Linh Nam Dị Chí: Long Mạch Thần Ca

Cây bútMặc Vô Tà
Chủ đề
Huyền huyễn
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Sương Đêm Trên Đỉnh Thạch Bàn Gió đêm luồn qua những khe đá hẹp trên đỉnh Thạch Bàn, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi tanh tao đặc trưng của Hắc Sương. Trần An đứng đó, tà áo chàm rách nát bay phần phật trong gió. Tay phải gã cầm một cây bút lông làm từ bờm của Cửu Huyền Linh thú, đầu bút thấm đẫm thứ chu sa đỏ rực pha lẫn máu loãng. Trước mặt gã, bức tường đá cổ kính của thôn Vạn An đang xuất hiện những vết nứt chằng chịt, từ trong đó rỉ ra thứ khói đen kịt, lạnh lẽo. \"Linh khí suy kiệt, tà ma ngoại đạo lại lăm le xâm nhập,\" An thầm thì, giọng gã khản đặc sau ba ngày đêm không chợp mắt. Gã hít một hơi sâu, vận chuyển tia chân khí yếu ớt còn sót lại trong đan điền, dồn hết vào ngòi bút. Nhát bút đầu tiên hạ xuống, đá tảng rền rĩ. Gã vẽ một đường cong uốn lượn như rồng bay phượng múa, đó là "Trấn Sơn Phù" - bùa chú gia truyền của dòng họ Trần. Từng nét vẽ sáng rực lên ánh kim quang, đối kháng kịch liệt với làn khói đen đang phun ra. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán An, hòa cùng máu từ khóe mắt rỉ ra do quá tải thần thức. Ở vùng đất Lĩnh Nam này, từ mười năm trước khi đại địa long mạch bị phong ấn, linh khí ngày một cạn kiệt, nhường chỗ cho Hắc Sương từ vực thẳm tràn lên. Những phù họa sư như An giờ chỉ còn là những kẻ kéo dài hơi tàn cho các ngôi làng hẻo lánh. \"Rắc!\" Một tiếng động rợn người vang lên. Cây bút linh thú trong tay An gãy làm đôi. Luồng phản phệ cực mạnh hất văng gã ra xa, đập mạnh lưng vào gốc đa cổ thụ bên đường. An phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt mờ đi. Trước mặt gã, bức tường đá sụp đổ hoàn toàn. Từ trong màn sương đen kịt, những đôi mắt đỏ ngầu như lửa địa ngục hiện ra. Đó là Hắc Trảo Lang - loài sói bị tà khí biến dị, móng vuốt của chúng có thể xé toạc hộ thể chân khí của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ. \"Chẳng lẽ... thôn Vạn An hôm nay phải diệt vong sao?\" An cười khổ, tay mò mẫm tìm kiếm những lá bùa giấy cuối cùng trong túi càn khôn rách nát. Đột nhiên, một luồng kiếm quang màu xanh lam xé rách màn đêm. Kiếm khí sắc bén như nước chảy, mang theo hơi thở của đại dương bao la, quét ngang qua đàn sói. Tiếng gào rú thảm thiết vang lên, ba con Hắc Trảo Lang đi đầu bị chém làm đôi, máu đen phun tung tóe nhưng nhanh chóng bị bốc hơi bởi hàn khí trên lưỡi kiếm. Một bóng người thanh mảnh đáp xuống trước mặt An. Đó là một thiếu nữ mặc chiến giáp nhẹ màu thanh lam, tay cầm trường kiếm thon dài, mái tóc buộc cao bay lượn trong gió. Nàng không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói: \"Yếu ớt như vậy mà cũng đòi làm hộ vệ thôn sao? Tránh ra sau đi!\" An ngẩn người. Nàng là ai? Kiếm pháp này... rõ ràng là của Hải Vân Kiếm Tông - một trong ba đại tông môn lớn nhất phương Nam, nằm cách nơi này hàng vạn dặm. Chương 2: Kiếm Khúc Hải Vân Và Bí Mật Long Mạch Thiếu nữ ấy tên là Nguyễn Thanh. Nàng là đệ tử nội môn của Hải Vân Kiếm Tông, phụ trách tuần tra biên cảnh nhưng vô tình bị cuốn vào trận bão sương mù này. Kiếm chiêu của nàng cực kỳ nhanh nhẹn và dứt khoát. Mỗi lần vung kiếm, một đóa hoa sen bằng băng lại nở rộ, đông cứng tà khí xung quanh. Tuy nhiên, Hắc Sương như vô tận, đàn sói cứ chết đi lại có đàn khác xông lên từ lòng đất. An nhận ra có điều không ổn. Gã gượng dậy, quan sát kỹ mặt đất dưới chân những con sói. Chúng không phải tự nhiên sinh ra, mà là do một trận pháp triệu hồi cổ xưa được khắc dưới lòng đất. \"Nguyễn cô nương! Đừng đánh trực diện nữa!\" An hét lớn, giọng khàn khàn. \"Chúng được hồi sinh từ một 'Mịch Tà Trận' ở hướng Tây Bắc, cách đây ba trăm bước. Cô phải phá hủy nhãn trận mới ngăn được chúng!\" Nguyễn Thanh hơi nhíu mày, nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nàng chọn tin tưởng gã. Nàng khẽ gật đầu, thân hình hóa thành một vệt sáng màu lam, lướt qua bầy sói hướng về phía Tây Bắc. Kiếm quang bùng nổ, một tiếng nổ lớn vang lên kèm theo ánh sáng đen vỡ vụn. Đàn sói đang hung tợn bỗng nhiên khựng lại, rồi tan rã thành những làn khói đen vô hại. Màn sương dần tản ra, để lộ bầu trời đầy sao lạnh lẽo. Nguyễn Thanh thu kiếm vào vỏ, bước lại gần An, ánh mắt đầy vẻ dò xét: \"Ngươi là phù họa sư? Thời buổi này, người biết nhận diện 'Mịch Tà Trận' không nhiều, huống chi là ở một nơi hẻo lánh thế này.\" An lau vết máu trên khóe miệng, gượng cười: \"Gia học uyên thâm mà thôi. Tại hạ Trần An, đa tạ cứu mạng của cô nương.\" \"Ngươi họ Trần? Quán họ Trần ở vùng Cửu Long sao?\" Ánh mắt Nguyễn Thanh bỗng trở nên sắc lẹm. Nàng tiến lại gần, túm lấy cổ áo An. \"Gia tộc từng canh giữ Long Mạch của đất Lĩnh Nam, mười năm trước bị buộc tội phản nghịch vì làm mất 'Thần Ngọc Giao Chỉ'?\" An im lặng, ánh mắt gã tối sầm lại. Đó là nỗi nhục nhã và bi kịch lớn nhất của đời gã. Mười năm trước, cha gã - tộc trưởng họ Trần, bị người ta vu oan là cấu kết với tà ma, trộm đi Thần Ngọc Giao Chỉ khiến long mạch sụp đổ, Hắc Sương tràn lan. Cả gia tộc bị tàn sát, chỉ còn gã sống sót nhờ ẩn tính mai danh ở ngôi làng hẻo lánh này. \"Ta không trộm, cha ta lại càng không,\" An gằn từng chữ, đối diện trực tiếp với ánh mắt của nàng. \"Kẻ trộm thực sự là kẻ đứng đầu Vô Hồn Các. Chúng muốn dùng Thần Ngọc để mở ra cánh cổng vực thẳm, nuốt chửng toàn bộ Linh Nam.\" Nguyễn Thanh nhìn sâu vào mắt gã, từ từ buông tay ra. Nàng thở dài: \"Ta biết. Sư phụ ta trước khi chết cũng nghi ngờ điều đó. Hiện tại, Vô Hồn Các đang tập hợp lực lượng tại Đỉnh Thiên Vân để thực hiện nghi lễ tế tế thần vào đêm trăng tròn tới. Nếu chúng thành công, không chỉ Linh Nam mà cả thế giới này sẽ chìm trong bóng tối. Ta đang trên đường đến đó.\" \"Một mình cô? Khác nào nộp mạng,\" An lắc đầu. \"Ta có bản đồ của Mê Sương Lâm, nhưng ta không biết cách phá các trận pháp phong ấn dọc đường,\" Thanh nhìn An, ánh mắt lộ vẻ kiên định. \"Ngươi có muốn đi cùng ta không? Để rửa sạch nỗi oan cho gia tộc ngươi, và để cứu lấy những người còn sống.\" An nhìn lại ngôi làng đổ nát phía sau, rồi nhìn cây bút gãy trong tay. Gã biết, nếu trốn tránh ở đây, cái chết cũng chỉ là vấn đề thời gian. Gã cần phải đối mặt với định mệnh của mình. \"Được. Ta đi với cô.\" Chương 3: Hành Trình Qua Mê Sương Lâm Mê Sương Lâm là một khu rừng cổ đại nằm ở ranh giới giữa cõi người và cõi thần. Nơi đây quanh năm sương mù bao phủ, không gian bị bóp méo bởi những tàn dư của trận chiến thần thoại ngàn năm trước. Cây cối ở đây khổng lồ, thân cây màu xám xịt như da người chết, cành lá đan xen vào nhau che khuất cả ánh mặt trời. Trần An và Nguyễn Thanh tiến sâu vào rừng. Đi cùng họ giờ đây còn có Tuyết Liên, một hoa tinh (tinh linh hoa) mà họ cứu được từ tay một con quái vật đầm lầy. Tuyết Liên có hình dáng một cô bé nhỏ bằng lòng bàn tay, cánh trong suốt như pha lê, tỏa ra ánh sáng xanh dịu nhẹ giúp xua tan phần nào chướng khí. \"Nơi này có mùi của máu và sự thối rữa,\" Tuyết Liên run rẩy nép sau vai An. \"Có thứ gì đó rất lớn đang ngủ say dưới lòng đất.\" \"Đó là một nhánh của Long Mạch bị ô nhiễm,\" An giải thích, tay gã cầm một tấm la bàn phong thủy bằng đồng cổ. Kim la bàn xoay tít không ngừng, chứng tỏ từ trường nơi này cực kỳ hỗn loạn. \"Nếu đi sai một bước, chúng ta sẽ rơi vào 'Vô Hạn Luân Hồi Trận', vĩnh viễn không thể thoát ra.\" \"Bên trái hay bên phải?\" Nguyễn Thanh hỏi, tay luôn đặt sẵn trên chuôi kiếm. \"Đứng yên,\" An đột nhiên giơ tay ra hiệu dừng lại. Gã cúi xuống, nhặt một chiếc lá khô. Chiếc lá không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, rồi từ từ bị hút về phía trước, biến mất vào hư không. \"Không gian phía trước đã bị bẻ cong. Chúng ta phải đi lùi chín bước, sau đó rẽ phải.\" Họ làm theo lời An. Quả nhiên, sau khi đi lùi và rẽ phải, cảnh tượng trước mắt bỗng thay đổi. Màn sương dày đặc biến mất, thay vào đó là một thung lũng đầy những bộ xương khổng lồ của các loài linh thú cổ đại. Giữa thung lũng là một cây cổ thụ khô héo, trên thân cây khắc đầy những ký tự màu đỏ máu. \"Là phong ấn của Vô Hồn Các,\" Thanh nói, ánh mắt lạnh đi. \"Chúng đang hút cạn sinh mệnh lực của khu rừng này.\" Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ trong thân cây cổ thụ, một bóng người khổng lồ bước ra. Đó là một hộ vệ bằng đá bị tà hóa, cao tới ba trượng, trên người quấn đầy những xích sắt đen kịt. Đôi mắt nó rực lửa đỏ, tay cầm một cây búa tạ khổng lồ rỉ sét. \"Kẻ xâm nhập... chết!\" Giọng nói của hộ vệ đá vang lên như sấm nổ, chấn động màng nhĩ. Nguyễn Thanh không hề sợ hãi, nàng lướt đi như một cánh chim hải âu, kiếm quang hóa thành một dải lụa xanh lam quấn quanh người hộ vệ đá. Những tiếng \"keng keng\" giòn giã vang lên khi kiếm va chạm với da đá cứng rắn. Tuy nhiên, đòn tấn công của nàng chỉ để lại những vệt xước nhỏ. \"Nó được bảo vệ bởi 'Địa Linh Trận'!\" An hét lớn. Gã nhanh chóng lấy ra một xấp bùa giấy màu vàng, cắn đầu ngón tay vẽ vội vã. \"Thanh! Hãy dụ nó đến vị trí có ba viên đá nhọn kia! Ta sẽ cắt đứt liên kết của nó với mặt đất!\" Thanh hiểu ý, nàng liên tục di chuyển, dùng kiếm khí kích thích hộ vệ đá. Con quái vật gầm rú, đuổi theo nàng một cách điên cuồng. Mỗi bước chân của nó làm mặt đất nứt nẻ. Khi nó vừa bước vào giữa ba viên đá nhọn, An ném mạnh xấp bùa ra. \"Thiên địa vô cực, càn khôn mượn pháp! Địa mạch - Đứt!\" Những lá bùa cắm chặt vào ba viên đá, tạo thành một tam giác ánh sáng màu vàng rực rỡ. Luồng ánh sáng này cắt đứt dòng năng lượng màu đen đang truyền từ lòng đất lên chân của hộ vệ đá. Con quái vật khựng lại, cơ thể đá của nó bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn. \"Cơ hội đến rồi!\" An hét lên. Nguyễn Thanh tích tụ toàn bộ chân khí vào mũi kiếm. Thân hình nàng bay vút lên cao, kiếm chiêu \"Hải Vân Nhất Diệp\" xuất ra. Một thanh đại kiếm bằng băng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đâm thẳng vào đỉnh đầu của hộ vệ đá. \"Oành!\" Con quái vật đá vỡ vụn thành trăm mảnh. Một luồng luồng sinh khí màu xanh lục từ thân cây cổ thụ thoát ra, bay khắp thung lũng. Cây cối xung quanh như được hồi sinh, những chiếc lá xanh non bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Tuyết Liên reo hò vui sướng, bay lượn xung quanh họ. Nhưng An không hề vui mừng. Gã nhìn về phía đỉnh núi cao nhất đang bị mây đen bao phủ ở phía xa xa. \"Năng lượng của phong ấn này chỉ là một phần nhỏ. Nghi lễ ở Đỉnh Thiên Vân đã bắt đầu rồi. Chúng ta phải nhanh lên.\" Chương 4: Quyết Chiến Đỉnh Thiên Vân Đỉnh Thiên Vân, nơi từng là thánh địa tu hành của các bậc tiền bối Lĩnh Nam, giờ đây đã biến thành một tế đàn khổng lồ đầy máu và xương. Bầu trời trên đỉnh núi bị nhuộm thành một màu đỏ tía dị thường. Một vòng xoáy mây đen khổng lồ đang quay cuồng, từ trong đó phát ra những tiếng sấm sét đùng đoàng và tiếng gào thét của vạn quỷ. Giữa tế đàn, một nam tử trung niên mặc trường bào màu đen thêu hình đầu lâu rỉ máu đang đứng chắp tay sau lưng. Đó là Vô Thần Tử - Các chủ của Vô Hồn Các. Trước mặt hắn, một viên ngọc màu xanh biếc đang lơ lửng, tỏa ra hào quang lung linh nhưng bị bao phủ bởi một lớp sương đen dày đặc. Đó chính là Thần Ngọc Giao Chỉ. \"Sắp rồi... Sắp rồi...\" Vô Thần Tử cười điên cuồng. \"Khi tế lễ hoàn thành, sức mạnh của Long Thần sẽ thuộc về ta! Ta sẽ là chúa tể mới của Lĩnh Nam!\" \"Dừng tay lại!\" Một tiếng hét lớn vang lên. Trần An và Nguyễn Thanh từ trong màn sương bước ra, cơ thể họ đầy những vết thương và máu khô từ những trận chiến dọc đường. Vô Thần Tử quay lại, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ khi nhìn thấy An: \"Ồ, ta tưởng là ai. Hóa ra là nghiệt chủng của nhà họ Trần. Ngươi đến đây để nộp mạng cùng với cha ngươi sao?\" An siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu: \"Chính ngươi đã hãm hại gia tộc ta, cướp đi Thần Ngọc! Hôm nay, ta sẽ dùng máu của ngươi để tế cáo vong linh tổ tiên!\" \"Nói khoác không biết ngượng!\" Vô Thần Tử vung tay lên. Mười hai hộ pháp của Vô Hồn Các xuất hiện, vây hãm hai người vào giữa. Tất cả đều là tu sĩ Kim Đan Kỳ, sát khí ngập trời. \"An, tập trung vào Thần Ngọc!\" Nguyễn Thanh nói nhỏ, ánh mắt nàng lộ vẻ quyết tuyệt. \"Ta sẽ chặn bọn chúng lại. Ngươi phải phá hủy nghi lễ!\" \"Thanh, cô sẽ chết mất!\" An lo lắng. \"Nếu không làm vậy, tất cả chúng ta đều chết,\" Thanh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng rực rỡ như hoa tuyết mùa xuân. Nàng cắn đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên lưỡi kiếm. Kiếm quang màu lam bùng lên dữ dội, hóa thành một luồng băng sương khổng lồ bao phủ khắp tế đàn. \"Hải Vân Kiếm Trận - Tuyệt Diệt!\" Nàng lao vào vòng vây của mười hai hộ pháp, lấy thân mình làm mồi nhử để tạo khoảng trống cho An. Tiếng kiếm va chạm, tiếng la hét vang dội cả đỉnh núi. An không dám lãng phí một giây nào. Gã lao thẳng về phía tế đàn chính. Vô Thần Tử hừ lạnh một tiếng, vung tay bắn ra một luồng hắc khí hình đầu lâu khổng lồ lao về phía gã. An không né tránh, gã biết mình không thể né. Gã dồn hết chân khí còn lại vào một lá bùa màu vàng kim lớn nhất - lá bùa sinh mệnh của gã. \"Mạng của ta, máu của ta, linh hồn của ta! Làm mực vẽ tranh, định giang sơn!\" An dùng móng tay rạch một đường dài trên cánh tay trái, máu tươi phun ra nhuộm đỏ lá bùa. Gã không dùng bút nữa, mà dùng chính ngón tay của mình làm bút, vẽ trực tiếp lên không trung. Một bức tranh phong cảnh khổng lồ hiện ra - đó là hình ảnh giang sơn Lĩnh Nam với sông ngòi uốn lượn, núi non trùng điệp. \"Vạn Lý Sơn Hà Phù!\" Bức tranh bằng máu và ánh sáng va chạm kịch liệt với đầu lâu hắc khí của Vô Thần Tử. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Sóng xung kích cực mạnh hất văng cả hai ra xa. Tế đàn bằng đá nứt toác. An bò dậy trong vũng máu, xương sườn gã đã gãy mất mấy chiếc, nhưng ánh mắt gã vẫn khóa chặt vào Thần Ngọc Giao Chỉ. Gã bò từng chút một về phía viên ngọc. Cách đó không xa, Nguyễn Thanh đã gục ngã dưới đất, kiếm của nàng đã gãy, chiến giáp đẫm máu. Mười hai hộ pháp chỉ còn lại ba người, nhưng chúng đang tiến lại gần để kết liễu nàng. Tuyết Liên cố gắng dùng ánh sáng yếu ớt của mình để bảo vệ Thanh nhưng bị một luồng chưởng khí đánh bay, rơi xuống vực thẳm. \"Kết thúc rồi, tiểu tử,\" Vô Thần Tử từ trong đống đổ nát bước ra, khóe miệng chảy máu nhưng sát khí của hắn càng thêm điên cuồng. Hắn giơ tay lên, một thanh kiếm bằng hắc khí ngưng tụ trong tay, chém thẳng xuống đầu An. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, An chạm được vào Thần Ngọc Giao Chỉ. Dòng máu họ Trần chảy vào viên ngọc. Mười năm trước, cha gã đã dùng máu của mình để phong ấn một phần linh hồn của Long Thần bên trong viên ngọc này, chỉ có người có huyết thống nhà họ Trần mới có thể kích hoạt nó. \"Cha... xin hãy cho con sức mạnh,\" An thì thầm. Viên ngọc bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ chưa từng có, xua tan hoàn toàn màn sương đen trên bầu trời. Một tiếng rồng ngâm vang dội từ sâu trong lòng đất, chấn động cả đại địa Lĩnh Nam. Một con rồng bằng ánh sáng màu vàng kim khổng lồ bay vút ra từ viên ngọc, lao thẳng vào bầu trời. Thanh kiếm hắc khí của Vô Thần Tử tan biến như bọt xà phòng dưới ánh sáng của Long Thần. Hắn trợn tròn mắt, đầy vẻ kinh hoàng: \"Không... điều này là không thể! Nghi lễ của ta! Sức mạnh của ta!\" Con rồng ánh sáng quay đầu lại, lao thẳng xuống tế đàn, nuốt chửng Vô Thần Tử và những tên hộ pháp còn lại. Tiếng gào thét thảm thiết của chúng nhanh chóng bị tiếng rồng ngâm lấn át, rồi hoàn toàn biến mất. Chương 5: Vạn Lý Giang Sơn Khải Hoàn Ca Trận chiến kết thúc. Mây đen trên bầu trời tan rã hoàn toàn, để lộ những tia nắng ban mai đầu tiên của ngày mới. Ánh bình minh ấm áp chiếu rọi xuống đỉnh Thiên Vân đổ nát. Hắc Sương bắt đầu rút lui như thủy triều, trả lại màu xanh cho những cánh rừng, dòng nước trong vắt cho những con sông. Trần An nằm trên mặt đất, hơi thở thoi thóp. Sức mạnh của \"Vạn Lý Sơn Hà Phù\" đã vắt kiệt chút sinh mệnh lực cuối cùng của gã. Mái tóc gã đã bạc trắng hoàn toàn, làn da nhăn nheo như một ông lão trăm tuổi. Viên Thần Ngọc Giao Chỉ đặt bên cạnh gã giờ đã mất đi ánh sáng, trở lại thành một viên đá màu xanh bình thường. Nguyễn Thanh dùng chút sức tàn bò lại gần gã. Nàng ôm đầu gã đặt lên đùi mình, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt đầy vết thương của nàng: \"An... ngươi không được chết. Chúng ta đã thắng rồi. Ngươi đã cứu được mọi người...\" An gượng cười, đôi mắt gã đã không còn nhìn rõ cảnh vật xung quanh, chỉ thấy một màu trắng mờ ảo. Gã đưa bàn tay run rẩy lên, cố gắng lau nước mắt cho nàng nhưng không còn sức. \"Thanh... đừng khóc,\" An thầm thì, giọng nói yếu ớt như gió thoảng. \"Gia tộc ta... cuối cùng cũng được rửa sạch oan khiên. Long mạch đã được nối lại... Lĩnh Nam sẽ bình yên.\" \"Còn ngươi thì sao? Ngươi đã hứa sẽ cùng ta đi khắp thế gian này mà!\" Thanh khóc nghẹn ngào. \"Ta... sẽ luôn ở đây,\" An nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang nhô lên rực rỡ. \"Ta sẽ hóa thành gió, thành sương... canh giữ vùng đất này. Hãy sống tốt... phần của ta nữa...\" Bàn tay An buông thõng xuống. Đôi mắt gã từ từ nhắm lại, khóe miệng vẫn lưu giữ một nụ cười thanh thản. Cơ thể gã bắt đầu hóa thành những đốm sáng màu vàng kim li ti, bay lượn xung quanh Nguyễn Thanh như những chú đom đóm nhỏ, rồi hòa vào cơn gió ban mai, bay đi khắp vạn dặm giang sơn Lĩnh Nam. Từ dưới vực sâu, Tuyết Liên bay lên, mang theo một đóa hoa sen tuyết đặt bên cạnh Nguyễn Thanh, cả hai lặng lẽ khóc trong ánh bình minh rực rỡ. Nhiều năm về sau, người dân Lĩnh Nam vẫn truyền tai nhau câu chuyện về một người phù họa sư trẻ tuổi đã dùng máu của mình để vẽ nên bức tranh giang sơn bình yên. Người ta nói rằng, mỗi khi có kẻ ngoại bang hay tà ma lăm le xâm hại bờ cõi, trên bầu trời lại hiện lên những nét bùa chú bằng ánh sáng vàng kim bảo vệ đất nước. Và trên đỉnh Thiên Vân quanh năm lộng gió, người ta thường thấy một nữ kiếm sĩ mặc áo lam, bên hông dắt một cây bút lông gãy và một viên đá màu xanh cổ kính, lặng lẽ đứng ngắm nhìn vạn lý sơn hà dưới ánh hoàng hôn.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay