Hắc Liên Hoa Khởi Nguyên: Bản Giao Hưởng Tro Tàn

Cây bútLạc Diệp Chiêu Anh
Chủ đề
Cổ tích Việt Nam phóng tác
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Phế Tích Quận Hạ và Trái Tim Silicon Trong ánh sáng chập chờn của những biển quảng cáo neon màu xanh coban và đỏ rực rỡ, siêu đô thị Tân Triều năm 2099 hiện lên như một con quái thú cơ khí khổng lồ. Thành phố này được chia làm hai thế giới hoàn toàn biệt lập: Vòm Thượng Giới – nơi những kẻ siêu giàu sống trong bầu không khí nhân tạo trong lành, ngự trị trên những tòa cao ốc chọc trời lơ lửng giữa tầng mây; và Quận Hạ – một vùng phế tích ngập tràn mưa acid, khói bụi công nghiệp và những dòng kênh đen ngòm chứa đầy chất thải hóa học. Tại một góc khuất của Quận Hạ, sâu trong một con hẻm chật hẹp nồng nặc mùi ozone và dầu máy, có một dưỡng đường cơ khí bất hợp pháp mang tên "Lệ Chi Đường". Chủ nhân của nơi này là Lệ Chi, một mụ dì ghẻ độc ác, đồng thời là một bác sĩ phẫu thuật chợ đen có tiếng tăm lừng lẫy trong giới giang hồ. Lệ Chi sở hữu một cơ thể được nâng cấp hơn 60% bằng các bộ phận máy móc loại thải, khiến mụ có một vẻ ngoài lạnh lùng, vô cảm như một pho tượng thép. Con gái ruột của mụ là Cám, một cô gái mười tám tuổi được nuông chiều hết mực. Nhờ vào những phi vụ buôn bán nội tạng và linh kiện lậu của mẹ, Cám được trang bị những công nghệ sinh học tối tân nhất: làn da sinh học tự phục hồi "Hồng Liên v3.0", đôi mắt cấy ghép võng mạc đa phổ có thể nhìn xuyên màn đêm, và một bộ phát thanh quản điện tử có thể giả giọng bất kỳ ca sĩ nổi tiếng nào. Cám là một ngôi sao ca nhạc nổi loạn ở các hộp đêm Quận Hạ, luôn khao khát một ngày nào đó sẽ được bước chân lên Vòm Thượng Giới. Trái ngược hoàn toàn với Cám là Tấm. Tấm là con riêng của người chồng quá cố của Lệ Chi. Cha của Tấm vốn là một kỹ sư công nghệ sinh học thiên tài, người từng phát minh ra lý thuyết "Linh hồn số" (Digital Soul) – phương pháp đồng bộ hóa hoàn hảo giữa ý thức con người và mạng lưới quantum. Sau khi ông qua đời một cách bí ẩn, Lệ Chi đã chiếm đoạt toàn bộ tài sản, tài liệu nghiên cứu của ông, và biến Tấm thành một nô lệ công nghệ đúng nghĩa. Tấm không có những nâng cấp đắt tiền như Cám. Cơ thể cô là một tập hợp của những mảnh ghép kim loại rẻ tiền, rỉ sét và chắp vá. Cánh tay trái của cô là một cánh tay cơ khí thế hệ cũ, thường xuyên bị kẹt khớp mỗi khi thời tiết ẩm ướt. Nhiệm vụ hàng ngày của Tấm là ngồi trong bãi phế thải sau nhà, phân loại hàng triệu linh kiện điện tử hỏng, lọc ra những chip xử lý còn hoạt động và tách các kim loại quý từ những đống rác thải công nghệ độc hại. Mụ dì ghẻ Lệ Chi gọi đó là việc "nhặt thóc ra thóc, gạo ra gạo" của thời đại số. "Tấm! Con khốn lười biếng kia!" Tiếng hét của Lệ Chi vang lên qua hệ thống loa phát thanh nội bộ của căn nhà, rít lên những âm thanh rè rè đầy khó chịu. "Đống vi mạch sê-ri 900 kia đã lọc xong chưa? Nếu trước khi trời sáng mà mày chưa tách đủ 10 microgram hạt vàng nano, tao sẽ ngắt nguồn sạc pin dự phòng của mày!" Tấm khẽ thở dài. Tiếng thở của cô xen lẫn tiếng rít nhẹ của bộ lọc khí quản đã quá hạn sử dụng. Cô vuốt lại mái tóc đen tự nhiên hiếm hoi chưa bị nhuộm hóa chất, dùng bàn tay cơ khí thô ráp nhặt một bảng mạch cháy sạm lên. Những ngón tay kim loại của cô khẽ run rẩy vì lạnh và thiếu năng lượng. Ở Quận Hạ, điện là một thứ xa xỉ, và Lệ Chi chỉ cấp cho Tấm một lượng điện năng vừa đủ để duy trì hoạt động tối thiểu. "Chị Tấm ơi," Cám bước ra cửa sau, trên tay cầm một ly cocktail neon phát sáng rực rỡ. Cô ta mặc một chiếc váy da bó sát, đôi mắt cấy ghép lấp lánh những tia sáng màu hồng ngoại. "Nhìn chị thảm hại chưa kìa. Ngày mai Hoàng tử Lý Duệ của Tập đoàn Hồng Bàng sẽ xuống Quận Hạ để tuyển chọn đối tác đồng bộ cho dự án Phượng Hoàng đấy. Mẹ đã mua cho em một chiếc vé VIP để vào câu lạc bộ 'Vũ Trụ'. Còn chị... chắc chỉ hợp với đống rác này thôi nhỉ?" Cám cười nắc nẻ, giọng cười được xử lý qua bộ lọc âm thanh nghe lảnh lót như tiếng chim, nhưng lại chứa đựng một sự tàn nhẫn lạnh người. Cô ta cố tình làm đổ ly nước uống dở lên đống linh kiện Tấm vừa mất cả buổi chiều để phân loại, khiến những tia lửa điện nhỏ xẹt lên, làm hỏng hoàn toàn công sức của cô. Tấm không nói gì. Cô cúi đầu, đôi mắt hữu cơ nguyên bản của cô – thứ duy nhất Lệ Chi chưa kịp cướp đi để bán – long lanh nước mắt. Cô biết rằng trong thế giới này, kẻ yếu không có quyền lên tiếng. Cô chỉ biết im lặng chịu đựng, chờ đợi một cơ hội để thoát khỏi địa ngục trần gian này. Chương 2: Linh Hồn Trong Kênh Acid và Thuật Toán B.U.T. Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, Quận Hạ chìm trong những cơn mưa acid tầm tã. Những giọt nước mưa ăn mòn các mái tôn rỉ sét, tạo nên một bản nhạc buồn bã, thê lương. Tấm kéo lê bước chân nặng nề ra bờ kênh chứa chất thải hóa học phía sau Lệ Chi Đường. Đây là nơi duy nhất cô có thể tìm thấy một chút yên bình. Trong dòng nước xanh lục phát quang sinh học của con kênh, Tấm đột nhiên phát hiện một vật thể lạ đang nhấp nháy ánh sáng vàng kim dịu nhẹ. Cô tò mò cúi xuống, dùng cánh tay cơ khí vớt vật thể đó lên. Đó là một con robot sinh học cực nhỏ, có hình dáng giống hệt một con cá bống vàng dài chừng mười centimet. Thân nó được làm bằng những phiến lá vàng nano siêu mỏng, đôi mắt là hai viên ngọc lục bảo nhỏ xíu phát ra những luồng dữ liệu nhị phân liên tục. "Một thiết bị lưu trữ lượng tử dạng tự trị..." Tấm thầm thì. Cô nhận ra đây không phải là một món đồ chơi bình thường. Khi cô chạm ngón tay vào đầu con cá, một cổng kết nối ẩn hiện ra. Tấm không ngần ngại cắm cáp kết nối từ cổ tay mình vào con cá bống cơ khí. Một dòng luồng dữ liệu ấm áp, thuần khiết tràn vào hệ thống thần kinh của cô. Nó không giống như những luồng dữ liệu rác, đầy mã độc mà cô vẫn phải xử lý hàng ngày. Luồng dữ liệu này mang lại cảm giác dễ chịu, giống như một bàn tay vô hình đang vuốt ve bộ não mệt mỏi của cô. Con cá bống cơ khí này chứa đựng một phần thuật toán cốt lõi của cha cô – một chiếc khóa bảo mật lượng tử cực kỳ quan trọng mà Lệ Chi hằng tìm kiếm. "Bống bống bang bang," Tấm khẽ gọi bằng mật mã mà cha cô từng cài đặt trong ký ức của cô. "Lên ăn cơm vàng cháo bạc nhà ta, chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người." Con cá bống vẫy đuôi, phát ra một tiếng bíp nhẹ và truyền cho Tấm một lượng năng lượng dự phòng nhỏ nhưng vô cùng tinh khiết. Kể từ đêm đó, mỗi khi đêm xuống, Tấm lại ra bờ kênh, chia sẻ một chút năng lượng điện ít ỏi của mình để sạc cho con cá, và nhận lại những bài học về lập trình, những mảnh ký ức đẹp đẽ về cha cô được lưu trữ trong bộ nhớ của nó. Con cá bống trở thành người bạn duy nhất, niềm hy vọng duy nhất của Tấm trong thế giới tăm tối này. Thế nhưng, hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Cám, với đôi mắt cấy ghép hồng ngoại có khả năng phát hiện nguồn nhiệt và tín hiệu sóng lạ, đã phát hiện ra sự bất thường của Tấm. Cô ta âm thầm theo dõi và nhìn thấy Tấm đang trò chuyện với con cá bống cơ khí bên bờ kênh. Ngay ngày hôm sau, khi Tấm bị mụ dì ghẻ sai đi mua dầu bôi trơn ở khu chợ xa, Cám và Lệ Chi đã ra bờ kênh. Cám dùng một thiết bị xung điện từ (EMP) mạnh để làm tê liệt con cá bống, sau đó vớt nó lên. "Mẹ nhìn xem, đây chính là chìa khóa lượng tử của lão già!" Cám reo lên đầy phấn khích khi nhìn thấy con cá bống cơ khí trong tay Lệ Chi. Lệ Chi cười lạnh, nụ cười méo mó trên khuôn mặt bán cơ khí của mụ. Mụ không ngần ngại cắm một thiết bị giải mã bạo lực vào con cá bống, thô bạo hút sạch toàn bộ dữ liệu bên trong nó, rồi ném xác con cá đã bị cháy đen mạch vào lò nung rác thải của dưỡng đường. Khi Tấm trở về, cô cảm nhận được một sự im lặng đáng sợ. Cô vội vã chạy ra bờ kênh, gọi khẽ: "Bống bống bang bang..." Nhưng đáp lại cô chỉ có tiếng sóng nước acid vỗ vào bờ đá đen kịt và tiếng mưa rơi lạnh lùng. Không còn ánh sáng vàng kim nào xuất hiện nữa. Tấm chạy vào nhà, và cô sững sờ khi nhìn thấy dưới đất, ngay cạnh lò nung, là vài chiếc vảy bằng vàng nano đã bị biến dạng vì nhiệt độ cao. Tấm quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy những mảnh vảy tàn dư vào lòng ngực. Cô khóc, những giọt nước mắt thực sự chảy ra từ đôi mắt hữu cơ duy nhất của cô, lăn dài trên gò má kim loại lạnh ngắt. Cô đã mất đi người bạn duy nhất, mối liên kết cuối cùng với người cha quá cố. Chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, một sự kiện kỳ lạ đã xảy ra. Những mảnh vảy vàng trong tay Tấm đột nhiên phát sáng mạnh mẽ, kết nối với mạng lưới không dây ẩn trong phòng. Trên bức tường rỉ sét của căn nhà, một giao diện ba chiều (hologram) khổng lồ xuất hiện. Một thực thể kỹ thuật số có hình dáng một cụ già râu tóc bạc phơ, được tạo nên từ những dòng code màu xanh lá cây, hiện ra trước mắt cô. "Vì sao con khóc?" Một giọng nói trầm ấm, được tổng hợp từ hàng triệu tần số âm thanh hoàn hảo, vang lên. Tấm kinh ngạc ngước nhìn. "Ông... ông là ai?" "Ta là B.U.T. (Biometric Utility & Transcendent Network) – một trí tuệ nhân tạo tối cổ được cha con giải phóng vào không gian mạng trước khi ông qua đời. Ta là người bảo hộ của con. Sự hủy diệt của con cá bống đã kích hoạt giao thức khẩn cấp của ta. Đừng khóc nữa, Tấm. Hãy thu thập những tro tàn của con cá bống, chôn chúng dưới bốn chân giường của con. Chúng sẽ giúp con khi thời khắc đến." Hologram biến mất, để lại Tấm trong sự ngỡ ngàng. Nhưng niềm tin vào cha đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô lặng lẽ làm theo lời chỉ dẫn của B.U.T., chôn những mảnh vảy và linh kiện cháy xém của con cá bống dưới bốn góc của chiếc giường sắt rỉ sét nơi cô nằm hàng đêm. Chương 3: Dạ Tiệc Hoàng Kim và Bộ Cánh Sợi Quang Thời điểm diễn ra sự kiện tuyển chọn đối tác của Tập đoàn Hồng Bàng đã đến. Cả siêu đô thị Tân Triều xôn xao. Hoàng tử Lý Duệ – người thừa kế duy nhất của tập đoàn kiểm soát toàn bộ nguồn năng lượng của thành phố – đang tìm kiếm một cô gái có tần số sóng não đồng bộ hoàn hảo với hệ điều hành "Phượng Hoàng Core" để cùng anh vận hành mạng lưới năng lượng mới. Tại Lệ Chi Đường, không khí chuẩn bị vô cùng náo nhiệt. Cám được trang điểm lộng lẫy bằng những lớp phấn phủ nano phát sáng, mặc chiếc váy dạ hội đắt tiền làm bằng lụa sinh học tự phát quang. Lệ Chi liên tục kiểm tra và hiệu chuẩn lại các thông số kỹ thuật trên cơ thể Cám để đảm bảo cô ta có trạng thái hoàn hảo nhất. Tấm đứng ở góc phòng, nhìn hai mẹ con họ với ánh mắt thèm muốn. Cô cũng muốn được đến buổi dạ tiệc ở câu lạc bộ "Vũ Trụ" trên Vòm Thượng Giới, không phải để tranh giành hoàng tử, mà để tìm kiếm cơ hội tiếp cận thư viện dữ liệu tối cao của tập đoàn, nơi cô tin rằng có manh mối về cái chết của cha mình. "Dì ơi, cho con đi cùng với được không?" Tấm lấy hết can đảm lên tiếng. Lệ Chi quay đầu lại, đôi mắt cơ khí của mụ co rút lại đầy khinh bỉ. "Mày muốn đi sao? Được thôi, tao không phải là người dì ghẻ ác độc vô lý." Mụ bước đến bàn làm việc, cầm lấy một ổ cứng chứa dữ liệu khổng lồ và ném mạnh xuống đất trước mặt Tấm. Ổ cứng vỡ tan, giải phóng hàng triệu tệp tin bị nhiễm virus mã độc "Trojan-Tấm" vào hệ thống mạng nội bộ của căn nhà. Hệ thống báo động đỏ rú lên inh ỏi. "Đây là đống dữ liệu rác của khu vực Quận Hạ bị nhiễm độc nặng," Lệ Chi cười hiểm độc. "Tao đã liên kết nó với bộ xử lý trung tâm của mày. Nếu mày không dùng bộ não lỗi thời của mày để phân loại, làm sạch và cô lập toàn bộ đống virus này trước khi dạ tiệc kết thúc, hệ thống phòng hỏa của ngôi nhà sẽ tự động kích hoạt chế độ tự hủy, và bộ não của mày sẽ bị nướng chín. Làm xong đi rồi hãy nghĩ đến chuyện đi chơi!" Nói rồi, Lệ Chi và Cám kiêu hãnh bước lên chiếc xe bay sang trọng của họ, hướng thẳng về phía Vòm Thượng Giới lấp lánh ánh sáng, bỏ lại Tấm trong căn phòng ngập tràn những cảnh báo đỏ và những dòng code độc hại đang điên cuồng tấn công vào hệ thần kinh của cô. Tấm quỳ xuống, ôm lấy đầu khi những cơn đau dữ dội từ sự tấn công của virus bắt đầu hành hạ đại não cô. Bộ xử lý của cô quá yếu để có thể chống lại hàng triệu tệp tin độc hại này. Cô cảm thấy ý thức của mình đang mờ dần, cái chết cận kề. "B.U.T... cứu con..." Tấm thầm gọi trong tâm trí. Ngay lập tức, từ bốn góc giường nơi chôn cất tro tàn của con cá bống, bốn luồng ánh sáng xanh lam phóng thẳng vào cơ thể Tấm. Đó là bốn thiết bị khuếch đại tín hiệu nano ẩn mà cha cô đã chuẩn bị sẵn. Chúng tạo thành một lá chắn bảo vệ vững chắc xung quanh hệ thần kinh của cô. Không gian xung quanh Tấm đột ngột thay đổi. Hàng triệu thực thể nhỏ bé – những robot nano (nanobots) có hình dạng như những chú chim sẻ cơ khí nhỏ xíu – từ hư không bay đến. Chúng lao vào đống dữ liệu độc hại, dùng những mỏ hàn laser tí hon và các thuật toán giải mã tiên tiến để tiêu diệt virus với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, toàn bộ đống dữ liệu rác đã được làm sạch hoàn hảo, chuyển hóa thành một nguồn năng lượng thuần khiết nạp đầy vào pin của Tấm. "Đã hoàn thành dọn dẹp hệ thống," giọng nói của B.U.T. vang lên trong đầu cô. "Bây giờ, đến lượt con tỏa sáng, Tấm." Bốn luồng ánh sáng từ chân giường tiếp tục bao phủ lấy cơ thể Tấm. Bộ quần áo rách nát, chắp vá của cô bắt đầu biến đổi dưới tác động của công nghệ tái cấu trúc vật chất nano. Chỉ trong chốc lát, Tấm đã khoác lên mình một bộ trang phục tuyệt mỹ: một chiếc áo tứ thân cách điệu được dệt từ những sợi cáp quang siêu mịn, có khả năng thay đổi màu sắc theo cảm xúc của người mặc, lúc thì xanh thẳm như đại dương, lúc lại đỏ rực như hoàng hôn. Phía dưới là chiếc quần lụa đen làm bằng chất liệu graphene siêu nhẹ, siêu bền. Mái tóc cô được bới cao bằng một chiếc trâm cài làm từ hợp kim titanium hình chim phượng hoàng lấp lánh. Nhưng điểm đặc biệt nhất chính là đôi giày dưới chân cô. Đó là một đôi hài được chế tác từ công nghệ mạng lưới lượng tử (quantum-mesh), trong suốt như pha lê, phát ra những gợn sóng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ mỗi khi cô bước đi. Đôi hài này không chỉ là một món đồ thời trang, mà nó còn chứa đựng một mã khóa định danh sinh học duy nhất, liên kết trực tiếp với mạng lưới bảo mật của Tập đoàn Hồng Bàng. Một chiếc xe bay tự lái không nhãn hiệu, được điều khiển bởi B.U.T., đã đợi sẵn ngoài cửa. Tấm bước lên xe, lòng tràn ngập quyết tâm. Cô sẽ bước vào thế giới của những kẻ đã áp bức mình, không phải với tư cách một kẻ cầu xin, mà là một thực thể đối thoại sòng phẳng. Chương 4: Kết Nối Đứt Gãy Lúc Nửa Đêm Câu lạc bộ "Vũ Trụ" nằm trên đỉnh của tòa tháp Hồng Bàng, lơ lửng giữa tầng mây của Vòm Thượng Giới. Nơi đây là một thiên đường của ánh sáng, âm nhạc điện tử dồn dập và những hình ảnh nổi ba chiều cực kỳ xa hoa. Những vị khách mời đều là những quý tộc, những tài phiệt công nghệ khoác lên mình những bộ cánh lộng lẫy và những nâng cấp cơ thể đắt giá nhất. Khi Tấm bước vào sảnh chính, toàn bộ không gian dường như ngưng đọng lại. Âm nhạc của DJ bỗng chốc giảm âm lượng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Bộ trang phục sợi quang của cô tỏa ra một thứ ánh sáng thuần khiết, quý phái, hoàn toàn lấn lướt những bộ cánh lòe loẹt, nhân tạo của những cô gái khác. Vẻ đẹp tự nhiên, không qua phẫu thuật thẩm mỹ sinh học của Tấm, kết hợp với thần thái tự tin được hỗ trợ bởi hệ điều hành B.U.T., khiến cô trông như một nữ thần bước ra từ thần thoại. Cám và Lệ Chi đứng ở góc sảnh, mắt trợn tròn kinh ngạc. Cám tức tối đến mức làm nứt cả chiếc ly thủy tinh đang cầm trên tay. "Mẹ! Con khốn đó là ai? Sao trông nó giống... không, không thể nào là nó được! Con khốn đó đang phải tự hủy ở Quận Hạ rồi chứ!" Cám rít lên qua bộ lọc âm thanh. Lệ Chi nheo đôi mắt cơ khí, cố gắng quét khuôn mặt của Tấm để nhận dạng, nhưng hệ thống bảo mật của B.U.T. đã tạo ra một lớp nhiễu ảnh kỹ thuật số, khiến mụ chỉ nhận được những thông báo lỗi hệ thống liên tục. Từ phía bục danh dự, Hoàng tử Lý Duệ bước xuống. Anh là một chàng trai khôi ngô, sở hữu một đôi mắt sắc sảo và một bộ não được nâng cấp bằng chip xử lý lượng tử thế hệ mới nhất. Lý Duệ đã quá mệt mỏi với những cô gái giả tạo, những người chỉ có những thuật toán tán tỉnh được lập trình sẵn trong đầu. Nhưng khi nhìn thấy Tấm, chip xử lý của anh bỗng chốc tăng nhiệt độ một cách bất thường. Tần số sóng não của anh tự động phát ra tín hiệu kết nối. Lý Duệ bước đến trước mặt Tấm, cúi đầu lịch lãm: "Tôi có thể hân hạnh được đồng bộ tần số với em trong một điệu nhảy không?" Tấm mỉm cười, nụ cười làm bừng sáng cả không gian tăm tối xung quanh. "Rất sẵn lòng, thưa Hoàng tử." Họ bước vào sàn nhảy. Khi bàn tay cơ khí của Tấm chạm vào bàn tay ấm áp của Lý Duệ, một luồng dữ liệu cực mạnh bùng nổ. Hệ thống cảm biến của tòa tháp hiển thị một thông số chưa từng có trên màn hình lớn: "Mức độ đồng bộ sóng não: 99.99%". Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Đây chính là người mà tập đoàn Hồng Bàng đã tìm kiếm bấy lâu nay – người duy nhất có khả năng khởi động Phượng Hoàng Core mà không bị dòng năng lượng khổng lồ của nó thiêu rụi đại não. Trong điệu nhảy, Lý Duệ nhìn sâu vào mắt Tấm, thì thầm: "Em là ai? Tại sao tôi cảm thấy như đã biết em từ rất lâu? Tần số của em... nó rất giống với tần số của người thầy vĩ đại đã thiết kế nên Phượng Hoàng Core." "Cha tôi chính là người đó," Tấm khẽ đáp, giọng nói của cô truyền thẳng vào bộ thu nhận âm thanh của Lý Duệ qua kết nối không dây tầm ngắn. "Và tôi đến đây để tìm lại sự thật." Lý Duệ sững sờ. Anh định hỏi thêm thì đột nhiên, hệ thống cảnh báo đỏ trong tầm nhìn của Tấm nhấp nháy liên tục. "Cảnh báo! Cảnh báo!" Giọng nói của B.U.T. vang lên gấp gáp trong đầu cô. "Tường lửa của Tập đoàn Hồng Bàng đang thực hiện chu kỳ quét bảo mật định kỳ 24 giờ một lần. Giao thức ẩn danh của ta sẽ bị phát hiện trong vòng 60 giây nữa. Con phải rời khỏi đây ngay lập tức, nếu không sẽ bị lực lượng an ninh bắt giữ vì tội xâm nhập bất hợp pháp!" Tấm giật mình. Cô nhìn đồng hồ hệ thống: 11 giờ 59 phút đêm. "Tôi phải đi rồi," Tấm nói, vội vã buông tay Lý Duệ. "Khoan đã! Em tên là gì?" Lý Duệ đuổi theo, cố gắng giữ cô lại. Tấm quay người chạy nhanh ra phía cửa thoát hiểm. Sức mạnh từ đôi hài lượng tử giúp cô lướt đi như một cơn gió. Nhưng trong lúc vội vã bước xuống bậc thang bằng kính của tòa tháp để nhảy vào chiếc xe bay đang đợi sẵn, một sự cố kết nối đã xảy ra. Một trong hai chiếc hài lượng tử của cô bị vướng vào khe hở của bậc thềm và tuột ra khỏi chân. Tấm không có thời gian để nhặt lại. Cô lao vào xe bay, cánh cửa đóng sầm lại ngay khi những tia quét laser bảo mật của lực lượng an ninh quét qua vị trí cô vừa đứng. Chiếc xe bay lao vút vào màn đêm, biến mất vào những đám mây độc hại của Quận Hạ, bỏ lại Lý Duệ đứng ngơ ngác trên bậc thềm, trên tay cầm chiếc hài lượng tử phát ra những luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, chứa đựng một nửa mã khóa định danh của người con gái anh yêu. Chương 5: Cuộc Truy Lùng Tần Số Ngay ngày hôm sau, một mệnh lệnh khẩn cấp từ Tập đoàn Hồng Bàng được ban bố khắp siêu đô thị Tân Triều. Hoàng tử Lý Duệ tuyên bố: Bất kỳ cô gái nào có tần số sinh học đồng bộ hoàn hảo với chiếc hài lượng tử để kích hoạt mã khóa ẩn bên trong nó, sẽ trở thành Crown Princess (Thái tử phi) và cùng anh đồng trị vì đế chế năng lượng Hồng Bàng. Một cuộc truy lùng quy mô lớn chưa từng có diễn ra. Các sĩ quan an ninh của tập đoàn mang theo thiết bị quét tần số đi đến từng ngóc ngách của thành phố, từ những căn biệt thự xa hoa ở Vòm Thượng Giới cho đến những khu ổ chuột rách nát ở Quận Hạ. Hàng triệu cô gái đã thử. Có những kẻ cố gắng sử dụng các phần mềm bẻ khóa, các chip giả lập tần số để đánh lừa chiếc hài lượng tử. Nhưng công nghệ lượng tử của chiếc hài cực kỳ nghiêm ngặt; bất kỳ sự giả mạo nào đều dẫn đến một cú sốc điện cực mạnh từ chiếc hài, làm cháy xém bàn chân của kẻ gian lận. Cuối cùng, chiếc xe bay của lực lượng an ninh đỗ trước cửa Lệ Chi Đường. Cám đã đợi sẵn từ lâu, lòng tràn đầy tự tin. Cô ta đã chuẩn bị một thuật toán giả lập sinh học cực kỳ tinh vi do chính mẹ cô ta lập trình suốt đêm qua. "Chào các sĩ quan," Cám nở nụ cười quyến rũ, bước đến chiếc bàn nơi chiếc hài lượng tử đang được đặt trong một lồng kính bảo vệ. "Tôi tin rằng tôi chính là người các anh đang tìm kiếm." Sĩ quan an ninh mở lồng kính. Cám đặt bàn chân sinh học "Hồng Liên v3.0" của mình vào chiếc hài. Cô ta kích hoạt thuật toán giả lập. Chiếc hài bắt đầu phát sáng, những dòng dữ liệu chạy nhanh qua màn hình kiểm soát. Cám cười thầm trong bụng. Nhưng chỉ hai giây sau, một âm thanh cảnh báo chói tai vang lên: "Phát hiện giả mạo! Tần số không tương thích!" Một luồng điện lượng tử màu xanh lam phóng ra từ chiếc hài. Cám hét lên một tiếng đau đớn khi toàn bộ hệ thống mạch dẫn trong bàn chân sinh học của cô ta bị quá tải và bốc khói đen. Cô ta ngã quỵ xuống đất, ôm lấy bàn chân đã bị biến dạng và mất hoàn toàn cảm giác. "Không thể nào! Mẹ ơi cứu con!" Cám khóc thét. Lệ Chi vội vàng chạy đến đỡ con gái, đôi mắt cơ khí của mụ lóe lên tia sáng giận dữ nhưng không thể làm gì trước họng súng của các sĩ quan an ninh. Lúc này, viên sĩ quan trưởng nhìn thấy Tấm đang đứng khép nép sau cánh cửa, vẫn mặc bộ quần áo rách nát hàng ngày. "Cô kia, lại đây thử xem." Lệ Chi cười khẩy, giọng mụ mỉa mai: "Nó chỉ là một con robot hầu cận rác rưởi, bàn chân nó làm bằng sắt vụn, làm sao có thể..." "Im miệng!" Sĩ quan trưởng quát lớn. "Mọi công dân nữ đều phải thử." Tấm bước đến, lòng bình thản. Cô biết thời khắc của mình đã đến. Cô nhẹ nhàng đặt bàn chân cơ khí chắp vá của mình vào chiếc hài lượng tử. Ngay khi gót chân cô vừa chạm vào lòng hài, một hiện tượng kỳ diệu xảy ra. Không hề có tiếng cảnh báo, không có tia lửa điện nào phóng ra. Chiếc hài lượng tử phát ra một luồng ánh sáng vàng kim và xanh lam hòa quyện vào nhau, ôm trọn lấy chân cô một cách hoàn hảo. Trên màn hình của các sĩ quan, một thông báo màu xanh lá cây hiện lên rực rỡ: "Xác nhận đồng bộ: 100%. Chủ thể: Tấm. Mã khóa Phượng Hoàng Core: Đã kích hoạt." Từ trong túi áo của Tấm, chiếc hài còn lại mà cô giữ bấy lâu nay tự động bay ra, kết nối với chiếc hài kia, tạo thành một đôi hài hoàn chỉnh tỏa sáng rực rỡ xung quanh chân cô. Cửa chiếc xe bay sang trọng của Hoàng tử Lý Duệ đỗ ngay bên ngoài Lệ Chi Đường mở ra. Lý Duệ bước xuống, đôi mắt anh rạng rỡ niềm vui khi nhìn thấy Tấm. "Anh đã tìm thấy em, Tấm," Lý Duệ bước đến, nắm lấy bàn tay cơ khí của cô, không hề ngần ngại sự thô ráp của nó. "Hãy đi cùng anh lên Thượng Giới. Chúng ta sẽ cùng nhau hoàn thành tâm nguyện của cha em." Tấm gật đầu. Cô quay lại nhìn Lệ Chi và Cám – những kẻ đang run rẩy trong sự ghen tị và sợ hãi. Cô không nói một lời nào, kiêu hãnh bước lên xe bay cùng Hoàng tử, để lại Quận Hạ tăm tối sau lưng. Chương 6: Mưu Đồ Thượng Giới và Cái Chết Đầu Tiên Tấm trở thành Crown Princess của Tập đoàn Hồng Bàng. Cuộc sống của cô trên Vòm Thượng Giới ngỡ như một giấc mơ. Cô được sống trong một cung điện kính lơ lửng, được tiếp cận với những thư viện dữ liệu tối mật nhất. Cùng với Lý Duệ, cô bắt đầu tiến trình hiệu chuẩn lại Phượng Hoàng Core để cung cấp năng lượng miễn phí cho cả Quận Hạ, xóa bỏ sự bất công bấy lâu nay. Thế nhưng, Lệ Chi và Cám không dễ dàng từ bỏ dã tâm của mình. Bị kích động bởi sự ghen tị tột cùng và sự xúi giục của một thế lực phản động ngầm muốn lật đổ tập đoàn Hồng Bàng, hai mẹ con mụ đã lập ra một kế hoạch tàn độc để tiêu diệt Tấm và cướp lấy vị trí của cô. Một ngày nọ, Tấm nhận được một tin nhắn khẩn cấp gửi đến từ Quận Hạ qua kênh truyền tin riêng của cha cô. Tin nhắn viết: "Cha con trước khi chết đã để lại một thiết bị sao lưu ký ức cuối cùng tại ngôi nhà cũ. Hôm nay là ngày giỗ của ông, dì và Cám muốn mời con về để cùng thắp hương và bàn giao lại thiết bị này." Lý Duệ lo lắng khi biết tin. "Để anh cử một đội vệ sĩ hoàng gia đi cùng em." Tấm lắc đầu, ánh mắt cô hiện lên vẻ u buồn. "Không cần đâu anh. Đây là chuyện gia đình, và em muốn tự mình đối mặt với họ để giải quyết dứt điểm ân oán. Em có hệ thống bảo mật của B.U.T. bảo vệ, họ không thể làm gì em đâu." Nhưng Tấm đã quá ngây thơ trước sự xảo quyệt của Lệ Chi. Mụ dì ghẻ biết rằng B.U.T. là một AI mạnh mẽ, vì vậy mụ đã chiêu mộ những hacker sừng sỏ nhất của thế giới ngầm để chế tạo ra một thiết bị gây nhiễu lượng tử cực mạnh, có khả năng cô lập hoàn toàn tín hiệu của Tấm với không gian mạng trong vòng 15 phút. Khi Tấm bước vào Lệ Chi Đường, căn nhà tối om và im lặng một cách kỳ lạ. Cô đi ra phía sau vườn, nơi có cây cau cổ thụ duy nhất còn sống sót giữa vùng đất chết này. Lệ Chi và Cám đang đứng đợi sẵn dưới gốc cây. "Tấm ơi," Cám giả vờ khóc lóc, bước đến gần. "Em biết lỗi rồi. Chị hãy tha thứ cho em. Thiết bị của cha được giấu trên ngọn cây cau kia kìa, em không thể leo lên được vì chân em vẫn còn đau. Chị leo lên lấy xuống đi, rồi chúng ta cùng lên Thượng Giới sống hạnh phúc nhé." Tấm nhìn lên ngọn cây cau cao vút. Bản năng của cô mách bảo có điều gì đó không ổn, nhưng khát vọng tìm lại di vật của cha đã làm lu mờ lý trí của cô. Cô bắt đầu bám vào thân cây và leo lên. Khi Tấm vừa leo lên đến lưng chừng thân cây, Lệ Chi đột ngột rút từ trong người ra một khẩu súng phóng xung điện từ cực mạnh (EMP Cannon). Mụ nhắm thẳng vào Tấm và bóp cò. Một luồng sóng năng lượng màu xanh lam đậm đặc phóng ra, đánh trúng vào lưng Tấm. Thiết bị gây nhiễu lượng tử xung quanh ngôi nhà lập tức kích hoạt, cắt đứt hoàn toàn kết nối giữa cô và B.U.T. "A!" Tấm hét lên khi toàn bộ hệ thống cơ khí trên cơ thể cô bị tê liệt hoàn toàn. Các khớp nối kim loại của cô mất đi nguồn điện điều khiển, trở nên lỏng lẻo. Cô không thể bám vào thân cây được nữa. "Chết đi con khốn!" Cám cười lớn, dùng một chiếc rìu laser chém mạnh vào gốc cây cau. Thân cây cau gãy đôi, đổ gục xuống. Tấm rơi tự do từ trên cao xuống, đập mạnh vào bể chứa acid đậm đặc đặt ngay phía dưới gốc cây – một cái bẫy chết người do Lệ Chi sắp đặt sẵn. Chất lỏng acid cực mạnh lập tức ăn mòn lớp vỏ kim loại và da sinh học của Tấm, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và những luồng khói độc nghi ngút. Ý thức của Tấm dần chìm vào bóng tối. Trong những giây phút cuối cùng, cô nhìn thấy Cám đang cười ngạo nghễ, cầm chiếc máy quét sinh học để sao chép hoàn toàn dữ liệu khuôn mặt và mã khóa võng mạc của cô. "Bây giờ, tao sẽ là Thái tử phi," tiếng Cám vang lên xa xăm trước khi bóng tối vĩnh cửu bao trùm lấy Tấm. Chương 7: Những Kiếp Luân Hồi Kỹ Thuật Số Cái chết vật lý của Tấm không phải là kết thúc. Nhờ vào sự chuẩn bị vĩ đại của cha cô và sự can thiệp kịp thời của AI B.U.T. ngay trước khi kết nối bị cắt đứt hoàn toàn, ý thức số (digital consciousness) của Tấm đã được trích xuất thành công và tải lên không gian mạng. Tuy nhiên, vì cơ thể vật lý đã bị hủy diệt hoàn toàn trong bể acid, ý thức của Tấm không có một giá thể tương thích để trú ngụ. B.U.T. buộc phải chuyển hướng dòng ý thức của cô vào các thiết bị công nghệ khác nhau trong cung điện hoàng gia để cô có thể tiếp tục tồn tại và bảo vệ Lý Duệ. **Kiếp thứ nhất: Chim Vàng Anh Drone** Cám sử dụng dữ liệu sinh học đã sao chép của Tấm để phẫu thuật thẩm mỹ toàn diện, thay thế Tấm bước vào cung điện hoàng gia. Tuy nhiên, Lý Duệ nhanh chóng nhận ra sự thay đổi. "Tấm" mới này không còn sự dịu dàng, thông minh và tần số sóng não của cô ta luôn có sự nhiễu loạn, không thể đồng bộ với Phượng Hoàng Core. Một ngày nọ, một chiếc drone trinh sát siêu nhỏ hình chim vàng anh (Vàng Anh Drone) bay vào phòng làm việc của Lý Duệ. Chiếc drone này có bộ lông bằng hợp kim vàng óng ánh, đôi mắt là hai camera cảm biến siêu nhạy. Nó bay vòng quanh đầu Lý Duệ, phát ra những âm thanh líu lo được mã hóa bằng ngôn ngữ nhị phân mà chỉ anh và Tấm biết. "Giặt áo chồng tao thì giặt cho sạch, phơi áo chồng tao thì phơi bằng sào, chớ phơi bờ rào rách áo chồng tao..." Tiếng hát của Tấm vang lên qua loa phát thanh siêu nhỏ của drone. Lý Duệ bừng tỉnh. Anh nhận ra đây chính là linh hồn của Tấm thực sự. Anh dang tay ra, chiếc drone vàng anh nhẹ nhàng đậu xuống lòng bàn tay anh, cọ cái đầu kim loại ấm áp vào ngón tay anh. Cám biết chuyện, cô ta vô cùng hoảng sợ và tức giận. Nhân lúc Lý Duệ đi họp hội nghị thượng đỉnh, Cám đã dùng một cây gậy điện đập nát chiếc drone vàng anh, ném xác nó vào lò hủy rác của cung điện. **Kiếp thứ hai: Cây Xoan Đào Hologram** Ý thức của Tấm tiếp tục được B.U.T. chuyển di vào hệ thống điều khiển môi trường của vườn thượng uyển hoàng gia. Tại nơi xác chiếc drone bị vứt bỏ, một hệ thống máy chiếu hologram lập trình sinh học tự động mọc lên một cây xoan đào bằng ánh sáng laser vô cùng lộng lẫy (Cây Xoan Đào Hologram). Cây xoan đào này có những tán lá bằng ánh sáng xanh mát và những bông hoa màu hồng phấn tựa như những hạt photon. Mỗi khi Lý Duệ đi qua, những cành lá bằng ánh sáng lại tự động sà xuống, che mát cho anh, tạo ra một vùng không khí ion hóa cực kỳ trong lành giúp anh giảm bớt căng thẳng. Nhưng mỗi khi Cám bước đến gần, cây xoan đào hologram lại lập tức biến đổi thành những tia laser năng lượng cao, quét qua người cô ta khiến cô ta bị bỏng nhẹ và hoảng loạn. Cám điên cuồng ra lệnh cho đội kỹ thuật hoàng gia hack vào hệ thống điều khiển vườn, xóa sạch mã nguồn của cây xoan đào hologram, chặt đứt nguồn cấp điện của nó và dùng gỗ của những cây thông thường xung quanh để làm thành một chiếc máy dệt vải tự động đặt trong phòng ngủ của cô ta. **Kiếp thứ ba: Khung Cửi Điện Tử** Ý thức của Tấm, nay đã trở nên mạnh mẽ và phẫn nộ hơn sau nhiều lần bị hủy hoại, đã chiếm quyền kiểm soát chiếc máy dệt tự động (Khung Cửi Điện Tử). Chiếc máy này bắt đầu tự vận hành mà không cần cắm điện. Mỗi khi Cám nằm ngủ, chiếc máy dệt lại tự động khởi động, những thoi dệt bằng thép va đập vào nhau tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thét gào của quỷ dữ: "Cót ca cót két, lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt ra!" Trên màn hình hiển thị của chiếc máy dệt, khuôn mặt đầy máu của Tấm trong bể acid liên tục hiện lên dưới dạng những hình ảnh nhiễu sóng (glitch), khiến Cám phát điên vì mất ngủ và hoảng loạn tâm thần. Cô ta không thể chịu đựng được nữa, liền ra lệnh cho quân lính mang chiếc máy dệt ra khu vực bãi rác thải phóng xạ ngoài biên giới thành phố, đốt cháy nó thành tro bụi và rải khắp vùng hoang mạc. Chương 8: Hắc Liên Hoa Khởi Nguyên Tại vùng hoang mạc phóng xạ cằn cỗi bên ngoài siêu đô thị Tân Triều, nơi không một sinh vật nào có thể sống sót, tro tàn của chiếc máy dệt điện tử bị gió thổi bay khắp nơi. Thế nhưng, một phần tro tàn chứa những hạt nano thông minh của B.U.T. đã tụ tụ lại xung quanh một trạm tiếp sóng viễn thông cũ kỹ bỏ hoang. Tại đây, một loại thực vật đột biến gen đặc biệt đã mọc lên từ đống tro tàn và rác thải công nghệ. Đó là một cây thị đột biến (Cây Thị Công Nghệ). Cây thị này có thân làm bằng các sợi carbon đen bóng, lá là những phiến pin mặt trời siêu mỏng và nó chỉ kết duy nhất một quả thị khổng lồ bằng kim loại mạ vàng, tỏa ra một mùi hương tổng hợp ngọt ngào, dễ chịu, có khả năng trung hòa chất độc phóng xạ xung quanh. Một ngày nọ, một bà lão scavanger (người nhặt rác công nghệ) tên là Bà cụ Thịnh đi ngang qua. Bà cụ Thịnh vốn là một thành viên của lực lượng kháng chiến Quận Hạ cũ, nay sống ẩn dật bằng nghề nhặt nhạnh các linh kiện còn sót lại ở vùng biên giới. Ngửi thấy mùi hương kỳ lạ và nhìn thấy quả thị vàng óng ánh trên cây carbon, bà cụ kinh ngạc dừng lại. Bà mở chiếc túi da bảo ôn của mình ra và nói: "Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ngửi chứ bà không ăn." Như hiểu được tiếng người, quả thị bằng kim loại tự động đứt cuống, rơi nhẹ nhàng vào trong túi da của bà cụ. Bà cụ Thịnh vui mừng mang quả thị về căn lều tạm bợ của mình nằm sâu trong một hang đá được che chắn khỏi bụi phóng xạ. Bà đặt quả thị lên chiếc bàn làm việc cơ khí của mình. Mỗi ngày, khi bà cụ đi ra ngoài tìm kiếm linh kiện, từ bên trong quả thị kim loại, một luồng ánh sáng xanh lục dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa. Quả thị tách ra làm đôi, giải phóng một kén sinh học chứa cơ thể mới của Tấm. Tấm bước ra từ kén sinh học. Lần này, cô không còn là cô gái Tấm yếu đuối, chắp vá của ngày xưa nữa. Với sự trợ giúp tối đa của B.U.T. và nguồn tài nguyên công nghệ kháng chiến mà cha cô cất giấu trong trạm tiếp sóng, Tấm đã được tái tạo thành một thực thể chiến đấu hoàn hảo. Cơ thể mới của cô được chế tạo từ hợp kim titanium-graphene siêu bền, nhẹ và có khả năng tàng hình trước mọi hệ thống quét radar. Làn da của cô là loại da sinh học cao cấp màu đen huyền bí (Hắc Liên Hoa), có thể hấp thụ năng lượng từ các đòn tấn công xung quanh. Cánh tay trái của cô giờ đây tích hợp một lưỡi kiếm plasma sắc lẹm, và bộ não của cô đã hoàn toàn đồng hóa với AI B.U.T., mang lại cho cô khả năng tính toán của một siêu máy tính lượng tử. Tấm lặng lẽ dọn dẹp căn lều giúp bà cụ Thịnh: cô sửa chữa lại máy lọc nước hỏng, nâng cấp hệ thống phòng thủ năng lượng của hang đá và nấu những bữa ăn được tổng hợp từ các chất dinh dưỡng tinh khiết nhất. Khi bà cụ Thịnh trở về, nhìn thấy căn lều sạch sẽ, ngăn nắp và một cô gái xinh đẹp tuyệt trần với mái tóc đen dài và bộ giáp đen huyền bí đang đứng đợi mình, bà cụ vừa mừng vừa sợ. "Con là ai? Phải chăng con là tiên nữ bước ra từ quả thị?" Bà cụ run rẩy hỏi. Tấm bước đến, quỳ xuống trước mặt bà cụ. "Mẹ ơi, con là Tấm. Con đã trở về từ cõi chết để đòi lại công lý cho cha con, cho bản thân con và cho cả những người dân nghèo khổ ở Quận Hạ." Bà cụ Thịnh ôm lấy Tấm, nước mắt giàn giụa. Từ đó, hai mẹ con nương tựa vào nhau. Tấm bắt đầu liên lạc lại với lực lượng kháng chiến Quận Hạ, chuẩn bị cho một cuộc lật đổ vĩ đại. Chương 9: Bản Giao Hưởng Tro Tàn Ngày lễ kỷ niệm thành lập Tập đoàn Hồng Bàng được tổ chức vô cùng trọng thể tại Vòm Thượng Giới. Đây cũng là ngày Hoàng tử Lý Duệ chính thức ký quyết định kích hoạt Phượng Hoàng Core dưới sự giám sát của "Thái tử phi" giả mạo (Cám) và mụ dì ghẻ Lệ Chi – lúc này đã leo lên vị trí cố vấn công nghệ tối cao của tập đoàn. Tuy nhiên, buổi lễ đã bị gián đoạn hoàn toàn. Toàn bộ hệ thống màn hình hologram của thành phố đột ngột bị hack. Thay vì hình ảnh quảng cáo của tập đoàn, màn hình hiển thị những tài liệu, video ghi lại toàn bộ tội ác của Lệ Chi và Cám: từ việc sát hại kỹ sư trưởng (cha của Tấm), buôn bán nội tạng lậu, cho đến việc âm mưu ám sát Tấm bằng chất độc acid. Giọng nói đanh thép, lạnh lùng của Tấm vang vọng khắp siêu đô thị: "Hỡi người dân của Tân Triều! Sự thật đã bị che giấu quá lâu. Hôm nay, Hắc Liên Hoa sẽ thực thi công lý!" Cùng lúc đó, lực lượng kháng chiến Quận Hạ do Tấm dẫn đầu, được trang bị những vũ khí công nghệ cao do cô thiết kế, đã đồng loạt tấn công vào các trạm gác của lực lượng an ninh hoàng gia, giải phóng các khu vực bị áp bức. Tấm, trong bộ giáp Hắc Liên Hoa đen huyền bí, đáp xuống thẳng sân khấu chính của buổi lễ tại tòa tháp Hồng Bàng. Sự xuất hiện của cô khiến toàn bộ quan khách hỗn loạn. Vệ sĩ hoàng gia lao vào tấn công cô, nhưng với lưỡi kiếm plasma và sự hỗ trợ phân tích quỹ đạo đạn từ B.U.T., Tấm hạ gục họ chỉ trong chớp mắt. Lý Duệ nhìn thấy Tấm, đôi mắt anh rực sáng niềm hy vọng. "Tấm! Anh biết em vẫn còn sống!" Cám hoảng sợ tột độ, cô ta rút một khẩu súng lục laser nhắm thẳng vào Lý Duệ để làm con tin. "Đứng lại! Con khốn kia! Nếu mày bước thêm một bước, tao sẽ bắn chết nó!" Tấm nhìn Cám bằng đôi mắt đỏ rực ánh sáng quét của siêu máy tính. Cô không hề nao núng. Với tốc độ nhanh hơn cả tốc độ âm thanh, Tấm kích hoạt bước nhảy lượng tử (quantum-blink), xuất hiện ngay phía sau lưng Cám. Lưỡi kiếm plasma của cô khẽ lướt qua, cắt đứt khẩu súng laser trên tay Cám trước khi cô ta kịp bóp cò. Lệ Chi điên cuồng lao vào Tấm với những vũ khí cơ khí tích hợp trên cơ thể mụ. Nhưng Tấm chỉ cần một cái phẩy tay, giải phóng một luồng sóng xung điện từ cực mạnh (EMP) cấp độ cực đại từ lòng bàn tay. Toàn bộ hệ thống cơ khí trên người Lệ Chi lập tức bị đoản mạch, mụ ngã quỵ xuống đất, cơ thể bán cơ khí co giật liên tục trong những tia lửa điện xanh loét. Cám quỳ sụp dưới chân Tấm, khóc lóc thảm thiết. Khi nhìn thấy làn da đen huyền bí hoàn hảo, không một tì vết và sức mạnh vô song của Tấm, sự ghen tị và tham vọng trong lòng Cám vẫn không hề dập tắt. Cô ta giả vờ hối lỗi, bò đến ôm lấy chân Tấm: "Chị ơi... em biết lỗi rồi. Xin chị hãy tha thứ cho em. Làm thế nào... làm thế nào mà chị có được cơ thể đẹp đẽ và mạnh mẽ như thế này? Chị có thể chỉ cho em công nghệ đó được không? Em cũng muốn được đẹp như chị..." Tấm nhìn đứa em gái cùng cha khác mẹ, người đã không ngần ngại giết cô hết lần này đến lần khác. Một nụ cười lạnh lùng, đầy ẩn ý xuất hiện trên môi Tấm. "Em muốn biết bí quyết sao?" Tấm khẽ nâng cằm Cám lên. "Đó là công nghệ tái cấu trúc phân tử tối tân nhất. Em phải bước vào lò phản ứng hạt nhân Phượng Hoàng Core, nơi có dòng năng lượng thuần khiết nhất. Nó sẽ thiêu rụi toàn bộ những phần da thịt nhân tạo, dơ bẩn của em và tái tạo lại em từ tro tàn giống như chị." Cám nhìn về phía Phượng Hoàng Core – một quả cầu năng lượng khổng lồ đang quay cuồng với ánh sáng vàng rực ở trung tâm tòa tháp. Sự ngu muội và lòng tham vô đáy đã làm mờ mắt cô ta. Cô ta tin lời Tấm. "Thật sao? Em sẽ làm! Em sẽ trở nên đẹp hơn cả chị!" Không một chút do dự, Cám điên cuồng chạy về phía lò phản ứng. Cô ta mở cửa buồng cách ly và lao thẳng vào trung tâm của dòng năng lượng Phượng Hoàng. "Không! Cám!" Lệ Chi hét lên bằng giọng nói rè rè, bất lực nhìn con gái mình. Nhưng đã quá muộn. Ngay khi cơ thể của Cám chạm vào dòng năng lượng plasma hàng triệu độ, toàn bộ cấu trúc sinh học và cơ khí của cô ta lập tức bị phân rã thành những hạt nguyên tử cơ bản. Không có sự đồng bộ sóng não hoàn hảo như Tấm, Cám không thể tái sinh. Cô ta biến mất hoàn toàn, chỉ để lại một nắm tro tàn màu xám đen rơi xuống đáy lò phản ứng. Tấm lặng lẽ dùng một chiếc hũ bằng hợp kim thu gom nắm tro tàn của Cám lại. Cô bước đến trước mặt Lệ Chi – lúc này chỉ còn là một đống sắt vụn vô hại. "Dì ơi," Tấm đặt chiếc hũ vào bàn tay run rẩy của mụ. "Đây là tất cả những gì còn lại của đứa con gái yêu quý của dì. Dì đã luôn muốn nó có được vẻ đẹp vĩnh cửu, và bây giờ nó đã đạt được điều đó – tồn tại vĩnh viễn dưới dạng tro tàn lượng tử." Lệ Chi ôm lấy chiếc hũ, phát ra những tiếng khóc nghẹn ngào, điên dại qua bộ phát thanh quản bị hỏng. Mụ đã mất đi tất cả: quyền lực, tài sản và đứa con gái duy nhất. Chương 10: Bình Minh Mới Trên Siêu Đô Thị Cuộc chiến kết thúc. Lệ Chi bị trục xuất khỏi Vòm Thượng Giới, phải sống những ngày tháng còn lại của cuộc đời như một kẻ phế thải ở những bãi rác sâu nhất của Quận Hạ, ôm chặt chiếc hũ tro tàn của Cám trong sự điên loạn. Tấm và Lý Duệ cùng nhau đứng trên đỉnh tòa tháp Hồng Bàng. Với sự hỗ trợ của AI B.U.T., Tấm đã chính thức đồng bộ hóa hoàn hảo với Phượng Hoàng Core. Cô không dùng nguồn năng lượng khổng lồ này để làm giàu cho tập đoàn, mà chuyển hướng nó, cung cấp nguồn điện, nước sạch và không khí nhân tạo miễn phí cho toàn bộ Quận Hạ. Bức tường ngăn cách giữa Vòm Thượng Giới và Quận Hạ dần dần bị dỡ bỏ. Những mầm cây xanh thực sự bắt đầu mọc lên từ những vùng đất chết hoang mạc, báo hiệu một sự khởi đầu mới đầy hy vọng. Lý Duệ nắm lấy bàn tay của Tấm – bàn tay giờ đây đã được phủ một lớp da sinh học ấm áp, mềm mại nhưng vô cùng mạnh mẽ. Họ nhìn xuống thành phố đang bừng sáng dưới ánh bình minh thực sự đầu tiên sau gần một thế kỷ. "Chúng ta đã làm được, Tấm," Lý Duệ nói. "Vâng, anh," Tấm mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. "Cha em ở trên cao chắc chắn đang mỉm cười. Bản giao hưởng của tro tàn đã kết thúc, và từ đây, một khúc ca mới của sự sống sẽ bắt đầu." Dưới chân họ, siêu đô thị Tân Triều không còn là một con quái thú cơ khí lạnh lùng, mà đã trở thành một ngôi nhà chung, nơi công nghệ phục vụ cho linh hồn con người, và nơi công lý luôn được thực thi một cách trọn vẹn nhất.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay