Khúc Ca Trầm Hương

Cây bútNam Trân
Chủ đề
Đam mỹ
Tương tác
1 lượt xem
Chương 1: Tiệm Sách Cũ Phố Hàng Gai Hà Nội những năm ba mươi của thế kỷ trước luôn mang một vẻ đẹp u trầm, bảng lảng dưới những cơn mưa phùn dai dẳng. Đường phố rải đá dăm ướt nhẹp, phản chiếu ánh đèn dầu tù mù từ những gánh hàng rong muộn. Tiếng chuông tàu điện leng keng xé toạc bầu không khí tĩnh mịch, rồi nhanh chóng chìm vào khoảng không im lìm của những bức tường rêu phong cổ kính. Nằm khép mình ở một góc phố Hàng Gai nhộn nhịp, tiệm sách cũ của Trần Minh Triết là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Nơi đây không có sự xô bồ của những chuyến xe ngựa kéo, không có tiếng rao hàng lảnh lót của những gánh hàng rong. Chỉ có mùi giấy bản cổ, mùi mực tàu thơm nồng và hương trầm thoang thoảng tỏa ra từ chiếc lư đồng nhỏ đặt trên bàn trà. Trần Minh Triết, một thanh niên ngoài hai mươi, sở hữu vẻ ngoài thanh tú nhưng mang nét u buồn cố hữu. Gương mặt cậu thanh thoát, nước da hơi tái vì căn bệnh phổi kinh niên, và đôi mắt đen láy lúc nào cũng như chứa đựng cả một trời tâm sự. Triết là con trai duy nhất của một gia đình Nho học danh giá đã sa sút. Cậu chọn cách sống ẩn dật, làm bạn với những trang sách cổ và công việc phục chế những thư tịch đã hư hại theo thời gian. Chiều hôm ấy, trời đổ mưa rào tầm tã. Những hạt mưa bong bóng phập phồng trên mặt đường nhựa. Triết đang cẩn trọng dùng chiếc cọ lông thỏ quét đi lớp bụi mỏng trên một cuốn sách thẻ tre cổ thì tiếng chuông đồng treo ở cửa tiệm vang lên lách cách. Cậu ngẩng đầu lên, khẽ vuốt lại vạt áo dài màu lam nhạt. Một bóng người cao lớn bước vào, mang theo cả luồng gió lạnh ẩm ướt của cơn mưa rào đầu hạ. Người đàn ông mặc chiếc áo măng tô sẫm màu đã ướt sũng nước ở vai, chiếc mũ phớt che khuất nửa khuôn mặt góc cạnh. Khi anh ta tháo mũ, để lộ mái tóc đen rậm rạp hơi rối và đôi mắt sáng rực như đuốc, Triết bỗng thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Đó là một khuôn mặt cương nghị, phong trần, mang đậm vẻ nam tính đầy hoang dã nhưng cũng không kém phần tri thức. "Xin lỗi vì đã làm phiền cậu vào giờ này," người đàn ông lên tiếng. Giọng nói của anh trầm ấm, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của tiệm sách. "Không sao, khách quý ghé thăm là vinh hạnh của tiệm. Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho ông?" Triết khẽ cúi đầu, lịch sự đáp. Người đàn ông bước lại gần bàn gỗ, đặt lên đó một gói đồ được bọc kỹ lưỡng bằng nhiều lớp vải dầu chống nước. Anh cẩn thận mở từng lớp vải, để lộ ra một cuốn sách cổ có bìa bằng da thuộc đã sờn rách nghiêm trọng, nhiều trang bên trong bị ẩm mốc và dính chặt vào nhau. "Tôi nghe danh cậu Triết là người có bàn tay vàng trong việc phục chế cổ thư ở đất Hà Thành này. Tôi có cuốn gia phả và một số tài liệu quan trọng của dòng họ, do bảo quản không tốt nên đã bị hư hại. Không biết cậu có thể giúp tôi khôi phục lại nó không?" Triết tiến lại gần, chăm chú nhìn cuốn sách. Cậu khẽ chạm ngón tay thanh mảnh của mình lên bề mặt da thuộc, cảm nhận sự thô ráp và cổ kính. Khi lật nhẹ một góc trang giấy, mắt Triết bỗng co rút lại. Đây không đơn thuần là gia phả, đây là những bản thảo chép tay bằng chữ Nôm ghi lại những tư tưởng canh tân đất nước, thậm chí có cả những bài thơ yêu nước mang tinh thần phản kháng mạnh mẽ. Trong thời buổi chính trị nhạy cảm này, việc sở hữu những tài liệu như thế này là vô cùng nguy hiểm. Triết ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Anh ta vẫn thản nhiên nhìn cậu, ánh mắt không hề né tránh, ngược lại còn chứa đựng một sự tin tưởng kỳ lạ. "Cuốn sách này..." Triết ngập ngừng. "Tôi tên là Nguyễn Hoàng Vũ," người đàn ông tự giới thiệu, cắt ngang lời Triết với một nụ cười nhẹ đầy ẩn ý. "Cậu Triết cứ yên tâm, tôi chỉ muốn giữ lại những gì tổ tiên để lại. Những thứ khác, tôi không quan tâm, và tôi tin cậu cũng vậy." Triết nhìn sâu vào đôi mắt của Vũ, nhận ra sự kiên định và một nỗi niềm sâu kín khó tả. Cậu thở dài nhẹ, khẽ gật đầu: "Được rồi, ông Vũ. Tôi sẽ nhận cuốn sách này. Nhưng công việc này đòi hỏi sự tỉ mỉ và thời gian, không thể vội vàng được." "Tôi không vội," Vũ đáp, ánh mắt anh dịu lại khi nhìn vào gương mặt thanh tú của Triết. "Mỗi tuần tôi sẽ ghé qua một lần để xem tiến độ. Chi phí không phải là vấn đề." Sau khi thỏa thuận xong, Vũ chào tạm biệt và bước ra ngoài màn mưa. Triết đứng nhìn theo bóng dáng cao lớn của anh khuất dần sau làn mưa mờ ảo của phố cổ. Cậu cúi xuống nhìn cuốn sách trên bàn, rồi lại nhìn chiếc lư hương đang tỏa khói trầm. Một cảm giác kỳ lạ, vừa lo âu lại vừa mong chờ, len lỏi vào tâm hồn vốn dĩ tĩnh lặng của cậu. Chương 2: Hương Trà Và Những Câu Chuyện Đêm Theo đúng lời hẹn, cứ vào chiều thứ Bảy hàng tuần, Nguyễn Hoàng Vũ lại xuất hiện tại tiệm sách của Triết. Cứ mỗi lần anh đến, không khí trong tiệm như ấm áp hẳn lên. Vũ thường mang theo khi thì một gói bánh khảo, khi thì vài bông hoa sen Hồ Tây còn đọng sương sớm, đặt nhẹ nhàng lên bàn trà của Triết. Triết ban đầu còn giữ khoảng cách khách sáo, nhưng dần dần, trước sự chân thành và hiểu biết sâu rộng của Vũ, cậu đã mở lòng hơn. Hai người thường ngồi đối diện nhau bên bàn trà gỗ mộc, cùng thưởng thức những chén trà sen thơm ngát do chính tay Triết pha. "Cậu Triết này, nét chữ của cậu thật đẹp," Vũ trầm trồ khen ngợi khi nhìn Triết dùng chiếc bút lông nhỏ, cẩn thận điền lại một nét chữ Nôm bị mờ trên trang giấy cổ. "Nó thanh thoát nhưng lại có lực, giống như tính cách của cậu vậy. Nhìn ngoài thì mềm mại, nhưng bên trong lại cực kỳ kiên cường." Triết khẽ mỉm cười, đôi gò má hơi ửng hồng dưới ánh đèn dầu. "Anh Vũ quá khen rồi. Tôi chỉ là một kẻ mọt sách, trốn tránh thế sự ngoài kia. Làm sao so được với những người bôn ba, mang hoài bão lớn như anh." Vũ nghe vậy thì ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn man mác. Anh xoay chén trà trong tay, nhìn làn khói nghi ngút bốc lên. "Hoài bão lớn đôi khi chỉ mang lại sự mệt mỏi và cô độc, Triết ạ. Nhiều lúc, tôi chỉ ước mình có được một góc bình yên như thế này, được ngồi uống trà và trò chuyện cùng một người tri kỷ như cậu." Từ "tri kỷ" thốt ra từ miệng Vũ khiến tim Triết đập mạnh. Cậu ngước nhìn Vũ, thấy ánh mắt anh đang dán chặt vào mình, ấm áp và chứa chan tình cảm. Trong suốt những năm tháng qua, Triết luôn sống trong sự cô độc. Gia đình không còn, bạn bè cũng thưa thớt, cậu chỉ biết gửi gắm tâm sự vào những trang sách. Sự xuất hiện của Vũ giống như một ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn lạnh giá của cậu. Qua những buổi trò chuyện, Triết biết thêm về Vũ. Anh là con trai của một thương gia giàu có ở Hải Phòng, nhưng từ trẻ đã sớm dấn thân vào những hoạt động xã hội, đi nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều tầng lớp nhân sĩ yêu nước. Vũ nói về những lý tưởng tự do, về một ngày đất nước không còn bóng ngoại bang, về những người dân nghèo khổ được ấm no. Những lời nói của Vũ như mở ra trước mắt Triết một chân trời mới, đầy nhiệt huyết và khát vọng. Một buổi tối cuối thu, trời trở gió mùa đông bắc. Cơn gió rít qua những khe cửa gỗ của tiệm sách, mang theo cái lạnh thấu xương. Triết đột ngột lên cơn ho khan dữ dội. Cậu gập người lại, một tay vịn vào bàn gỗ, một tay che miệng, gương mặt tái nhợt vì thiếu oxy. Vũ lập tức đứng dậy, bước nhanh đến bên cạnh Triết. Anh đỡ lấy bờ vai gầy guộc của cậu, tay kia vuốt nhẹ lưng cho cậu ấm lên. "Triết, cậu sao thế? Để tôi rót nước ấm cho cậu." Vũ nhanh chóng rót một chén nước ấm, đỡ Triết uống từng ngụm nhỏ. Khi cơn ho dịu đi, Triết kiệt sức tựa đầu vào ngực Vũ. Cậu cảm nhận được lồng ngực vững chãi, ấm nóng của anh và nhịp tim đập mạnh mẽ, đều đặn. Mùi hương của Vũ — mùi của mưa gió, của sương đêm và một chút mùi thuốc lá nhạt — bao bọc lấy Triết, khiến cậu cảm thấy an toàn đến lạ kỳ. "Tôi xin lỗi... làm anh lo lắng rồi. Đây là căn bệnh từ nhỏ, cứ mỗi khi chuyển trời lại tái phát," Triết thều thào, định đứng dậy nhưng cơ thể yếu ớt không cho phép. Vũ không buông Triết ra, ngược lại càng ôm chặt cậu hơn. Anh đặt bàn tay to bản, ấm áp của mình lên trán Triết, khẽ trách: "Người cậu lạnh thế này mà chỉ mặc một chiếc áo mỏng dính. Cậu phải biết tự chăm sóc bản thân chứ." Nói rồi, Vũ cởi chiếc áo khoác măng tô dày của mình, nhẹ nhàng choàng lên đôi vai gầy của Triết. Chiếc áo quá rộng so với cơ thể mảnh mai của cậu, nhưng nó mang lại một sự ấm áp tuyệt đối. Triết ngước nhìn Vũ, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ trong gang tấc. Cậu có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của Vũ, và cả sự lo lắng tột cùng trong đôi mắt anh. "Cảm ơn anh, Vũ..." Triết thì thầm. Vũ nhìn bờ môi mỏng hơi nhợt nhạt của Triết, lòng anh dâng lên một niềm thương cảm và khao khát mãnh liệt. Anh khẽ đưa tay vuốt ve gò má mịn màng của cậu, ngón tay cái dừng lại trên môi cậu. Triết không né tránh, cậu nhắm mắt lại, tận hưởng sự vuốt ve dịu dàng ấy. Trong khoảnh khắc đó, giữa họ không cần bất kỳ lời nói nào, hai tâm hồn cô độc đã tìm thấy nhau và hòa vào làm một. Chương 3: Tình Yêu Nở Muộn Giữa Giông Bão Mùa đông năm ấy, Hà Nội lạnh hơn mọi năm. Nhưng đối với Triết, đây lại là mùa đông ấm áp nhất trong cuộc đời cậu. Mối quan hệ giữa cậu và Vũ đã vượt qua ranh giới của tình bạn bè, tình tri kỷ thông thường. Đó là một tình yêu sâu sắc, lặng lẽ nhưng vô cùng mãnh liệt. Mỗi khi tiệm sách đóng cửa, Vũ lại ở lại cùng Triết. Họ cùng nhau nấu những bữa cơm giản dị, cùng ăn tối dưới ánh đèn dầu ấm áp. Vũ học cách pha trà sen theo đúng ý Triết, còn Triết thì tỉ mỉ khâu lại những vết rách trên áo cho Vũ. Những cử chỉ chăm sóc nhỏ nhặt ấy đong đầy hạnh phúc. Có những đêm mưa rét, họ nằm chung trên chiếc phản gỗ nhỏ ở gian trong. Vũ ôm chặt Triết vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể mình để sưởi ấm cho cậu. Triết gối đầu lên cánh tay săn chắc của Vũ, lắng nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên và tiếng thở đều đặn của anh. "Triết này," Vũ khẽ gọi, tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu. "Nếu một ngày tôi phải đi xa, cậu có đợi tôi không?" Triết giật mình, cậu ngẩng đầu nhìn Vũ dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu treo tường. "Anh phải đi đâu sao? Công việc của anh... có nguy hiểm lắm không?" Vũ im lặng một lát, rồi khẽ thở dài. Anh ôm cậu chặt hơn, như thể sợ cậu sẽ biến mất. "Con đường tôi chọn không hề bằng phẳng. Có những lúc, tôi không thể tự quyết định được số phận của mình. Nhưng dù đi đâu, lòng tôi cũng chỉ hướng về nơi này, hướng về cậu." Triết cảm nhận được nỗi buồn và sự bất an trong lời nói của Vũ. Cậu vòng tay qua ôm lấy cổ anh, áp mặt vào hõm cổ ấm áp của anh. "Tôi sẽ đợi. Dù là bao lâu, tôi cũng sẽ ở đây, giữ gìn tiệm sách này và đợi anh trở về. Chỉ xin anh... hãy luôn giữ an toàn cho bản thân." Vũ xúc động trước sự dịu dàng và kiên định của Triết. Anh nâng cằm cậu lên, đặt lên môi cậu một nụ hôn nồng nàn. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng, dò dẫm, rồi nhanh chóng trở nên mãnh liệt, cháy bỏng như muốn thiêu rụi mọi khoảng cách và lo âu. Triết chủ động hé môi, đón nhận sự ngọt ngào và mạnh mẽ từ Vũ. Họ quấn lấy nhau dưới tấm chăn bông dày, trong tiếng mưa gió gào thét ngoài kia, tạo nên một thế giới riêng chỉ có tình yêu và sự gắn kết tuyệt đối. Nhưng những ngày tháng bình yên ấy không kéo dài được lâu. Tình hình chính trị ở Hà Nội ngày càng trở nên căng thẳng. Mật thám Pháp lùng sục khắp nơi, bắt bớ những nhà hoạt động yêu nước. Vũ bắt đầu xuất hiện thưa thớt hơn, gương mặt anh luôn hằn sâu sự mệt mỏi và lo âu. Mỗi lần đến, anh chỉ kịp ôm lấy Triết một lát, dặn dò cậu vài câu rồi lại vội vã ra đi trong đêm tối. Triết sống trong sự lo âu tột độ. Cậu không sợ cái chết, cậu chỉ sợ mất đi Vũ — người đã trở thành lẽ sống của đời cậu. Cậu dồn hết tâm trí vào việc hoàn thành phục chế cuốn sách cổ của Vũ, như một cách để cầu nguyện cho sự bình an của anh. Mỗi trang sách được khôi phục là một lời cầu khẩn, một niềm hy vọng gửi gắm vào tương lai. Chương 4: Đêm Biệt Ly Đẫm Nước Mắt Một đêm tháng Chạp, gió bấc thổi mạnh làm những cành bàng khô khốc trước cửa tiệm đập vào cửa kính lách cách. Hà Nội chìm trong cái lạnh tê tái và không khí u ám của những ngày cuối năm. Triết ngồi bên bàn làm việc, ngọn đèn dầu đã cạn, chỉ còn ánh sáng leo lét. Cậu vừa hoàn thành trang cuối cùng của cuốn sách cổ. Cuốn sách đã được khôi phục hoàn hảo, bìa da được bọc lại chắc chắn, những nét chữ Nôm sắc sảo như sống lại trên nền giấy bản mới. Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa dồn dập, gấp gáp. Triết vội vàng đứng dậy, chạy ra mở cửa. Khi cánh cửa vừa hé mở, một thân hình cao lớn đổ ập vào người cậu. Đó là Vũ. Áo măng tô của anh rách tả tơi, trên vai áo có vệt máu loang lổ đã khô cứng. Gương mặt anh tái mét, hơi thở dồn dập và hỗn loạn. "Vũ! Anh bị thương rồi!" Triết hốt hoảng, đỡ lấy anh và nhanh chóng khóa chặt cửa lại. Cậu dìu Vũ vào gian trong, đặt anh nằm lên phản. Triết run rẩy thắp ngọn đèn dầu lớn hơn, lấy nước ấm và khăn sạch để lau rửa vết thương cho Vũ. Một vết đạn sượt qua vai anh, máu vẫn còn rỉ ra. Triết vừa lau vết thương vừa khóc, nước mắt rơi lã chã xuống ngực Vũ. "Đừng khóc, Triết... Tôi không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi," Vũ thều thào, cố gắng đưa tay lên lau nước mắt cho cậu, nhưng bàn tay anh cũng run rẩy vì mất máu và kiệt sức. "Tại sao lại nông nỗi này? Anh đã hứa với tôi thế nào?" Triết nghẹn ngào, giọng nói lạc đi vì đau đớn. "Tổ chức của chúng tôi bị lộ... Mật thám đang lùng sục khắp thành phố. Tôi phải rời Hà Nội ngay trong đêm nay để lên chiến khu. Nếu ở lại, tôi sẽ bị bắt và..." Vũ không nói hết câu, nhưng Triết hiểu rõ số phận của những người bị mật thám Pháp bắt giữ. Triết chết lặng. Cậu biết ngày này rồi sẽ đến, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và tàn nhẫn như vậy. Biệt ly giữa thời chiến đồng nghĩa với việc ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Có thể đây sẽ là lần cuối cùng cậu được nhìn thấy anh, được chạm vào anh. Sau khi băng bó vết thương cho Vũ xong, Triết ngồi bệt xuống sàn, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của anh. Vũ nhìn Triết, ánh mắt tràn đầy sự nuối tiếc và tình yêu thương vô bờ bến. Anh dùng chút sức lực còn lại kéo Triết nằm xuống bên cạnh mình, ôm cậu vào lòng. "Tôi đã hoàn thành cuốn sách của anh rồi," Triết nói, giọng khản đặc. Cậu với tay lấy cuốn sách cổ đặt ở đầu giường, đưa cho Vũ. "Anh mang nó đi đi." Vũ nhận lấy cuốn sách, nhìn ngắm nó một lát rồi lại đặt sang một bên. Anh quay sang nhìn Triết, áp sát trán mình vào trán cậu. "Không, Triết. Cuốn sách này, tôi muốn cậu giữ. Nó là minh chứng cho tình yêu của chúng ta, là sợi dây liên kết giữa tôi và cậu. Hãy giữ nó cho tôi, cho đến ngày tôi trở về đòi lại." Nước mắt Triết lại trào ra, nóng hổi lăn dài trên má. Cậu gật đầu nghẹn ngào: "Được, tôi sẽ giữ. Tôi sẽ giữ nó như giữ chính mạng sống của mình." Trong đêm tối lạnh giá ấy, dưới ánh đèn dầu leo lét, họ đã trao nhau tất cả những gì chân thành nhất, nồng nhiệt nhất của tình yêu. Đó không chỉ là sự hòa quyện về thể xác, mà còn là sự giao thoa của hai linh hồn thề nguyện gắn kết trọn đời. Vũ hôn lên từng giọt nước mắt của Triết, hôn lên đôi môi, bờ vai và lồng ngực gầy của cậu, như muốn khắc ghi từng đường nét trên cơ thể cậu vào sâu trong tâm khảm. Triết ôm lấy Vũ, dâng hiến tất cả tình yêu và sự sống của mình cho anh, không màng đến ngày mai. Khi tiếng gà gáy đầu tiên cất lên báo hiệu trời sắp sáng, Vũ phải đi. Anh mặc lại chiếc áo khoác dày, đội chiếc mũ phớt che khuất gương mặt. Đứng trước cửa tiệm, dưới làn sương sớm lạnh giá, Vũ ôm chặt Triết một lần cuối. "Hãy sống tốt và chờ tôi, Triết nhé. Tôi nhất định sẽ trở về," Vũ thì thầm bên tai cậu. "Tôi sẽ đợi anh. Cho dù tóc có bạc, cho dù thế sự có đổi thay, tôi vẫn sẽ ở đây chờ anh," Triết kiên định đáp, dù tim cậu đang đau nhói như bị ai bóp nghẹt. Vũ buông Triết ra, quay lưng bước đi nhanh vào màn sương mù dày đặc của phố cổ Hà Nội. Bóng dáng anh nhanh chóng tan biến vào hư vô, chỉ còn lại tiếng bước chân xa dần và hương trầm thoang thoảng từ trong tiệm bay ra, hòa vào cái lạnh của buổi sớm mai. Chương 5: Những Năm Tháng Chờ Đợi Và Khúc Ca Trầm Hương Những năm tháng sau đó là một chuỗi ngày dài đằng đẵng thử thách lòng kiên nhẫn và sức chịu đựng của Trần Minh Triết. Chiến tranh bùng nổ, Hà Nội rơi vào khói lửa liên miên. Tiệm sách cũ ở phố Hàng Gai phải đóng cửa, Triết cùng người dân di tản về vùng nông thôn ngoại ô để lánh nạn. Cuộc sống vô cùng gian khổ, thiếu thốn đủ đường, sức khỏe của Triết ngày càng suy kiệt vì căn bệnh phổi hành hạ dưới điều kiện sống khắc nghiệt. Nhưng dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất, dù phải di chuyển qua nhiều nơi, Triết vẫn luôn mang theo bên mình hai thứ vô giá: cuốn sách cổ của Vũ và tình yêu sắt son dành cho anh. Cuốn sách được cậu bọc kỹ trong nhiều lớp vải chống ẩm, luôn đặt ở vị trí trang trọng nhất trong căn lều tạm bợ của mình. Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù, Triết lại mang cuốn sách ra, khẽ vuốt ve bìa da thuộc đã sờn, như thể đang chạm vào khuôn mặt, bờ vai của Vũ. Cậu không có bất kỳ tin tức nào của Vũ. Anh như cánh chim bay đi biệt tăm giữa bão táp thời đại. Nhiều người quen nói với Triết rằng chiến trường ác liệt, những người ra đi ngày ấy khó có cơ hội trở về. Họ khuyên cậu nên từ bỏ, tìm một cuộc sống yên ổn khác. Nhưng Triết chỉ im lặng mỉm cười. Niềm tin của cậu dành cho Vũ là tuyệt đối. Cậu biết anh vẫn còn sống, ở một nơi nào đó dưới bầu trời này, và anh cũng đang nhớ về cậu. Để vơi đi nỗi nhớ, Triết bắt đầu viết nhật ký. Cậu viết về những kỷ niệm ngọt ngào giữa hai người ở tiệm sách cũ, viết về những buổi chiều uống trà sen, viết về hơi ấm của Vũ trong những đêm đông lạnh giá. Cậu gọi tập nhật ký ấy là "Khúc Ca Trầm Hương" — bởi vì mỗi khi viết, cậu lại như ngửi thấy mùi hương trầm quen thuộc của tiệm sách ngày xưa, mùi hương đã chứng kiến sự bắt đầu và thăng hoa của tình yêu giữa họ. Năm 1954, hòa bình lặp lại. Hà Nội được giải phóng. Người dân nô nức trở về tiếp quản thủ đô. Trần Minh Triết, giờ đây đã là một người đàn ông ngoài bốn mươi, mái tóc đã lốm đốm sợi bạc, cơ thể càng thêm gầy yếu nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ thanh tú và kiên định ngày nào. Cậu trở lại căn nhà số 24 phố Hàng Gai. Ngôi nhà cũ vẫn còn đó, dù những bức tường vàng đã bong tróc nhiều mảng rêu phong, mái ngói xô lệch sau những trận bom đạn. Triết dọn dẹp lại đống đổ nát, dựng lại những chiếc kệ gỗ, treo lại chiếc chuông đồng trước cửa. Cậu mở lại tiệm sách cũ. Tiệm sách của cậu giờ đây không chỉ có những cuốn sách cổ, mà còn là nơi lưu giữ một lời hứa, một tình yêu bền bỉ qua hai mươi năm bão giông. Triết vẫn giữ thói quen cũ. Cứ mỗi chiều thứ Bảy, cậu lại pha một ấm trà sen thơm ngát, thắp một nén trầm hương trong chiếc lư đồng nhỏ, đặt hai chiếc chén sứ trên bàn trà mộc mạc. Cậu ngồi đó, nhìn làn khói trầm bay bổng, lặng lẽ ngắm nhìn đường phố nhộn nhịp bên ngoài qua khung cửa sổ, kiên nhẫn chờ đợi. Chương 6: Sự Trở Về Của Nhành Trầm Năm Ấy Mùa xuân năm 1956, Hà Nội đón một đợt mưa xuân ấm áp. Những chồi non mơn mởn đâm chồi nảy lộc trên những cành bàng già nua. Đường phố Hàng Gai nhộn nhịp tiếng cười nói của người dân đón chào một cuộc sống mới tự do và thanh bình. Chiều thứ Bảy hôm ấy, Triết ngồi bên bàn trà quen thuộc. Sức khỏe của cậu dạo này yếu đi nhiều, những cơn ho kéo dài khiến cậu kiệt sức. Cậu biết thời gian của mình không còn nhiều, nhưng tâm hồn cậu lại vô cùng thanh thản. Cậu đã sống trọn vẹn với lời hứa của mình, đã giữ gìn cuốn sách và tình yêu của họ nguyên vẹn qua suốt hai thập kỷ. Khói trầm hương tỏa ra nghi ngút, mang theo mùi thơm thanh khiết, u nhã bao trùm khắp không gian tiệm sách. Triết khẽ nhấp một ngụm trà sen ấm, cảm nhận vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi. Bỗng nhiên, tiếng chuông đồng treo ở cửa tiệm vang lên lách cách. Triết giật mình, tim cậu bỗng đập liên hồi một cách kỳ lạ. Cậu chậm rãi quay đầu nhìn ra cửa. Một người đàn ông bước vào. Người đó mặc bộ quân phục màu xanh lá đã sờn bạc, chiếc mũ tai bèo cầm trên tay. Mái tóc anh đã bạc trắng hai bên thái dương, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của sương gió chiến trường và năm tháng dãi dầu. Một cánh tay áo bên trái của anh găm nhẹ vào thắt lưng — anh đã để lại một phần thân thể nơi chiến trường ác liệt. Nhưng đôi mắt ấy — đôi mắt sáng rực như đuốc, ấm áp và kiên định — thì không hề thay đổi. Triết đứng bật dậy, nhưng vì quá xúc động và cơ thể yếu ớt, cậu loạng choạng suýt ngã. Chén trà trên tay rơi xuống sàn gỗ, vỡ tan, nước trà ấm loang lổ. Người đàn ông bước nhanh tới, dùng cánh tay duy nhất còn lại của mình đỡ lấy Triết. Anh ôm chặt cậu vào lòng, ghì chặt như muốn khảm cậu vào cơ thể mình. "Triết... Tôi đã về rồi đây," giọng nói trầm ấm, khản đặc vì xúc động vang lên bên tai Triết. Nước mắt Triết tuôn rơi như mưa. Cậu áp mặt vào bờ vai vững chãi của anh, cảm nhận mùi hương quen thuộc — mùi của mưa nắng phong trần, mùi của tình yêu sắt son và giờ đây hòa cùng mùi trầm hương ngào ngạt của tiệm sách. Cánh tay gầy guộc của Triết run rẩy ôm chặt lấy lưng anh, ôm lấy người đàn ông cậu đã dành cả tuổi trẻ, cả cuộc đời để chờ đợi. "Vũ... Anh thực sự đã về rồi..." Triết nghẹn ngào, những giọt nước mắt hạnh phúc làm ướt đẫm vai áo người lính. "Tôi đã hứa là sẽ trở về đòi lại cuốn sách của tôi mà," Vũ cười, giọt nước mắt lăn dài trên gò má phong trần của anh. "Và đòi lại cả người giữ sách nữa." Triết ngẩng đầu nhìn Vũ, nụ cười rạng rỡ như hoa nở sau mưa xuất hiện trên gương mặt thanh tú đã nhuốm màu thời gian của cậu. Cậu dắt tay Vũ lại gần bàn gỗ, lấy ra cuốn sách cổ được bảo quản hoàn hảo không một tì vết, đặt vào tay anh. Bên cạnh cuốn sách là tập nhật ký "Khúc Ca Trầm Hương" dày cộm. "Tôi đã giữ gìn nó rất tốt. Cả cuốn sách... và cả tình yêu của chúng ta," Triết nói, ánh mắt lấp lánh niềm kiêu hãnh và hạnh phúc tột cùng. Vũ nhận lấy cuốn sách, rồi dùng bàn tay to bản, ấm áp của mình nắm chặt lấy bàn tay thanh mảnh, lạnh giá của Triết. Anh đưa tay lên môi, đặt một nụ hôn sâu sắc, trân trọng lên những ngón tay gầy của cậu. "Cảm ơn cậu, Triết. Cảm ơn cậu đã đợi tôi. Từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ đi đâu nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau già đi ở nơi này," Vũ nghẹn ngào hứa. Ngoài kia, cơn mưa xuân dịu dàng vẫn rơi, gột rửa đi những đau thương, mất mát của chiến tranh, nhường chỗ cho sự sinh sôi, nảy nở của vạn vật. Trong tiệm sách cũ nhỏ bé ở phố Hàng Gai, hương trầm vẫn lặng lẽ tỏa bay, hòa quyện cùng tiếng cười ấm áp và những giọt nước mắt hạnh phúc của hai tâm hồn đã vượt qua muôn vàn bão giông thời đại để được mãi mãi bên nhau. Khúc ca trầm hương của họ, từ nay về sau, sẽ chỉ còn những nốt nhạc của sự viên mãn và bình yên.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay