Hẹn Nhau Dưới Cơn Mưa Hà Nội

Cây bútMộc Diệp Chi
Chủ đề
Ngôn tình hiện đại
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Cơn mưa rào bất chợt Hà Nội những ngày tháng Tám luôn đỏ đỏng như một cô nàng mới lớn. Bầu trời mới phút trước còn trong vắt, nắng vàng rực rỡ trải dài trên những hàng sấu già phố Phan Đình Phùng, thì phút sau đã xám xịt, mây đen ùn ùn kéo về từ phía sông Hồng. Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo cát bụi và những chiếc lá khô xoay tròn trên mặt đường nhựa bốc lên mùi ngai ngái của đất khô gặp nước. Tô Diệp Chi ôm chặt chiếc cặp da sờn góc vào lòng, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn. Cô vừa hoàn thành buổi thuyết trình phương án minh họa cho một cuốn sách thiếu nhi mới, nhưng kết quả không mấy khả quan. Khách hàng đòi hỏi quá nhiều sửa đổi vô lý, trong khi số tiền thù lao lại bị ép xuống mức tối thiểu. Nỗi lo lắng về tiền thuê nhà tháng này và học phí của cậu em trai đang học đại học đè nặng lên vai cô gái hai mươi lăm tuổi, khiến lồng ngực cô thắt lại. Một giọt nước lớn, lạnh ngắt rơi bộp xuống trán Chi, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn độn. Rồi hai giọt, ba giọt... Chỉ trong chớp mắt, cơn mưa rào mùa hạ sầm sập trút xuống như trút nước. Đường phố loang loáng nước, người xe hối hả tìm chỗ trú ẩn. Chi không kịp mặc áo mưa, chỉ biết cắm đầu chạy đại vào hiên nhà của một ngôi biệt thự cổ gần đó. Ngôi biệt thự mang kiến trúc Pháp cổ kính với bức tường vàng đã nhuốm màu rêu phong, những ô cửa sổ vòm sơn màu xanh lục bảo khép hờ. Phía trước có một khoảng sân nhỏ trồng đầy hoa giấy và những chậu cây dương xỉ xanh mướt. Chi đứng nép sát vào cánh cửa gỗ sồi lớn, ra sức phủi những giọt nước mưa bám trên tà váy và mái tóc dài ướt sũng. Cô lo lắng mở cặp da ra kiểm tra, may mắn thay, bảng vẽ điện tử và xấp giấy phác thảo vẫn khô ráo nhờ lớp vải chống thấm bên trong. Cô thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào cánh cửa gỗ mát lạnh, lặng lẽ ngắm nhìn màn mưa trắng xóa trước mắt. \"Cạch.\" Tiếng chốt cửa phía sau lưng vang lên khiến Chi giật mình. Cô vội vàng quay lại và suýt nữa thì va phải một vồng ngực vững chãi. Cánh cửa gỗ sồi hé mở, một người đàn ông bước ra. Anh ta cao khoảng một mét tám, mặc chiếc sơ mi đũi màu xám tro tay áo xắn cao, để lộ cánh tay săn chắc với những đường gân nam tính. Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau cặp kính gọng đen thanh mảnh, mang một vẻ lạnh lùng nhưng vô cùng cuốn hút. Trên người anh thoang thoảng mùi hương trầm ấm của gỗ tuyết tùng trộn lẫn mùi cà phê mới pha. \"Cô định đứng ngoài này chịu lạnh đến bao giờ? Vào trong đi.\" Giọng nói của anh trầm thấp, có chút khàn nhẹ nhưng vô cùng ấm áp giữa không khí lạnh lẽo của cơn mưa. Chi ngơ ngác nhìn anh, hơi bối rối: \"Dạ? Tôi... tôi chỉ đứng nhờ một chút cho tạnh mưa thôi ạ. Sẽ không làm phiền anh lâu đâu.\" Người đàn ông nhìn lướt qua bả vai ướt đẫm và đôi môi đang hơi run lên vì lạnh của cô, khẽ nhíu mày: \"Mưa này phải hai tiếng nữa mới tạnh. Vào đi, tôi không phải người xấu.\" Nói rồi, anh quay lưng đi vào trong, để mặc cánh cửa mở rộng như một lời mời gọi không thể chối từ. Chi ngập ngừng mất vài giây. Cái lạnh của nước mưa bắt đầu ngấm vào da thịt làm cô rùng mình. Cuối cùng, cô ôm chặt chiếc cặp da, rón rén bước qua ngưỡng cửa gỗ. Chương 2: Hương trà sen và những bản thiết kế Bước vào bên trong, Chi không khỏi ngỡ ngàng trước không gian độc đáo của ngôi nhà. Đây không phải là một phòng khách thông thường, mà là một văn phòng kiến trúc được thiết kế cực kỳ tinh tế. Sự kết hợp hoàn hảo giữa những mảng tường gạch trần thô mộc, dầm gỗ chịu lực cổ kính và những món nội thất hiện đại bằng kim loại đen. Khắp nơi là những mô hình nhà bằng gỗ balsa, những cuộn bản vẽ kỹ thuật lớn nhỏ và những kệ sách cao chạm trần chứa đầy sách chuyên ngành bằng tiếng Anh, tiếng Pháp. \"Ngồi đi.\" Người đàn ông chỉ tay về phía chiếc ghế sofa da màu nâu bò đặt cạnh một lò sưởi giả đang tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. \"Lau người đi đã.\" Anh đưa cho cô một chiếc khăn bông màu xám sạch sẽ và một chiếc máy sấy tóc cầm tay. Chi đón lấy, lòng tràn ngập sự biết ơn: \"Cảm ơn anh nhiều lắm.\" Trong lúc Chi sấy tóc và lau khô quần áo, người đàn ông đi về phía quầy bar nhỏ ở góc phòng. Tiếng máy xay cà phê hoạt động ro ro, sau đó là hương thơm nồng nàn lan tỏa. Một lát sau, anh quay lại, đặt trước mặt cô một tách trà sen bốc khói nghi ngút và tự rót cho mình một ly Americano đá. \"Uống đi cho ấm người,\" anh nói, rồi ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, mở một cuốn sổ tay ra bắt đầu phác thảo gì đó. Chi áp hai lòng bàn tay vào tách gốm sứ thô, hơi ấm từ tách trà nhanh chóng truyền qua da, xua đi cái lạnh giá bấy lâu. Cô nhấp một ngụm, vị ngọt thanh của trà sen cùng hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, khiến tinh thần cô thư thái hẳn. Cô tò mò quan sát người đàn ông đối diện. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, góc nghiêng của anh trông thật hoàn hảo. Anh làm việc cực kỳ tập trung, những nét vẽ bằng bút kim trên giấy diễn họa nhanh, dứt khoát và vô cùng chuẩn xác. \"Đẹp quá...\" Chi lầm bầm một mình, mắt dán chặt vào bản vẽ một ngôi nhà ba tầng với những khoảng xanh đan xen tinh tế. Người đàn ông dừng bút, ngước mắt lên nhìn cô qua gọng kính: \"Cô cũng hiểu về kiến trúc sao?\" Chi giật mình, đỏ mặt xua tay: \"Dạ không, tôi không chuyên về kiến trúc. Tôi là họa sĩ minh họa tự do thôi. Nhưng nhìn bản vẽ của anh, tôi có thể cảm nhận được không gian rất có hồn, rất ấm áp chứ không hề khô khan.\" Một tia ngạc nhiên thoáng qua mắt người đàn ông. Anh đặt bút xuống, khẽ mỉm cười - một nụ cười rất mỏng nhưng làm tan đi vẻ lạnh lùng băng giá ban đầu: \"Tôi là Lâm Vũ. Kiến trúc sư.\" \"Tôi là Tô Diệp Chi,\" cô đáp, tự tin hơn một chút. \"Rất vui được gặp anh, anh Vũ.\" \"Tô Diệp Chi? Lá diệp chi xanh tươi sao? Tên rất hay,\" Vũ gật đầu nhẹ. Anh nhìn vào chiếc cặp da sờn góc của cô. \"Cô vừa đi gặp khách hàng về à? Trông có vẻ không được suôn sẻ lắm.\" Chi thở dài, khẽ cúi đầu: \"Vâng, nghề freelance này đôi khi mệt mỏi lắm anh ạ. Người ta muốn một bức tranh có cả 'linh hồn' lẫn 'thương mại' nhưng ngân sách thì lại chỉ muốn trả cho một bức vẽ nguệch ngoạc.\" Vũ khẽ nhếch môi: \"Lĩnh vực nào cũng vậy thôi. Khách hàng luôn muốn một biệt thự sang trọng với giá của một căn hộ chung cư bình dân. Quan trọng là cô có dám từ chối những kẻ không tôn trọng chất xám của mình hay không.\" Lời nói của Vũ tuy thẳng thắn, thậm chí có phần sắc sảo, nhưng lại chạm đúng vào nỗi lòng của Chi. Cô nhìn anh, cảm thấy khoảng cách giữa hai người dường như được thu hẹp lại rất nhiều. Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi tầm tã, gõ nhịp liên hồi lên những tán lá sấu, nhưng bên trong văn phòng nhỏ này, chỉ có tiếng nhạc jazz dịu êm, hương trà sen thanh khiết và cuộc trò chuyện của hai tâm hồn xa lạ đang dần tìm thấy sự đồng điệu. Chương 3: Sự giao thoa của hai thế giới Sau buổi chiều mưa định mệnh ấy, Chi không nghĩ mình sẽ còn gặp lại Lâm Vũ. Thế nhưng, duyên phận luôn có những lối rẽ bất ngờ. Hai tuần sau, Chi nhận được một cuộc điện thoại từ một số máy lạ. Đầu dây bên kia là giọng nói trầm ấm quen thuộc của Vũ. \"Diệp Chi, tôi có một dự án phục dựng một biệt thự cổ ở phố cổ Hà Nội thành một tổ hợp cà phê - thư viện văn hóa. Tôi cần một họa sĩ minh họa để vẽ lại những bức tranh tường và thiết kế bộ nhận diện thương hiệu mang phong cách Hà Nội xưa. Cô có hứng thú hợp tác không?\" Chi sững sờ, tim đập chệch một nhịp. Cơ hội này đối với cô giống như một chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước lũ. Cô lập tức đồng ý mà không cần suy nghĩ quá nhiều. Ngày hôm sau, Chi có mặt tại văn phòng của Vũ. Lần này, họ không còn là người qua đường trú mưa nữa, mà là những đối tác cộng sự. Vũ đưa cho Chi xem tập hồ sơ dự án dày cộp. Dự án có tên là 'Hồn Phố'. Vũ muốn giữ lại tối đa cấu trúc nguyên bản của ngôi nhà cổ, từ những mảng tường gạch vồ, cầu thang gỗ lim đến những ô cửa chớp, nhưng đồng thời phải thổi vào đó một luồng sinh khí mới mẻ của thời đại. \"Tôi cần những bức tranh minh họa của cô phải thể hiện được cái hồn của Hà Nội,\" Vũ giải thích, ngón tay dài chỉ vào bản vẽ mặt đứng của công trình. \"Không phải là một Hà Nội rập khuôn trên bưu thiếp, mà là một Hà Nội của những ngõ nhỏ sâu thẳm, của tiếng rao đêm, của những gánh hàng hoa trong sương sớm. Cô làm được chứ?\" Chi nhìn thẳng vào mắt Vũ, ánh mắt cô lấp lánh sự tự tin và đam mê: \"Anh cứ yên tâm giao cho em. Hà Nội là nơi em sinh ra và lớn lên, em hiểu từng hơi thở của thành phố này.\" Kể từ ngày đó, cuộc sống của Chi gắn liền với văn phòng của Vũ. Họ cùng nhau làm việc từ sáng sớm cho đến tối muộn. Có những ngày, cả hai cùng đi thực tế khắp các con ngõ nhỏ ở phố cổ, từ Hàng Ngang, Hàng Đào đến những ngách nhỏ không tên ở mạn Nghi Tàm, Yên Phụ. Vũ cầm máy ảnh chụp lại những chi tiết kiến trúc cổ, còn Chi thì cầm cuốn sổ tay hí hoáy ký họa những khoảnh khắc đời thường. Sự kết hợp giữa tư duy logic, cấu trúc chặt chẽ của một kiến trúc sư và tâm hồn bay bổng, nhạy cảm của một họa sĩ đã tạo nên những phản ứng hóa học tuyệt vời. Những bản phác thảo của Chi bổ khuyết cho những mảng khối khô khan của Vũ, khiến thiết kế của anh trở nên mềm mại và giàu cảm xúc hơn. Ngược lại, sự chỉn chu, chuyên nghiệp của Vũ giúp Chi học được cách làm việc có hệ thống và nâng tầm tư duy thẩm mỹ của mình. Trong những đêm Hà Nội tĩnh mịch, khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, văn phòng của Vũ vẫn sáng đèn. Tiếng bút vẽ sột soạt trên bảng điện tử của Chi hòa cùng tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Vũ tạo nên một bản nhạc êm đềm. Thỉnh thoảng, Vũ lại đứng dậy pha cho cô một cốc sữa ấm, hoặc Chi sẽ mua tặng anh một gói xôi xéo nóng hổi mua từ gánh hàng rong bên đường. Sự quan tâm thầm lặng, không phô trương ấy cứ thế len lỏi vào lòng cả hai như những giọt mưa xuân thấm dần vào đất mịn. Chương 4: Những góc khuất sau ánh đèn Một tối cuối tuần tháng Chín, sau khi hoàn thành xong phần lớn khối lượng công việc của dự án 'Hồn Phố', Vũ rủ Chi đi dạo quanh Hồ Tây. Gió hồ thổi lồng lộng mang theo hơi nước mát lạnh, làm dịu đi cái oi bức còn sót lại của mùa hè. Họ đi dạo dưới những rặng muồng hoàng yến đã qua mùa hoa, bóng hai người đổ dài trên mặt đường dưới ánh đèn cao áp màu vàng nhạt. \"Anh Vũ này,\" Chi khẽ lên tiếng, hai tay đút vào túi áo khoác mỏng. \"Tại sao một người tài giỏi như anh lại chọn mở một văn phòng nhỏ tự do thế này? Với năng lực của anh, việc làm giám đốc sáng tạo cho các tập đoàn bất động sản lớn đâu có gì khó khăn.\" Vũ bước chậm lại, mắt nhìn ra mặt hồ xa xăm, nơi những ánh đèn của các tòa nhà cao tầng phía bên kia bờ đang soi bóng lung linh xuống mặt nước phẳng lặng. Gương mặt anh thoáng hiện lên một vẻ u uất khó tả. \"Tôi từng làm việc cho một tập đoàn lớn như thế ở Pháp,\" Vũ chậm rãi nói, giọng anh trầm xuống hẳn. \"Nhưng ở đó, người ta không cần kiến trúc sư, người ta chỉ cần một cái máy vẽ biết tối ưu hóa diện tích để tối đa hóa lợi nhuận. Mọi ý tưởng sáng tạo, mọi giá trị nhân văn đều bị bóp nghẹt bởi những con số doanh thu. Hơn nữa...\" Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu. \"Gia đình tôi cũng muốn tôi đi theo con đường đó. Bố tôi là chủ tịch của một tổng công ty xây dựng lớn ở miền Nam. Ông ấy muốn tôi về kế nghiệp, muốn tôi thiết kế những tòa cao ốc chọc trời vô hồn. Tôi từ chối, và đó là lý do tôi ra Hà Nội, tự lập nghiệp với hai bàn tay trắng.\" Chi lặng yên lắng nghe. Cô không ngờ đằng sau vẻ ngoài thành đạt, tự tin của Vũ lại là một cuộc nổi loạn thầm lặng chống lại định mệnh được sắp đặt sẵn. Cô cảm nhận được sự cô độc và áp lực khủng khiếp mà anh đã phải trải qua. \"Còn em thì sao, Chi?\" Vũ quay sang nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng hơn bao giờ hết. \"Tại sao em lại chọn con đường freelance đầy bấp bênh này? Em vẽ rất đẹp, hoàn toàn có thể đầu quân cho các công ty game hay nhà xuất bản lớn.\" Chi cười nhẹ, nụ cười mang chút tự giễu: \"Em không có nhiều lựa chọn anh ạ. Bố em trước đây có một xưởng gốm nhỏ ở Bát Tràng, nhưng do làm ăn thua lỗ và bị người ta lừa gạt, xưởng bị phá sản, nợ nần chồng chất. Bố em vì cú sốc đó mà lâm bệnh nặng rồi qua đời cách đây ba năm. Mẹ em ở quê sức khỏe yếu, chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng và ít tiền em gửi về. Em phải làm freelancer vì công việc này cho phép em nhận nhiều dự án cùng lúc để kiếm tiền nhanh nhất có thể. Em cần tiền để trả nợ cho gia đình và nuôi em trai ăn học. Với em, ước mơ hay đam mê... đôi khi phải xếp sau ổ bánh mì, anh ạ.\" Giọng Chi đều đều, bình thản như thể đang kể câu chuyện của một ai khác, nhưng Vũ có thể nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào ẩn giấu sau những lời nói ấy. Anh dừng bước, xoay người đối diện với cô. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, anh thấy đôi mắt cô lấp lánh nước, nhưng cô vẫn cố mỉm cười để ngăn không cho những giọt nước mắt rơi xuống. Sự kiên cường, bướng bỉnh của cô gái nhỏ này khiến tim anh nhói đau. Không kìm lòng được, Vũ đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt đi một sợi tóc mai bị gió thổi bay lòa xòa trước trán Chi. Ngón tay anh ấm áp chạm vào làn da mịn màng của cô, khiến cả hai cùng khựng lại. Tim Chi đập liên hồi, cô ngước mắt nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm xúc hỗn độn chưa từng có. \"Em đã vất vả nhiều rồi, Chi,\" Vũ nói, giọng anh ấm áp và tràn đầy sự trân trọng. \"Từ giờ trở đi, em không cần phải gánh vác mọi thứ một mình nữa.\" Lời hứa hẹn thầm lặng ấy của Vũ như một dòng nước ấm len lỏi vào trái tim băng giá, đầy tổn thương của Chi. Giữa thành phố đông đúc, chật chội này, họ đã tìm thấy nhau - hai mảnh ghép cô đơn, mang những vết thương khác nhau nhưng lại có chung một khát vọng về sự bình yên. Chương 5: Sóng gió từ quá khứ Dự án 'Hồn Phố' thành công vang dội ngoài mong đợi. Buổi lễ khai trương tổ hợp cà phê - thư viện diễn ra trong một ngày thu Hà Nội tuyệt đẹp. Khách hàng, giới chuyên môn và truyền thông đều đánh giá rất cao thiết kế của Vũ cũng như những bức tranh tường, bộ nhận diện thương hiệu đầy chất thơ của Chi. Tên tuổi của văn phòng kiến trúc Lâm Vũ và họa sĩ Tô Diệp Chi bắt đầu được chú ý nhiều hơn. Tình cảm giữa Vũ và Chi cũng theo đó mà tiến triển một cách tự nhiên. Họ không cần những lời tỏ tình hoa mỹ, chỉ cần một cái nắm tay siết chặt dưới bàn làm việc, một nụ hôn phớt nhẹ lên trán khi chào tạm biệt nhau dưới hiên nhà cũ, hay những buổi tối cùng nhau nấu một bữa cơm giản dị tại căn hộ thuê của Chi. Với Chi, những ngày tháng ấy là khoảng thời gian hạnh phúc và bình yên nhất trong cuộc đời cô. Thế nhưng, cuộc sống đô thị hoa lệ này chưa bao giờ dễ dàng và yên ả đến thế. Bão giông ập đến vào một ngày cuối tháng Mười. Hôm đó, Chi đang ở văn phòng của Vũ để hoàn thiện một số giấy tờ quyết toán dự án thì cửa phòng bật mở. Một người phụ nữ bước vào. Cô ta khoảng gần ba mươi tuổi, toát lên vẻ sang trọng, quý phái từ đầu đến chân. Chiếc váy hiệu đắt tiền ôm sát cơ thể, chiếc túi xách Hermès xa xỉ và đôi giày cao gót nhọn hoắt gõ xuống sàn nhà những tiếng \"cộc, cộc\" kiêu kỳ. Gương mặt cô ta rất đẹp nhưng lại lạnh lùng và kiêu ngạo vô cùng. \"Vũ đâu?\" Cô ta hỏi bằng giọng ra lệnh, ánh mắt lướt qua Chi một lượt từ đầu đến chân với vẻ khinh khỉnh lộ liễu. \"Dạ, anh Vũ đang đi gặp khách hàng ở ngoài, khoảng một tiếng nữa mới về ạ. Chị là...\" Chi lịch sự đứng dậy hỏi. Người phụ nữ không thèm trả lời câu hỏi của Chi. Cô ta thong thả đi vòng quanh phòng, dùng ngón tay đeo nhẫn kim cương cỡ lớn quẹt nhẹ lên một mô hình kiến trúc rồi khẽ tặc lưỡi: \"Bao nhiêu năm rồi mà anh ấy vẫn thích chơi những thứ đồ chơi rẻ tiền này sao? Thật phí hoài tài năng.\" Nói rồi, cô ta quay lại nhìn Chi, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo: \"Tôi là Minh Khuê. Vị hôn thê của Lâm Vũ do gia đình hai bên đính ước. Chắc cô là cô họa sĩ nghèo vẫn hay bám lấy anh ấy gần đây đúng không?\" Từ \"vị hôn thê\" như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Chi, khiến tai cô ù đi. Cô đứng trân trân tại chỗ, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Minh Khuê tiến lại gần Chi, khoảng cách gần đến mức Chi có thể ngửi thấy mùi nước hoa Chanel nồng nặc và đầy tính áp đảo. \"Cô Tô đúng không?\" Minh Khuê nhếch môi cười nhạt. \"Tôi đã điều tra về cô rồi. Gia cảnh nợ nần, bố mất sớm, em trai đang đi học. Một cô gái có xuất thân như cô, lấy tư cách gì để đứng cạnh Lâm Vũ? Anh ấy là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Nam Phát. Việc anh ấy ra đây mở văn phòng nhỏ này chỉ là một trò chơi ngông cuồng của tuổi trẻ. Sớm muộn gì anh ấy cũng phải về Nam kế nghiệp và kết hôn với tôi để củng cố gia thế. Cô nghĩ mình có thể giúp gì cho sự nghiệp của anh ấy? Hay chỉ là một gánh nặng kéo ghì anh ấy xuống vũng bùn?\" Những lời nói của Minh Khuê như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Chi. Cô muốn phản kháng, muốn nói rằng cô và Vũ yêu nhau vì sự đồng điệu trong tâm hồn, nhưng cổ họng cô nghẹn đắng, không thể thốt ra thành lời. Sự thật phũ phàng về khoảng cách gia thế, về những gánh nặng tài chính của bản thân khiến cô cảm thấy bất lực và tự ti tột cùng. Đúng lúc đó, cửa văn phòng một lần nữa mở ra. Vũ bước vào. Nhìn thấy Minh Khuê, gương mặt anh lập tức đanh lại, ánh mắt tràn đầy sự tức giận. \"Minh Khuê! Cô làm gì ở đây?\" Vũ bước nhanh tới, chắn trước mặt Chi, che chở cho cô. Minh Khuê không hề sợ hãi, cô ta mỉm cười tao nhã: \"Vũ, bác trai bảo em ra đây đưa anh về. Sức khỏe của bác dạo này không tốt, tập đoàn đang cần anh. Đừng chơi trò đóng vai người nghèo vượt khó nữa, về đi anh. Cả vị 'bạn gái' này của anh nữa, em nghĩ cô ấy cũng tự hiểu được vị trí của mình ở đâu rồi.\" \"Cút đi!\" Vũ gầm lên, giọng nói run lên vì giận dữ. \"Tôi đã nói từ lâu rồi, tôi không liên quan gì đến tập đoàn của bố tôi, và hôn ước giữa tôi và cô cũng chưa từng được tôi thừa nhận. Đừng bao giờ làm phiền đến cuộc sống của tôi và Chi nữa!\" Minh Khuê sắc mặt hơi biến đổi, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo. Cô ta nhìn Vũ rồi nhìn sang Chi bằng ánh mắt thương hại: \"Để rồi xem anh chống cự được bao lâu, Vũ ạ. Bố anh sẽ không để anh tự do mãi thế này đâu.\" Nói rồi, Minh Khuê quay người bước đi, tiếng giày cao gót xa dần rồi mất hút sau cánh cửa. Không gian văn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Chương 6: Khoảng cách vô hình Vũ quay lại, nắm lấy hai vai Chi, lo lắng hỏi: \"Chi, em không sao chứ? Đừng nghe những gì cô ta nói. Giữa anh và cô ta không có gì cả, đó chỉ là sự áp đặt một chiều từ phía gia đình anh thôi.\" Chi nhìn Vũ, đôi mắt cô ngập tràn nước mắt. Cô khẽ gỡ tay anh ra khỏi vai mình, lùi lại một bước. Khoảng cách một bước chân ấy bỗng chốc như dài vô tận. \"Anh Vũ... những gì cô ấy nói về gia thế của anh... là thật đúng không?\" Chi hỏi, giọng cô run rẩy. Vũ im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu: \"Là thật. Nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến tình cảm của anh dành cho em. Anh đã từ bỏ tất cả để ra đây, anh chỉ muốn làm một kiến trúc sư bình thường, sống cuộc đời của riêng mình bên em.\" \"Nhưng anh không thể thay đổi được sự thật anh là con trai của chủ tịch tập đoàn Nam Phát!\" Chi bật khóc. \"Còn em... em chỉ là một cô gái nghèo với gánh nặng nợ nần chồng chất. Em thậm chí còn không biết ngày mai mình có đủ tiền trả tiền thuê nhà hay không. Sự xuất hiện của em bên cạnh anh chỉ làm trò cười cho thiên hạ, làm bẩn đi thế giới sạch sẽ, cao sang của anh thôi!\" \"Chi! Sao em lại nói thế?\" Vũ ôm lấy cô, giữ chặt cô trong lòng mặc cho cô ra sức giãy giụa. \"Anh yêu em vì chính con người em, vì tâm hồn em, chứ không phải vì gia thế của em! Đừng đẩy anh ra, xin em!\" Chi áp mặt vào lồng ngực ấm áp của Vũ, khóc nức nở. Cô yêu anh, yêu rất nhiều. Nhưng chính vì yêu anh, cô mới không muốn mình trở thành vật cản trên con đường sự nghiệp của anh, không muốn anh vì cô mà phải đối đầu với gia đình, chịu sự sỉ nhục từ người khác. Nỗi tự ti và lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc đã dựng lên một bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người. Những ngày sau đó, bầu không khí giữa hai người trở nên vô cùng căng thẳng và gượng gạo. Chi bắt đầu chủ động tránh mặt Vũ. Cô không đến văn phòng làm việc nữa mà chọn làm việc tại nhà, gửi các bản vẽ qua email. Khi Vũ gọi điện, cô thường lấy cớ bận việc để cúp máy nhanh chóng. Vũ tìm đến tận nhà trọ của cô, nhưng cô luôn đóng chặt cửa hoặc nhờ người bạn cùng phòng nói dối là mình không có nhà. Sự xa cách ấy khiến cả hai cùng đau khổ tột cùng. Vũ lao vào làm việc như điên dại để quên đi nỗi đau, gương mặt anh ngày càng trở nên hốc hác, lạnh lùng hơn cả trước đây. Còn Chi, cô khóc thầm mỗi đêm, nhìn những bức tranh vẽ chung của hai người mà tim đau như cắt. Cô nhận ra rằng, trong thế giới đô thị thực dụng này, tình yêu đôi khi thật quá mong manh trước sức nặng của đồng tiền và địa vị. Chương 7: Quyết định trong đêm mưa Giữa lúc Chi đang chìm trong bế tắc thì cô nhận được một tin sét đánh từ quê nhà. Cậu em trai của cô ở quê đi xe máy va chạm với người ta, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng đối phương bị thương nặng và yêu cầu bồi thường một số tiền rất lớn, nếu không sẽ khởi kiện ra tòa. Mẹ cô ở quê khóc hết nước mắt, gọi điện cầu cứu cô. Số tiền bồi thường lên tới hai trăm triệu đồng - một con số quá lớn đối với Chi lúc này. Cô đã vét sạch toàn bộ số tiền tiết kiệm tích cóp bấy lâu nay cũng chỉ được chưa đầy năm mươi triệu. Cô chạy vẩy khắp nơi, hỏi vay mượn bạn bè, người quen nhưng ai cũng khó khăn, không ai có thể cho cô vay một số tiền lớn như thế. Đúng lúc Chi đang tuyệt vọng nhất thì Minh Khuê một lần nữa xuất hiện. Cô ta hẹn gặp Chi tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm thành phố. Minh Khuê đặt lên bàn một tấm séc trị giá ba trăm triệu đồng, thong thả nói: \"Tôi biết gia đình cô đang gặp khó khăn. Số tiền này đủ để cô giải quyết mọi rắc rối của em trai và trả hết số nợ còn lại của bố cô. Điều kiện duy nhất là cô phải rời khỏi Hà Nội, cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc với Lâm Vũ. Có một công ty thiết kế ở Đà Lạt đang cần tuyển họa sĩ minh họa, tôi đã sắp xếp cho cô một vị trí rất tốt ở đó. Cô thấy thế nào? Đây là một giao dịch vô cùng có lợi cho cô đấy chứ?\" Chi nhìn tấm séc trên bàn, đôi bàn tay cô siết chặt vào gấu áo đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Lòng tự trọng của cô gào thét bảo cô hãy ném tấm séc này vào mặt người phụ nữ kiêu ngạo kia. Thế nhưng, hình ảnh người mẹ già yếu đang khóc lóc và tương lai của cậu em trai đang đứng trước nguy cơ tù tội đã đập tan mọi sự kiên cường cuối cùng của cô. Chi nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô khẽ mở mắt, đẩy tấm séc trở lại phía Minh Khuê, giọng nói run rẩy nhưng vô cùng kiên định: \"Tôi sẽ rời khỏi Hà Nội, và tôi cũng sẽ cắt đứt liên lạc với anh Vũ. Nhưng tôi không nhận tiền của cô. Tôi tự có cách giải quyết việc của gia đình mình. Tôi đi vì tôi nhận ra mình không xứng đáng với anh ấy, chứ không phải vì bị cô mua chuộc bằng tiền.\" Nói rồi, Chi đứng dậy, kiêu hãnh bước ra khỏi quán cà phê, để lại Minh Khuê ngơ ngác nhìn theo với vẻ tức giận pha lẫn kinh ngạc. Chi quyết định bán đi chiếc bảng vẽ điện tử đắt tiền - công cụ mưu sinh quý giá nhất của cô, cùng với việc nhận trước tiền nhuận bút của một dự án dài hạn từ một nhà xuất bản quen biết chấp nhận trả trước với mức chiết khấu cao. Cộng với số tiền vay mượn thêm từ một người bạn thân, cô cuối cùng cũng gom đủ tiền gửi về quê giải quyết rắc rối cho em trai. Sau khi lo xong việc gia đình, Chi thu dọn hành lý. Căn phòng trọ nhỏ bé gắn bó với cô suốt ba năm qua giờ chỉ còn lại một chiếc vali kéo và một chiếc ba lô nhỏ. Cô đã mua một vé tàu hỏa một chiều đi Đà Lạt vào tối nay. Hà Nội chiều hôm đó lại đổ một cơn mưa rào tầm tã. Mưa xối xả như muốn gột rửa đi mọi ký ức, mọi niềm đau của cô gái nhỏ. Chi đứng bên cửa sổ nhìn ra màn mưa trắng xóa, lòng nặng trĩu một nỗi buồn vô hạn. Cô lấy điện thoại ra, soạn một tin nhắn cuối cùng gửi cho Vũ: \"Anh Vũ, cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã mang lại cho em. Khoảng thời gian bên anh là những ngày tháng đẹp nhất trong cuộc đời em. Nhưng em nhận ra chúng ta thực sự thuộc về hai thế giới khác nhau. Em đi đây, anh bảo trọng nhé. Đừng tìm em nữa.\" Gửi xong tin nhắn, Chi tháo chiếc sim điện thoại ra, bẻ đôi rồi vứt vào thùng rác. Cô kéo vali bước ra khỏi phòng, không một lần ngoảnh lại. Chương 8: Đuổi theo hạnh phúc Lúc nhận được tin nhắn của Chi, Vũ đang ở trong phòng họp của một khách sạn năm sao, đối mặt với bố mình và Minh Khuê cùng ban lãnh đạo tập đoàn Nam Phát. Bố anh đang dùng mọi áp lực kinh tế để ép anh phải đóng cửa văn phòng ở Hà Nội và ký vào bản hợp đồng sáp nhập với Nam Phát. Điện thoại trong túi quần Vũ rung lên. Anh lấy ra xem, tin nhắn của Chi hiện lên trên màn hình khóa. Đọc xong những dòng chữ ấy, tim Vũ như thắt lại, một cảm giác bất an tột cùng dâng lên trong lòng. Anh lập tức gọi lại nhưng chỉ nhận được giọng nói cơ học lạnh lùng: \"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...\" Vũ đứng bật dậy, bất chấp sự ngơ ngác của tất cả mọi người trong phòng họp. \"Vũ! Con định đi đâu? Cuộc họp vẫn chưa kết thúc!\" Bố anh đập bàn giận dữ quát lớn. Vũ quay lại nhìn bố mình, ánh mắt anh chưa bao giờ kiên định và mạnh mẽ đến thế: \"Bố, con đã cố gắng làm một người con hiếu thảo theo cách của bố suốt hai mươi tám năm qua rồi. Nhưng hôm nay, nếu con không đi, con sẽ mất đi người con yêu nhất, mất đi cả linh hồn của chính mình. Con xin lỗi, con không cần tập đoàn Nam Phát, con chỉ cần Chi thôi!\" Nói rồi, Vũ quay lưng chạy biến ra khỏi phòng họp, bỏ lại sau lưng tiếng la hét giận dữ của bố và tiếng gọi thất thanh của Minh Khuê. Vũ lao ra ngoài đường. Trời mưa như trút nước, đường phố Hà Nội ngập úng, xe cộ kẹt cứng. Anh biết mình không thể lái xe ô tô trong tình trạng này. Không chần chừ một giây, Vũ vẫy một chiếc xe ôm công nghệ, đưa cho người tài xế một tờ tiền mệnh giá lớn: \"Anh chở tôi ra Ga Hà Nội nhanh nhất có thể! Vượt đèn đỏ cũng được, tôi sẽ chịu mọi chi phí phạt!\" Chiếc xe máy phóng điên cuồng trong màn mưa trắng xóa. Nước mưa tạt vào mặt Vũ rát buốt, nhưng anh không hề cảm nhận được cái lạnh. Trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải giữ Chi lại, bằng mọi giá! Trong lúc đó, trợ lý của Vũ gọi điện đến, giọng nói hớt hải: \"Anh Vũ! Tôi vừa điều tra được, cô Chi đã bán hết đồ đạc và mua vé tàu đi Đà Lạt chuyến 8 giờ tối nay. Tôi cũng nghe nói cô ấy vừa gặp rắc rối lớn về tài chính ở quê và bị cô Minh Khuê tìm gặp đe dọa...\" Nghe đến đó, Vũ nghiến chặt răng, lòng tràn ngập sự hối hận và xót xa. Tại sao anh lại không nhận ra sự bất thường của cô sớm hơn? Tại sao anh lại để cô phải chịu đựng tất cả những áp lực, tổn thương đó một mình? Anh thật là một gã tồi! Chương 9: Bình yên phía sau cơn bão Ga Hà Nội lúc 7 giờ 45 phút tối. Không gian nhà ga cũ kỹ, nhuốm màu thời gian trở nên ồn ào và lộn xộn hơn dưới cơn mưa tầm tã. Tiếng còi tàu hú vang, tiếng loa phát thanh thông báo các chuyến đi, tiếng bước chân hối hả của hành khách kéo theo vali loang loáng trên nền gạch ướt nước. Chi ngồi trên hàng ghế chờ kim loại lạnh ngắt ở sảnh ga, mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu vàng mù tạt - chiếc áo cô đã mặc trong buổi chiều mưa đầu tiên gặp Vũ. Trong lòng cô lúc này trống rỗng, không còn nước mắt để khóc nữa. Cô chỉ cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng đang bao trùm lấy mình. \"Hành khách đi chuyến tàu SE3 đi Đà Lạt xin vui lòng di chuyển ra cửa kiểm vé...\" Tiếng loa phát thanh vang lên. Chi thở dài một tiếng, đứng dậy kéo vali đi về phía cửa kiểm vé. Cô đưa vé cho nhân viên soát vé, bước chân nặng nề đi vào đường ray bên trong. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn nhà ga nghe thật sầu thảm. \"Chi!!!\" Một tiếng gọi lớn, khàn đặc vang lên từ phía sau, át cả tiếng mưa rơi và tiếng ồn ào của nhà ga. Chi khựng lại, toàn thân cô run lên bần bật. Cô nghĩ mình đang nghe nhầm, nghĩ mình vì quá nhớ anh nên mới sinh ra ảo giác. Thế nhưng, tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch mỗi lúc một gần hơn. \"Tô Diệp Chi! Đứng lại đó cho anh!\" Chi quay đầu lại. Giữa ánh đèn vàng nhạt của sân ga, một bóng hình cao lớn, ướt sũng đang lao về phía cô. Lâm Vũ tóc tai bù xù, quần áo sũng nước bám chặt vào người, chiếc kính gọng đen của anh đầy những giọt nước mưa nhòe nhoẹt. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng và mệt mỏi. Vũ chạy đến trước mặt Chi, hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ. Không nói một lời, anh lao tới ôm chặt lấy cô vào lòng. Lực ôm mạnh đến mức khiến Chi hơi đau, nhưng cô có thể cảm nhận được cơ thể anh đang run lên bần bật vì sợ hãi. \"Anh Vũ... sao anh lại...\" Chi nghẹn ngào, nước mắt một lần nữa trào ra như đê vỡ. \"Em là đồ ngốc! Đồ ngốc nhất trên đời!\" Vũ mắng, giọng anh nghẹn ngào, pha lẫn tiếng khóc. \"Ai cho phép em tự quyết định mọi thứ? Ai cho phép em rời bỏ anh? Em nghĩ em đi như thế này là tốt cho anh sao? Không có em, anh sống thế nào đây?\" \"Nhưng em... em không xứng với anh...\" Chi khóc nấc lên, cố gắng đẩy anh ra. \"Gia đình em nợ nần, em sẽ làm hỏng tương lai của anh...\" \"Tương lai của anh là em!\" Vũ hét lên, hai tay giữ chặt lấy má cô, ép cô phải nhìn vào mắt anh. \"Anh không quan tâm đến tập đoàn Nam Phát, anh không quan tâm đến gia thế hay tiền bạc! Anh chỉ cần một văn phòng nhỏ, thiết kế những ngôi nhà ấm áp, và tối về có em cùng ăn cơm. Đó mới là cuộc sống anh muốn! Nợ nần của gia đình em, chúng ta sẽ cùng nhau làm việc để trả. Khó khăn đến đâu, chỉ cần có em bên cạnh, anh đều không sợ. Đừng bỏ anh lại một mình giữa cơn mưa này, Chi... xin em...\" Nhìn ánh mắt tràn đầy sự khẩn cầu, đau đớn nhưng vô cùng chân thành của Vũ, mọi sự phòng bị, mọi bức tường tự ti trong lòng Chi hoàn toàn sụp đổ. Cô nhận ra rằng, tình yêu của Vũ dành cho cô lớn lao hơn tất cả những định kiến, khoảng cách của thế giới ngoài kia. Nếu cô tiếp tục trốn chạy, cô không chỉ làm tổn thương chính mình mà còn chà đạp lên tình cảm chân thành của anh. Chi buông lỏng vali, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cổ Vũ, vùi đầu vào vai anh khóc nức nở: \"Em xin lỗi... em xin lỗi anh... Em không đi nữa... Em sẽ ở lại bên anh...\" Vũ siết chặt cô vào lòng, đặt một nụ hôn nồng cháy, tràn đầy sự trân trọng và hạnh phúc lên đôi môi lạnh ngắt của cô. Giữa sân ga lộng gió, dưới cơn mưa rào tầm tã của Hà Nội, họ ôm nhau thật chặt, mặc cho thế giới xung quanh có ồn ào, biến động ra sao. Lúc này, chỉ có nhịp đập của hai trái tim đang hòa chung một nhịp, sưởi ấm cho nhau qua giông bão cuộc đời. Epilogue: Nắng ấm sau cơn mưa Hai năm sau. Thành phố Hà Nội vào một ngày thu ngập tràn nắng vàng hanh hao. Không khí se se lạnh, thoang thoảng hương hoa sữa nồng nàn đặc trưng. Tổ hợp cà phê - thư viện 'Hồn Phố' giờ đây đã trở thành một địa điểm văn hóa vô cùng nổi tiếng và được yêu thích tại Hà Nội. Khách ra vào tấp nập, người đọc sách dưới những tán cây xanh mát, người nhâm nhi tách cà phê trứng nóng hổi trong không gian hoài cổ tĩnh lặng. Trên tầng hai của ngôi nhà cổ, nơi có ban công nhỏ nhìn ra con phố Phan Đình Phùng rợp bóng mát, Chi đang ngồi bên bàn vẽ, tỉ mỉ hoàn thiện những nét vẽ cuối cùng cho cuốn sách tranh cá nhân đầu tay của mình. Gương mặt cô rạng rỡ, hồng hào, không còn vẻ mệt mỏi, lo âu của hai năm trước. Số nợ của gia đình cô đã được trả hết nhờ vào sự làm việc chăm chỉ của cả hai và những dự án thành công liên tiếp. Cậu em trai của cô cũng đã tốt nghiệp đại học và tìm được một công việc ổn định. Một vòng tay ấm áp bất ngờ ôm lấy cô từ phía sau. Vũ đặt cằm lên vai cô, hít hà mùi hương dầu gội dịu nhẹ trên tóc cô. \"Vợ anh vẽ xong chưa? Đến giờ đi ăn tối rồi,\" Vũ dịu dàng nói, tay khẽ xoa nhẹ chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim lấp lánh trên ngón áp út của Chi. Chi đặt bút xuống, quay đầu lại mỉm cười ngọt ngào, đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh: \"Xong rồi ạ. Hôm nay chúng ta ăn gì anh?\" \"Ăn gì cũng được, miễn là ăn cùng em,\" Vũ cười, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều. — Hà Nội ngoài kia vẫn có những cơn mưa rào bất chợt, vẫn có những ồn ào, náo nhiệt của cuộc sống đô thị xô bồ. Thế nhưng, phía sau cánh cửa gỗ sồi cổ kính ấy, có một khoảng trời bình yên, ấm áp luôn tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc của hai tâm hồn đã cùng nhau vượt qua giông bão để tìm thấy bến đỗ cuộc đời.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay