Lời Nguyền Của Dòng Sông Đỏ

Cây bútBách Lý Độc Hành
Chủ đề
Trinh thám / Huyền bí / Đất nước - Con người Việt Nam
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Chuyến Xe Muộn. Tiếng động cơ cũ kỹ của chiếc xe khách liên tỉnh kêu lên những tiếng sầm sập, rung lắc dữ dội mỗi khi đi qua những ổ gà trên con đường đê ngoằn ngoèo ven sông Hồng. Trời đã về chiều muộn, tiết trời cuối đông miền Bắc hanh hao và lạnh buốt. Sương mù từ ngoài sông bắt đầu tràn vào, bảng lảng như những dải lụa xám quấn lấy những rặng tre xơ xác ven đường. Duy tựa đầu vào cửa kính xe, hơi thở của anh làm mờ đi một khoảng kính nhỏ. Anh đưa tay lau nhẹ, nhìn ra khoảng không gian u tịch bên ngoài. Đã mười năm rồi anh chưa trở lại làng Vạn Kiếp. Làng Vạn Kiếp là một ngôi làng cổ nằm nép mình bên một khúc quanh của sông Hồng, nơi dòng nước đỏ nặng phù sa chảy xiết và tạo ra những dòng xoáy ngầm cực kỳ nguy hiểm. Người ta bảo đất này thiêng, nhưng cũng đầy rẫy những lời nguyền. Duy rời làng từ năm mười tám tuổi sau khi đỗ đại học cảnh sát ở Hà Nội. Giờ đây, anh đã là một điều tra viên dày dặn kinh nghiệm của phòng cảnh sát hình sự. Nhưng lần trở về này không phải vì công việc, mà là để chịu tang. Ông Cẩn, người bác ruột đã nuôi nấng anh từ thuở nhỏ sau khi cha mẹ anh qua đời trong một trận lũ quét, vừa đột ngột qua đời. Điện thoại trong túi Duy rung lên. Anh rút ra nhìn màn hình: là Lan, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ở quê. Duy áp điện thoại vào tai: 'Alo, Lan à? Tôi sắp đến đầu làng rồi.' Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lo lắng, xen lẫn tiếng gió rít: 'Duy ơi, anh sắp đến chưa? Tang lễ của bác Cẩn đang chuẩn bị di quan ra nghĩa trang bên sông, nhưng có chuyện lạ lắm. Người dân trong làng đang xôn xao... Họ bảo cái chết của bác không phải do tai nạn.' Duy nhíu mày: 'Ý em là sao? Thư báo tử ghi bác bị trượt chân ngã xuống giếng cổ cơ mà?' Lan ngập ngừng một lát rồi thì thầm: 'Không đơn giản thế đâu. Lúc vớt xác bác lên, người ta thấy... Thôi, anh về đến nơi rồi chúng ta nói chuyện. Em đang đợi anh ở quán nước đầu làng.' Chiếc xe khách dừng lại ở ngã ba đê, thả Duy xuống cùng chiếc ba lô sờn vai. Không khí lạnh buốt của vùng sông nước lập tức vây lấy anh. Mùi bùn đất nồng nồng trộn lẫn với mùi nhang trầm từ phía nghĩa trang xa xa bay lại tạo nên một cảm giác u uất, khó tả. Duy bước nhanh xuống dốc đê, hướng về phía quán nước của bà cụ bán nước chè xanh dưới gốc cây đa cổ thụ. Chương 2: Đám Tang Bên Bến Sông. Quán nước nhỏ hiu hắt dưới bóng cây đa cổ thụ nghìn năm tuổi. Lan đã ngồi đợi sẵn ở đó. Cô mặc chiếc áo khoác phao màu sẫm, khuôn mặt thanh tú phảng phất nỗi buồn và sự lo âu. Vừa thấy Duy, cô liền đứng bật dậy: 'Duy! Anh gầy đi nhiều quá.' Duy gật đầu mỉm cười gượng gạo: 'Chào em, Lan. Mọi chuyện ở nhà thế nào rồi?' Hai người ngồi xuống chiếc ghế tre dài. Bà cụ bán nước, người mà Duy vẫn gọi là cụ Tứ từ ngày còn bé, run rẩy bưng ra hai bát nước chè xanh bốc khói nghi ngút. Cụ nhìn Duy bằng đôi mắt đục mờ, khàn khàn nói: 'Thằng Duy đấy à? Về chịu tang ông Cẩn hả con? Khổ thân ông ấy, cả đời ăn ở hiền lành, vậy mà cuối cùng lại bị con ma sông nó bắt đi.' Duy hơi khựng lại: 'Thưa cụ, sao cụ lại nói là ma sông? Cháu nghe nói bác cháu ngã xuống giếng cổ trong khuôn viên đình làng cơ mà?' Cụ Tứ thở dài, lắc đầu quay đi, miệng lẩm bẩm những lời khấn vái lầm rầm. Lan ghé sát tai Duy, nói nhỏ: 'Duy này, em phải nói thật với anh. Xác của bác Cẩn được tìm thấy ở giếng cổ phía sau đình làng, nhưng điều kỳ lạ là giếng đó đã bị lấp bằng bê tông từ ba năm trước khi làng mình sửa lại đình. Làm sao một người có thể ngã xuống một cái giếng đã bị lấp?' Duy cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Là một cảnh sát hình sự, đầu óc anh lập tức nhảy số. Một cái chết không rõ nguyên nhân, hiện trường giả, và những lời đồn đại dị đoan để che giấu sự thật. 'Ai là người đầu tiên phát hiện ra thi thể?' Duy hỏi, giọng trầm xuống. 'Là ông Nghiêm, trưởng thôn,' Lan đáp. 'Ông ấy bảo sáng sớm ra đình thắp hương thì thấy nắp bê tông đậy giếng bị cạy lên, nhìn xuống thì thấy xác bác Cẩn nằm dưới đó. Nhưng điều đáng sợ hơn là... trên cổ bác Cẩn có những vết bầm tím rất rõ, giống như bị ai đó bóp cổ trước khi ném xuống giếng.' Duy siết chặt nắm tay. Anh biết mình không thể đứng ngoài cuộc được nữa. Cái chết của người bác kính yêu có quá nhiều uẩn khúc. Chương 3: Những Bóng Ma Trong Đình Cổ. Đám tang của ông Cẩn diễn ra trong bầu không khí ảm đạm và căng thẳng lạ thường. Người dân làng Vạn Kiếp đi đưa tang với những khuôn mặt lo âu, họ thì thầm bàn tán về 'Lời nguyền của dòng sông'. Họ tin rằng dòng sông Hồng đang đòi mạng vì dân làng đã mạo phạm đến thần linh. Duy đi bên cạnh linh cữu, mắt không ngừng quan sát những người xung quanh. Anh chú ý đến ông Nghiêm, vị trưởng thôn ngoài năm mươi tuổi, người có khuôn mặt chữ điền nhưng đôi mắt lúc nào cũng láo liên, không dám nhìn thẳng vào quan tài của ông Cẩn. Sau khi việc chôn cất hoàn tất, Duy quyết định không về nhà ngay mà đi bộ ra khu đình cổ của làng. Ngôi đình Vạn Kiếp được xây dựng từ thời nhà Lê, mái ngói rêu phong, các cột gỗ lim đen bóng theo thời gian. Phía sau đình là nơi đặt chiếc giếng cổ. Đúng như Lan nói, nắp giếng bằng bê tông dày cộp đã bị vỡ một góc, xung quanh mặt đất vẫn còn dấu vết của những vết chân lộn xộn đã bị mưa nhỏ làm nhòe đi. Duy bước đến gần miệng giếng, cúi xuống nhìn. Lòng giếng sâu hun hút, tối tăm và sực mùi ẩm mốc của bùn đất và nước đọng. Anh rút chiếc đèn pin nhỏ mang theo người, rọi xuống dưới. Thành giếng được xếp bằng những viên gạch vồ cổ kính, trơn trượt bởi rêu xanh. Ở độ sâu khoảng bốn mét, quả thực có một lớp nước bùn đen ngòm. Duy quan sát kỹ xung quanh miệng giếng. Anh phát hiện ra một chi tiết cực kỳ nhỏ: trên một khóm cỏ dại mọc sát mép giếng có vướng một chiếc cúc áo bằng nhựa màu đen, loại cúc thường dùng cho áo khoác dạ nam. Bác Cẩn cả đời chỉ mặc áo bà ba hoặc áo sơ mi giản dị, không bao giờ có loại cúc áo xa xỉ này. Duy lấy một chiếc túi nilon nhỏ từ trong túi ra, cẩn thận nhặt chiếc cúc áo bỏ vào. 'Cậu Duy đấy à? Sao lại ra đây giờ này?' Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo vang lên từ phía sau khiến Duy giật mình. Anh quay lại, thấy bà Mơ, bà đồng nổi tiếng của làng, đang đứng dưới bóng cây bàng rụng gần hết lá. Bà Mơ mặc bộ quần áo nâu sòng, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây khô, đôi mắt sắc lẹm nhìn Duy chằm chằm. 'Cháu chào bà,' Duy lễ phép chào. Bà Mơ bước lại gần, nhìn xuống giếng cổ rồi thở dài: 'Sông Hồng đang nổi giận đấy con ạ. Thần sông đòi lại những gì đã mất. Bác của con là người giữ đền, biết quá nhiều thứ không nên biết, nên thần đã mang ông ấy đi rồi. Con là người trần mắt thịt, đừng cố tìm hiểu sâu hơn, kẻo rước họa vào thân.' Duy nhìn thẳng vào mắt bà Mơ: 'Bà Mơ, cháu tôn trọng tín ngưỡng của dân làng. Nhưng cháu là cảnh sát, cháu chỉ tin vào chứng cứ. Bác cháu chết không minh bạch, cháu sẽ tìm ra kẻ thủ ác, dù đó là người hay là ma.' Bà Mơ cười lạnh một tiếng, tiếng cười nghe như tiếng lá khô xào xạc: 'Người hay ma? Đôi khi lòng tham của con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, cậu cảnh sát ạ. Hãy cẩn thận với tiếng chuông vàng dưới đáy sông.' Nói rồi, bà quay lưng đi thẳng vào trong sương mù, để lại Duy với một câu hỏi lớn: 'Tiếng chuông vàng dưới đáy sông' nghĩa là gì? Chương 4: Sự Thật Dưới Lớp Bùn Sâu. Tối hôm đó, Duy hẹn Lan gặp nhau tại ngôi nhà cũ của ông Cẩn. Ngôi nhà cấp bốn đơn sơ, đồ đạc giản dị nhưng được xếp ngăn nắp. Duy thắp một nén nhang lên bàn thờ bác, lòng trào dâng một nỗi xót xa vô hạn. Lan mang đến cho anh một ấm trà nóng và một xấp tài liệu cũ. 'Đây là những gì em tìm được trong phòng làm việc của bố em,' Lan nói. Bố của Lan trước đây là thủ thư của xã, mới mất năm ngoái. 'Làng Vạn Kiếp cổ xưa có một truyền thuyết về một chiếc chuông vàng khổng lồ được đúc từ thời nhà Lý. Chiếc chuông này được cho là báu vật trấn yểm long mạch của cả vùng ven sông Hồng. Trong thời kỳ chiến tranh, để tránh bị giặc cướp phá, các cụ tổ trong làng đã đem giấu chiếc chuông xuống một hang ngầm dưới lòng sông, ngay sát khu vực đình làng. Lối vào hang ngầm đó được giữ bí mật qua nhiều thế hệ, và người giữ chìa khóa chính là gia đình anh – những người trông coi đình cổ.' Duy giật mình, xâu chuỗi lại các sự kiện. 'Vậy là bác Cẩn giữ bản đồ hoặc chìa khóa dẫn đến nơi giấu chiếc chuông?' Lan gật đầu: 'Đúng vậy. Nhưng có một chuyện nữa. Gần đây, một tập đoàn bất động sản lớn đang muốn mua lại toàn bộ khu đất ven sông của làng mình để xây dựng khu nghỉ dưỡng sinh thái. Ông Nghiêm trưởng thôn là người tích cực nhất trong việc vận động dân làng bán đất. Nhưng bác Cẩn là người phản đối kịch liệt nhất, vì khu đất đó bao gồm cả ngôi đình cổ và khu vực giếng cổ này.' Duy mở xấp tài liệu cũ ra xem. Đó là những trang giấy ố vàng ghi chép về kiến trúc của đình Vạn Kiếp. Anh dừng lại ở một trang vẽ sơ đồ nền đình. Có một đường nét đứt mờ nhạt nối từ bệ thờ thần sông trong đình dẫn thẳng ra phía sau giếng cổ, và một đường khác đâm thẳng ra ngoài mép sông Hồng. 'Một đường hầm ngầm!' Duy thốt lên. 'Đúng thế,' Lan hồi hộp nói. 'Đường hầm này dùng để thoát hiểm thời chiến, đồng thời cũng là lối dẫn xuống hang ngầm dưới lòng sông. Nếu ông Nghiêm và đồng bọn muốn tìm chiếc chuông vàng, hoặc muốn giải phóng mặt bằng cho dự án kia, họ bắt buộc phải loại bỏ bác Cẩn.' Duy đứng dậy, khoác chiếc áo khoác vào: 'Chúng ta phải đi kiểm tra ngôi đình ngay bây giờ.' Lan lo lắng: 'Bây giờ là nửa đêm rồi, trời lại đang mưa to, nguy hiểm lắm Duy ạ.' Duy nhìn ra ngoài trời, những hạt mưa nặng hạt đang quất liên tiếp vào cửa sổ, tiếng sóng sông Hồng gầm rú từ xa vọng lại. 'Càng mưa to càng tốt, sẽ không có ai chú ý đến chúng ta,' Duy kiên quyết. Chương 5: Đêm Giông Bão. Hai bóng người che chung một chiếc ô, lầm lũi bước đi trong đêm tối tăm của làng quê. Tiếng gió rít qua những rặng tre nghe như tiếng than khóc ai oán. Đình làng Vạn Kiếp hiện ra trong màn mưa như một con quái vật khổng lồ đang phủ phục. Duy dùng một thanh sắt nhỏ khéo léo bẻ khóa cửa hông của đình. Hai người lách mình vào trong, mùi gỗ ẩm và mùi nhang tàn xộc vào mũi. Duy bật chiếc đèn pin siêu sáng, rọi thẳng vào khu vực bệ thờ thần sông. Bệ thờ được làm bằng đá nguyên khối, chạm khắc hình rồng uốn lượn rất tinh xảo. Duy đi vòng ra phía sau bệ thờ, gõ nhẹ vào các phiến đá lát nền. 'Cộc, cộc, bộp...' Một âm thanh rỗng vang lên ở phiến đá ngay sát chân bệ thờ. Duy mừng rỡ cúi xuống, dùng con dao găm mang theo cạy mạnh mép phiến đá. Với sức trẻ của một cảnh sát, anh dần dần nhấc được phiến đá nặng nề lên. Dưới đó hiện ra một bậc thang bằng đá dẫn xuống một khoảng tối om om, sâu hun hút. 'Lan, em ở trên này canh chừng, có động tĩnh gì thì nháy đèn pin báo hiệu cho anh ngay,' Duy dặn dò. Lan nắm chặt tay Duy, mắt đầy lo sợ lo lắng: 'Anh phải cẩn thận đấy.' Duy gật đầu, một tay cầm đèn pin, một tay cầm dao găm, từ từ bước xuống bậc thang đá ẩm ướt. Không khí dưới hầm ngầm cực kỳ ngột ngạt, nồng nặc mùi bùn đất sông Hồng và mùi dầu máy. Duy đi được khoảng năm mươi mét thì đường hầm rẽ sang một nhánh khác rộng hơn. Trên nền đất ẩm, anh nhìn thấy rất nhiều dấu chân mới, và cả những vệt kéo lê của những thùng gỗ nặng. | Đi thêm một đoạn nữa, không gian bỗng mở rộng ra. Duy sửng sốt khi thấy mình đang đứng trong một hang đá tự nhiên khổng lồ. Tiếng nước chảy xiết gầm rú ngay bên tai anh – hầm ngầm này nằm ngay dưới lòng sông Hồng! Ở góc hang, dưới ánh đèn pin của Duy, hiện ra những chiếc thùng gỗ hiện đại đã bị cạy nắp. Bên trong là những cổ vật bằng gốm sứ, đồng đen... và đặc biệt là một chiếc chuông đồng lớn màu vàng xám cổ kính, trên thân khắc đầy chữ Hán cổ. Đây chính là chiếc chuông trấn yểm trong truyền thuyết! 'Mày tìm kiếm giỏi đấy, cháu trai của lão Cẩn!' Một giọng nói vang lên từ phía sau bụi đá. Duy nhanh chóng quay lại, rọi đèn pin về phía phát ra giọng nói. Ông Nghiêm trưởng thôn bước ra từ bóng tối, trên tay cầm một khẩu súng săn tự chế hướng thẳng vào ngực Duy. Đi cùng ông ta là hai gã thanh niên vạm vỡ trong làng, những kẻ chuyên bảo kê và khai thác cát lậu trên sông. Chương 6: Cuộc Săn Đuổi Trong Đêm Lũ. | 'Ông Nghiêm, chính ông đã giết bác tôi,' Duy bình tĩnh nói, mắt không ngừng quan sát xung quanh để tìm đường thoát. Ông Nghiêm cười lớn, nụ cười méo mó dưới ánh đèn pin lập lòe: 'Lão già bướng bỉnh đó! Tao đã trả giá rất cao cho bản đồ lối vào hang này để bán cho bọn buôn lậu đồ cổ nước ngoài, nhưng lão nhất quyết không chịu. Lão bảo đây là long mạch của làng, là báu vật của tổ tiên không thể bán. Thằng già đó còn định lên tỉnh báo cáo chính quyền về việc tao khai thác cát lậu làm sạt lở bờ sông gần đình cổ. Tao không còn cách nào khác là phải cho lão ngậm miệng mãi mãi.' 'Vậy là ông đã bóp cổ bác tôi rồi ném xác xuống giếng cổ hòng tạo hiện trường giả?' Duy tức giận hỏi, hai mắt đỏ ngầu. 'Đúng thế! Nhưng tao không ngờ thằng cháu cảnh sát của lão lại về nhanh thế, lại còn thông minh đột xuất nữa. Chiếc cúc áo dạ tao làm mất ở miệng giếng chắc đang nằm trong túi mày đúng không? Tiếc là mày sẽ không có cơ hội mang nó ra ánh sáng đâu,' ông Nghiêm lạnh lùng lên đạn khẩu súng săn. Đúng lúc đó, từ phía trên hầm ngầm vang lên tiếng la hét của Lan: 'Duy ơi! Chạy đi! Có người...' Tiếng hét bị cắt ngang bởi một tiếng động lớn. Duy biết Lan đã bị đồng bọn của Nghiêm khống chế. Trong khoảnh khắc sinh tử, Duy tắt phụt đèn pin, ném mạnh chiếc đèn về phía bên phải để đánh lạc hướng, đồng thời bản thân anh lao mình sang phía bên trái, ẩn nấp sau một tảng đá lớn. 'Đoàng!' Tiếng súng săn vang lên chát chúa trong hang hẹp, đạn găm vào vách đá tóe lửa. 'Bắt lấy nó! Không được để nó thoát!' Ông Nghiêm hét lên điên cuồng. Hai gã tay sai lập tức bật đèn pin lao lên truy đuổi Duy. Trong bóng tối của hang ngầm ngập tràn tiếng nước chảy, một cuộc săn đuổi nghẹt thở bắt đầu. Duy vận dụng tất cả những kỹ năng chiến đấu cận chiến được đào tạo trong trường cảnh sát. Khi một tên tay sai vừa đi qua tảng đá nơi anh ẩn nấp, Duy lao ra như một con báo, gạt phăng cánh tay cầm đèn pin của hắn, bẻ quặt khớp vai rồi bồi thêm một cú đá móc hàm khiến hắn ngã gục ngay lập tức. Tên thứ hai lao đến với một con dao bầu sắc lẹm, Duy lách người né tránh đường dao chí mạng, dùng tay không khóa chặt cổ tay hắn, xoay người quật ngã hắn xuống đất bùn trơn trượt. Nhưng ông Nghiêm đã kịp chạy đến, họng súng đen ngòm lại một lần nữa hướng về phía Duy: 'Chết đi con chó săn!' Đúng lúc ông ta định bóp cò, một tiếng ầm ầm kinh hoàng vang lên từ phía vách hang giáp với lòng sông. Do việc khai thác cát lậu quá mức trong thời gian dài cộng với cơn bão lớn làm nước sông Hồng dâng cao kỷ lục, áp lực nước khổng lồ đã làm sập một mảng vách đá ngầm. Nước sông đỏ ngầu, hung hãn như một con rồng đất tràn vào hang với tốc độ chóng mặt. Chương 7: Sự Thật Sáng Tỏ. 'Lũ lụt! Sập hang rồi!' Ông Nghiêm hét lên kinh hoàng, quên mất việc bắn Duy, vội vàng quay đầu bỏ chạy hướng về phía lối ra đình làng. Nhưng dòng nước lũ hung hãn không cho ai cơ hội. Chỉ trong vài giây, nước đã dâng lên đến ngang ngực Duy. Duy nhìn thấy chiếc chuông vàng cổ kính đang bị dòng nước cuốn trôi, bên cạnh đó là ông Nghiêm đang vùng vẫy tuyệt vọng trong dòng nước xoáy dữ dội. Lòng tham đã khiến ông ta cố bám lấy chiếc chuông vàng nặng nề, và chính sức nặng của nó đang kéo ông ta chìm sâu xuống đáy bùn nước đỏ. 'Cứu tôi với! Duy ơi, cứu tôi!' Tiếng kêu cứu của ông Nghiêm nghẹn lại trong dòng nước đục ngầu. Duy vốn là một cảnh sát, nghĩa vụ của anh là bảo vệ sự sống, dù đó là kẻ thù. Anh hít một hơi thật sâu, lao mình vào dòng nước lũ cuồn cuộn, bơi về phía ông Nghiêm. Anh túm lấy cổ áo ông ta, cố sức kéo ra khỏi vùng xoáy nước của chiếc chuông vàng. Sau một nỗ lực phi thường, Duy đã kéo được ông Nghiêm đang nửa tỉnh nửa mê lên đến lối cầu thang đá dẫn lên đình làng, nơi nước chưa ngập tới. Ở phía trên đình, Lan đang bị một tên đồng bọn khác giữ chặt. Thấy Duy lôi được ông Nghiêm lên, tên đồng bọn hoảng sợ buông Lan ra định bỏ chạy, nhưng đã bị Duy nhanh chóng khống chế, khóa tay ra sau bằng chiếc còng số tám mang theo người. Cơn bão ngoài trời bắt đầu ngớt, tiếng sấm sét lùi dần vào khoảng không gian xa xăm. Chương 8: Bình Minh Trên Sông Đỏ. Sáng hôm sau, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới xuyên qua làn sương mù dày đặc trên sông Hồng, ba chiếc xe cảnh sát của công an tỉnh đã đỗ kín sân đình làng Vạn Kiếp. Ông Nghiêm và đồng bọn bị áp giải lên xe trong sự ngỡ ngàng và phẫn nộ của toàn thể dân làng. Những cổ vật bị đánh cắp đã được thu hồi an toàn dưới sự giám sát của các chuyên gia khảo cổ học. Duy đứng bên bờ sông Hồng, nhìn dòng nước đỏ nặng phù sa đang lững lờ trôi, bình yên và hiền hòa như chưa từng có cuộc giông bão đêm qua. Lan bước đến đứng cạnh anh, trao cho anh một tách trà nóng: 'Mọi chuyện kết thúc rồi hả Duy?' Duy nhấp một ngụm trà, mỉm cười: 'Ừ, kết thúc rồi. Lời nguyền của dòng sông thực chất chỉ là cái cớ để che giấu lòng tham của con người. Sông Hồng luôn bao dung và nuôi sống người dân làng mình suốt hàng ngàn năm qua, chỉ có lòng người là dễ bị vẩn đục bởi danh lợi thôi.' Anh nhìn về phía ngôi mộ mới của ông Cẩn trên sườn đê đầy hoa dại nở muộn. Anh biết từ nay bác mình đã có thể thanh thản yên nghỉ dưới lòng đất mẹ, bên cạnh dòng sông đỏ mà ông cả đời canh giữ. Một làn gió xuân ấm áp lướt qua rặng tre xanh, mang theo tiếng chuông chùa xa xăm thanh tịnh, như lời chào tạm biệt và lời chúc bình an cho ngôi làng cổ kính đang hồi sinh sau cơn bão giông.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay