tóc đen dài rũ rượi, ướt sũng che kín khuôn mặt. Cô ta mặc một chiếc áo yếm đỏ rách nát, da thịt trắng bệch, nhớt nháp bùn đất. Bóng ma ấy bò trườn ra khỏi miệng giếng một cách chậm chạp, cơ thể uốn éo theo những tư thế không tưởng, xương khớp phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc. Cô ta tiến về phía cửa sổ phòng Lâm. Mỗi bước đi của cô ta đều để lại những vệt nước đen sì, bốc mùi hôi thối nồng nặc của xác động vật phân hủy. Lâm muốn lùi lại, muốn hét lên nhưng toàn thân anh như bị bóng đè, cứng đờ không thể cử động. Bóng ma dừng lại ngay trước cửa sổ. Một bàn tay gầy trơ xương với những móng tay dài, đen ngỏm gõ nhẹ lên mặt kính gỗ: \"Cộc... cộc... cộc...\". Rồi, một giọng nói thì thầm, ma quái vang lên ngay bên tai Lâm, dù cửa sổ vẫn đóng kín: \"Lâm... cứu em... lạnh quá... dưới này lạnh quá...\". Đúng lúc đó, từ hướng đình làng ở xa xa vang lên một tiếng trống sấm: \"Tùng! Tùng! Tùng!\". Kèm theo đó là tiếng gõ tre dồn dập và tiếng khóc than thảm thiết của nhiều người. Bóng ma giật nảy mình, quay đầu nhìn về hướng đình làng rồi nhanh chóng trườn trở lại, nhảy ùm xuống giếng cổ. Tiếng nước bắn tung tóe vang lên, rồi mọi thứ lại trở về với sự im lặng chết chóc. Nước trong giếng cũng nhanh chóng rút sạch, trơ lại đáy giếng sâu hoắm đầy rác rưởi và đá tảng. Lâm ngã khuỵu xuống sàn nhà, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh thở hổn hển, cố gắng định thần lại những gì mình vừa nhìn thấy. Đó không phải là ảo giác. Rõ ràng có một thế lực tâm linh vô cùng khủng khiếp đang tồn tại ở ngôi làng này. Chương 4: Lời nguyền của Ả Đào Hồng Sáng hôm sau, Lâm thức dậy với đôi mắt thâm quầng. Cụ Từ đã dọn sẵn một bát cháo hoa nguội ngắt trên bàn. Thấy Lâm bước ra, cụ nhìn anh bằng ánh mắt dò hỏi nhưng không nói gì. \"Cụ Từ, đêm qua cháu đã thấy...\" Lâm ngập ngừng. \"Tôi đã bảo cậu không được nhìn ra ngoài rồi mà,\" cụ Từ thở dài, đặt chén trà xuống bàn. \"Cậu đã thấy con ma giếng rồi phải không? Đó là cái giá phải trả của làng Cổ Nguyệt.\" Lâm ngồi xuống đối diện cụ, gặng hỏi: \"Đã xảy ra chuyện gì vậy cụ? Tại sao cái giếng cạn lại có nước? Và cô gái mặc yếm đỏ đó là ai?\" Cụ Từ im lặng một hồi lâu, dường như đang đấu tranh tâm lý dữ dội. Cuối cùng, cụ đứng dậy, đi đến ban thờ kéo một ngăn kéo bí mật, lấy ra một cuốn sổ chép tay bằng chữ Nôm đã ố vàng, rách nát đưa cho Lâm. \"Đây là gia phả và nhật ký của phường rối nước nhà tôi,\" cụ Từ nói, giọng run rẩy. \"Hơn một trăm năm trước, làng Cổ Nguyệt là một phường rối nước danh tiếng khắp vùng. Trong phường có một cô đào trẻ tên là Hồng, vừa hát hay đàn giỏi lại có tài điều khiển rối nước uyển chuyển như rồng bay phượng múa. Cô Hồng đem lòng yêu con trai quan tri huyện thời bấy giờ.\" \"Thế nhưng, tình yêu ấy bị gia đình quan huyện ngăn cấm. Trưởng làng Cổ Nguyệt khi đó vì muốn nịnh bợ quan huyện, đã vu khống cho cô Hồng là phù thủy, dùng tà thuật múa rối để quyến rũ người khác. Chúng bắt cô, xích chân cô vào một con rối gỗ nặng hàng chục cân được đẽo bằng gỗ cây dâu tằm - thứ gỗ khắc chế tâm linh. Sau đó, chúng ném cô xuống cái giếng cổ sau nhà tôi khi cô vẫn còn sống.\" Lâm rùng mình: \"Thật là dã man!\" \"Chưa dừng lại ở đó,\" cụ Từ tiếp tục, mắt rưng rưng lệ. \"Trước khi chết dưới lòng đất sâu, cô Hồng đã dùng máu của mình nhuộm đỏ con rối gỗ và lập một lời nguyền độc địa: Cứ mỗi mười hai năm, vào đêm trăng khuyết tháng mười một, làng Cổ Nguyệt phải dâng hiến một trinh nữ cho cô ta. Nếu không, cả làng sẽ bị nhấn chìm trong đại hồng thủy, không một ai sống sót. Từ đó đến nay, để giữ mạng sống và sự thịnh vượng giả tạo, các đời trưởng làng đã âm thầm thực hiện hủ tục hiến tế này. Người ta gọi đó là lễ 'cúng thúc' hay 'lễ cưới Thủy Thần'.\" \"Và đêm qua...\" Lâm chợt nhớ lại tiếng trống và tiếng khóc ở đình làng. \"Đúng vậy,\" cụ Từ gật đầu đau đớn. \"Đêm qua, đứa cháu gái duy nhất của tôi, con bé Lan... đã bị chúng chọn làm vật hiến tế tiếp theo. Lễ tế chính thức sẽ diễn ra vào đêm mai, khi trăng khuyết hoàn toàn.\" Chương 5: Cuộc giải cứu trong tuyệt vọng Lâm không thể khoanh tay đứng nhìn một mạng người vô tội bị tước đoạt bởi một hủ tục tàn ác và một vong hồn đầy oán hận. Anh quyết định phải cứu Lan. \"Cụ Từ, chúng ta phải báo cảnh sát! Chúng ta không thể để họ giết Lan được!\" Lâm kiên quyết. Cụ Từ cười khổ, lắc đầu: \"Vô ích thôi. Làng Cổ Nguyệt nằm biệt lập, chính quyền xã ở quá xa, vả lại cả làng này đều đồng lõa. Kẻ nào dám hé răng nửa lời hay ngăn cản lễ tế đều sẽ bị dìm chết ngoài sông. Cậu là người ngoài, tốt nhất nên tìm cách trốn đi ngay lập tức.\" \"Cháu không đi!\" Lâm dứt khoát. \"Nếu có một lời nguyền, thì chắc chắn phải có cách hóa giải. Trong cuốn sổ này có ghi chép gì về cách tiêu diệt con rối gỗ oán khí đó không cụ?\" Cụ Từ nhìn Lâm bằng ánh mắt kinh ngạc, rồi cụ khẽ lật những trang cuối cùng của cuốn sổ cổ: \"Có một cách. Con rối gỗ dâu tằm bị nhuộm máu chính là vật dẫn, là nơi trú ngụ oán hồn của cô Hồng. Nếu tìm được con rối đó và dùng lửa thiêng được đốt từ gỗ cây bồ đề và dầu rái để thiêu rụi nó, lời nguyền sẽ bị phá bỏ. Nhưng con rối đó hiện đang được xích cùng xác cốt của cô Hồng dưới đáy giếng cổ. Không ai dám xuống đó cả.\" Lâm nhìn ra cái giếng cổ ngoài sân sau. Ban ngày, cái giếng trông hoàn toàn bình thường, khô ráo và sâu hun hút. Anh biết đây là cơ hội duy nhất. \"Cháu sẽ xuống giếng!\" Lâm nói. Chiều hôm đó, Lâm chuẩn bị một sợi dây thừng chắc chắn, một bình xăng nhỏ (thay cho dầu rái), bật lửa và một chiếc búa sắt. Cụ Từ giúp anh canh chừng xung quanh. Lâm buộc dây thừng vào thân cây liễu cổ thụ, thả đầu kia xuống giếng rồi từ từ leo xuống. Không khí bên trong lòng giếng lạnh ngắt, càng xuống sâu càng tối tăm và ẩm ướt. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên khiến anh buồn nôn. Khi chân Lâm chạm đến đáy giếng, anh bật đèn pin lên. Dưới đáy giếng đầy rác rưởi, bùn đất đen ngòm và những mảnh xương động vật. Lâm dùng búa sắt đào bới lớp bùn đất dưới chân. Sau khoảng mười phút cật lực đào bới, mũi búa của anh va phải một vật cứng phát ra tiếng \"bộp\". Lâm dùng tay gạt lớp bùn ra. Hiện ra dưới ánh đèn pin là một bộ xương người đã mục nát, bị quấn chặt bởi những sợi xích sắt hoen gỉ. Ngay bên cạnh bộ xương là một con rối gỗ có kích thước bằng một đứa trẻ. Con rối được tạc hình một cô gái mặc áo yếm đỏ. Trải qua hơn một thế kỷ dưới bùn nước, lớp sơn trên con rối vẫn đỏ tươi như máu mới chảy, đôi mắt bằng hạt cườm đen lánh nhìn thẳng vào Lâm đầy giận dữ. Bỗng nhiên, từ những kẽ đá trên thành giếng, nước đen từ đâu bắt đầu phun ra xối xả. Nước dâng lên nhanh chóng, ngập đến đầu gối rồi đến ngực Lâm. \"Lâm! Lên mau! Có người đang đến!\" Tiếng cụ Từ hét vọng từ trên miệng giếng. Cùng lúc đó, một bàn tay xương xẩu từ bộ cốt dưới đáy giếng chợt vươn lên, nắm chặt lấy cổ chân Lâm kéo ghì xuống. Nước đen đã ngập đến cổ anh. Lâm vùng vẫy dữ dội, anh dùng búa sắt đập mạnh vào cánh tay xương xẩu kia. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên, bàn tay buông ra. Lâm nhanh chóng ôm lấy con rối gỗ, bám vào dây thừng và dùng hết sức bình sinh leo lên. Ngay khi anh vừa thoát ra khỏi miệng giếng, nước đen bên trong đã dâng đầy, sủi bọt cuồn cuộn như muốn nuốt chửng lấy anh. Chưa kịp hoàn hồn, Lâm và cụ Từ đã bị bao vây bởi một nhóm đàn ông lực lưỡng trong làng, dẫn đầu là ông Bá - Trưởng làng Cổ Nguyệt. Khuôn mặt ông Bá lạnh lùng, đôi mắt lóe lên sát khí. \"Cụ Từ, cụ dám dẫn người ngoài phá hoại lễ tế của làng sao?\" Ông Bá gầm lên. \"Bắt lấy chúng cho ta!\" Lâm định chạy trốn nhưng đã quá muộn. Một cú đánh mạnh bằng gậy tre từ phía sau gáy khiến anh tối sầm mặt mày và ngã gục xuống đất, con rối gỗ rơi khỏi tay anh. Chương 6: Đêm huyết tế Khi Lâm tỉnh lại, anh thấy mình bị trói chặt vào một chiếc cột gỗ lớn giữa sân đình làng Cổ Nguyệt. Đầu anh đau nhức như búa bổ, máu khô bết lại trên tóc. Trời đã tối đen như mực. Đêm nay là đêm trăng khuyết hoàn toàn, bầu trời không một ngôi sao, chỉ có một vệt trăng mờ nhạt như một vết chém rướm máu trên nền trời đen. Trước mặt Lâm, sân đình được thắp sáng bởi hàng trăm ngọn đuốc lập lòe. Giữa sân đình là một bể nước lớn dùng để múa rối nước - gọi là Thủy Đình. Nước trong bể đen ngòm, phản chiếu ánh đuốc bập bùng tạo nên những hình thù quái dị. Lan - cháu gái cụ Từ - đang bị xích trên một chiếc bàn gỗ đặt ngay sát mép nước. Cô bé mặc một chiếc áo yếm đỏ mới tinh, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, nước mắt tuôn rơi lã chã nhưng miệng đã bị bịt kín bằng vải đen. Cụ Từ nằm gục bên cạnh, người đầy vết thương do bị đánh đập dã man. Ông Bá bước lên bục cao, mặc bộ lễ phục màu đen tế thần, tay cầm một cuốn văn tế bằng giấy bản. Ông ta cất giọng đọc, âm thanh vang vọng, ma quái giữa đêm thanh vắng: \"Hỡi Thủy Thần tôn kính! Hôm nay, ngày lành tháng tốt, dân làng Cổ Nguyệt xin dâng hiến một trinh nữ thuần khiết, cùng tế phẩm hoàn hảo nhất để cầu xin thần linh tiếp tục ban cho mưa thuận gió hòa, làng xóm bình yên...\" \"Các người điên rồi!\" Lâm hét lên, cố gắng giãy giụa khỏi sợi dây thừng. \"Đó không phải là Thủy Thần! Đó là một oan hồn đầy oán hận! Các người đang tự tay giết chết con cháu mình để nuôi dưỡng một con quỷ!\" Ông Bá quay lại nhìn Lâm, nở một nụ cười lạnh lùng: \"Kẻ ngoại đạo thì biết cái gì? Không có sự bảo hộ của Thủy Thần, làng này đã chết đói từ lâu rồi. Sau khi tế con bé Lan, ngươi cũng sẽ được dâng cho thần làm bầu bạn.\" Nói rồi, ông Bá vẫy tay ra hiệu. Hai tên thanh niên lực lưỡng tiến đến, khiêng chiếc bàn gỗ có xích Lan ra sát mép Thủy Đình. Chúng bắt đầu quay ròng rọc, từ từ hạ chiếc bàn xuống làn nước đen ngòm. Nước ngập đến chân, rồi đến bụng Lan. Cô bé giãy giụa trong tuyệt vọng, đôi mắt nhìn Lâm đầy cầu cứu. Bỗng nhiên, mặt nước Thủy Đình bắt đầu sôi lên sùng sục. Từ dưới đáy nước, hàng trăm con rối gỗ từ đâu nổi lên, bao vây lấy chiếc bàn của Lan. Những con rối ấy tự động chuyển động, nhe răng cười, khua tay múa chân một cách quỷ dị. Rồi, một bóng người từ từ nhô lên từ giữa bể nước. Đó chính là oán hồn của Ả Đào Hồng. Khuôn mặt cô ta giờ đây không còn bị che phủ bởi mái tóc nữa. Đó là một khuôn mặt nửa người nửa gỗ, một bên là da thịt thối rữa lộ cả xương trắng, bên còn lại là lớp gỗ sơn đỏ nứt nẻ. Đôi mắt cô ta đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm vào Lan với sự thèm khát tột cùng. \"Thủy Thần xuất hiện rồi! Quỳ xuống! Tất cả quỳ xuống!\" Ông Bá hô lớn, gương mặt đầy vẻ sùng bái cuồng nhiệt. Toàn bộ dân làng có mặt ở sân đình đồng loạt quỳ rạp xuống đất, chắp tay vái lạy liên tục. Ả Đào Hồng vươn đôi bàn tay khẳng khiu, móng tay dài nhọn hoắt hướng về phía cổ Lan. Chương 7: Lửa thiêng diệt quỷ Trong giây phút sinh tử ấy, cụ Từ bằng chút sức lực cuối cùng đã bò đến bên Lâm. Cụ dùng một mảnh sành vỡ nhặt được trên đất, cố sống cố chết cắt đứt sợi dây thừng trói tay Lâm. \"Lâm... cứu con bé... đốt... đốt con rối...\" Cụ Từ thều thào rồi ngất đi. Ngay khi sợi dây thừng vừa đứt, Lâm lập tức vùng dậy. Anh nhìn thấy con rối gỗ dâu tằm đang được đặt trên bàn tế của ông Bá để làm vật chứng minh chứng cho buổi lễ. Lâm lao đến như một mũi tên. Anh chộp lấy con rối gỗ, đồng thời rút bình xăng nhỏ trong túi áo ra, tưới đẫm lên thân gỗ. \"Ngăn nó lại! Thằng ranh con kia!\" Ông Bá phát hiện ra, hét lên kinh hoàng. Mấy tên thanh niên định lao vào khống chế Lâm, nhưng anh đã nhanh tay rút chiếc bật lửa ra, quẹt mạnh. Một ngọn lửa vàng rực bùng lên, bao trùm lấy con rối gỗ dâu tằm. Một tiếng thét xé lòng, chói tai vang lên từ phía Thủy Đình. Oán hồn của Ả Đào Hồng lập tức buông Lan ra, cơ thể cô ta cũng bùng cháy dữ dội bằng một ngọn lửa màu xanh lục ma quái, dù cô ta đang đứng dưới nước. \"Không! Không thể thế được!\" Ả Đào Hồng gào thét, giọng nói pha trộn giữa tiếng người và tiếng gỗ nứt vỡ. Con rối gỗ trong tay Lâm quằn quại, co rúm lại như một sinh vật sống. Oán khí đen kịt bốc lên nghi ngút từ ngọn lửa. Lâm ném con rối đang cháy rực xuống bể nước Thủy Đình. Ngọn lửa xanh lục lan rộng ra khắp mặt nước, thiêu rụi toàn bộ hàng trăm con rối gỗ đang nổi lềnh bềnh. Tiếng gào khóc, tiếng cười rú của các vong hồn bị giam cầm bấy lâu nay vang lên khắp không gian, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn như dưới tầng địa ngục. Lâm nhân cơ hội chạy đến bên Thủy Đình, dùng hết sức kéo ròng rọc nâng chiếc bàn gỗ lên, cứu Lan ra khỏi mặt nước. Anh dùng búa sắt đập vỡ ổ khóa xích, đỡ cô bé dậy. \"Lan, đi mau!\" Lâm hét lớn. Lúc này, một cơn địa chấn dữ dội xảy ra. Ngôi đình làng cổ kính bắt đầu rung chuyển kịch liệt. Những cột gỗ lớn nứt toác, mái ngói đổ sụp xuống. Đáy bể nước Thủy Đình nứt ra một đường lớn, tạo thành một hố đen sâu hoắm hút toàn bộ nước và những con rối đang cháy xuống dưới. \"Lời nguyền... lời nguyền đã ứng nghiệm rồi! Thần linh nổi giận rồi!\" Ông Bá điên cuồng gào thét. Ông ta không chạy trốn mà lao vào đống đổ nát để nhặt lại những mảnh vỡ của con rối gỗ đã cháy đen, cuối cùng bị một chiếc xà nhà khổng lồ đổ sụp xuống đè bẹp. Dân làng hoảng loạn giẫm đạp lên nhau để chạy trốn. Đất đá sụt lở, nước sông Cổ Cò từ bốn phía bắt đầu dâng tràn vào, nhấn chìm ngôi làng trong một trận lũ quét kinh hoàng. Lâm cõng cụ Từ trên lưng, một tay dắt Lan chạy thục mạng ra phía bến đò đầu làng. Phía sau họ, ngôi làng cổ kính với những hủ tục rùng rợn đang dần bị nuốt chửng bởi dòng nước lũ đỏ ngầu oán hận. Chương 8: Ánh dương sau cơn giông bão Khi ba người chạy thoát ra đến bến đò, họ may mắn gặp lại lão Sáu chèo đò đang đứng chờ sẵn trên con đò nhỏ, dường như lão đã biết trước mọi chuyện. \"Lên mau! Mau lên!\" Lão Sáu hối thúc. Họ vừa kịp bước lên đò thì một tiếng nổ lớn vang lên. Cây đa cổ thụ ngàn năm tuổi ở đầu làng đổ rạp xuống sông, kéo theo toàn bộ dải đất nổi của làng Cổ Nguyệt chìm sâu vào lòng sông lạnh lẽo. Con đò nhỏ lướt đi trên dòng nước xiết, xa dần ngôi làng đang biến mất dưới làn sương mù và nước lũ. Lâm nhìn lại phía sau. Trên mặt nước mênh mông, anh thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng của một cô gái mặc áo yếm đỏ đang đứng trên mặt nước. Nhưng lần này, khuôn mặt cô ta không còn đáng sợ nữa mà trở lại vẻ thanh tú, xinh đẹp của Ả Đào Hồng ngày xưa. Cô ta khẽ cúi đầu chào Lâm, nở một nụ cười thanh thản rồi từ từ tan biến vào hư vô. Ánh bình minh của ngày mới bắt đầu ló rạng ở phía chân trời, xua tan đi làn sương mù dày đặc và bóng tối lạnh lẽo của đêm trường. Những tia nắng ấm áp đầu tiên chiếu rọi xuống dòng sông Cổ Cò giờ đây đã trở lại vẻ hiền hòa, trong xanh vốn có. Cụ Từ khẽ mở mắt, nhìn đứa cháu gái an toàn bên cạnh rồi nắm lấy tay Lâm, giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo: \"Cảm ơn cậu... Lời nguyền đã hết rồi. Làng Cổ Nguyệt đã mất, nhưng linh hồn của những người vô tội đã được giải thoát...\" Lâm ôm lấy Lan đang run rẩy, nhìn về phía ánh mặt trời rực rỡ phía trước. Anh biết rằng, bóng tối có thể tồn tại rất lâu và gieo rắc nỗi sợ hãi kinh hoàng, nhưng cuối cùng, ánh sáng của sự thật và lòng nhân ái sẽ luôn là thứ chiến thắng, xua tan đi mọi lời nguyền tăm tối nhất.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay