Hẹn Gặp Lại Ở Cuối Vệt Nắng Chiều
Cây bútTrần Minh Huy
Chủ đề
Truyện ngắn Học đường
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Khung Cửa Sổ Số 3 Và Chiếc Máy Ảnh Cũ
Nắng tháng Chín ở Hà Nội bao giờ cũng mang một sắc vàng rất lạ. Nó không chói chang, rực rỡ như nắng hè, cũng không hanh hao, kiệt quệ như những ngày cuối đông. Đó là thứ ánh sáng dịu ngọt, sóng sánh như mật ong, khẽ khàng lướt qua những tán lá sấu cổ thụ, rụng xuống sân trường THPT Thanh Xuân những vệt sáng loang lổ. Trong căn phòng học của lớp 12A3, tiếng thầy giáo dạy Văn trầm ấm vang lên đều đều, hòa cùng tiếng quạt trần quay uể oải dường như chỉ làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch của một buổi chiều thu.
Ở dãy bàn cuối cạnh cửa sổ, Nam không nghe giảng. Cậu đặt chiếc máy ảnh cơ Minolta SRT101 cũ kỹ lên đùi, ngón tay khẽ xoay vòng lấy nét một cách vô thức. Qua lăng kính của chiếc máy ảnh mà người ông quá cố để lại, thế giới xung quanh Nam hiện lên chậm rãi và cô đọng hơn. Cậu khẽ điều chỉnh tiêu cự, hướng ống kính về phía trước. Trong khung hình tròn trịa ấy, mái tóc đen mượt của An khẽ bay lên theo làn gió heo may luồn qua khe cửa. An ngồi thẳng lưng, chăm chú ghi chép, góc nghiêng thanh tú của khuôn mặt cô ngập trong vệt nắng chiều, tạo nên một đường viền sáng lấp lánh như một bức tranh sơn dầu cổ điển. Nam nín thở, ngón trỏ đặt lên nút bấm, nhưng rồi lại buông ra. Cậu sợ tiếng 'tách' khô khốc của màn trập sẽ phá vỡ không gian yên bình này, và quan trọng hơn, cậu sợ An sẽ quay lại và bắt gặp ánh mắt của mình.
- Này, lại ngắm người đẹp à? - Một giọng nói trầm thấp, đầy tinh nghịch vang lên bên cạnh kèm theo một cú hích vai nhẹ. Đó là Khánh, lớp trưởng kiêm đội trưởng đội bóng rổ của trường, và cũng là người bạn thân nhất của Nam từ thuở cởi truồng tắm mưa. Khánh sở hữu một khuôn mặt sáng sủa, nụ cười rực rỡ luôn thường trực trên môi và một nguồn năng lượng dường như không bao giờ cạn kiệt. Trái ngược với một Nam trầm lặng, thích thu mình vào thế giới của những cuộn phim đen trắng, Khánh luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý.
Nam vội vàng giấu chiếc máy ảnh dưới hộc bàn, lườm bạn: - Nói khẽ thôi, thầy mà tịch thu máy của tao thì mày đền đấy.
Khánh cười hì hì, ghé sát tai Nam thì thầm: - Đền thế nào được, báu vật gia truyền của nhà mày mà. Nhưng mà tao nói thật, thích người ta thì phải nói, cứ nhìn qua cái ống kính đấy đến bao giờ? Cuối năm mười hai rồi đấy ông cụ non ạ.
Nam im lặng, mắt lại hướng về phía khung cửa sổ số 3. An là học sinh mới chuyển đến từ đầu năm lớp mười một. Cô ấy ít nói, luôn giữ một khoảng cách lịch sự với mọi người xung quanh. Người ta bảo nhà An giàu lắm, nhưng cô lúc nào cũng giản dị với tà áo dài trắng và chiếc ba lô vải sờn góc. An có thói quen gấp những ngôi sao giấy nhỏ bằng đủ loại giấy màu rồi bỏ vào một chiếc hũ thủy tinh tròn. Nam đã quan sát An suốt một năm qua, nhưng số lần hai người thực sự trò chuyện chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đối với Nam, An giống như một sự tồn tại xa xôi, một thực thể mong manh mà chỉ cần chạm mạnh một chút cũng có thể tan biến.
Tiếng chuông báo hết giờ học vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Nam. Cả lớp 12A3 lập tức ồn ào như một cái tổ ong vỡ. Tiếng bàn ghế xê dịch, tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp nhưng vô cùng sống động của tuổi học trò. Khánh vươn vai một cái thật dài, rồi quay sang Nam: - Chiều nay có trận giao hữu với trường bên, mày ra chụp ảnh cho tao nhé? Phải lưu lại những khoảnh khắc huy hoàng của siêu sao bóng rổ chứ!
Nam chưa kịp trả lời thì An đã thu dọn xong sách vở, đứng dậy bước ra cửa. Đi ngang qua bàn của hai người, cô khẽ gật đầu chào một cách lịch sự. Nam nhìn theo bóng lưng gầy của An, lòng dâng lên một cảm giác mơ hồ khó tả. Cậu quay sang Khánh, thở dài: - Được rồi, đi thôi. Nhưng tao chỉ chụp bằng phim đen trắng thôi đấy, siêu sao của mày lên hình trông sẽ giống như thập niên tám mươi đấy.
- Chơi luôn! Phong cách retro đang là mốt mà! - Khánh khoác vai Nam, cười lớn kéo cậu ra khỏi lớp học.
Chương 2: Dự Án Ngưng Đọng Thời Gian
Tháng Mười gõ cửa bằng những cơn gió heo may se se lạnh và bầu trời Hà Nội chuyển sang một màu xám bạc thanh bình. Kỳ thi tốt nghiệp THPT Quốc gia đang lơ lửng trên đầu mỗi học sinh lớp mười hai như một thanh gươm Damocles, khiến bầu không khí trong trường ngày càng trở nên căng thẳng. Những xấp đề cương dày cộp, những buổi học thêm kéo dài đến tận đêm muộn, và những khuôn mặt mệt mỏi xuất hiện ngày một nhiều hơn.
Trong bối cảnh đó, Đoàn trường bất ngờ phát động một cuộc thi làm kỷ yếu đặc biệt dành cho khối mười hai với chủ đề 'Thanh xuân của chúng ta'. Mỗi lớp sẽ tự thực hiện một cuốn sách ảnh hoặc một đoạn phim ngắn để lưu giữ những kỷ niệm dưới mái trường. Đối với 12A3, đây giống như một luồng gió mát lành thổi vào những ngày ôn thi oi bức.
- Chúng ta phải làm một cái gì đó thật khác biệt! - Khánh đứng trên bục giảng, dõng dạc tuyên bố trong buổi sinh hoạt lớp. - Không chỉ là những bức ảnh tạo dáng cứng nhắc, chúng ta cần một cuốn album kể về những góc khuất, những ước mơ và cả những điều chưa nói của mỗi thành viên. Và tôi đề xuất, Nam sẽ là nhiếp ảnh gia chính, còn An... An sẽ viết lời bình cho cuốn album này.
Cả lớp đồng thanh reo hò tán thưởng. Nam ngớ người ra nhìn Khánh, trong khi An, ngồi ở góc cửa sổ quen thuộc, cũng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên rồi nhanh chóng dịu lại. Cô nhìn về phía Nam, khẽ mỉm cười và gật đầu. Trái tim Nam như lỡ mất một nhịp.
Buổi chiều hôm đó, ba người họ hẹn gặp nhau tại quán cà phê sách nhỏ nằm sâu trong một con ngõ trên phố Phan Đình Phùng. Quán mang phong cách cổ điển với những giá sách gỗ cao chạm trần, mùi giấy cũ hòa quyện với hương cà phê rang xay thơm nồng, tạo nên một không gian vô cùng ấm cúng.
- Tớ đã lên bộ khung cho dự án rồi. - Khánh trải một tờ giấy khổ A3 lên bàn, trên đó vẽ chằng chịt các sơ đồ và ghi chú. - Chúng ta sẽ chia cuốn album thành ba phần: 'Gặp gỡ', 'Đồng hành' và 'Khát vọng'. Nam sẽ chịu trách nhiệm chụp những bức ảnh đời thường nhất, không chuẩn bị trước, không diễn. An sẽ dựa vào những bức ảnh đó để viết nên những câu chuyện, những dòng tản văn. Còn tớ sẽ lo khâu hậu cần, in ấn và... làm người mẫu nếu cần thiết.
An khẽ vuốt ve mép tờ giấy, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng: - Ý tưởng rất hay, Khánh ạ. Tớ muốn chúng ta không chỉ chụp trong trường. Thanh xuân của học sinh Thanh Xuân không chỉ giới hạn ở những bức tường vàng hay hàng cây sấu. Nó còn là những buổi chiều lang thang bờ hồ, những quán trà đá vỉa hè, hay những góc phố cổ mà chúng ta từng đi qua.
Nam nhìn An, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ: - Tớ đồng ý. Tớ có một cuộn phim màu Kodak Portra 400 chưa dùng. Tớ nghĩ màu sắc ấm áp, hơi hoài cổ của nó sẽ rất hợp với ý tưởng này. Chúng ta sẽ bắt đầu từ cuối tuần này nhé?
- Nhất trí! - Khánh đập tay xuống bàn đầy phấn khích. - Vậy là bộ ba 'Thời gian' chính thức thành lập!
Những ngày sau đó, ba người họ trở nên khăng khít hơn bao giờ hết. Cứ sau mỗi buổi học thêm hoặc vào những ngày cuối tuần, người ta lại thấy bóng dáng ba cô cậu học trò lóc cóc trên hai chiếc xe đạp phượng hoàng cũ, rong đuổi khắp các nẻo đường Hà Nội. Nam đeo chiếc máy ảnh trước ngực, Khánh dắt xe đi bên cạnh luôn miệng kể những câu chuyện cười nhạt nhẽo, còn An đi giữa, thỉnh thoảng lại dừng lại để nhặt một chiếc lá vàng rơi hoặc ngắm nhìn một ngôi nhà cổ.
Họ đã cùng nhau đón hoàng hôn trên cầu Long Biên lộng gió, nơi những thanh thép rỉ sét kể câu chuyện của trăm năm lịch sử. Nam đã chụp được khoảnh khắc An đứng giữa cầu, mái tóc bay ngược chiều gió, đôi mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông Hồng cuộn đỏ phù sa. Bức ảnh ấy đẹp đến mức sau này khi tráng phim xong, Nam đã ngắm nhìn nó hàng giờ liền trong phòng tối, cảm giác như mình đã chụp được linh hồn của mùa thu Hà Nội.
Họ cũng đã cùng nhau ngồi bên hồ Tây vào một chiều muộn, khi sương mù bắt đầu giăng lối và những ánh đèn đường đầu tiên được thắp lên. Khánh mua ba cốc trà đá và một túi hạt hướng dương. Họ ngồi trên bậc thềm đá, vừa cắn hướng dương vừa trò chuyện về những chuyện trên trời dưới đất.
- Sau này lớn lên, các cậu muốn làm gì? - An đột nhiên hỏi, mắt hướng về phía mặt hồ mênh mông.
Khánh không cần suy nghĩ, trả lời ngay: - Tớ muốn trở thành một kiến trúc sư. Tớ muốn tự tay thiết kế những tòa nhà thật hiện đại, nhưng vẫn giữ được nét cổ kính của Hà Nội. Bố tớ muốn tớ học ngoại thương để sau này quản lý công ty gia đình, nhưng tớ không thích số má lắm. Tớ thích vẽ hơn.
An mỉm cười, rồi quay sang Nam: - Còn cậu, Nam?
Nam im lặng một lát, ngón tay khẽ miết lên ống kính máy ảnh: - Tớ cũng không biết nữa. Bố tớ muốn tớ thi vào ngành luật để nối nghiệp ông. Nhưng tớ chỉ muốn chụp ảnh thôi. Tớ sợ nếu không được cầm máy ảnh, tớ sẽ trở thành một kẻ vô hồn mất.
- Thế thì cậu phải trở thành một nhiếp ảnh gia nổi tiếng rồi, Nam ạ. - An nhìn Nam, ánh mắt cô lấp lánh như những ngôi sao trên trời. - Tớ tin cậu làm được. Cậu có khả năng nhìn thấy vẻ đẹp ở những thứ mà người khác bỏ qua.
- Còn cậu thì sao, An? - Nam hỏi, tim đập nhanh hơn một chút trước lời khen của cô.
Nụ cười trên môi An bỗng nhiên nhạt đi một chút. Cô cúi đầu, ngón tay xoay xoay chiếc cốc nhựa: - Tớ... tớ chưa biết nữa. Có lẽ tớ sẽ đi du học. Bố mẹ tớ đã chuẩn bị hồ sơ cho tớ sang Canada ngay sau khi thi tốt nghiệp xong.
Không gian bỗng chốc trở nên im lặng. Chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn đá và tiếng còi xe xa xăm từ phía đường Thanh Niên vọng lại. Nam cảm thấy lồng ngực mình thắt lại một cái. Canada xa lắm, nửa vòng Trái Đất, lệch múi giờ, và mùa đông ở đó lạnh buốt giá. Khánh cũng im lặng, cậu khẽ vỗ vai An như một lời an ủi không lời. Khoảnh khắc ấy, cả ba đều nhận ra rằng, mùa hè năm sau sẽ không còn giống như mùa hè năm nay nữa. Những ngã rẽ của cuộc đời đã bắt đầu xuất hiện ở phía cuối con đường thanh xuân của họ.
Chương 3: Những Mảnh Ghép Dưới Mái Hiên Cổ Kính
Mỗi người trong chúng ta đều mang một chiếc mặt nạ để đối phó với thế giới bên ngoài. Khánh cũng vậy. Đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của một cậu ấm nhà giàu, một lớp trưởng gương mẫu và một vận động viên năng nổ, Khánh giấu kín một nỗi đau gia đình đang rạn nứt từng ngày.
Một buổi chiều cuối tháng Mười Một, trời đổ một cơn mưa rào bất chợt và dữ dội - thứ mưa muộn màng của mùa thu pha lẫn cái lạnh đầu đông. Ba người họ đang chụp ảnh ở khu tập thể cũ Thành Công thì cơn mưa ập đến. Họ vội vàng chạy vào trú dưới mái hiên của một căn hộ tầng một bỏ hoang. Nước mưa tuôn xối xả từ mái tôn rỉ sét xuống mặt đất, tạo thành một bức màn nước trắng xóa ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.
Khánh đứng dựa lưng vào bức tường vàng bong tróc, quần áo đã ướt sũng một nửa. Cậu không cười như mọi khi, ánh mắt đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Tiếng sấm rền vang trên bầu trời xám xịt làm Khánh khẽ giật mình.
- Khánh này, cậu ổn chứ? - An lo lắng hỏi, đưa cho Khánh một chiếc khăn giấy.
Khánh nhận lấy khăn, khẽ mỉm cười nhưng nụ cười ấy méo mó và mệt mỏi đến tội nghiệp. Cậu ngồi sụp xuống bậc thềm xi măng, hai tay ôm lấy đầu: - Tớ không ổn chút nào, các cậu ạ. Bố mẹ tớ... họ sắp ly hôn rồi.
Nam và An sững sờ. Họ biết gia đình Khánh rất giàu có, bố mẹ cậu đều là những doanh nhân thành đạt, nhưng họ không ngờ mọi chuyện lại tệ đến thế.
- Mấy tháng nay, nhà tớ như một địa ngục vậy. - Giọng Khánh nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu rơi xuống, hòa lẫn với những giọt nước mưa còn vương trên má. - Họ không nói chuyện với nhau, nếu có thì chỉ là những lời sỉ vả, cãi vã kinh khủng. Họ dùng tớ như một công cụ để đay nghiến đối phương. Bố bảo tớ phải theo bố, mẹ bảo tớ phải theo mẹ. Họ chưa bao giờ hỏi tớ muốn gì, tớ cảm thấy thế nào. Tớ phải cố gắng học thật giỏi, chơi thể thao thật hay, lúc nào cũng phải cười nói vui vẻ để chứng minh cho họ thấy tớ vẫn ổn, để họ không có thêm lý do để cãi nhau. Nhưng tớ mệt quá. Tớ thực sự rất mệt.
Nam ngồi xuống bên cạnh Khánh, đặt tay lên vai bạn khẽ bóp mạnh. Cậu hiểu tính cách của Khánh, một người luôn tự trọng và kiêu hãnh như Khánh mà phải khóc trước mặt người khác nghĩa là cậu đã chạm đến giới hạn chịu đựng của mình rồi. An cũng ngồi xuống phía bên kia của Khánh, cô khẽ nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cậu.
- Khóc đi, Khánh. - An dịu dàng nói. - Ở đây không có lớp trưởng 12A3, không có đội trưởng đội bóng rổ. Chỉ có bọn tớ thôi. Cậu không cần phải hoàn hảo trước mặt bọn tớ.
Lời nói của An như một chiếc van xả cho chiếc bình áp suất đã quá tải. Khánh gục đầu vào vai Nam, khóc nức nở như một đứa trẻ. Tiếng khóc của cậu bị tiếng mưa rào xối xả nuốt chửng, nhưng nó lại khảm sâu vào lòng Nam và An một nỗi xót xa vô hạn. Nam nhận ra rằng, thanh xuân không chỉ có màu hồng của những ước mơ, màu vàng của nắng thu, mà nó còn có cả những mảng màu xám xịt của những vết thương lòng mà mỗi người phải tự gánh vác.
Nam đưa máy ảnh lên, không phải để chụp Khánh đang khóc, mà là chụp ba bóng người đang ngồi sát bên nhau dưới mái hiên cũ kỹ, bao quanh bởi bức màn mưa bong bóng. Bức ảnh ấy sau này được Nam đặt tên là 'Nương tựa'. Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có ba cái bóng mờ ảo xích lại gần nhau giữa một thế giới đang lạnh giá và giông bão.
Cơn mưa tạnh dần khi trời sập tối. Đường phố Hà Nội lung linh dưới ánh đèn neon phản chiếu trên những vũng nước mưa. Khánh đã lấy lại được sự bình tĩnh, cậu lau khô mặt, nhìn hai người bạn với ánh mắt đầy biết ơn: - Cảm ơn hai cậu. Tớ thấy nhẹ lòng hơn nhiều rồi. Bí mật này... chỉ ba chúng ta biết thôi nhé?
- Chắc chắn rồi. - Nam khẳng định. - Bọn mình là một đội mà.
An mỉm cười, mở chiếc ba lô lấy ra hai ngôi sao giấy màu xanh dương đưa cho Nam và Khánh: - Đây là ngôi sao may mắn tớ tự gấp. Mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, hãy nhìn vào nó. Nó sẽ nhắc nhở các cậu rằng luôn có những người bạn ở bên cạnh.
Khánh nhận lấy ngôi sao, cẩn thận bỏ vào ví. Nam cũng nâng niu ngôi sao giấy trong lòng bàn tay, cảm giác như nó mang theo cả hơi ấm từ những ngón tay thon nhỏ của An. Cậu thầm hứa với lòng mình, dù có chuyện gì xảy ra, cậu cũng sẽ bảo vệ tình bạn này, bảo vệ nụ cười của hai người họ.
Chương 4: Cơn Bão Lòng Giữa Mùa Thi
Thời gian trôi đi như bóng ngựa qua cửa sổ. Mùa đông Hà Nội tràn về với những đợt gió mùa đông bắc tràn ngập phố phường. Cả trường Thanh Xuân chìm trong bầu không khí ôn thi căng thẳng tột độ. Lớp 12A3 không còn những tiếng cười đùa ồn ào như trước, thay vào đó là tiếng lật giấy sột soạt, tiếng thở dài mệt mỏi và những khuôn mặt hốc hác vì thiếu ngủ.
Nam cũng không ngoại lệ. Áp lực từ phía gia đình ngày một đè nặng lên vai cậu. Bố Nam, một luật sư danh tiếng và cực kỳ nghiêm khắc, đã vạch sẵn cho cậu một lộ trình hoàn hảo: thi đỗ vào Đại học Luật với điểm số cao, sau đó đi du học thạc sĩ và về làm việc tại văn phòng luật của gia đình. Mỗi bữa ăn tối đối với Nam đều là một cuộc tra tấn tinh thần.
- Con phải tập trung vào việc học đi. - Bố Nam gõ mạnh đôi đũa xuống bàn trong một bữa ăn. - Đừng có suốt ngày ôm cái máy ảnh cũ kỹ ấy nữa. Nhiếp ảnh không nuôi sống được con đâu. Nó chỉ là trò tiêu khiển vô bổ của mấy đứa rỗi hơi. Nếu kỳ thi này con không đỗ vào trường Luật với vị trí top đầu, ta sẽ vứt chiếc máy ảnh đó đi.
Nam cúi đầu, bàn tay siết chặt đôi đũa đến trắng bệch. Cậu muốn hét lên, muốn nói rằng cậu ghét những điều khoản luật khô khan, cậu muốn sống một cuộc đời tự do với những cuộn phim và những khoảnh khắc đầy cảm xúc. Nhưng sự uy nghiêm của bố từ nhỏ đã gieo vào lòng cậu một nỗi sợ hãi vô hình. Cậu chỉ biết im lặng chịu đựng, để mặc cho những ấm ức, bất mãn tích tụ lại thành một khối thuốc súng chỉ chờ ngày bùng nổ.
Một ngày giữa tháng Giêng, kết quả kỳ thi thử lần thứ hai của trường được công bố. Điểm số của Nam tụt dốc thảm hại, đặc biệt là môn Toán. Nhìn con số 5.5 đỏ chói trên bảng điểm, Nam cảm thấy đất trời như sụp đổ dưới chân. Cậu biết tối nay khi về nhà, một trận lôi đình đang chờ đón mình.
Không dám về nhà ngay, Nam lang thang trên những con phố lạnh buốt của Hà Nội. Gió mùa đông bắc rít lên từng hồi qua những cành cây khô khốc. Cậu đi một cách vô định, cho đến khi nhận ra mình đã đứng trước cổng trường THPT Thanh Xuân từ lúc nào. Trường học giờ này đã vắng vẻ, chỉ còn vài ánh đèn bảo vệ le lói. Nam đi vòng ra phía sau, leo lên tầng thượng của dãy nhà B - nơi ba người họ vẫn thường trốn lên đây để ngắm hoàng hôn.
Lên đến nơi, Nam ngạc nhiên khi thấy một bóng người đã ngồi sẵn ở đó từ trước. Mái tóc đen dài, chiếc khăn len màu đỏ nổi bật giữa không gian xám xịt của buổi chiều đông. Đó là An.
- An? Sao cậu lại ở đây giờ này? - Nam lên tiếng, giọng khẽ run vì lạnh và vì ngạc nhiên.
An quay lại, khuôn mặt cô hơi nhợt nhạt dưới cái lạnh của mùa đông, nhưng đôi mắt vẫn sáng và trong trẻo như ngày đầu tiên Nam gặp cô. Cô mỉm cười nhẹ: - Tớ biết cậu sẽ lên đây mà, Nam.
Nam bước đến ngồi xuống bên cạnh An trên bờ tường bao bằng xi măng. Gió trên cao thổi mạnh hơn, khiến tà áo khoác của cả hai bay phần phật. Nam thở ra một hơi dài, tạo thành một làn khói trắng mờ ảo trong không khí.
- Cậu biết chuyện điểm số của tớ rồi chứ? - Nam cay đắng hỏi.
- Tớ biết. - An khẽ nói. - Nhưng tớ cũng biết đó không phải là thực lực của cậu. Cậu đang có quá nhiều chuyện phải suy nghĩ đúng không?
Nam im lặng. Nước mắt cậu đột nhiên trào ra, nóng hổi và không thể kiểm soát. Cậu vội vàng quay mặt đi, lấy tay lau nhanh nhưng An đã kịp nhìn thấy. Cô không nói gì, chỉ im lặng mở chiếc ba lô của mình, lấy ra chiếc hũ thủy tinh chứa đầy những ngôi sao giấy lấp lánh.
- Cậu có biết tại sao tớ lại thích gấp sao giấy không? - An hỏi, giọng cô đều đều, như đang kể một câu chuyện cổ tích.
Nam lắc đầu, không nói nên lời.
- Khi tớ còn nhỏ, tớ bị bệnh tim bẩm sinh nhẹ. - An nói, mắt nhìn vào chiếc hũ thủy tinh. - Tớ không thể chạy nhảy, chơi đùa như những đứa trẻ khác. Tớ phải dành phần lớn thời gian trong bệnh viện hoặc trong phòng riêng. Tớ cảm thấy mình rất cô độc và vô dụng. Một ngày nọ, một cô y tá đã dạy tớ gấp những ngôi sao giấy này. Cô ấy bảo, mỗi khi gấp được một ngôi sao, hãy gửi vào đó một điều ước hoặc một lời cầu nguyện. Khi chiếc hũ đầy, điều ước của tớ sẽ thành hiện thực. Tớ đã gấp hàng ngàn ngôi sao, cầu nguyện cho mình được khỏe mạnh, được đi học như mọi người, và được gặp những người bạn thực sự.
An quay sang nhìn Nam, ánh mắt đầy chân thành: - Và điều ước của tớ đã thành hiện thực, Nam ạ. Tớ đã khỏe mạnh hơn, tớ được đến trường Thanh Xuân, và tớ đã gặp được cậu và Khánh. Đối với tớ, những ngày tháng cùng hai cậu rong đuổi khắp Hà Nội, cùng chụp ảnh, cùng trò chuyện là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời tớ. Cậu không vô dụng đâu, Nam. Chiếc máy ảnh của cậu đã lưu giữ những khoảnh khắc kỳ diệu nhất của cuộc sống. Đừng để bất kỳ ai, kể cả bố cậu, dập tắt ngọn lửa đam mê trong cậu.
Nam nhìn An, lòng dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ, xua tan đi cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông. Cậu nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài mong manh, yếu ớt kia là một tâm hồn vô cùng mạnh mẽ và kiên cường. An đã chiến đấu với bệnh tật, với sự cô độc để đứng đây, bên cạnh cậu. Vậy thì tại sao cậu lại phải đầu hàng trước áp lực của cuộc sống?
- Cảm ơn cậu, An. - Nam nói, giọng đã vững vàng hơn. - Tớ sẽ không bỏ cuộc đâu. Tớ sẽ chứng minh cho bố tớ thấy tớ có thể làm tốt cả hai việc: thi đỗ đại học và tiếp tục theo đuổi nhiếp ảnh.
An mỉm cười rạng rỡ, nụ cười của cô như một vệt nắng ấm áp xua tan mây mù mùa đông. Cô mở nắp hũ thủy tinh, lấy ra một ngôi sao giấy màu đỏ rực rỡ nhất đưa cho Nam: - Ngôi sao này chứa đựng điều ước mạnh mẽ nhất của tớ. Tớ tặng nó cho cậu. Hãy giữ lấy nó và chiến thắng kỳ thi này nhé!
Nam nhận lấy ngôi sao giấy đỏ, cảm giác như mình vừa được tiếp thêm một sức mạnh vô biên. Cậu biết rằng, con đường phía trước còn rất nhiều gian khổ, nhưng cậu không còn sợ hãi nữa. Bởi vì cậu biết, bên cạnh cậu luôn có An, có Khánh, và có những ước mơ rực rỡ của tuổi trẻ.
Chương 5: Phía Sau Nụ Cười Hoàn Hảo
Những tháng tiếp theo trôi qua trong sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cả ba người. Nam lao vào học tập như một con thiêu thân, nhưng cậu không còn cảm thấy mệt mỏi hay chán nản nữa. Mỗi khi cảm thấy kiệt sức, cậu lại nhìn vào ngôi sao giấy màu đỏ của An và ngôi sao màu xanh dương của Khánh đặt trên bàn học, lòng lại tràn đầy động lực. Cậu cũng không từ bỏ chiếc máy ảnh cũ, nhưng cậu biết cách sắp xếp thời gian hợp lý hơn để không làm ảnh hưởng đến việc học.
Khánh cũng dần lấy lại được phong độ. Bố mẹ cậu đã chính thức ly hôn, Khánh chọn ở với mẹ. Dù cuộc sống gia đình có nhiều xáo trộn và khó khăn hơn trước về mặt tài chính, nhưng Khánh không còn phải sống trong bầu không khí ngột ngạt của những trận cãi vã nữa. Cậu trở nên trưởng thành và chín chắn hơn rất nhiều, nụ cười của cậu không còn là chiếc mặt nạ che giấu nỗi đau, mà là nụ cười của một người đã dũng cảm đối mặt và vượt qua giông bão.
Dự án kỷ yếu 'Thanh xuân của chúng ta' của lớp 12A3 cũng dần đi đến những công đoạn cuối cùng. Những bức ảnh của Nam chụp vô cùng chân thực và giàu cảm xúc, kết hợp với những dòng tản văn sâu sắc, đầy chất thơ của An đã tạo nên một tác phẩm nghệ thuật thực sự. Mỗi trang sách ảnh là một lát cắt của cuộc sống học trò: là nụ cười rạng rỡ của cô bạn bàn bên khi nhận được thư tỏ tình giấu trong hộc bàn, là giọt mồ hôi lăn trên má cậu bạn trong giờ thể dục, là bóng dáng gầy gò của thầy giáo chủ nhiệm đứng trên bục giảng dưới ánh nắng chiều...
Một buổi chiều tháng Tư, khi những bông hoa loa kèn trắng muốt bắt đầu xuống phố trên những gánh hàng rong, ba người họ hẹn gặp nhau tại phòng tối của một tiệm tráng phim cũ trên phố cổ để cùng nhau chọn ra những bức ảnh cuối cùng cho cuốn album.
Trong căn phòng tối hẹp, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, Nam cẩn thận dùng kẹp gắp những tấm ảnh từ chậu hóa chất tráng phim ra. Hình ảnh dần dần hiện lên trên mặt giấy trắng tinh khôi như một phép màu.
- Nhìn này! - Khánh reo lên khe khẽ, chỉ vào một bức ảnh vừa hiện rõ. - Đây là bức ảnh chụp ba đứa mình ở hồ Tây hôm đó đúng không? Trông tớ đẹp trai đấy chứ!
Bức ảnh chụp ba người họ từ phía sau, ngồi sát bên nhau trên thềm đá, hướng mắt về phía mặt nước lấp lánh ánh hoàng hôn. Dù không nhìn rõ mặt, nhưng người xem vẫn có thể cảm nhận được sự gắn kết, ấm áp và một chút hoài niệm lan tỏa từ bức ảnh.
An khẽ tựa đầu vào vai Nam, ngắm nhìn bức ảnh với ánh mắt dịu hiền: - Bức ảnh này đẹp quá, Nam ạ. Nó thực sự đã ngưng đọng được thời gian của chúng ta.
Nam cảm nhận được hơi ấm từ bờ vai An truyền qua lớp áo mỏng, tim cậu đập loạn nhịp. Cậu quay sang nhìn cô, dưới ánh sáng đỏ mờ ảo của phòng tối, khuôn mặt An trông vô cùng huyền ảo và quyến quyến rũ. Nam thèm khát được nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, được nói cho cô biết rằng cậu thích cô từ rất lâu rồi, thích cách cô cười, thích cách cô ngồi bên cửa sổ gấp sao giấy, thích cả sự dịu dàng và kiên cường của cô. Nhưng nhìn thấy Khánh đang đứng bên cạnh, nhìn thấy tương lai bất định phía trước khi An sắp phải đi du học, Nam lại kìm lòng mình lại. Cậu sợ nếu nói ra, tình bạn đẹp đẽ này sẽ bị rạn nứt, cậu sợ sẽ làm An phải bận lòng trước khi đi xa.
- Chúng ta sẽ đặt bức ảnh này ở trang cuối cùng của cuốn album nhé. - An đề xuất, giọng cô khẽ run lên một chút. - Và tớ sẽ viết lời tựa cho nó.
- Đồng ý. - Khánh gật đầu. - Cuốn album này chắc chắn sẽ là cuốn kỷ yếu đẹp nhất trong lịch sử trường Thanh Xuân.
Khi họ bước ra khỏi phòng tráng phim, trời đã sập tối. Hà Nội đêm tháng Tư thơm nồng mùi hoa sấu non và gió mát rượi. Họ đi bộ dọc theo những con phố cổ, thưởng thức những ly kem tràng tiền mát lạnh và cười nói vui vẻ. Khoảnh khắc ấy, họ không biết rằng, đây là những giây phút bình yên cuối cùng của họ trước khi những biến cố lớn của cuộc đời ập đến.
Chương 6: Lời Chưa Nói Dưới Cơn Mưa Cuối Hạ
Tháng Năm về mang theo cái nắng oi ả của mùa hè và tiếng ve kêu râm ran trên những vòm lá sấu. Hoa bằng lăng tím ngắt cả một góc trời, và những chùm hoa phượng vĩ đầu tiên đã bắt đầu thắp lửa trên những cành cây trong sân trường Thanh Xuân. Ngày bế giảng cận kề, đồng nghĩa với việc thời khắc chia tay tuổi học trò đã thực sự đến.
Cuốn kỷ yếu của lớp 12A3 sau khi hoàn thành đã gây một tiếng vang lớn trong toàn trường. Ban giám hiệu đánh giá rất cao tác phẩm này và quyết định trao giải Đặc biệt cho tập thể lớp 12A3 trong ngày lễ bế giảng. Ba người họ: Nam, Khánh và An trở thành những người hùng của lớp, được bạn bè ngưỡng mộ và chúc mừng nhiệt liệt.
Nhưng niềm vui ấy không trọn vẹn đối với Nam. Cậu biết rằng ngày An rời Việt Nam đã được ấn định: một tuần sau khi kỳ thi tốt nghiệp THPT kết thúc. Thời gian dành cho họ chỉ còn được tính bằng ngày.
Chiều hôm đó, sau buổi tổng duyệt lễ bế giảng, trời bỗng đổ một cơn mưa rào mùa hè đột ngột và dữ dội. Cả sân trường chìm trong màn nước trắng xóa. Học sinh nháo nhào chạy tìm chỗ trú. Nam nhìn thấy An đang đứng một mình ở sảnh nhà B, ánh mắt đăm chiêu nhìn những hạt mưa rơi bong bóng trên sân trường.
Nam lấy hết can đảm, bước đến bên cạnh cô. Cậu cầm theo chiếc máy ảnh cơ quen thuộc, bên trong là cuộn phim cuối cùng của thời học sinh.
- An này. - Nam khẽ gọi.
An quay lại, mỉm cười khi thấy cậu: - Nam à. Cơn mưa này lớn quá nhỉ? Giống hệt cơn mưa ngày chúng ta trú mưa ở khu tập thể Thành Công.
- Ừ. - Nam gật đầu, mắt nhìn vào khoảng sân trường ngập nước. - An này, cậu có sợ không? Sợ cuộc sống mới ở Canada ấy?
An im lặng một lát, cô đưa tay ra ngoài hiên, hứng lấy những giọt nước mưa mát lạnh: - Tớ sợ chứ, Nam. Tớ sợ cái lạnh của mùa đông bên đó, sợ phải bắt đầu lại mọi thứ từ đầu ở một nơi không có người thân, không có bạn bè. Và quan trọng nhất... tớ sợ tớ sẽ quên mất cảm giác ấm áp khi ở bên cạnh cậu và Khánh.
Trái tim Nam thắt lại. Cậu không thể kiềm chế được cảm xúc của mình nữa. Cậu xoay người An lại, bắt cô phải đối diện với ánh mắt của mình: - Thế thì đừng đi, An. Ở lại đây với bọn tớ được không?
An sững sờ nhìn Nam. Đôi mắt cô thoáng hiện lên sự bối rối, đau đớn rồi nhanh chóng ngập tràn nước mắt. Cô khẽ lắc đầu, giọng nghẹn ngào: - Tớ không thể, Nam ạ. Bố mẹ tớ đã chuẩn bị mọi thứ từ rất lâu rồi. Sức khỏe của tớ cũng cần được điều trị y tế tốt hơn ở bên đó. Tớ không có sự lựa chọn nào khác.
Nam cảm thấy một nỗi bất lực tột cùng dâng lên trong lòng. Cậu ghét sự yếu đuối của bản thân, ghét việc mình không thể làm gì để giữ cô lại. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của An, giọng khẽ run rẩy: - An này, tớ... tớ thích cậu. Tớ thích cậu từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu ngồi bên cửa sổ gấp sao giấy. Tớ thích cậu không phải vì cậu xinh đẹp, mà vì cậu là người duy nhất hiểu được thế giới bên trong tớ, là người duy nhất tiếp thêm sức mạnh cho tớ khi tớ muốn bỏ cuộc. Tớ không muốn mất cậu.
Nước mắt An rơi lã chã trên đôi má thanh tú. Cô không quay mặt đi, cô nhìn thẳng vào Nam, ánh mắt chứa đựng một tình cảm sâu đậm không kém: - Tớ biết chứ, Nam. Tớ biết cậu thích tớ. Qua những bức ảnh cậu chụp tớ, qua cách cậu nhìn tớ, tớ đều cảm nhận được. Và tớ cũng thích cậu, Nam ạ. Thích từ rất lâu rồi. Nhưng tớ không dám nói, vì tớ biết chúng ta không có tương lai. Tớ không muốn gieo vào lòng cậu một hy vọng để rồi sau đó phải mang đến cho cậu sự thất vọng và đau khổ khi tớ ra đi.
An bước đến gần Nam hơn, cô khẽ kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, ấm áp như một cánh hoa đào rơi lên má cậu. Nước mắt của cả hai hòa quyện vào nhau, mặn chát và cay đắng.
- Hãy giữ tình cảm này như một ký niệm đẹp nhất của tuổi học trò nhé, Nam. - An thì thầm bên tai cậu, giọng cô nghẹn ngào nhưng kiên định. - Hãy thi thật tốt, trở thành một nhiếp ảnh gia giỏi như cậu mong muốn. Và hẹn gặp lại tớ ở cuối vệt nắng chiều, khi chúng ta đều đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn.
Nam im lặng gật đầu, cậu không khóc nữa. Cậu biết đây là quyết định tốt nhất cho cả hai. Cậu đưa máy ảnh lên, lấy nét khuôn mặt An đang đẫm nước mắt nhưng vẫn nở một nụ cười rạng rỡ nhất dưới cơn mưa cuối hạ. Tiếng 'tách' của màn trập vang lên khép lại một chương đẹp nhất nhưng cũng đau đớn nhất trong cuốn sách thanh xuân của cậu.
Chương 7: Cánh Chim Bay Về Hướng Khác
Kỳ thi THPT Quốc gia diễn ra ngay sau đó trong cái nóng hầm hập của đầu tháng Sáu. Đối với Nam và Khánh, kỳ thi này không chỉ là một cột mốc quan trọng của cuộc đời, mà còn là lời hứa danh dự với An và với chính bản thân họ. Cả hai đã chiến đấu hết mình trên bàn thi, dồn hết tất cả những kiến thức, sự nỗ lực và cả những khát vọng của tuổi trẻ vào những tờ giấy thi.
Ngày thi cuối cùng kết thúc, khi bước ra khỏi phòng thi, Nam cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô biên. Cậu biết mình đã làm bài rất tốt. Khánh chạy đến ôm chầm lấy Nam, hai thằng con trai hét lớn giữa sân trường như những kẻ điên, xua tan đi tất cả những căng thẳng, mệt mỏi tích tụ suốt một năm qua.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngày An bay đã đến.
Một chiều mưa rả rích giữa tháng Sáu, sân bay Nội Bài đông đúc và ồn ào. Nam và Khánh đứng ở sảnh ga đi quốc tế, mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. An xuất hiện cùng bố mẹ cô, cô mặc chiếc váy trắng giản dị, mái tóc đen dài xõa ngang vai, trông cô mong manh như một cánh chim bồ câu chuẩn bị bay vào bầu trời bão táp.
Nhìn thấy Nam và Khánh, An vẫy tay chào rồi chạy nhanh về phía họ. Bố mẹ cô hiểu ý, khẽ gật đầu chào hai cậu bạn rồi đẩy xe hành lý đi trước vào khu vực làm thủ tục.
- Hai cậu đến rồi. - An cười, nhưng đôi mắt cô đỏ hoe, rõ ràng là cô đã khóc rất nhiều trước khi đến đây.
- Làm sao bọn tớ không đến được chứ? - Khánh cố gắng giữ giọng vui vẻ, nhưng khóe mắt cậu cũng đã ươn ướt. Cậu lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho An: - Quà chia tay của tớ. Một chiếc móc khóa hình máy ảnh thu nhỏ tớ tự làm bằng gỗ sồi. Hy vọng nó sẽ luôn nhắc cậu nhớ về nhiếp ảnh gia đại tài của bọn mình.
An nhận lấy chiếc móc khóa, áp chặt vào lòng bàn tay: - Cảm ơn Khánh nhiều lắm. Tớ sẽ luôn trân trọng nó.
Nam bước lên trước một bước. Cậu không nói gì, chỉ im lặng đưa cho An một cuốn sổ tay bọc da bò thô mộc. Đó là cuốn album ảnh thu nhỏ mà Nam đã tự tay làm suốt ba đêm qua. Bên trong là những bức ảnh đẹp nhất của ba người họ, từ những buổi chiều trên cầu Long Biên, hoàng hôn hồ Tây, cho đến bức ảnh An cười dưới cơn mưa cuối hạ. Ở trang cuối cùng, dưới bức ảnh ba người ngồi bên hồ Tây, Nam viết một dòng chữ nắn nót: 'Gửi An, người con gái đã mang nắng ấm đến mùa đông của tớ. Dù cậu có đi đến đâu, tớ vẫn sẽ luôn ở đây, chụp lại những vệt nắng chiều để chờ cậu trở về.'
An mở cuốn sổ ra, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay lại tuôn rơi xối xả. Cô ôm chầm lấy Nam, áp mặt vào lồng ngực ấm áp của cậu. Nam cũng vòng tay ôm chặt lấy cô, cảm nhận mùi hương bưởi nhẹ nhàng từ mái tóc cô lần cuối cùng. Cậu biết, sau cái ôm này, khoảng cách giữa họ sẽ là hàng vạn cây số, là đại dương mênh mông và những múi giờ đảo ngược.
- Cậu phải sống thật tốt nhé, Nam. - An thì thầm, giọng cô nghẹn ngào trong tiếng nấc. - Phải trở thành nhiếp ảnh gia giỏi nhất đấy.
- Tớ hứa. - Nam nói, giọng cậu khàn đặc. - Tớ sẽ chờ cậu, An.
Tiếng loa phát thanh sân bay vang lên, thông báo chuyến bay của An bắt đầu làm thủ tục lên máy bay. An buông Nam ra, cô lau nước mắt, nhìn hai người bạn thân nhất của mình một lần cuối với nụ cười rạng rỡ nhất: - Tạm biệt các cậu. Tớ đi nhé!
An quay lưng bước đi về phía cửa an ninh. Cô không quay đầu lại, vì cô sợ nếu quay lại cô sẽ không đủ can đảm để bước tiếp. Nam và Khánh đứng im tại chỗ, mắt nhìn theo bóng lưng gầy của An cho đến khi cô hoàn toàn biến mất sau cánh cửa kính lớn.
Ngoài trời, cơn mưa mùa hạ vẫn rơi rả rích, như tiếng khóc thầm lặng của đất trời Hà Nội tiễn đưa một cánh chim bay về hướng khác. Nam nắm chặt ngôi sao giấy màu đỏ trong túi áo, lòng tự nhủ: 'Thanh xuân của chúng ta đã khép lại ở đây, nhưng câu chuyện của chúng ta thì chưa bao giờ kết thúc.'
Chương 8: Mười Năm Sau - Vệt Nắng Vẫn Còn Ấm Áp
Thời gian trôi đi nhanh như một cái chớp mắt. Mười năm đối với đời người có thể là dài, nhưng đối với những ký ức tuổi trẻ, nó chỉ như một cái ngoảnh đầu.
Hà Nội của mười năm sau đã thay đổi rất nhiều. Những tòa nhà chọc trời mọc lên san sát, những con đường mới mở rộng thênh thang, và nhịp sống đô thị ngày càng trở nên hối hả, gấp gáp hơn. Nhưng đâu đó dưới những tán cây sấu cổ thụ của phố Phan Đình Phùng, hay bên những bức tường vàng rêu phong của trường THPT Thanh Xuân, thời gian dường như vẫn ngưng đọng, giữ nguyên vẹn cái hồn cốt cổ kính, trầm mặc của mảnh đất ngàn năm văn hiến.
Nam giờ đây đã là một nhiếp ảnh gia có tiếng tăm trong giới nghệ thuật. Cậu không nối nghiệp luật sư của bố. Sau những nỗ lực không ngừng nghỉ và những thành tựu ban đầu, bố Nam cuối cùng cũng chấp nhận và tự hào về con đường cậu đã chọn. Nam sở hữu một studio ảnh nhỏ mang tên 'Vệt Nắng' nằm trên một con phố yên tĩnh gần hồ Tây.
Khánh cũng đã thực hiện được ước mơ của mình. Cậu trở thành một kiến trúc sư trẻ tài năng, đồng sáng lập một công ty thiết kế có tiếng tại Hà Nội. Khánh đã kết hôn với một cô gái dịu dàng, cuộc sống gia đình rất viên mãn. Dù bận rộn với công việc và gia đình nhỏ, Khánh và Nam vẫn giữ liên lạc thường xuyên và thỉnh thoảng lại hẹn nhau ra quán trà đá vỉa hè quen thuộc để ôn lại chuyện ngày xưa.
Chỉ có An là họ không có tin tức gì suốt nhiều năm qua. Sau khi sang Canada, thời gian đầu An vẫn thỉnh thoảng gửi email cho Nam và Khánh, kể về cuộc sống mới đầy khó khăn nhưng cũng thú vị ở xứ sở lá phong. Nhưng rồi áp lực học tập, công việc và những biến cố cuộc sống khiến những cánh thư điện tử thưa dần rồi mất hẳn. Nam chỉ biết qua một vài người bạn cũ rằng An đã tốt nghiệp ngành truyền thông và đang làm việc cho một tạp chí nghệ thuật lớn ở Toronto.
Một ngày cuối tháng Chín, Nam tổ chức triển lãm ảnh cá nhân đầu tiên trong sự nghiệp của mình tại một trung tâm triển lãm nghệ thuật lớn ở Hà Nội. Triển lãm có chủ đề 'Khung Cửa Sổ Năm Ấy' - tập hợp những bức ảnh chụp Hà Nội, trường lớp và những khoảnh khắc đời thường nhất của tuổi học trò mà Nam đã chụp suốt mười năm qua, bắt đầu từ những bức ảnh chụp bằng chiếc Minolta SRT101 cũ kỹ.
Buổi khai mạc triển lãm diễn ra vô cùng ấm cúng và thành công. Rất đông bạn bè, đồng nghiệp và những người yêu nghệ thuật đã đến chúc mừng Nam. Khánh cũng đưa vợ đến từ rất sớm, cậu đi quanh phòng triển lãm, ngắm nhìn những bức ảnh cũ với ánh mắt tràn đầy hoài niệm.
- Này, bức ảnh này vẫn là tác phẩm đỉnh nhất của mày đấy. - Khánh vỗ vai Nam, chỉ vào bức ảnh lớn được treo ở vị trí trang trọng nhất giữa phòng triển lãm. Đó là bức ảnh 'Nương tựa' chụp ba bóng người ngồi sát bên nhau dưới mái hiên cũ kỹ trong cơn mưa rào mười năm trước.
Nam mỉm cười, ánh mắt thoáng chút xa xăm: - Ừ. Bức ảnh đó đã định hình nên phong cách nhiếp ảnh của tao sau này. Nó nhắc nhở tao rằng, đằng sau mỗi bức ảnh đẹp luôn là một câu chuyện, một tình cảm chân thành.
- Mày vẫn còn giữ chiếc máy ảnh cũ của ông nội chứ? - Khánh hỏi.
- Vẫn giữ chứ. - Nam trả lời. - Nó được đặt ở vị trí trang trọng nhất trong tủ kính ở studio của tao. Tao không dùng nó nữa, nhưng nó là báu vật vô giá.
Sau khi khách khứa đã vãn, Nam đứng một mình trước bức ảnh chụp An ngồi bên cửa sổ lớp học mười năm trước - bức ảnh khởi đầu cho tất cả mọi chuyện. Nắng chiều muộn từ ô cửa kính của phòng triển lãm chiếu vào, rọi lên bức ảnh một vệt sáng vàng óng ả, khiến khuôn mặt An như đang bừng sáng.
Nam thở dài một cái thật nhẹ, ngón tay khẽ chạm lên mặt kính bảo vệ bức ảnh. Cậu tự hỏi giờ này An đang làm gì, ở đâu? Cô ấy có hạnh phúc không? Cô ấy có còn nhớ về những ngôi sao giấy, về tiếng mưa rào dưới mái hiên cũ, và về lời hẹn ước dưới vệt nắng chiều năm mười bảy tuổi?
- Bức ảnh này thực sự rất đẹp. - Một giọng nói phụ nữ dịu dàng, ấm áp bất ngờ vang lên phía sau Nam.
Nam giật mình quay lại. Trái tim cậu như ngừng đập trong một giây. Đứng trước mặt cậu là một người phụ nữ trẻ thanh lịch trong chiếc váy lụa màu be, mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ quen thuộc không thể lẫn vào đâu được. Trên tay cô là chiếc túi xách nhỏ, trên khóa kéo có treo một chiếc móc khóa hình máy ảnh bằng gỗ sồi cũ kỹ đã sờn màu.
- An? - Nam khẽ gọi, giọng run rẩy như không tin vào mắt mình.
An mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc bắt đầu lấp lánh trong đôi mắt trong veo của cô: - Tớ về rồi đây, Nam. Tớ đã đi một vòng Trái Đất, nhưng cuối cùng tớ nhận ra, không có nơi nào có vệt nắng ấm áp bằng Hà Nội, và không có nơi nào có những người bạn tuyệt vời như các cậu.
Khánh từ phía trong phòng triển lãm nghe tiếng động cũng chạy ra. Nhìn thấy An, cậu đứng chết lặng một lát rồi hét lớn đầy phấn khích, chạy đến ôm chầm lấy cả hai người. Ba người họ lại đứng sát bên nhau, cười nói, khóc lóc giữa phòng triển lãm ngập tràn ánh nắng chiều vàng óng.
Mười năm trôi qua, họ không còn là những cô cậu học trò mười bảy tuổi ngây ngô, đầy sợ hãi trước tương lai bất định nữa. Họ đã trưởng thành, đã đi qua những giông bão của cuộc đời, đã có những lối đi riêng. Nhưng tình bạn tinh khôi, tình yêu đầu đời trong sáng của họ thì vẫn vẹn nguyên như những bức ảnh không bao giờ phai màu trong phòng tối.
Nắng chiều thu Hà Nội vẫn sóng sánh như mật ong, khẽ khàng lướt qua cửa sổ, chiếu rọi lên ba khuôn mặt đang rạng rỡ nụ cười hạnh phúc. Lời hẹn ước năm mười bảy tuổi cuối cùng đã được thực hiện. Họ đã gặp lại nhau ở cuối vệt nắng chiều.
