Khúc Vĩ Cầm Dưới Cơn Mưa Đầu Đông
Cây bútHoàng Minh Anh
Chủ đề
Trinh thám / Tâm lý tội phạm
Tương tác
0 lượt xem
Chương I: Tiếng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm
Hà Nội bước vào những ngày đầu đông bằng một cơn mưa rào buốt giá. Gió mùa Đông Bắc tràn về qua từng kẽ lá, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt đặc trưng của miền Bắc. Những con phố cổ vốn ồn ào, tấp nập ban ngày giờ đây chìm vào khoảng lặng tịch mịch. Dưới ánh đèn đường vàng vọt heo hắt, màn mưa giăng lối như một tấm lưới khổng lồ nuốt chửng những bước chân muộn màng của lữ khách.
Trong căn hộ nhỏ nằm sâu trong một con ngõ trên phố Đường Thành, Lâm ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trên bàn là một ly cà phê đen đặc đã nguội ngắt từ lâu, một bao thuốc Vinataba dẹt dúm và một chiếc gạt tàn đầy ắp đầu lọc. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn hòa cùng tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cổ tạo nên một bản nhạc tẻ nhạt, lặp đi lặp lại.
Lâm đã từng là một đội trưởng đội trọng án lừng lẫy, người được mệnh danh là "con mắt thứ ba" của phòng cảnh sát hình sự thành phố. Nhưng đó là chuyện của ba năm trước. Sau cái chết đột ngột của vợ anh – một vụ tai nạn giao thông mà anh luôn nghi ngờ có bàn tay dàn dựng của kẻ thù nhưng không bao giờ tìm ra chứng cứ – Lâm đã nộp đơn xin từ chức. Anh lui về sống ẩn dật, làm công việc dịch thuật sách kỹ thuật và gặm nhấm nỗi cô đơn cùng những ký ức vụn vỡ.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Lâm khẽ nhíu mày. Nhìn lên đồng hồ, đã gần một giờ sáng. Ở cái ngõ sâu này, giờ này chẳng có ai rỗi hơi đi gõ cửa nhà một gã lập dị như anh. Anh đứng dậy, vớ lấy chiếc áo khoác gió sờn vai vắt trên ghế, bước ra mở cửa.
Đứng ngoài hiên là một cô gái trẻ, nước mưa chảy ròng ròng từ mái tóc ngắn ngang vai xuống chiếc áo khoác phao màu sẫm. Gương mặt cô nhợt nhạt vì lạnh, nhưng đôi mắt sáng quắc dưới ánh sáng vàng vọt của hành lang. Đó là Mai, đại úy trẻ của đội trọng án, cũng là học trò xuất sắc nhất mà Lâm từng dẫn dắt trước khi giải nghệ.
"Anh Lâm, em xin lỗi vì đã làm phiền anh giờ này," Mai nói, giọng cô run lên vì lạnh. "Nhưng có một vụ án... chúng em cần anh."
Lâm nhìn cô học trò cũ một lát, thở dài một tiếng rồi nghiêng người nhường lối: "Vào đi, ngoài trời lạnh lắm. Lau khô người rồi nói chuyện."
Lâm vào bếp rót một ly trà gừng nóng ấm đưa cho Mai. Cô nhận lấy ly trà bằng cả hai tay, tham lam hít hà hơi ấm tỏa ra từ đó. Khi sắc môi của Mai đã bớt nhợt nhạt, cô đặt ly trà xuống bàn, mở chiếc túi chống nước mang theo bên mình, lấy ra một tập hồ sơ dày cộp đặt trước mặt Lâm.
"Vụ án xảy ra lúc mấy giờ?" Lâm hỏi, mắt vẫn không nhìn vào tập hồ sơ.
"Khoảng mười giờ tối nay," Mai đáp nhanh. "Nạn nhân là Nguyễn Hồng Anh, hai mươi bốn tuổi, là một họa sĩ trẻ khá có tiếng. Cô ấy được tìm thấy đã tử vong tại một căn biệt thự cổ thời Pháp thuộc trên phố Hoàng Hoa Thám."
Lâm khẽ nhấc chén trà lên nhấp một ngụm, ánh mắt anh chạm vào bức ảnh hiện trường đầu tiên lòi ra khỏi tập hồ sơ. Đó là một cô gái trẻ xinh đẹp, mặc chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, ngồi gục trên phím đàn của một chiếc đại dương cầm Steinway cổ kính. Điểm kỳ quái là xung quanh cô, những cánh hoa cúc vàng rải rác khắp sàn nhà, và trên mười đầu ngón tay của cô gái, máu tươi đã khô lại, bám chặt vào những phím đàn màu ngà.
"Một vụ giết người dàn dựng nghệ thuật?" Lâm khẽ lẩm bẩm, bản năng của một điều tra viên lão luyện trỗi dậy sau ba năm ngủ vùi.
"Đúng vậy, anh Lâm," Mai gật đầu, nét mặt nghiêm trọng. "Kẻ sát nhân không chỉ giết người. Hắn dường như đang cố tạo ra một tác phẩm nghệ thuật. Khám nghiệm tử thi sơ bộ cho thấy nạn nhân bị đầu độc bằng một loại chất độc cực mạnh gây liệt cơ tim, sau đó hung thủ mới sắp xếp thi thể vào tư thế ngồi đàn. Nhưng điều kỳ lạ nhất nằm ở đây..."
Mai lật tiếp một trang tài liệu, chỉ vào bức ảnh chụp cận cảnh đôi bàn tay của nạn nhân. "Mười đầu ngón tay của Hồng Anh bị cố định vào các phím đàn bằng một loại keo sinh học siêu dính. Khi chúng em đối chiếu các phím đàn bị nhấn xuống, chúng tạo thành một hợp âm rất cụ thể: Đô thứ chín (Cmin9)."
Lâm im lặng. Anh châm một điếu thuốc, làn khói xám đục từ từ che mờ gương mặt trầm ngâm của anh. Hợp âm Đô thứ chín – một hợp âm mang màu sắc u buồn, u uất sâu thẳm của âm nhạc cổ điển. Kẻ sát nhân không chỉ biết chơi đàn, hắn còn là một kẻ có sự ám ảnh bệnh hoạn với âm nhạc.
"Tại sao em lại tìm đến anh?" Lâm hỏi, mắt nhìn thẳng vào Mai. "Đội của em bây giờ có đủ nhân lực và công nghệ hiện đại. Anh đã là người ngoài cuộc từ lâu rồi."
Mai nhìn thẳng vào mắt Lâm, ánh mắt cô chứa đựng sự khẩn cầu chân thành: "Bởi vì ba năm trước, trước khi anh rời đi, anh đã từng điều tra một vụ án có phương thức tương tự. Vụ án 'Nhà soạn nhạc điên'. Anh còn nhớ không?"
Điếu thuốc trên tay Lâm khẽ run lên. Một tàn thuốc đỏ rực rơi xuống mặt bàn gỗ, cháy xèo một tiếng nhỏ rồi tắt ngấm. Ký ức kinh hoàng của ba năm trước, thứ mà anh đã cố gắng chôn sâu vào quá khứ, giờ đây lại bị khơi dậy một cách tàn nhẫn.
---
Chương II: Ngôi Biệt Thự Cổ Và Người Nghệ Sĩ Mù
Sáng hôm sau, cơn mưa vẫn chưa dứt hẳn, chỉ chuyển sang dạng mưa phùn rả rích đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Lâm cùng Mai đi đến căn biệt thự cổ trên phố Hoàng Hoa Thám. Ngôi nhà nằm khuất sau một rặng tre ngà và những tán cây cổ thụ um tùm, mang đậm kiến trúc Pháp thế kỷ 20 với những mảng tường vàng bong tróc, bám đầy rêu phong cổ kính.
Hiện trường vụ án đã được phong tỏa bằng băng rôn màu vàng của cảnh sát. Không khí bên trong căn biệt thự ẩm mốc và lạnh lẽo, phảng phất mùi cồn y tế chen lẫn hương hoa cúc vàng đã bắt đầu héo úa. Lâm bước vào phòng khách lớn, nơi chiếc đại dương cầm vẫn đứng sừng sững ở góc phòng.
Lâm đeo găng tay cao su, đi vòng quanh chiếc đàn piano. Anh cúi xuống nhìn kỹ những vết máu bám trên phím đàn. Đúng như Mai nói, mười đầu ngón tay của nạn nhân đã nhấn chặt xuống các nốt Đô, Mi giáng, Sol, Si giáng và Rê. Một hợp âm u sầu hoàn hảo.
"Nạn nhân sống một mình ở đây à?" Lâm hỏi, mắt quan sát những bức tranh sơn dầu treo trên tường. Phần lớn chúng là những bức tranh phong cảnh trừu tượng với những gam màu tối tăm, u uất.
"Vâng," Mai trả lời, tay lật cuốn sổ tay ghi chép. "Hồng Anh thuê căn nhà này từ sáu tháng trước để làm xưởng vẽ và nơi sáng tác. Gia đình cô ấy đều ở nước ngoài. Cô ấy sống rất khép kín, ít giao du với hàng xóm. Tuy nhiên, căn biệt thự này thực chất được chia làm hai phần. Phần phía sau có lối đi riêng, hiện đang được thuê bởi một người đàn ông tên là Vũ."
"Vũ? Hắn làm nghề gì?" Lâm quay lại hỏi.
"Anh ta là một nghệ sĩ vĩ cầm tự do. Và... anh ta bị mù," Mai nói, giọng hơi hạ thấp.
Lâm khẽ nhướng mày. Một nghệ sĩ vĩ cầm mù sống ngay sát vách nạn nhân. Đây không thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên đơn thuần. Anh quyết định đi gặp người đàn ông này.
Lối đi dẫn sang phần sau của biệt thự là một hành lang hẹp, lát gạch hoa kiểu cổ đã nứt nẻ. Khi Lâm và Mai đến gần cánh cửa gỗ, một âm thanh trầm bổng, réo rắt chợt vang lên từ bên trong. Đó là tiếng vĩ cầm. Bản nhạc đang được chơi có nhịp điệu dồn dập, đau đớn như tiếng khóc than oán hận của một linh hồn bị giam cầm.
Lâm dừng bước trước cửa, lắng nghe một lúc lâu. Bản nhạc kết thúc bằng một nốt kéo dài, cô độc và buốt nhói. Anh gõ cửa.
Cửa mở ra sau vài giây. Người đàn ông đứng trước mặt họ có vóc dáng mảnh khảnh, mặc chiếc áo len cổ lọ màu xám tro. Đôi mắt anh ta mở to nhưng vô thần, che phủ bởi một lớp màng đục mờ – dấu hiệu của chứng mù bẩm sinh. Tuy nhiên, các giác quan khác của anh ta dường như cực kỳ nhạy bén.
"Có cảnh sát đến sao?" Vũ lên tiếng, giọng nói trầm ấm và bình tĩnh lạ thường. "Tôi nghe thấy tiếng giày da của hai người. Một người bước đi rất dứt khoát, trọng lượng dồn về phía trước – đó chắc là cô cảnh sát hôm qua. Còn người kia... bước đi chậm rãi, nhịp điệu đều đặn nhưng bước chân hơi kéo lê, dường như mang một gánh nặng tâm lý rất lớn."
Lâm khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi sau nhiều năm. "Chào anh Vũ. Tôi là Lâm, một người bạn của cô Mai đây. Chúng tôi muốn hỏi anh một vài câu hỏi liên quan đến vụ việc tối qua của cô Hồng Anh."
"Mời vào," Vũ nghiêng người, tay cầm cây gậy dẫn đường khẽ dò dẫm trên sàn gỗ.
Căn phòng của Vũ rất đơn giản, gần như không có đồ đạc gì nổi bật ngoại trừ một chiếc tủ kính đựng nhiều cây đàn vĩ cầm với đủ kích cỡ khác nhau. Mùi gỗ thông và dầu đánh bóng đàn phảng phất trong không gian.
"Anh Vũ, tối qua vào khoảng từ tám giờ đến mười giờ, anh có nghe thấy âm thanh gì bất thường từ phía nhà cô Hồng Anh không?" Mai hỏi, chuẩn bị ghi chép.
Vũ ngồi xuống chiếc ghế bành cũ, khẽ vuốt ve cây vĩ cầm đặt trên đùi. "Tôi nghe thấy rất nhiều thứ. Với một người mù, âm thanh là thế giới của tôi. Tối qua, trời mưa rất to. Tiếng mưa rơi trên mái lá, tiếng nước chảy qua ống máng xối... Nhưng vào khoảng chín giờ mười lăm phút, tôi nghe thấy tiếng đàn dương cầm từ nhà Hồng Anh."
"Tiếng đàn dương cầm?" Lâm hỏi dồn. "Hồng Anh có biết chơi dương cầm không?"
"Cô ấy có một cây đàn, nhưng cô ấy chơi rất tệ, chỉ biết vài nốt nhạc cơ bản," Vũ lắc đầu. "Nhưng tiếng đàn tối qua rất khác. Đó là một người có kỹ thuật bậc thầy. Người đó chơi một bản nhạc vô cùng u ám. Tôi nhận ra nó ngay lập tức. Đó là bản 'Dạ khúc của bóng tối' của Trịnh Hữu."
Lâm cảm thấy tim mình như thắt lại. Trịnh Hữu – cái tên này lại xuất hiện. Trịnh Hữu chính là nhà soạn nhạc điên của ba năm trước, người đã tự sát trong trại tâm thần sau khi sát hại ba học trò của mình, dàn dựng thi thể của họ thành các tác phẩm nghệ thuật âm nhạc. Vụ án đó đã được khép lại sau khi Trịnh Hữu chết, nhưng Lâm luôn cảm thấy vẫn còn một kẻ đồng phạm hoặc một kẻ kế thừa chưa bao giờ bị đưa ra ánh sáng.
"Anh có chắc đó là bản nhạc của Trịnh Hữu không?" Lâm hỏi, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ đe dọa.
"Tôi là một nhạc sĩ học viện, thưa anh," Vũ bình thản trả lời, đôi mắt vô thần hướng về phía Lâm. "Tôi không bao giờ nghe nhầm. Bản nhạc đó sử dụng những hợp âm nghịch tai cực kỳ đặc trưng để khơi gợi cảm giác lo âu và tuyệt vọng. Người chơi đàn tối qua đã chơi phân đoạn đầu tiên của bản giao hưởng chưa hoàn thành của Trịnh Hữu. Sau khi tiếng đàn dứt, tôi nghe thấy tiếng bước chân vội vã rời đi trong mưa. Bước chân của một người đàn ông, đi giày đế cao su cứng, cỡ giày khoảng 41 hoặc 42, bước đi hơi lệch về bên phải, có vẻ như chân phải của hắn có tật nhẹ."
Lâm ghi nhận những thông tin chi tiết đến kinh ngạc từ người nghệ sĩ mù. Khả năng thính giác của Vũ quả thực là một món quà, hoặc một lời nguyền.
---
Chương III: Những Manh Mối Từ Quá Khứ
Rời khỏi nhà Vũ, Lâm và Mai ngồi trong chiếc xe cảnh sát của Mai dưới màn mưa lạnh giá. Lâm châm một điếu thuốc khác, mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt nước mưa thi nhau bám vào mặt kính rồi trượt dài xuống.
"Trịnh Hữu đã chết từ ba năm trước trong trại tâm thần Biên Hòa," Lâm nói, giọng anh khàn khàn vì khói thuốc. "Chính tay anh đã ký vào báo cáo kết thúc vụ án sau khi hắn treo cổ tự sát bằng một sợi dây đàn vĩ cầm. Nhưng phương thức gây án này... hợp âm Đô thứ chín, bản nhạc 'Dạ khúc của bóng tối'... điều này có nghĩa là gì?"
"Có thể là một kẻ bắt chước?" Mai suy đoán. "Một người hâm mộ cuồng nhiệt tác phẩm của Trịnh Hữu? Hoặc... một học trò bí mật của ông ta?"
"Trịnh Hữu là một kẻ ích kỷ và lập dị," Lâm giải thích, lục tìm trong ký ức của mình. "Ông ta coi âm nhạc của mình là thứ nghệ thuật tối cao, chỉ dành cho những kẻ được chọn. Ba nạn nhân của ông ta ba năm trước đều là những sinh viên xuất sắc nhất của Nhạc viện, những người mà ông ta cho rằng 'đã làm bẩn âm nhạc của ông ta bằng sự tầm thường'. Nếu có một học trò bí mật, kẻ đó phải là kẻ được Trịnh Hữu tin tưởng nhất."
"Em đã kiểm tra danh sách học trò và những người có liên quan đến Trịnh Hữu trong quá khứ," Mai nói, mở máy tính bảng ra. "Nhưng hầu hết họ đều đã chuyển đi nơi khác hoặc không còn hoạt động trong ngành âm nhạc. Chỉ có một người..."
"Ai?" Lâm quay sang.
"Trần Anh. Anh ta là kỹ thuật viên chỉnh dây đàn và phục chế nhạc cụ cổ. Anh ta từng là trợ lý riêng của Trịnh Hữu trong gần năm năm, cho đến khi Trịnh Hữu bị bắt. Trần Anh hiện đang mở một cửa hàng sửa chữa nhạc cụ nhỏ trên phố Hàng Mành."
"Chúng ta đi gặp anh ta ngay lập tức," Lâm nói.
Cửa hàng của Trần Anh nằm sâu trong một con ngõ tối tăm trên phố Hàng Mành. Bên ngoài treo một tấm biển gỗ nhỏ sờn màu vẽ hình một cây đàn violin cổ. Bên trong, không gian chật hẹp chứa đầy những chiếc đàn cello, violin, dương cầm tháo dỡ dở dang. Mùi dầu gỗ, mùi keo dán và mùi bụi bặm lâu năm hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi tuổi, dáng người gầy gò, mặc chiếc tạp dề da bám đầy vết bẩn đang tỉ mẩn dùng một chiếc kính lúp nhỏ để căn chỉnh ngựa đàn của một cây violin. Khi nghe tiếng chuông gió treo ở cửa vang lên, ông ta ngẩng đầu lên, khẽ đẩy chiếc kính cận dày cộp lên sống mũi.
"Xin hỏi hai vị cần sửa chữa hay mua nhạc cụ?" giọng ông ta khàn khàn, đều đều.
Lâm quan sát người đàn ông này. Dáng người cao, hơi gầy. Khi ông ta bước ra từ sau bàn làm việc, Lâm chú ý đến dáng đi của ông ta. Chân phải của Trần Anh hơi lê nhẹ trên mặt đất – một khuyết tật nhẹ ở khớp gối.
Lâm và Mai liếc nhìn nhau. Sự nghi ngờ lập tức tăng lên.
"Chúng tôi đến từ phòng cảnh sát hình sự," Mai bước lên trước, xuất trình thẻ cảnh sát. "Tôi là Đại úy Mai, còn đây là cố vấn Lâm. Chúng tôi muốn hỏi ông một vài câu hỏi về nhạc sĩ quá cố Trịnh Hữu."
Khi nghe thấy cái tên Trịnh Hữu, bàn tay đang cầm chiếc nhíp của Trần Anh khẽ run lên, làm rơi chiếc ốc vít nhỏ xuống sàn gỗ. Ông ta cúi xuống nhặt nó lên, mất vài giây để lấy lại sự bình tĩnh trước khi ngẩng đầu nhìn họ.
"Trịnh Hữu sao? Ông ấy đã chết ba năm rồi mà," Trần Anh nói, giọng có chút run rẩy nhưng cố tỏ ra tự nhiên. "Tôi đã không còn liên quan gì đến ông ấy kể từ khi vụ án mạng kinh hoàng đó xảy ra."
"Ông từng là trợ lý thân cận nhất của ông ta," Lâm bước lên một bước, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo xoáy sâu vào đối phương. "Ông biết rõ về bản nhạc 'Dạ khúc của bóng tối' chứ?"
Trần Anh khẽ nuốt nước bọt, sắc mặt có chút nhợt nhạt dưới ánh đèn tuýp mờ ảo của cửa hàng. "Đó... đó là một bản nhạc chưa hoàn thành. Ông ấy đã đốt gần như toàn bộ bản thảo trước khi bị bắt. Tôi chỉ là một thợ sửa đàn, tôi không biết nhiều về nhạc lý sáng tác."
"Vậy tối qua, từ tám giờ đến mười giờ tối, ông ở đâu?" Mai hỏi, giọng đanh thép.
"Tôi... tôi ở ngay tại cửa hàng này," Trần Anh trả lời nhanh, dường như đã chuẩn bị trước câu hỏi này. "Tôi làm việc một mình đến tận nửa đêm để kịp giao cây đàn cello cho một khách hàng vào sáng nay. Không tin, các vị có thể hỏi bác bảo vệ ở đầu ngõ."
"Chúng tôi sẽ xác minh việc đó," Mai nói, ghi chép vào sổ tay.
Lâm không nói gì thêm. Anh đi dạo quanh cửa hàng, giả vờ ngắm nhìn những cây đàn cổ treo trên tường. Bỗng nhiên, mắt anh dừng lại ở một góc khuất trên kệ sách cũ. Ở đó, kẹp giữa những cuốn sách hướng dẫn sửa chữa đàn, là một mảnh giấy nhạc màu vàng ố, mép giấy bị cháy xém nhẹ. Trên mảnh giấy đó, những nốt nhạc được viết tay bằng mực đen sắc nét, nét chữ bay bướm nhưng đầy bạo lực.
Lâm định bước tới gần để nhìn kỹ hơn thì Trần Anh đã nhanh chóng bước đến chắn giữa anh và chiếc kệ sách. "Xin lỗi, đó là những tài liệu kỹ thuật cá nhân của tôi, không có gì đáng xem đâu."
Lâm nhìn sâu vào mắt Trần Anh, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng. "Tôi hiểu rồi. Cảm ơn sự hợp tác của ông, ông Trần Anh. Chúng tôi sẽ còn quay lại."
---
Chương IV: Bản Nhạc Của Quỷ Và Vụ Án Thứ Hai
Sau khi rời khỏi cửa hàng của Trần Anh, Lâm khuyên Mai cử người giám sát chặt chẽ hành tung của gã thợ sửa đàn này. Tuy nhiên, bằng chứng ngoại phạm của hắn lại vững chắc một cách kỳ lạ. Bác bảo vệ đầu ngõ xác nhận nhìn thấy Trần Anh làm việc trong cửa hàng suốt đêm qua, ánh đèn tuýp không hề tắt và tiếng búa gõ lách cách vang lên đều đặn.
"Có gì đó không đúng," Lâm nói khi họ đang ăn trưa tại một quán phở nhỏ bên đường. Khói nóng từ bát phở bốc lên nghi ngút, làm mờ đi sương mù ngoài cửa kính. "Bằng chứng ngoại phạm của Trần Anh quá hoàn hảo, như thể hắn đã sắp đặt mọi thứ để chúng ta kiểm tra."
"Ý anh là có đồng phạm sao?" Mai hỏi, tay gắp một miếng bánh phở nhưng không buồn ăn.
"Hoặc là chúng ta đã bỏ sót điều gì đó," Lâm trầm ngâm. "Kẻ sát nhân có một sự am hiểu sâu sắc về âm nhạc cổ điển và tâm lý học tội phạm. Hắn biết cách đánh lạc hướng cảnh sát."
Ngay lúc đó, điện thoại của Mai đổ chuông. Cô áp máy lên tai lắng nghe, sắc mặt cô lập tức biến đổi, từ ngạc nhiên chuyển sang kinh hoàng. Cô cúp máy, nhìn Lâm bằng ánh mắt run rẩy.
"Anh Lâm... lại có thêm một vụ án mạng nữa. Vừa mới được phát hiện tại Nhà hát lớn Hà Nội."
Lâm lập tức buông đũa. Cơn ác mộng ba năm trước đang lặp lại với tốc độ chóng mặt.
Khi họ đến Nhà hát lớn, hiện trường đã được phong tỏa hoàn toàn. Khán phòng lớn hoành tráng, nơi thường diễn ra những buổi hòa nhạc đỉnh cao, giờ đây bao trùm bởi một bầu không khí chết chóc ghê rợn. Trên sân khấu chính, dưới ánh đèn spotlight màu xanh dương lạnh lẽo, một thi thể nam giới đang bị treo lơ lửng trên không trung bằng những sợi dây cáp thép mảnh dùng để treo phông màn sân khấu.
Nạn nhân là Thành, ba mươi hai tuổi, là nghệ sĩ chơi cello chính của dàn nhạc giao hưởng quốc gia. Cơ thể anh ta được sắp xếp trong tư thế vô cùng kỳ quái: hai tay dang rộng, một tay cầm cây vĩ của đàn cello, tay kia đặt lên một chiếc cello đặt đứng dưới đất, giống như một bức tượng đang biểu diễn trong một trạng thái xuất thần.
Khám nghiệm hiện trường cho thấy nạn nhân cũng bị đầu độc bằng cùng một loại chất độc gây liệt cơ tim giống như Hồng Anh. Dưới chân nạn nhân, hàng ngàn cánh hoa cúc trắng rải rác trên sàn sân khấu đỏ sẫm.
Lâm bước lên sân khấu, đôi giày da của anh tạo nên những tiếng cộp cộp vang vọng trong khán phòng trống rỗng. Anh nhìn kỹ tư thế của nạn nhân. Khác với Hồng Anh, ngón tay của Thành không bị dính vào phím đàn, nhưng trên ngực áo sơ mi trắng của anh ta, có ba vệt máu lớn được vẽ bằng cọ, tạo thành ký hiệu của một khóa âm nhạc cổ – khóa Fa (F clef).
"Hợp âm Đô thứ chín ở vụ thứ nhất, khóa Fa ở vụ thứ hai..." Lâm tự lẩm bẩm, bộ não thiên tài của anh đang hoạt động hết công suất để kết nối các dữ kiện. "Đây là phần tiếp theo của bản nhạc!"
"Anh Lâm, nhìn kìa!" Mai chỉ vào bức tường phía sau sân khấu.
Trên bức màn nhung đỏ lớn phía sau, ai đó đã dùng sơn phản quang màu xanh viết một dòng chữ lớn bằng tiếng Pháp:
*"L'art est éternel, la vie est brève."* (Nghệ thuật thì vĩnh cửu, cuộc đời thì ngắn ngủi).
Lâm cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Câu nói này chính là châm ngôn sống của Trịnh Hữu. Kẻ sát nhân đang thực hiện một nghi lễ tế thần bằng nghệ thuật, và hắn đang sử dụng những nghệ sĩ tài năng nhất của thành phố làm vật tế.
Lâm quay sang Mai, giọng anh trở nên khẩn trương: "Chúng ta phải tìm ra bản thảo đầy đủ của 'Dạ khúc của bóng tối'. Đó là chìa khóa duy nhất để biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo. Bản nhạc này có ba chương. Chương một là tiếng dương cầm u sầu, chương hai là tiếng cello trầm buồn oán hận..."
"Còn chương ba?" Mai hỏi, tim cô đập thình thịch.
"Chương ba..." Lâm nhìn chằm chằm vào thi thể nghệ sĩ cello treo lơ lửng. "Chương ba là tiếng vĩ cầm thánh thót nhưng mang đầy sự chết chóc. Nhạc cụ chính của chương ba là violin."
Violin. Vũ, người nghệ sĩ mù ở biệt thự cổ, chính là một nghệ sĩ violin xuất sắc. Và Trần Anh, gã thợ sửa đàn, cũng là người chuyên sửa chữa violin. Mọi manh mối đều dẫn về hai con người này.
Lâm lập tức gọi điện cho tổ giám sát Trần Anh. Đầu dây bên kia vang lên tiếng báo cáo của một trinh sát: "Báo cáo Đại úy, mục tiêu Trần Anh vẫn đang ở trong cửa hàng từ sáng đến giờ, không hề ra ngoài."
"Kiểm tra kỹ bên trong cho tôi!" Lâm hét vào điện thoại. "Đột nhập vào trong ngay!"
Vài phút sau, tiếng trinh sát vang lên đầy hốt hoảng: "Anh Lâm, hỏng rồi! Trần Anh không có ở trong cửa hàng. Người trong đó chỉ là một hình nhân bằng sáp mặc quần áo của hắn, được đặt trên ghế xích đu tự động bằng dây cót để tạo ra tiếng động giả!"
"Chết tiệt!" Lâm đập mạnh tay xuống thành ghế gỗ. Họ đã bị lừa một cách ngoạn mục. Trần Anh đã tẩu thoát từ lâu, và hắn đang đi săn nạn nhân tiếp theo.
---
Chương V: Cuộc Truy Đuổi Trong Đêm Giông Bão
Cơn mưa đầu đông lúc này đã chuyển thành một trận bão muộn. Gió rít gào qua các con phố, giật tung những tấm biển quảng cáo và bẻ gãy những cành cây nhỏ. Sấm sét thỉnh thoảng lại rạch đôi bầu trời đen kịt, chiếu sáng những góc khuất tăm tối của thành phố trong một tích tắc rồi lại dập tắt tất cả vào màn đêm sâu thẳm.
Lâm và Mai lái xe điên cuồng trong màn mưa bão, hướng về phía ngôi biệt thự cổ trên phố Hoàng Hoa Thám. Mục tiêu tiếp theo của Trần Anh chắc chắn là Vũ – người nghệ sĩ violin mù, hoặc ít nhất, Vũ là người giữ một vai trò cực kỳ quan trọng trong kế hoạch điên rồ của hắn.
Khi họ đến nơi, toàn bộ khu vực xung quanh biệt thự cổ đã bị mất điện do bão lớn. Ngôi nhà sừng sững trong bóng tối như một con quái vật khổng lồ đang rình rập. Chỉ có tiếng gió hú qua các khe cửa gỗ tạo nên những âm thanh ghê rợn.
Lâm rút khẩu súng súng ngắn K59 ra khỏi bao, lên đạn một cách dứt khoát. Anh quay sang Mai: "Em gọi chi viện ngay lập tức. Anh sẽ vào trong trước. Vũ đang gặp nguy hiểm cực kỳ lớn."
"Anh Lâm, nguy hiểm lắm, để em đi cùng!" Mai ngăn lại.
"Không, em phải ở ngoài đón chi viện và bao vây lối thoát phía sau. Kẻ này rất xảo quyệt, hắn luôn có đường lui. Tin anh đi!" Lâm nhìn cô bằng ánh mắt kiên định rồi mở cửa xe, lao vào màn mưa trắng xóa.
Lâm khẽ khàng đẩy cánh cửa gỗ của biệt thự cổ. Nó không khóa. Bên trong tối đen như mực, chỉ có ánh sáng từ những tia chớp thỉnh thoảng lóe lên qua cửa sổ sổ hành lang, in bóng những cành cây ngoằn ngoèo lên bức tường đổ nát.
Anh đi theo hành lang hẹp dẫn sang phần nhà phía sau của Vũ. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân của chính anh nhẹ nhàng đặt trên nền gạch ẩm ướt.
"Kéééét..."
Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía trên tầng hai. Đó là tiếng cửa gỗ bị đẩy ra. Lâm lập tức áp lưng vào tường, họng súng hướng lên phía cầu thang tối om. Anh bước từng bước nhẹ nhàng lên cầu thang gỗ cổ kính. Mỗi bước đi, anh đều cố gắng tránh những điểm gạch mục có thể phát ra tiếng động.
Khi lên đến hành lang tầng hai, một mùi hương kỳ lạ xộc vào mũi Lâm. Đó không phải là mùi ẩm mốc thông thường, mà là mùi hoa cúc vàng nồng nặc, chen lẫn mùi dầu hỏa thơm nồng. Kẻ sát nhân đã ở đây.
Lâm tiến đến phòng tập đàn của Vũ. Cánh cửa phòng khép hờ. Qua kẽ hở nhỏ, anh nhìn thấy một cảnh tượng khiến tim mình thắt lại.
Trong phòng, dưới ánh sáng của mười mấy cây nến trắng được thắp xung quanh, Vũ đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ lớn ở giữa phòng. Đầu anh ta bị cố định bằng một chiếc vòng thép tự chế, đôi mắt vô thần mở to đầy vẻ kinh hoàng nhưng không thể di chuyển.
Đứng đối diện Vũ là Trần Anh. Hắn không còn vẻ ngoài khúm núm của gã thợ sửa đàn ban ngày. Gương mặt hắn giờ đây tràn đầy vẻ cuồng tín, đôi mắt sáng quắc lên dưới ánh nến. Trên tay hắn là một cây violin cổ màu đỏ sẫm – cây đàn mà Lâm nhận ra ngay lập tức: đó là cây Stradivarius quý giá nhất của nhạc sĩ quá cố Trịnh Hữu.
"Vũ thân mến của tôi," Trần Anh lên tiếng, giọng nói của hắn run lên vì phấn khích cực độ. "Anh có một đôi tai của chúa trời trao tặng. Anh là người duy nhất trên thế giới này xứng đáng được nghe chương cuối cùng của 'Dạ khúc của bóng tối'. Trịnh Hữu đã không thể hoàn thành nó vì những kẻ tầm thường đã giam cầm ông ấy. Nhưng tôi, học trò trung thành nhất của ông ấy, đã hoàn thành nó cho ông!"
"Trần Anh... anh điên rồi," Vũ nói, giọng anh run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh. "Nghệ thuật không bao giờ được xây dựng trên máu và mạng sống của những người vô tội. Hồng Anh, anh Thành... họ là những nghệ sĩ thực thụ. Anh đã hủy hoại họ!"
"Hủy hoại sao? Không!" Trần Anh cười lớn, một nụ cười man dại vang vọng trong căn phòng trống. "Tôi đã nâng tầm họ lên! Tôi đã giúp họ bất tử trong bản giao hưởng vĩ đại này! Hồng Anh là chương một – sự u sầu tuyệt đối. Thành là chương hai – nỗi đau đớn tột cùng. Và anh, Vũ... anh sẽ là chương ba, chương của sự giải thoát hoàn hảo!"
Trần Anh đặt cây violin lên vai, tay cầm cây vĩ khẽ chạm vào dây đàn. Một âm thanh chói tai, ma mị vang lên. Đó là một nốt cao vút, sắc lạnh như một nhát dao cắm thẳng vào không gian.
Lâm biết mình không thể chờ đợi thêm nữa. Anh dùng chân đạp mạnh cửa, lao vào phòng, khẩu K59 chĩa thẳng vào đầu Trần Anh: "Trần Anh! Bỏ súng... à không, bỏ đàn xuống! Giơ hai tay lên!"
Trần Anh không hề tỏ ra bất ngờ trước sự xuất hiện của Lâm. Hắn khẽ dừng tay kéo vĩ, quay sang nhìn Lâm bằng ánh mắt thương hại: "Cựu cảnh sát Lâm... tôi biết anh sẽ đến mà. Anh là người duy nhất ba năm trước suýt nữa đã hiểu được nghệ thuật của thầy tôi. Nhưng anh vẫn chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, bị ràng buộc bởi những quy tắc đạo đức tầm thường của thế gian."
"Trần Anh, mọi chuyện kết thúc rồi," Lâm nói, tay vẫn giữ chắc khẩu súng. "Cửa hàng của ông đã bị phong tỏa, đồng bọn của ông... à không, những mánh khóe của ông đã bị lật tẩy. Biệt thự này đã bị bao vây. Đầu hàng đi."
Trần Anh khẽ cười khẩy. "Đầu hàng sao? Nghệ sĩ không bao giờ đầu hàng trước những kẻ không biết thưởng thức âm nhạc."
Hắn bất ngờ xoay người, tay trái rút từ trong túi tạp dề ra một chiếc điều khiển nhỏ, ngón tay cái đặt sẵn trên nút bấm. "Anh có ngửi thấy mùi dầu hỏa không, anh Lâm? Toàn bộ căn nhà này đã được tôi tẩm xăng và dầu hỏa. Chỉ cần tôi ấn nút này, một hệ thống kích lửa tự động sẽ biến nơi này thành một giàn hỏa thiêu khổng lồ. Chúng ta sẽ cùng nhau bùng cháy trong chương cuối cùng của bản giao hưởng!"
Lâm nhíu mày. Tình thế lúc này cực kỳ nguy hiểm. Một bước đi sai lầm có thể khiến cả ba người tan thành tro bụi. Anh cần phải kéo dài thời gian để Mai và lực lượng chi viện kịp tiếp cận.
"Trần Anh," Lâm dịu giọng, hạ họng súng xuống một chút để giảm bớt sự căng thẳng của đối phương. "Tôi thừa nhận, Trịnh Hữu là một thiên tài lập dị. Bản 'Dạ khúc của bóng tối' quả thực là một kiệt tác u ám. Nhưng ông có chắc... bản thân ông đã hiểu hết ý nguyện của thầy mình?"
Câu hỏi của Lâm đánh trúng vào tâm lý kiêu ngạo của Trần Anh. Hắn khẽ khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy nghi ngờ: "Ý anh là sao? Tôi là người duy nhất ở bên ông ấy những ngày cuối đời, là người duy nhất được ông ấy truyền lại bản thảo gốc!"
"Trịnh Hữu viết bản thảo đó trong trạng thái điên loạn," Lâm phân tích, từng bước một dịch chuyển vị trí của mình để tìm góc bắn tốt nhất mà không làm tổn thương Vũ. "Nhưng trong những trang nhật ký cuối cùng của ông ta mà tôi thu giữ được ba năm trước, ông ta đã viết: 'Bản nhạc này không bao giờ được hoàn thành, bởi vì nốt nhạc cuối cùng của nó chính là sự im lặng tuyệt đối'. Ông ta muốn tự tay hủy diệt nó, chứ không phải muốn ông hoàn thành nó bằng cách giết thêm người."
"Nói láo!" Trần Anh gầm lên, gương mặt hắn vặn vẹo vì giận dữ. "Anh đang cố tình lừa tôi để kéo dài thời gian! Thầy muốn tôi hoàn thành nó! Ông ấy muốn cả thế giới phải khóc thương dưới giai điệu của ông ấy!"
Trong khoảnh khắc Trần Anh mất bình tĩnh, Vũ – người nghệ sĩ mù đang bị trói – bất ngờ cử động. Bằng một nỗ lực phi thường, anh ta dùng hết sức mạnh của đôi chân đạp mạnh vào chiếc bàn gỗ nhỏ đặt bên cạnh. Chiếc bàn đổ sập, hất văng chiếc đèn nến đang cháy xuống sàn nhà bám đầy dầu hỏa.
"Bùng!"
Ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội, tạo thành một bức tường lửa ngăn cách giữa Lâm và Trần Anh. Khói đen bốc lên nghi ngút, nhanh chóng lấp đầy căn phòng hẹp.
Trần Anh hét lên một tiếng man dại. Hắn không màng đến mạng sống của mình, tay vẫn giữ chặt cây đàn vĩ cầm Stradivarius, điên cuồng lao về phía Vũ với chiếc dao găm nhỏ rút ra từ thắt lưng.
"Đoàng!"
Tiếng súng vang lên đanh thép xé toạc màn đêm và tiếng gầm rú của lửa đỏ. Lâm đã nổ súng. Viên đạn găm chính xác vào vai phải của Trần Anh, khiến hắn mất đà, ngã nhào xuống sàn nhà. Chiếc điều khiển kích nổ rơi khỏi tay hắn, văng vào đám lửa đang cháy hừng hực.
Lâm lao qua bức tường lửa, không màng đến sức nóng đang thiêu rụi da thịt. Anh nhanh chóng dùng con dao bấm cá nhân cắt đứt dây trói cho Vũ, đỡ người nghệ sĩ mù đứng dậy.
"Đi mau! Đường này!" Lâm hét lên trong tiếng nổ lách cách của gỗ cháy.
Đúng lúc đó, Trần Anh gượng dậy từ vũng máu. Gương mặt hắn bê bết tro bụi và máu, nhưng đôi mắt vẫn long lên sòng sọc đầy căm hận. Hắn nhặt cây violin Stradivarius lên, ôm chặt vào lòng như ôm một đứa con đỏ hớn, rồi lao thẳng ra phía cửa sổ lớn của tầng hai.
"Nghệ thuật là vĩnh cửu!" Trần Anh hét lên một tiếng cuối cùng rồi lao mình qua cửa sổ kính, rơi thẳng xuống khoảng sân phía dưới.
Lâm đưa Vũ chạy thoát ra ngoài bằng lối cầu thang thoát hiểm phía sau vừa kịp lúc toàn bộ ngôi biệt thự cổ đổ sập xuống trong một biển lửa đỏ rực dưới cơn mưa bão tầm tã.
---
Chương VI: Khúc Vĩ Thanh Dưới Mưa
Sáng hôm sau, cơn bão đã đi qua, chỉ còn lại những vệt mây xám xịt kéo dài trên bầu trời Hà Nội. Ngôi biệt thự cổ thời Pháp thuộc giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, khói đen vẫn thỉnh thoảng bốc lên nghi ngút từ những khúc gỗ cháy dở.
Lực lượng cứu hộ đã tìm thấy thi thể của Trần Anh trong đống đổ nát ở sân trước. Hắn đã chết ngay khi rơi từ tầng hai xuống do chấn thương sọ não nghiêm trọng. Kỳ lạ thay, trong vòng tay siết chặt của hắn, cây đàn violin Stradivarius cổ kính vẫn nguyên vẹn một cách thần kỳ, như thể được bảo vệ bởi một thứ ma lực vô hình nào đó.
Lâm đứng lặng lẽ bên lề đường, nhìn những người lính cứu hỏa đang dọn dẹp hiện trường. Gương mặt anh bám đầy tro bụi, bàn tay bị bỏng nhẹ đã được băng bó sơ sài. Mai bước đến bên anh, đưa cho anh một cốc trà nóng.
"Mọi chuyện đã kết thúc thực sự rồi, anh Lâm," Mai nói, giọng cô có chút mệt mỏi nhưng thanh thản. "Chúng em đã tìm thấy những mảnh bản thảo còn lại của 'Dạ khúc của bóng tối' tại nhà của Trần Anh. Hắn quả thực là một kẻ đồng phạm ẩn danh từ ba năm trước. Vụ án này cuối cùng đã có câu trả lời trọn vẹn."
Lâm nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận hơi ấm từ từ lan tỏa trong cơ thể lạnh giá của mình. Anh nhìn về phía chiếc xe cứu thương đang đỗ gần đó. Vũ đang ngồi ở phía sau xe, vai khoác một chiếc chăn len ấm áp. Dù không thể nhìn thấy gì, gương mặt người nghệ sĩ mù vẫn hướng về phía đống đổ nát, lắng nghe những âm thanh cuối cùng của một bi kịch đã qua.
Lâm bước đến gần Vũ.
"Anh Vũ," Lâm lên tiếng.
Vũ khẽ quay đầu lại, mỉm cười nhẹ nhàng: "Anh Lâm đó sao. Cảm ơn anh đã cứu mạng tôi tối qua."
"Tôi chỉ làm việc cần làm thôi," Lâm lắc đầu. "Từ giờ trở đi, anh có thể yên tâm chơi đàn mà không còn bóng ma nào ám ảnh nữa rồi."
Vũ khẽ im lặng một lát, rồi anh ta đưa tay lên tai, như thể đang lắng nghe một âm thanh mơ hồ nào đó trong gió đông. "Anh Lâm, anh có nghe thấy không?"
"Nghe thấy gì cơ?" Lâm ngơ ngác.
"Tiếng mưa rơi trên những phím đàn đổ nát..." Vũ nói, giọng anh trầm xuống đầy chất thơ. "Đó mới là bản nhạc hoàn hảo nhất. Không có sự oán hận, không có máu và nước mắt. Chỉ có sự tĩnh lặng và thanh lọc của thiên nhiên. Đó mới chính là nốt nhạc cuối cùng mà Trịnh Hữu hằng tìm kiếm."
Lâm lặng đi trước những lời nói sâu sắc của người nghệ sĩ mù. Anh nhìn ra xa, nơi những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang yếu ớt xuyên qua màn sương mù bao phủ Hồ Tây. Mặt nước hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời xám xịt nhưng đã bắt đầu rạng rỡ.
Ba năm sống trong bóng tối của quá khứ, cuối cùng Lâm cũng cảm thấy một tia sáng nhẹ nhàng len lỏi vào tâm hồn mình. Anh vứt bỏ đầu lọc thuốc lá cuối cùng xuống đất, bước đi chậm rãi bên cạnh Mai dưới hàng cây sấu cổ thụ. Cơn mưa đầu đông đã dứt, nhường chỗ cho một ngày mới bắt đầu, xoa dịu đi những vết thương sâu thẳm của một thành phố ngàn năm văn hiến.
