Dưới Bóng Hoàng Liên Sơn

Cây bútBạch Lộ
Chủ đề
Đam mỹ
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Khói Sương Bản Sương Chiếc xe khách cũ kỹ, rệu rã gầm rú từng hồi nặng nề khi vượt qua những khúc cua tay áo hiểm trở của cung đường Tây Bắc. Trịnh Hoài Nam tựa đầu vào cửa kính hoen ố, ánh mắt mệt mỏi dõi theo những dải sương mù xám đục đang cuồn cuộn nuốt chửng những rặng núi đá tai mèo nhọn hoắt. Gió mùa đông bắc tràn về mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, luồn qua khe cửa kính hở, mơn trớn trên đôi má nhợt nhạt của cậu. Nam là một họa sĩ tự do, hai mươi tư tuổi, vừa tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Việt Nam với tấm bằng loại ưu nhưng tâm hồn lại hoàn toàn trống rỗng. Suốt nửa năm qua, cậu không thể đặt bút vẽ nổi một bức tranh ra hồn. Sự kỳ vọng quá lớn từ gia đình dòng dõi trí thức ở Hà Nội cùng nỗi cô đơn đô thị đã bóp nghẹt nguồn cảm hứng của Nam. Cậu quyết định chạy trốn, mang theo một chiếc ba lô sờn vai, vài hộp màu, xấp giấy vẽ và một trái tim đầy vết rạn nứt lên Bản Sương - một ngôi làng hẻo lánh nằm ẩn mình dưới chân dãy Hoàng Liên Sơn hùng vĩ. Khi chiếc xe thả Nam xuống ngã ba đường đất dẫn vào bản, trời đã sụp tối. Sương muối buông xuống nhanh chóng, dày đặc đến mức chỉ nhìn thấy khoảng cách vài mét trước mắt. Không khí đặc quánh mùi củi mục, mùi đất ẩm và cái lạnh buốt của vùng cao. Nam rùng mình, kéo cao cổ chiếc áo khoác len, bước đi loạng choạng trên con đường mòn trơn trượt đầy sỏi đá. Tiếng gió rít qua khe núi nghe như tiếng hú của dã thú. Cậu nhận ra mình đã mất phương hướng. Bản Sương ở đâu giữa đại ngàn âm u này? Trong lúc sự hoang mang bắt đầu xâm chiếm tâm trí, một tia sáng vàng ấm áp đột ngột xuyên qua màn sương dày đặc. Một bóng người cao lớn, khoác chiếc áo măng tô dạ cũ màu xanh rêu, tay cầm chiếc đèn bão bước đi vững chãi về phía Nam. Khi khoảng cách thu hẹp, Nam có thể nhìn rõ gương mặt của người đàn ông đó dưới ánh đèn dầu tù mù. Đó là một khuôn mặt góc cạnh, phong trần với đôi mắt sáng như sao đêm, làn da ngăm đen vì nắng gió và sống mũi cao thẳng kiên nghị. Người đàn ông dừng bước, nhìn Nam từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở chiếc ba lô cồng kềnh và đôi giày thể thao bám đầy bùn đất của cậu. "Cậu tìm ai?" Giọng nói của anh trầm ấm, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, mang theo ngữ điệu đặc trưng của người vùng cao. "Tôi... tôi tìm đường vào nhà trưởng bản Sương. Tôi có thư giới thiệu của người quen," Nam run rẩy trả lời, hàm răng va vào nhau lập cập vì lạnh. Người đàn ông khẽ nhíu mày, rồi bước lại gần hơn. Nam ngửi thấy một mùi hương rất đặc biệt tỏa ra từ anh - mùi của lá thông non, mùi khói bếp và một chút hương thảo quả nồng ấm. "Đường vào bản sạt lở rồi, đi giờ này nguy hiểm lắm. Trưởng bản lại đi họp trên huyện từ sáng, ngày mai mới về. Tôi là Lý Quốc Sâm, người gác rừng ở đây. Nếu cậu không chê, đêm nay về trạm gác của tôi trú tạm." Nam không có lựa chọn nào khác. Cậu gật đầu, lòng thầm cảm kích. Sâm lặng lẽ quay người đi trước, chiếc đèn bão trong tay anh đung đưa, vạch ra một con đường sáng nhỏ nhoi giữa bóng tối bao trùm. Nam vội vã bước theo sau, bóng lưng rộng lớn, vững chãi của Sâm phía trước vô hình trung mang lại cho cậu một cảm giác an toàn kỳ lạ giữa núi rừng hoang vu. Chương 2: Ngọn Lửa Trong Đêm Lạnh Trạm gác rừng của Sâm thực chất là một ngôi nhà gỗ nhỏ ba gian nằm chênh vênh trên một sườn đồi, xung quanh được bao bọc bởi những cây sa mộc cổ thụ cao vút. Bên trong nhà, đồ đạc vô cùng giản dị nhưng được sắp xếp ngăn nắp: một chiếc giường tre, một chiếc bàn gỗ nhỏ chất đầy sách về lâm nghiệp, và một bếp lửa lớn ở giữa nhà. Sâm nhanh chóng nhóm lửa. Những thanh củi thông khô bén lửa nhanh chóng, nổ lách tách, tỏa ra hơi ấm và thứ ánh sáng cam hồng xua đi cái lạnh giá buốt đang bủa vây. Anh rót một bát nước gừng nóng đưa cho Nam. "Uống đi cho ấm người." Nam đón lấy bát nước, hai tay áp chặt vào thành bát để tìm kiếm hơi ấm. Cậu nhấp một ngụm, vị cay nồng của gừng tươi và vị ngọt thanh của mật ong rừng lan tỏa khắp khoang miệng, sưởi ấm cả cơ thể đang run rẩy. Nam khẽ thở phào một tiếng, ngước mắt quan sát Sâm. Anh đang lụi cụi dưới bếp, chuẩn bị bữa tối. Động tác của Sâm dứt khoát, khéo léo. Dưới ánh lửa bập bùng, những đường nét trên khuôn mặt anh trở nên mềm mại hơn, mang một vẻ đẹp nam tính, hoang dã nhưng vô cùng ấm áp. Bữa tối chỉ có cơm lam, măng đắng luộc chấm muối ớt và một ít thịt trâu gác bếp xé nhỏ. Đối với Nam, một người vốn quen với những món ăn cầu kỳ nơi phố thị, bữa cơm này lại ngon lành một cách kỳ lạ. Họ ăn trong im lặng, chỉ có tiếng củi cháy và tiếng gió rít ngoài cửa sổ gỗ. Sau bữa ăn, Sâm pha một ấm trà sơn tra thơm nồng. "Cậu lên đây để vẽ tranh à?" Sâm hỏi, mắt nhìn vào chiếc ba lô đựng giá vẽ của Nam đặt ở góc nhà. "Phải," Nam thở dài, ánh mắt thoáng chút u uất. "Tôi muốn tìm lại những gam màu đã mất. Ở thành phố, mọi thứ cứ xám xịt và ngột ngạt quá." Sâm nhìn Nam thật lâu, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bóng tối của đại ngàn. "Núi rừng ở đây không có nhiều màu sắc rực rỡ đâu. Chỉ có sương mù, đá xám và cây xanh thôi. Nhưng nếu cậu chịu lắng nghe, mỗi ngọn cỏ, mỗi gốc cây đều có tiếng nói riêng của nó." Đêm đó, Sâm nhường chiếc giường tre duy nhất cho Nam, còn anh thì trải một tấm chiếu cói nằm sát bếp lửa. Nam nằm trên giường, đắp chiếc chăn bông dày thoảng mùi nắng và mùi cơ thể ấm áp của Sâm. Cậu nghiêng người, nhìn bóng lưng của Sâm in trên vách gỗ dưới ánh lửa tàn. Trong không gian yên tĩnh, tiếng thở đều đặn của Sâm như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn đầy giông bão của Nam. Lần đầu tiên sau nhiều tháng mất ngủ kéo dài, Nam chìm vào giấc ngủ sâu, không mộng mị. Chương 3: Đi Tìm Sắc Màu Của Núi Rừng Sáng hôm sau, Nam thức dậy khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu thẳng vào khuôn mặt cậu. Sương mù đã tan bớt, để lộ ra một khoảng trời xanh trong vắt phía trên những đỉnh núi nhấp nhô. Sâm đã đi tuần rừng từ sớm, trên bàn để lại một củ khoai lang nướng ấm nóng và một mảnh giấy viết vội bằng nét chữ cứng cáp: "Tôi đi tuần rừng. Cậu cứ tự nhiên. Chiều tôi về." Nam bước ra ngoài hiên nhà. Khung cảnh trước mắt khiến cậu hoàn toàn sững sờ. Bản Sương hiện ra dưới thung lũng như một bức tranh thủy mặc tuyệt mỹ. Những nếp nhà sàn mái lá rêu phong ẩn hiện dưới làn khói bếp bảng lảng, những thửa ruộng bậc thang mùa nước đổ lấp lánh như những tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời. Cậu cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng - cảm hứng nghệ thuật đã ngủ quên bấy lâu nay đang trỗi dậy mạnh mẽ. Nam vội vã lấy giấy bút, ngồi ngay dưới hiên nhà gỗ và bắt đầu vẽ. Đôi bàn tay cậu run run vì xúc động, những nét chì đầu tiên còn ngập ngừng nhưng sau đó trở nên phóng khoáng, dứt khoát. Cậu vẽ ngôi nhà gỗ của Sâm, vẽ rặng sa mộc cổ thụ, vẽ dải sương mù đang lững lờ trôi qua sườn núi. Những ngày sau đó, Nam quyết định ở lại trạm gác của Sâm thay vì dọn vào bản. Trưởng bản Sương cũng đồng ý vì Sâm sống một mình, nhà lại rộng. Mỗi ngày trôi qua đối với Nam là một cuộc phiêu lưu mới. Sâm trở thành người dẫn đường không công cho cậu. Anh đưa Nam đi qua những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp, nơi có những cây cổ thụ nghìn năm tuổi rêu phong phủ kín, chỉ cho cậu những khóm hoa lan rừng mọc cheo leo trên vách đá tai mèo, hay dẫn cậu đến những thung lũng tràn ngập hoa tam giác mạch phớt hồng. Trong suốt những chuyến đi ấy, Nam nhận ra Sâm là một người đàn ông vô cùng đặc biệt. Anh ít nói, nhưng sự quan tâm của anh lại thể hiện qua từng hành động nhỏ nhặt nhất. Sâm luôn đi trước để dọn dẹp những cành gai góc trên đường, anh luôn chuẩn bị sẵn nước uống cho Nam, và mỗi khi qua những đoạn đường dốc trơn trượt, anh lại chìa bàn tay to lớn, đầy vết chai sạn của mình ra để nắm lấy tay Nam. Mỗi lần da thịt chạm nhau, Nam lại cảm thấy một luồng hơi ấm chạy thẳng vào tim, khiến nhịp đập của cậu chệch đi một nhịp. Một buổi chiều, họ dừng chân trên một đỉnh đồi lộng gió lộng, nhìn xuống thung lũng nhuộm vàng bởi ánh hoàng hôn buông xuống. Sâm ngồi trên một tảng đá lớn, lặng lẽ hút thuốc lá sợi. Khói thuốc bay lên, hòa vào sương chiều nhạt nhòa. Nam đứng bên cạnh, say sưa vẽ lại góc nghiêng hoàn hảo của Sâm. "Sâm này," Nam khẽ gọi, mắt vẫn không rời bức vẽ. "Ừ?" Sâm quay đầu lại nhìn cậu. "Tại sao anh lại chọn làm người gác rừng? Ở một nơi hẻo lánh và cô đơn thế này..." Sâm im lặng một lát, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía dãy Hoàng Liên Sơn trùng điệp. "Tôi sinh ra ở đây, bố mẹ tôi đều mất trong một trận lũ quét khi tôi còn nhỏ. Rừng đã nuôi tôi lớn lên. Đối với tôi, rừng không chỉ là cây cối, mà là nhà, là người thân duy nhất. Tôi muốn bảo vệ nó." Anh quay lại nhìn Nam, ánh mắt dịu dàng đến lạ kỳ. "Còn cậu? Cậu vẽ tôi để làm gì?" Nam bỗng cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cậu vội vàng gập cuốn sổ vẽ lại, lắp bắp: "Vì... vì anh rất hợp với phong cảnh ở đây. Anh là một phần của ngọn núi này." Sâm không nói gì thêm, nhưng khóe môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ - một nụ cười hiếm hoi nhưng đẹp đến mức khiến tim Nam run rẩy. Chương 4: Tiếng Lòng Khẽ Động Mùa đông ở vùng cao ngày càng khắc nghiệt. Những trận mưa phùn kéo dài khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh buốt thấu xương. Đêm đến, cả hai chỉ có thể ngồi sưởi ấm bên bếp lửa sưởi ấm. Mối quan hệ giữa Nam và Sâm trong không gian chật hẹp ấy dần biến chuyển thành một thứ tình cảm mơ hồ nhưng vô cùng sâu sắc. Đêm nay, mưa rơi lộp bộp trên mái lá. Sâm đang ngồi gọt giũa một khúc gỗ thông nhỏ bằng con dao găm sắc bén. Nam ngồi đối diện, ôm đầu gối nhìn chăm chú vào đôi bàn tay khéo léo của anh. Ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt hai người, tạo nên một bầu không khí ấm áp, riêng tư tuyệt đối. "Anh đang làm gì thế?" Nam tò mò hỏi. "Tôi đang khắc một nhành hoa đào rừng. Sắp đến Tết rồi, hoa đào sẽ nở khắp các sườn đồi," Sâm vừa nói vừa tỉ mỉ gọt từng cánh hoa mềm mại trên thớ gỗ. "Đẹp quá," Nam thốt lên chân thành. Cậu xích lại gần Sâm hơn, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn gang tấc. Nam có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc từ cơ thể Sâm, nó khiến cậu có một cảm giác thèm khát được che chở, được ôm ấp. Sâm dừng tay, ngước mắt nhìn Nam. Ở khoảng cách gần như thế này, hai đôi mắt chạm nhau, giao thoa một thứ cảm xúc mãnh liệt mà bấy lâu nay họ cố tình kìm nén. Nam nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đen sâu thẳm của Sâm - một hình ảnh đầy khao khát và yếu mềm. Hơi thở của cả hai trở nên dồn dập hơn. Sâm đặt khúc gỗ xuống, bàn tay thô ráp của anh từ từ đưa lên, khẽ chạm vào gò má mịn màng nhưng đang lạnh buốt của Nam. Ngón tay cái của anh vuốt nhẹ qua làn môi mỏng của cậu. Nam nhắm mắt lại, khẽ run lên trước sự chạm vuốt dịu dàng ấy. Cậu không trốn tránh, ngược lại còn nghiêng đầu tựa sát vào lòng bàn tay ấm áp của Sâm. "Sâm..." Nam thì thầm, giọng nói chứa đựng cả sự cầu khẩn lẫn tình cảm dồn nén bấy lâu. Sâm không kiềm chế thêm được nữa. Anh cúi đầu, đặt môi mình lên môi Nam. Nụ hôn đầu tiên của họ bắt đầu bằng sự ngập ngừng, dò xét, nhưng nhanh chóng trở nên nồng nàn, mãnh liệt như ngọn lửa đang rực cháy trong bếp. Sâm ôm lấy gáy Nam, kéo cậu sát vào lòng ngực vững chãi của mình, như muốn khảm cậu vào cơ thể anh. Nam vòng tay qua cổ Sâm, đáp lại nụ hôn bằng tất cả sự cuồng nhiệt và khát khao của một tâm hồn bấy lâu nay cô độc. Vị đắng nhẹ của trà sơn tra hòa quyện cùng vị ngọt ngào của tình yêu đích thực. Trong căn nhà gỗ nhỏ giữa rừng già lộng gió, hai linh hồn cô đơn đã tìm thấy nhau, sưởi ấm cho nhau bằng thứ tình cảm nguyên thủy, tinh khiết nhất. Chương 5: Giông Bão Đi Qua Thế nhưng, những ngày tháng bình yên ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu. Giữa mùa đông, một trận bão tuyết và mưa lớn bất ngờ ập xuống vùng núi phía Bắc. Bản Sương bị cô lập hoàn toàn do sạt lở đất nghiêm trọng trên tuyến đường độc đạo dẫn vào bản. Sóng điện thoại mất hoàn toàn, điện lưới cũng bị cắt đứt. Thời tiết khắc nghiệt khiến rừng già trở nên vô cùng nguy hiểm. Sáng hôm đó, một nhóm kiểm lâm trẻ từ trạm chính chạy bộ lên trạm gác của Sâm trong tình trạng hớt hải. Họ thông báo có một nhóm ba học sinh bản địa đi chăn dê đã bị lạc trong khu vực rừng đặc dụng sâu nhất - nơi đang có nguy cơ sạt lở đất cực cao do mưa lũ kéo dài. "Sâm, anh là người hiểu rõ địa hình khu rừng đó nhất. Chúng tôi cần anh dẫn đường cứu hộ," người trưởng nhóm kiểm lâm khẩn khoản nói. Sâm không hề do dự. Anh lập tức mặc áo khoác, lấy đèn pin, dây thừng và con dao đi rừng quen thuộc. Nam đứng bên cạnh, lòng thắt lại vì lo lắng. Cậu nắm chặt lấy tay Sâm, ánh mắt tràn đầy sự khẩn cầu: "Sâm, ngoài kia nguy hiểm lắm. Mưa lớn thế này, vách đá có thể sạt lở bất cứ lúc nào. Để tôi đi cùng anh!" Sâm quay lại nhìn Nam, ánh mắt anh tràn đầy sự kiên định nhưng cũng cực kỳ dịu dàng. Anh áp hai lòng bàn tay vào má Nam, khẽ đặt một nụ hôn lên trán cậu. "Không được, Nam. Rừng già lúc này là tử địa đối với người không quen đường như cậu. Cậu ở lại đây, nhóm lửa và đun nước nóng chờ tôi về. Tôi hứa với cậu, tôi sẽ an toàn trở về." Nam biết mình không thể thay đổi quyết định của Sâm. Cậu chỉ biết nghẹn ngào gật đầu, nhìn bóng dáng cao lớn của anh khuất dần sau màn mưa gió trắng xóa của đại ngàn. Một tiếng, hai tiếng, rồi năm tiếng trôi qua. Trời đã sập tối từ lâu nhưng Sâm vẫn chưa về. Tiếng gió bão rú rít ngoài cửa sổ như những nhát dao đâm thẳng vào lòng Nam. Cậu đứng ngồi không yên, cứ đi qua đi lại trong căn phòng trống trải. Sự lo lắng tột cùng biến thành nỗi sợ hãi tột độ. Nam nhận ra rằng, Sâm đã trở thành mạng sống của cậu. Nếu anh có chuyện gì, cậu cũng không thể sống nổi. Không thể chịu đựng thêm được nữa, Nam lấy chiếc áo khoác dày nhất, cầm chiếc đèn pin dự phòng và lao ra khỏi nhà, mặc kệ gió bão đang gào thét ngoài kia. Cậu chạy theo hướng Sâm đã đi, miệng không ngừng gọi tên anh: "Sâm ơi! Sâm ơi! Anh ở đâu?" Gió tuyết quật thẳng vào mặt Nam đau rát, đường rừng trơn trượt khiến cậu ngã lên ngã xuống nhiều lần, quần áo rách bươm, đầu gối và lòng bàn tay rướm máu. Nhưng nỗi đau thể xác không thấm tháp gì so với nỗi sợ hãi mất đi Sâm đang gặm nhấm tâm can cậu. Đột nhiên, từ phía xa trong thung lũng sâu, có tiếng đất đá lở ầm ầm như sấm truyền. Nam khựng lại, tim cậu như ngừng đập. Đó là hướng khu rừng đặc dụng! Cậu điên cuồng chạy về phía tiếng động. Trong ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin, Nam nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: một góc sườn núi đã bị sạt lở, đất đá và những cây sa mộc đổ rạp nằm ngổn ngang. Bên dưới đống đổ nát đó, một bóng người đang bất động. "Sâm!" Nam hét lên một tiếng xé lòng. Cậu lao xuống dốc đá, không màng đến hiểm nguy đất đá vẫn đang tiếp tục sạt lở bên sườn núi. Cậu dùng hai bàn tay trần điên cuồng bới đất đá, những mảnh đá sắc nhọn đâm sâu vào móng tay đau buốt, máu chảy đầm đìa nhưng Nam như mất đi cảm giác đau đớn. May mắn thay, người nằm đó chính là Sâm. Anh bị một thân cây sa mộc đè lên chân, đầu bị va đập chảy máu dẫn đến hôn mê, nhưng ngực vẫn còn phập phồng. Ba đứa trẻ bản địa đã được nhóm kiểm lâm đưa về trước đó an toàn, còn Sâm quay lại để kiểm tra một lối đi khác thì gặp nạn. "Sâm! Tỉnh lại đi anh! Làm ơn đừng bỏ tôi!" Nam khóc nấc lên, nước mắt nóng hổi rơi xuống khuôn mặt đầy bùn đất của Sâm. Cậu dùng hết sức bình sinh của một chàng trai thành thị vốn yếu ớt, ghì chặt lấy thân cây sa mộc, dùng một cành cây lớn làm đòn bẩy để nâng thân cây lên, giải thoát cho chân của Sâm. Sau một nỗ lực phi thường vượt quá giới hạn của bản thân, Nam đã kéo được Sâm ra ngoài. Sâm khẽ mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt lấm lem nước mắt và máu của Nam, anh thều thào: "Nam... sao cậu lại... ngốc thế..." "Im đi! Đừng nói nữa! Tôi đưa anh về!" Nam nghẹn ngào. Cậu đỡ Sâm đứng dậy, ghé vai cõng lấy người đàn ông cao lớn hơn mình nửa cái đầu. Từng bước, từng bước một, dưới cơn bão tuyết khắc nghiệt nhất lịch sử vùng cao, Nam đã dìu Sâm vượt qua tử thần, trở về trạm gác. Chương 6: Lời Hẹn Ước Dưới Cánh Hoa Đào Sau đêm định mệnh ấy, Sâm bị thương nặng ở chân và mất nhiều máu, phải nằm tịnh dưỡng. Nam chăm sóc anh vô cùng chu đáo. Cậu không rời anh nửa bước, tự tay nấu cháo, sắc thuốc và rửa vết thương cho anh. Mối tình của họ sau khi trải qua ranh giới giữa sự sống và cái chết càng trở nên khăng khít, sâu sắc không gì có thể chia lìa. Mùa xuân gõ cửa Bản Sương bằng những dải nắng ấm áp xua tan đi làn sương muối lạnh giá. Đúng như lời Sâm nói, hoa đào rừng bắt đầu nở rộ khắp các sườn đồi, nhuộm hồng cả một khoảng trời Tây Bắc. Bức tranh phong cảnh ấy đẹp đến nao lòng. Nam đã hoàn thành bức tranh lớn nhất của mình - một bức họa sơn dầu mô tả Sâm đang đứng dưới bóng cây đào cổ thụ nở hoa, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, tràn đầy sức sống và hy vọng. Đây là tác phẩm xuất sắc nhất mà Nam từng vẽ trong đời, chứa đựng toàn bộ tình yêu, linh hồn và sự tái sinh của cậu. Thế nhưng, cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn. Khi đường xá được khơi thông, gia đình Nam ở Hà Nội sau nhiều tháng mất liên lạc đã tìm được đến tận Bản Sương. Bố mẹ cậu - những người có địa vị xã hội - không thể chấp nhận việc con trai độc nhất của mình sống ở một nơi hẻo lánh và có mối quan hệ "lệch lạc" với một người gác rừng nghèo khó. Họ dùng mọi áp lực, từ sức khỏe của người mẹ đang suy sụp đến tương lai nghệ thuật của Nam, buộc cậu phải quay về Hà Nội và chuẩn bị sang Pháp du học theo suất học bổng đã xin từ trước. Đêm cuối cùng trước khi Nam phải rời đi, họ ngồi bên hiên nhà dưới ánh trăng xuân thanh mát. Gió núi thổi nhẹ, mang theo hương hoa đào thoang thoảng. Không khí bao trùm một nỗi buồn ly biệt tĩnh lặng đến nghẹt thở. "Nam này," Sâm lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Anh lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ đưa cho Nam. Đó là nhành hoa đào bằng gỗ thông mà anh đã tỉ mỉ khắc trong những đêm đông lạnh giá, giờ đây đã được sơn một lớp bóng bảo vệ, xỏ qua một sợi dây da bản nhỏ. "Cậu giữ lấy cái này. Ở phương Tây xa xôi, nếu có nhớ núi rừng Tây Bắc, nhớ... nhớ tôi, thì nhìn vào nó." Nam đón lấy nhành hoa gỗ, nước mắt lăn dài trên má. Cậu ôm chầm lấy Sâm, siết chặt như muốn giữ anh lại mãi mãi. "Sâm, tôi không muốn đi. Tôi muốn ở lại đây với anh. Tôi không cần danh vọng, không cần Paris hoa lệ, tôi chỉ cần anh thôi!" Sâm vỗ nhẹ lưng Nam, đôi mắt anh đỏ hoe nhưng giọng nói vẫn tràn đầy sự kiên định và thấu hiểu. "Nam, cậu là một họa sĩ tài ba. Tài năng của cậu thuộc về thế giới rộng lớn ngoài kia, chứ không phải chôn vùi ở góc rừng già này. Đi đi em, học tập và tỏa sáng. Tôi sẽ luôn ở đây, canh giữ khu rừng này, và canh giữ cả tình yêu của chúng ta." "Anh hứa sẽ chờ tôi chứ?" Nam nhìn thẳng vào mắt Sâm, nghẹn ngào hỏi. "Tôi hứa. Chỉ cần Hoàng Liên Sơn còn đứng vững, chỉ cần hoa đào còn nở mỗi độ xuân về, tôi vẫn sẽ ở đây chờ em quay lại." Sâm đặt một nụ hôn sâu, đong đầy nước mắt lên môi Nam - một lời thề nguyền chung thủy khắc cốt ghi tâm. Chương 7: Trở Về Nơi Sương Bắt Đầu Năm năm trôi qua. Paris, Pháp. Tại một phòng triển lãm nghệ thuật sang trọng bậc nhất quận 1, một cuộc triển lãm cá nhân mang tên "Ký Ức Sương Mù" của họa sĩ trẻ người Việt Trịnh Hoài Nam đang thu hút sự chú ý lớn của giới chuyên môn và công chúng mộ điệu phương Tây. Trung tâm của phòng triển lãm là một bức tranh sơn dầu khổ lớn vẽ một người đàn ông gác rừng đứng dưới bóng hoa đào nở rộ giữa đại ngàn Tây Bắc hùng vĩ. Bức tranh mang một vẻ đẹp hoang dã, tràn đầy sức sống nhưng lại chứa đựng một tình yêu sâu thẳm, lay động đến từng tế bào của người xem. Tác phẩm đã giúp Nam đoạt giải thưởng nghệ thuật danh giá toàn cầu. Nam đứng giữa đám đông khách quý đang chúc tụng, cậu diện bộ vest đen lịch lãm, mái tóc đã được cắt tỉa gọn gàng, trông trưởng thành và chững chạc hơn rất nhiều. Thế nhưng, ánh mắt cậu vẫn phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm. Trên cổ cậu, dưới lớp áo sơ mi trắng, vẫn luôn hiện hữu chiếc vòng cổ có nhành hoa đào gỗ thông đã sờn cũ theo thời gian. Ngay sau khi buổi triển lãm kết thúc, Nam từ chối mọi lời mời tiệc tùng của giới thượng lưu Paris. Cậu lập tức đặt vé máy bay khứ hồi trở về Việt Nam. Cậu không báo cho gia đình, không mang theo hành lý cồng kềnh, chỉ có một chiếc ba lô nhỏ và trái tim đang đập liên hồi vì mong nhớ. Năm năm qua, Bản Sương đã có nhiều thay đổi. Con đường đất trơn trượt năm xưa giờ đã được trải nhựa phẳng phiu, những ngôi nhà sàn mái lá đã được thay thế bằng những ngôi nhà khang trang hơn. Thế nhưng, khi Nam bước chân lên con đường mòn dẫn lên trạm gác rừng năm xưa, cảnh vật vẫn vẹn nguyên như thế. Những rặng sa mộc cổ thụ vẫn cao vút, đứng sừng sững giữa đất trời, và sương mù ban chiều vẫn bảng lảng trôi qua sườn núi. Đang là cuối đông, hoa đào rừng đã bắt đầu chớm nở, những nụ hoa hồng nhạt e ấp trên những cành cây khẳng khiu. Nam bước đi nhanh hơn, bước chân dồn dập theo nhịp đập thổn thức của con tim. Khi ngôi nhà gỗ nhỏ quen thuộc hiện ra trước mắt, Nam khựng lại. Khói bếp từ mái nhà vẫn đang lững lờ bay lên, ấm áp và bình yên. Dưới hiên nhà, một bóng người cao lớn đang ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, tỉ mỉ lau chùi chiếc đèn bão. Mái tóc anh đã điểm vài sợi bạc, gương mặt phong trần có thêm vài nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt ấy vẫn sáng, vẫn sâu thẳm như đại ngàn Hoàng Liên Sơn. Như có sợi dây liên kết vô hình, người đàn ông dừng tay, ngước mắt nhìn về phía lối vào. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Nam đang đứng đó, chiếc đèn bão trong tay Sâm rơi xuống đất, phát ra một tiếng "coong" vang vọng. Anh đứng bật dậy, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Nam rơi nước mắt, cậu buông chiếc ba lô xuống đất, chạy lao về phía anh. Sâm cũng bước nhanh tới, giang rộng vòng tay đón lấy cậu. Họ ôm chầm lấy nhau giữa sân nhà đầy gió xuân. Sâm siết chặt Nam vào lòng ngực ấm áp của mình, như muốn bù đắp cho năm năm dài đằng đẵng cô đơn chờ đợi. Nam rúc đầu vào cổ Sâm, hít hà mùi hương quen thuộc của lá thông, khói bếp và thảo quả - mùi hương của bến đỗ cuộc đời cậu. "Em đã về rồi, Sâm ơi," Nam nghẹn ngào nói trong nước mắt hạnh phúc. "Ừ, tôi biết em sẽ về mà. Hoa đào đã nở rồi, Nam của tôi," Sâm thì thầm, giọng nói run rẩy vì xúc động, khẽ hôn lên mái tóc cậu. Dưới bóng dãy Hoàng Liên Sơn hùng vĩ, giữa làn sương tan và những cánh hoa đào rừng bắt đầu bung nở rực rỡ, hai linh hồn sau bao năm tháng thăng trầm, ly biệt đã một lần nữa hòa vào làm một, viết tiếp bản tình ca vĩnh cửu của gió và sương.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay