Đất Lành

Cây bútTrần Minh Quân
Chủ đề
Đô thị
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Căn gác xép ngột ngạt ở Phùng Khoang Tiếng cánh quạt trần cũ kỹ kêu rít lên từng hồi như một kẻ hen suyễn đang cố hít thở bầu không khí đặc quánh của mùa hè Hà Nội. Trần Thế Nam đưa tay quệt mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán, mắt không rời khỏi màn hình chiếc ThinkPad đã bong tróc lớp sơn ở các góc. Màn hình hiển thị một bảng điều khiển với những dòng code đỏ lòm báo lỗi server. \"Anh Nam ơi! Đơn hàng quận Cầu Giấy bị khách trả về rồi! Rau cải ngồng bị dập hết, họ bảo mình treo đầu dê bán thịt chó!\" Tiếng hét của Linh từ dưới tầng trệt vọng lên, xen lẫn tiếng còi xe inh ỏi từ con ngõ nhỏ hẹp của khu Phùng Khoang. Linh là đồng sáng lập duy nhất của Nam lúc này, một cô gái 23 tuổi vừa tốt nghiệp Học viện Nông nghiệp, quê gốc Mộc Châu, người duy nhất tin vào cái dự án điên rồ mang tên 'Đất Lành' của anh. Nam thở dài, đẩy ghế đứng dậy. Khớp gối anh kêu khục một tiếng. Chỉ mới sáu tháng trước, anh còn là Trưởng nhóm phát triển sản phẩm của một tập đoàn công nghệ hàng đầu tại Duy Tân, ngồi phòng điều hòa 24/24, nhận mức lương ba mươi lăm triệu chưa tính thưởng, mặc áo sơ mi là phẳng phiu và uống Starbucks mỗi sáng. Giờ đây, anh mặc chiếc áo thun ba lỗ bạc màu, quần đùi, chân đi dép tổ ong, sống trong căn phòng trọ kiêm kho hàng rộng chưa đầy ba mươi mét vuông bốc mùi ngai ngái của đất ẩm và rau củ héo. Bước xuống chiếc cầu thang sắt ọp ẹp, Nam nhìn thấy Linh đang ngồi bệt trên nền nhà xi măng, xung quanh là những rổ nhựa đựng rau cải, cà chua và khoai tây. Gương mặt cô lấm lem bùn đất, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và áp lực. Trước mặt cô là chiếc thùng xốp bị vỡ một góc, bên trong là những bó cải ngồng dập nát, chảy nước vàng. \"Sao lại thế này? Lúc đóng gói anh đã dặn phải lót giấy bọt khí kỹ cơ mà?\" Nam ngồi xổm xuống, nhặt một bó rau lên kiểm tra. Gương mặt anh đanh lại. \"Em lót rồi, nhưng bên giao hàng công nghệ họ chất đống đồ lên nhau. Trời thì nắng nóng ba mươi chín độ, đi từ Hà Đông lên Cầu Giấy mất hơn một tiếng, rau không hỏng mới là lạ.\" Linh nghẹn ngào, lấy vạt áo lau mồ hôi trộn lẫn nước mắt. \"Khách hàng họ chửi em thậm tệ trên điện thoại. Họ bảo mình lừa đảo, bán rau bẩn giá cao.\" Nam im lặng. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đây là đơn hàng thứ mười lăm trong ngày bị trả về hoặc yêu cầu hoàn tiền. Tỷ lệ hao hụt lên tới bốn mươi phần trăm. Với một startup non trẻ tự bỏ vốn túi như 'Đất Lành', mỗi một đơn hàng hỏng là một nhát dao chí mạng găm thẳng vào số vốn ít ỏi còn lại của họ. Tài khoản ngân hàng của Nam hiện tại chỉ còn vỏn vẹn mười hai triệu đồng, trong khi tiền thuê nhà tháng tới là tám triệu, chưa kể tiền trả cho các hộ nông dân liên kết ở Mộc Châu. \"Đừng khóc.\" Nam đặt tay lên vai Linh, giọng anh trầm xuống nhưng kiên định. \"Lỗi là ở quy trình logistics của chúng ta. Dùng shipper công nghệ để chở rau tươi đi quãng đường dài trong thời tiết này là tự sát. Để anh gọi điện xin lỗi khách hàng và hoàn tiền lại cho họ. Em nghỉ ngơi đi, chiều nay chúng ta phải tính lại phương án vận chuyển.\" Linh ngước khuôn mặt đầy mệt mỏi lên nhìn Nam: \"Anh Nam, tiền của chúng ta sắp hết rồi. Liệu chúng ta có trụ nổi qua tháng này không?\" Câu hỏi của Linh rơi vào khoảng không tĩnh lặng của căn phòng. Nam không trả lời được. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng gay gắt của buổi trưa hè đang thiêu đốt mặt đường nhựa. Hà Nội phồn hoa, rực rỡ nhưng cũng vô cùng tàn nhẫn với những kẻ tay trắng lập nghiệp. *** Chương 2: Giấc mơ xanh và thực tế nghiệt ngã Ý tưởng về 'Đất Lành' ra đời trong một chuyến đi thiện nguyện của Nam lên Sơn La vào hai năm trước. Chứng kiến cảnh những người nông dân bản địa trồng ra những củ cải, những sọt cà chua đỏ mọng, ngọt lịm nhưng lại bị thương lái ép giá xuống còn một, hai nghìn đồng một ký, thậm chí phải đổ bỏ đầy đường vì không tìm được đầu ra, Nam đã trăn trở rất nhiều. Trong khi đó, tại Hà Nội, người dân phải chi trả một số tiền cắt cổ để mua cái gọi là 'rau hữu cơ' trong các siêu thị, mà nguồn gốc xuất xứ đôi khi vẫn là một dấu hỏi lớn. Với tư cách là một kỹ sư công nghệ, Nam nghĩ: Tại sao không xây dựng một nền tảng kết nối trực tiếp nông dân với người tiêu dùng? Một ứng dụng di động cho phép người dùng đặt hàng rau củ tươi ngon vừa được hái tại vườn từ sáng sớm, vận chuyển thẳng về Hà Nội và giao đến tận cửa nhà họ trong ngày. Không qua trung gian, không bị ép giá, minh bạch tuyệt đối về quy trình trồng trọt thông qua nhật ký canh tác số. Nghĩ là làm. Nam gom góp toàn bộ số tiền tiết kiệm được sau sáu năm đi làm - khoảng bốn trăm triệu đồng - cùng với Linh, một cô gái bản địa năng nổ, am hiểu nông nghiệp, bắt tay vào khởi nghiệp. Nhưng thực tế đã vả cho Nam những cú tát đau đớn ngay từ những ngày đầu. Công nghệ chỉ chiếm mười phần trăm sự thành công của một mô hình nông sản. Chín mươi phần trăm còn lại nằm ở logistics, bảo quản sau thu hoạch và niềm tin của khách hàng. Rau củ không phải là những dòng code bất tử trên server; chúng là những thực thể sống, dễ hỏng, dễ thối rữa và thay đổi chất lượng từng giờ theo thời tiết. Để có tiền duy trì dự án, Nam đã phải bán đi chiếc xe Honda SH - tài sản giá trị nhất của mình - để đổi lấy một chiếc Wave cũ và một khoản tiền mặt. Anh cũng phải đối mặt với áp lực khủng khiếp từ gia đình. Bố mẹ anh ở quê Hải Dương khi biết tin con trai bỏ việc nghìn đô để đi bán rau đã tức tốc bắt xe khách lên Hà Nội. Bố anh, một cựu giáo viên cấp ba nghiêm khắc, đã đập bàn quát lớn: \"Mày ăn học bao nhiêu năm, bằng kỹ sư bách khoa loại giỏi, để rồi bây giờ đi làm cái việc của mấy đứa không có học ngoài chợ à? Người ta nhìn vào nhà này sẽ nói thế nào? Con nhà người ta thì làm ông này bà nọ, con nhà mình thì đi ship từng bó rau kiếm vài đồng lẻ!\" Nam chỉ biết cúi đầu im lặng chịu đựng cơn lôi đình của bố. Anh biết ông nói không sai dưới góc nhìn của một người cả đời tìm kiếm sự ổn định. Nhưng anh không thể từ bỏ. Anh đã nhìn thấy ánh mắt hy vọng của những hộ nông dân nghèo ở Vân Hồ, Mộc Châu khi họ ký vào bản cam kết không sử dụng thuốc trừ cỏ hóa học để đổi lấy mức giá thu mua cao gấp đôi thị trường của 'Đất Lành'. Anh không thể phản bội họ, và càng không thể phản bội ước mơ của chính mình. Nhưng áp lực không chỉ dừng lại ở đó. Mối quan hệ của Nam và Vy - người yêu từ thời đại học - cũng bắt đầu rạn nứt. Chiều hôm đó, Nam hẹn Vy tại một quán cà phê nhỏ ven hồ Tây. Anh đến trễ ba mươi phút vì chiếc Wave cũ bị thủng xăm giữa đường. Khi Nam bước vào quán, Vy đang ngồi nhìn ra mặt hồ phẳng lặng, gương mặt thanh tú đượm vẻ buồn bã. Cô mặc một chiếc váy ren trắng sang trọng, xách chiếc túi hiệu mà Nam từng tặng cô vào dịp sinh nhật năm ngoái - thời điểm anh vẫn còn rủng rỉnh tiền bạc. \"Anh xin lỗi, xe anh bị hỏng dọc đường.\" Nam ngồi xuống, ái ngại nhìn bộ quần áo bám chút bụi bẩn của mình tương phản hoàn toàn với vẻ lịch lãm của những người xung quanh. Vy nhìn anh, ánh mắt cô không còn sự ngưỡng mộ như ngày xưa, thay vào đó là sự mệt mỏi và thất vọng hiện rõ. \"Nam à, chúng ta quen nhau năm năm rồi. Em đã 27 tuổi, bố mẹ em ở quê ngày nào cũng giục chuyện cưới xin. Nhưng nhìn anh hiện tại đi... Anh định bắt em chờ đến bao giờ? Chờ đến khi cái dự án bán rau của anh thành công sao? Liệu nó có bao giờ thành công không?\" \"Vy, anh đang rất cố gắng. Giai đoạn đầu bao giờ cũng khó khăn...\" Nam cố nắm lấy tay cô, nhưng Vy khẽ rụt tay lại. \"Cố gắng của anh là bán xe, là sống trong căn nhà trọ ẩm thấp, là nợ nần chồng chất sao?\" Giọng Vy nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu rơi. \"Tuần trước mẹ em lên chơi, em đưa mẹ qua chỗ anh. Nhìn thấy anh lấm lem bùn đất, vác từng thùng hàng, mẹ em đã khóc đấy anh có biết không? Mẹ bảo em nếu lấy anh thì cả đời này sẽ phải khổ cực. Em không sợ khổ, Nam ạ. Nhưng em sợ sự mù quáng của anh. Anh đang từ bỏ một tương lai chắc chắn để đuổi theo một ảo vọng.\" Nam im lặng. Từng lời nói của Vy như những nhát búa gõ mạnh vào lòng tự trọng của một người đàn ông. Anh biết cô không sai. Cô có quyền đòi hỏi một cuộc sống ổn định, một người chồng có thể che chở cho cô về mặt tài chính, thay vì một gã gàn dở đang ném tiền qua cửa sổ cho một giấc mơ xa vời. \"Chúng ta... dừng lại một thời gian đi anh. Để cả hai cùng suy nghĩ.\" Vy đứng dậy, lau nước mắt, rồi quay lưng bước đi, để lại Nam ngồi một mình với ly cà phê đen đá đã tan hết đá, nhạt nhẽo và đắng ngắt. Nam nhìn theo bóng dáng Vy khuất dần sau rặng liễu ven hồ. Anh không đuổi theo. Anh biết mình không có tư cách để giữ cô lại lúc này. Anh ngửa cổ uống cạn ly cà phê, vị đắng chát xộc thẳng lên cuống họng, lan ra khắp cơ thể. Đêm đó, Hà Nội đổ một cơn mưa rào sấm sét. Nam chạy xe máy dưới mưa về nhà, nước mưa hòa lẫn nước mắt lạnh buốt trên mặt. Anh tự hỏi, liệu con đường mình chọn có thực sự là một sai lầm? *** Chương 3: Đối thủ xuất hiện và đòn chí mạng Khó khăn chồng chất khó khăn khi thị trường bắt đầu có sự biến động lớn. Một đối thủ nặng ký xuất hiện - 'V-Green', một chuỗi cửa hàng thực phẩm sạch được hậu thuẫn bởi một tập đoàn bán lẻ lớn có tiềm lực tài chính hùng mạnh. V-Green tung ra chương trình khuyến mãi rầm rộ, giảm giá đến năm mươi phần trăm cho tất cả các loại rau củ, đồng thời chạy quảng cáo phủ kín các mạng xã hội. Đáng ngại hơn, V-Green bắt đầu nhắm vào nguồn cung của 'Đất Lành' tại Mộc Châu. Một buổi sáng, Nam nhận được cuộc điện thoại gọi gấp từ bác Hùng, tổ trưởng tổ hợp tác nông nghiệp sạch tại Vân Hồ, đối tác chiến lược của 'Đất Lành'. Giọng bác Hùng đầy vẻ bối rối và lo lắng qua điện thoại: \"Alo, chú Nam đấy à? Có chuyện này bác phải báo ngay cho chú. Người của bên V-Green họ vừa lên đây. Họ gặp trực tiếp các hộ dân trong tổ hợp tác, đề nghị thu mua toàn bộ rau cải và cà chua với giá cao hơn bên chú hai mươi phần trăm. Họ còn hứa sẽ bao tiêu toàn bộ sản phẩm, không cần kiểm định khắt khe như bên chú đâu. Một số hộ dân họ đang dao động dữ dội lắm, họ muốn hủy hợp đồng với chú để bán cho bên kia.\" Nam nghe xong mà rụng rời tay chân. Nguồn cung chính là huyết mạch của 'Đất Lành'. Nếu mất đi vùng nguyên liệu sạch tại Mộc Châu, toàn bộ hệ thống vận hành và niềm tin khách hàng mà anh gây dựng bấy lâu nay sẽ sụp đổ hoàn toàn. Hơn nữa, quy trình kiểm định nghiêm ngặt của 'Đất Lành' - bao gồm việc kiểm tra dư lượng thuốc bảo vệ thực vật định kỳ bằng kit test nhanh - chính là điểm mấu chốt để đảm bảo chất lượng. Nếu nông dân chạy theo lợi nhuận mà bán cho bên khác với tiêu chuẩn lỏng lẻo hơn, thương hiệu 'Đất Lành' sẽ tự sát. \"Bác Hùng, bác giữ chân mọi người giúp cháu! Chiều nay cháu sẽ có mặt ở Mộc Châu để nói chuyện với mọi người! Cháu xin bác đừng để ai ký kết gì với họ trước khi cháu lên!\" Nam khẩn khoản cầu xin. \"Được rồi, bác sẽ cố gắng khuyên can mọi người. Nhưng chú phải lên nhanh lên, lòng người ở đây như lá tre trước gió, tiền tươi thóc thật họ bày ra trước mắt thì khó cưỡng lại lắm chú ạ.\" Nam dập máy, quay sang Linh đang lo lắng nhìn mình. \"Chuẩn bị đồ đạc đi Linh. Chúng ta lên Mộc Châu ngay bây giờ.\" Hai người lên chiếc xe khách giường nằm chạy chuyến trưa hướng lên Sơn La. Suốt chuyến đi dài hơn bốn tiếng đồng hồ qua những cung đường đèo quanh co, Nam không tài nào chợp mắt nổi. Anh nhìn ra cửa kính, những vạt sương mù bảng lảng ôm lấy những sườn núi xanh ngắt của vùng Tây Bắc. Vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ của thiên nhiên lúc này không thể làm dịu đi sự lo âu tột độ trong lòng anh. Anh đang bước vào một cuộc chiến sinh tử mà vũ khí duy nhất anh có là sự chân thành và một lý tưởng có phần ngây thơ. Khi hai người đến bản Hua Tạt, Vân Hồ thì trời đã sập tối. Cơn mưa rừng bắt đầu rơi, khiến con đường đất dẫn vào nhà bác Hùng trở nên trơn trượt, bùn lầy lội đến mắt cá chân. Nam và Linh phải đi bộ vào, quần áo lấm lem bùn đất, ướt sũng vì nước mưa lạnh buốt. Trong căn nhà sàn rộng lớn của bác Hùng, mười hai hộ nông dân trong tổ hợp tác đã ngồi quây quần bên bếp lửa bập bùng. Không khí trong phòng vô cùng trầm mặc và căng thẳng. Sự xuất hiện của Nam và Linh chỉ nhận được những cái gật đầu gượng gạo từ những gương mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lao động cực nhọc. Nam bước đến bên bếp lửa, cúi đầu chào mọi người rồi ngồi xuống một chiếc ghế gỗ thấp. Bác Hùng rót cho anh một chén trà ngô nóng hổi để sưởi ấm. \"Cháu chào các bác, các cô chú.\" Nam mở lời, giọng anh khàn đi vì lạnh và mệt mỏi. \"Cháu biết hôm nay mọi người tụ họp ở đây là vì lời đề nghị của bên V-Green. Cháu hoàn toàn hiểu được mong muốn của mọi người. Ai đi làm nông cũng muốn bán được giá cao, có cuộc sống ấm no hơn. Cháu không trách mọi người vì đã dao động.\" Một người đàn ông trung niên tên sáu, người có diện tích trồng cải lớn nhất bản, hắng giọng rồi lên tiếng, giọng ông mang đậm chất phác nhưng cũng đầy thực tế: \"Chú Nam ạ, chúng tôi quý chú lắm. Chú là người tử tế, hướng dẫn chúng tôi làm rau sạch, không dùng thuốc độc hại, bảo vệ sức khỏe của chính chúng tôi và đất đai của tổ tiên. Nhưng nói thật với chú, làm theo quy trình của chú cực quá. Nào là ghi nhật ký, nào là nhổ cỏ bằng tay, năng suất lại không cao bằng phun thuốc hóa học. Mà giá chú thu mua tuy cao hơn chợ đầu mối, nhưng giờ bên V-Green họ trả cao hơn nữa, lại lấy hết cả rau xấu lẫn rau đẹp. Chúng tôi còn phải nuôi con cái ăn học, phải trả nợ ngân hàng mua phân bón. Chú bảo chúng tôi phải làm thế nào?\" Những người khác xầm xì tán thành. Linh ngồi bên cạnh Nam, hai tay siết chặt vào nhau, mắt rơm rớm nước mắt. Cô biết những khó khăn của người dân, nhưng cô cũng biết V-Green chỉ đang dùng chiêu trò phá giá để độc quyền nguồn cung. Một khi 'Đất Lành' sụp đổ, họ sẽ lập tức ép giá nông dân trở lại như cũ. Nhưng làm sao để những người nông dân chất phác này hiểu được quy luật tàn nhẫn của thị trường tài chính? Nam nhìn sâu vào mắt từng người. Anh không dùng những thuật ngữ kinh tế vĩ mô để thuyết phục họ. Anh nói bằng cả tấm lòng của mình: \"Các bác, các cô chú có nhớ một năm trước, khi dịch bệnh bùng phát, chợ đầu mối đóng cửa, thương lái bỏ chạy hết không? Lúc đó, hàng tấn rau cải của nhà chú Sáu, nhà cô Hoa bị thối rữa trên ruộng, phải nhổ bỏ cho bò ăn. Lúc đó, ai đã lên đây, gom từng đồng tiền cuối cùng để thu mua rau cho mọi người với giá bình ổn? Là 'Đất Lành' của cháu. Cháu đã cam kết với mọi người: Dù thị trường có biến động thế nào, 'Đất Lành' cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi mọi người. Chúng ta ký hợp đồng dài hạn, chúng ta là đối tác, là gia đình.\" Nam dừng lại một chút, để những lời nói thấm vào tâm trí mọi người. Tiếng củi nổ lách tách trong bếp lửa càng làm tăng thêm sự im lặng linh thiêng. \"Bên V-Green họ là một tập đoàn lớn, họ có rất nhiều tiền. Nhưng họ có thực sự quan tâm đến đất đai và sức khỏe của các bác không? Họ thu mua rau không cần kiểm định, nghĩa là họ khuyến khích mọi người quay lại con đường cũ: phun thuốc hóa học để có năng suất nhanh, tàn phá nguồn nước, tàn phá đất đai của bản làng mình. Rồi khi đất đai bạc màu, khi khách hàng dưới xuôi phát hiện ra rau của họ không sạch như quảng cáo, họ sẽ bỏ đi nơi khác để tìm nguồn cung mới. Lúc đó, các bác sẽ còn lại gì ngoài những mảnh ruộng chết và một cơ thể bệnh tật vì hóa chất?\" Chú Sáu cúi đầu nhìn xuống sàn nhà sàn. Những lời của Nam đã đánh trúng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất của những người nông dân đã từng nếm trải nỗi đau của việc đất đai bị hủy hoại vì lạm dụng hóa chất. \"Cháu không thể trả cho các bác mức giá cao như V-Green ngay ngày hôm nay.\" Nam thẳng thắn thừa nhận, giọng anh run lên vì xúc động. \"Tài khoản của cháu hiện tại sắp cạn. Nhưng cháu hứa, chỉ cần cháu còn một đồng, cháu cũng sẽ ưu tiên trả tiền rau cho mọi người trước. Cháu đang xây dựng một thương hiệu bền vững. Khi 'Đất Lành' lớn mạnh, giá trị nông sản của mọi người sẽ tăng lên gấp nhiều lần, và con cháu các bác sẽ tự hào vì được làm việc trên những mảnh đất sạch của quê hương. Cháu xin mọi người, hãy cho cháu thêm thời gian. Hãy tin cháu một lần này nữa thôi.\" Nam đứng dậy, cúi gập người chín mươi độ trước những người nông dân Mộc Châu. Linh cũng vội vàng đứng dậy cúi đầu theo anh. Nước mắt cô rơi lã chã xuống sàn gỗ. Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lá. Bác Hùng đứng dậy, bước đến bên Nam, đặt bàn tay chai sạn, to bản lên vai anh. \"Chú Nam, chú đứng lên đi.\" Bác Hùng quay sang nhìn dân bản. \"Tôi nói thế này để bà con nghe xem có lý không. Chú Nam từ ngày lên đây với chúng ta chưa từng lừa dối chúng ta một lời. Chú ấy cùng ăn, cùng ngủ, cùng ra ruộng nhổ cỏ với chúng ta. Thằng bé này nó có cái tâm sáng. Tiền của người giàu dưới xuôi dễ kiếm nhưng cũng dễ mất. Cái nghĩa cái tình mới là cái giữ chúng ta lại với nhau qua những lúc đói nghèo. Tôi quyết định rồi, nhà tôi vẫn sẽ chỉ bán rau cho 'Đất Lành'. Dù có bớt đi vài đồng, nhưng tôi ngủ ngon giấc, không thẹn với lòng, không thẹn với tổ tiên.\" Chú Sáu ngước lên, thở dài một tiếng rồi cười khổ: \"Thôi được rồi! Cái thằng khéo nói quá. Chú Sáu cũng theo chú Nam. Nghĩ lại cảnh ngày xưa phun thuốc trừ sâu xong đầu óc quay cuồng, tôi cũng sợ lắm rồi. Thôi thì chịu khó làm ăn lương thiện, chậm một chút nhưng chắc chắn.\" \"Tôi cũng theo chú Nam!\" \"Nhà tôi cũng vậy!\" Từng người một lên tiếng. Nam cảm thấy một luồng hơi ấm cực đại lan tỏa khắp lồng ngực. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh. Anh biết, mình vừa vượt qua một khúc cua tử thần, nhưng cuộc chiến thực sự dưới Hà Nội mới chỉ bắt đầu. *** Chương 4: Đòn bẩn của đối thủ và bờ vực phá sản Trở về Hà Nội sau chuyến đi Mộc Châu bão táp, Nam và Linh chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì một cuộc khủng hoảng truyền thông khủng khiếp ập đến. Một buổi sáng thứ Hai, trên một hội nhóm review ẩm thực và phong cách sống có hơn một triệu thành viên tại Hà Nội, một tài khoản ẩn danh đăng tải một bài viết dài với tiêu đề giật gân: \"SỰ THẬT KINH HOÀNG VỀ RAU SẠCH 'ĐẤT LÀNH' - LỪA ĐẢO NGƯỜI TIÊU DÙNG\". Bài viết đính kèm hình ảnh một vài bó rau cải có nhãn mác của 'Đất Lành' bị héo úa, và đáng sợ hơn là hình ảnh một phiếu kết quả xét nghiệm giả mạo, chỉ ra rằng rau của 'Đất Lành' có chứa dư lượng hoạt chất Paraquat - một loại thuốc diệt cỏ cực độc đã bị cấm sử dụng tại Việt Nam - vượt ngưỡng cho phép gấp trăm lần. Kẻ viết bài phân tích vô cùng chuyên nghiệp, sử dụng những thuật ngữ khoa học để hù dọa người tiêu dùng, đồng thời kêu gọi mọi người tẩy chay 'Đất Lành' để bảo vệ sức khỏe gia đình. Chỉ trong vòng vài giờ, bài viết đã nhận được hàng chục nghìn lượt chia sẻ, bình luận phẫn nộ từ cộng đồng mạng. Tốc độ lan truyền của thông tin tiêu cực trên mạng xã hội nhanh như một trận cháy rừng mùa hanh khô. Điện thoại hotline của 'Đất Lành' reo liên tục không ngừng nghỉ. Khách hàng gọi đến chửi bới vô cùng thậm tệ, yêu cầu hủy đơn hàng, đòi trả lại tiền các gói đăng ký tháng. \"Lũ giết người không dao! Chúng mày bán rau độc hại cho con tao ăn à? Tao sẽ báo công an bắt chúng mày!\" Một bà mẹ bỉm sữa hét lên trong điện thoại trước khi dập máy cái rầm. Nam ngồi trước máy tính, mặt cắt không còn giọt máu. Anh biết ngay đây là một chiến dịch bôi nhọ có chủ đích và được chuẩn bị cực kỳ bài bản từ phía đối thủ cạnh tranh. Những tài khoản chia sẻ bài viết hầu hết là các tài khoản ảo được thuê để dìm hàng dồn dập. Phiếu kết quả xét nghiệm kia hoàn toàn là giả, bởi vì 'Đất Lành' luôn kiểm tra mẫu đất, mẫu nước và test nhanh dư lượng hóa chất trước khi thu hoạch cực kỳ nghiêm ngặt. Nhưng trong thời đại số, đám đông thường phản ứng bằng cảm xúc chứ không bằng lý trí. Sự sợ hãi đối với thực phẩm bẩn quá lớn khiến họ không còn đủ tỉnh táo để kiểm chứng thông tin. \"Anh Nam... làm sao bây giờ? Khách hàng hủy hết đơn rồi. Các cửa hàng đối tác nhỏ ở Hà Nội cũng gọi điện yêu cầu chúng ta thu hồi sản phẩm và bồi thường thiệt hại thương hiệu cho họ.\" Linh run rẩy, chiếc điện thoại trên tay cô vẫn đang rung bần bật. \"Bình tĩnh, Linh. Chúng ta không được hoảng loạn.\" Nam cố giữ cho giọng mình không run rẩy, dù trong lòng anh đang như có lửa đốt. \"Nếu chúng ta im lặng, coi như chúng ta thừa nhận. Chúng ta phải lên tiếng ngay lập tức.\" Nam nhanh chóng soạn thảo một thông cáo báo chí chính thức trên fanpage của 'Đất Lành'. Anh đưa ra đầy đủ các chứng nhận VietGAP, các kết quả xét nghiệm định kỳ từ các cơ quan chức năng có thẩm quyền, đồng thời cam kết sẽ mang các mẫu rau hiện tại đi xét nghiệm độc lập tại Viện Kiểm nghiệm An toàn Vệ sinh Thực phẩm Quốc gia và công bố kết quả trong vòng 48 giờ. Anh cũng tuyên bố sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật nếu có bất kỳ sai phạm nào. Tuy nhiên, bài đính chính của 'Đất Lành' nhanh chóng bị bóp tương tác bởi các thuật toán báo cáo vi phạm từ các nick ảo của đối thủ. Những bình luận giải thích của Nam bị chìm nghỉm giữa một đại dương những lời lăng mạ, chỉ trích của cư dân mạng. Sự việc càng trở nên tồi tệ hơn khi ngày hôm sau, một đoàn kiểm tra liên ngành gồm Quản lý thị trường và Thanh tra Y tế bất ngờ ập vào kho hàng của 'Đất Lành' tại Phùng Khoang để kiểm tra đột xuất sau khi nhận được đơn thư phản ánh của người dân. Mặc dù toàn bộ giấy tờ pháp lý của 'Đất Lành' đều đầy đủ và hợp lệ, nhưng việc bị kiểm tra giữa lúc tâm bão dư luận đang lên cao khiến hoạt động của công ty bị tê liệt hoàn toàn. Kho hàng bị niêm phong tạm thời để phục vụ công tác lấy mẫu xét nghiệm của cơ quan chức năng. Nam đứng trước cửa kho hàng đã bị dán băng niêm phong màu đỏ, cảm thấy một sự bất lực tột cùng. Toàn bộ số rau củ tươi vừa nhập từ Mộc Châu về trị giá hơn ba mươi triệu đồng coi như bỏ đi, vì chỉ cần để trong kho hai ngày không có hệ thống bảo quản chuyên dụng, chúng sẽ thối rữa hoàn toàn. Tài khoản công ty lúc này chỉ còn chưa đầy năm triệu đồng. Lương của Linh chưa trả, tiền phòng trọ đã quá hạn một tuần, tiền rau của nông dân Mộc Châu vẫn còn nợ hơn bốn mươi triệu đồng. Đúng lúc đó, Nam nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Anh mệt mỏi nhấn nút nghe. \"Alo, anh Nam phải không? Tôi là Khánh, Trưởng bộ phận Phát triển Thị trường của tập đoàn V-Green.\" Một giọng nam trầm ấm, tự tin và mang đầy vẻ trịch thượng vang lên ở đầu dây bên kia. Nam siết chặt chiếc điện thoại: \"Chào anh Khánh. Có chuyện gì vậy?\" \"Tôi biết 'Đất Lành' đang gặp một chút rắc rối nhỏ về mặt truyền thông và pháp lý.\" Khánh cười nhẹ, một nụ cười đầy ẩn ý. \"Tôi rất tiếc cho một dự án đầy tiềm năng như vậy. Thật ra, ban lãnh đạo của V-Green rất đánh giá cao năng lực công nghệ và khả năng xây dựng vùng nguyên liệu của anh. Chúng tôi muốn đưa ra một lời đề nghị: V-Green sẽ mua lại toàn bộ cổ phần của 'Đất Lành' với giá hai tỷ đồng. Anh và cô Linh vẫn sẽ ở lại tiếp tục vận hành dự án dưới danh nghĩa một công ty con của chúng tôi. Với tiềm lực tài chính và hệ thống quan hệ của V-Green, chúng tôi cam kết sẽ dập tắt cuộc khủng hoảng truyền thông này chỉ trong vòng một nốt nhạc. Anh nghĩ sao? Đây là phao cứu sinh duy nhất của anh lúc này đấy.\" Hai tỷ đồng. Một con số khổng lồ đối với Nam lúc này. Nó không chỉ giúp anh trả hết nợ nần, mà còn giúp anh có được một khoản tiền dư dả, một công việc ổn định với mức lương cao tại một tập đoàn lớn. Anh sẽ không phải thức đêm thức hôm code app, không phải bốc vác từng thùng rau dưới trời nắng nóng, không phải chịu đựng những lời sỉ nhục của khách hàng và sự khinh rẻ của người đời. Nhưng... giá phải trả là gì? Là anh phải dâng hiến toàn bộ công sức, mồ hôi nước mắt của mình cho kẻ đã dùng những thủ đoạn đê hèn để hãm hại anh. Là anh phải chấp nhận để họ biến 'Đất Lành' - một thương hiệu của sự tử tế, minh bạch - thành một công cụ làm tiền, một bức bình phong xanh cho những sản phẩm không rõ nguồn gốc của họ. Và quan trọng nhất, anh sẽ phản bội lại niềm tin của những người nông dân Mộc Châu đã trao trọn vận mệnh của họ cho anh. Nam hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu nhìn lên bầu trời xám xịt của Hà Nội trước cơn giông. \"Cảm ơn lời đề nghị của anh Khánh.\" Giọng Nam đanh thép, rõ ràng từng chữ một. \"Nhưng 'Đất Lành' không phải để bán. Đặc biệt là không bán cho những kẻ dùng thủ đoạn bẩn thỉu để hủy hoại nông nghiệp Việt Nam. Tôi sẽ tự mình giải quyết cuộc khủng hoảng này. Chào anh.\" Nam cúp máy trước khi Khánh kịp trả lời. Anh quay sang Linh, người nãy giờ vẫn đứng bên cạnh nín thở nghe cuộc hội thoại. \"Linh, em có sợ thất bại không?\" Nam hỏi, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Linh nhìn thẳng vào mắt Nam, nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt mệt mỏi của cô: \"Em sợ chứ. Nhưng em sợ sống một cuộc đời hèn nhát và phản bội hơn. Em tin anh, anh Nam. Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng.\" \"Được!\" Nam đập tay xuống bàn. \"Chúng ta sẽ chơi canh bạc cuối cùng này.\" *** Chương 5: Trận chiến sinh tử trên đèo Thung Khe Kế hoạch phản công của Nam vô cùng táo bạo nhưng cũng đầy rủi ro. Anh nhận ra rằng, cách duy nhất để lấy lại niềm tin của khách hàng không phải là những tờ giấy chứng nhận vô hồn hay những bài viết đính chính khô khan trên mạng xã hội. Trong thời đại số, người ta chỉ tin vào những gì họ được trực tiếp nhìn thấy, trực tiếp trải nghiệm. Nam quyết định sử dụng thế mạnh công nghệ của mình. Anh dành trọn một đêm để viết lại một tính năng mới trên ứng dụng 'Đất Lành': Tích hợp hệ thống livestream trực tiếp từ camera giám sát tại các ruộng rau ở Mộc Châu và camera hành trình trên các chuyến xe vận chuyển về Hà Nội. Người dùng chỉ cần quét mã QR trên mỗi gói rau là có thể xem lại toàn bộ hành trình của bó rau đó từ lúc được hái trên ruộng, đóng gói, xếp lên xe cho đến khi giao tới tay họ. Một sự minh bạch tuyệt đối, chưa từng có tiền lệ tại Việt Nam. Đồng thời, anh quyết định sẽ tự mình thực hiện một chuyến đi livestream trực tiếp kéo dài 24 giờ liên tục. Anh sẽ đi từ Hà Nội lên Mộc Châu giữa lúc bão đổ bộ, trực tiếp cùng nông dân thu hoạch rau dưới mưa, kiểm nghiệm chất lượng tại chỗ bằng máy đo chuyên dụng, xếp hàng lên xe tải và lái xe xuyên đêm vượt đèo Thung Khe về Hà Nội để kịp giao cho khách hàng vào sáng sớm hôm sau. Anh muốn chứng minh cho cả thế giới thấy: Rau của 'Đất Lành' không chỉ sạch tuyệt đối, mà mỗi bó rau còn chứa đựng cả mồ hôi, xương máu và sự kiên cường của những con người làm nông tử tế. Để thực hiện kế hoạch này, Nam đã phải vay nóng mười triệu đồng từ một người bạn cũ với lãi suất cao để thuê một chiếc xe bán tải Ford Ranger cũ và mua thiết bị phát sóng 4G tốc độ cao chuyên dụng. Ngày thực hiện chuyến đi cũng là ngày cơn bão số 4 đổ bộ vào đất liền các tỉnh miền Bắc. Dự báo thời tiết cảnh báo mưa lớn diện rộng, có nguy cơ sạt lở đất nghiêm trọng tại các tỉnh lộ vùng núi phía Bắc, đặc biệt là tuyến Quốc lộ 6 đi qua Hòa Bình và Sơn La. \"Anh Nam, nguy hiểm quá. Hay là chúng ta lùi lại vài ngày?\" Linh lo lắng nhìn những đám mây đen kịt, cuồn cuộn như sóng dữ đang bao phủ bầu trời Hà Nội. \"Không thể lùi lại được nữa, Linh ạ.\" Nam vừa kiểm tra lại đai buộc đồ trên thùng xe bán tải vừa nói. \"Ngày mai là ngày Viện Kiểm nghiệm công bố kết quả xét nghiệm mẫu rau của chúng ta. Nếu chúng ta không tạo ra một cú hích truyền thông đủ lớn ngay lúc này để dọn đường dư luận, kết quả xét nghiệm dù có sạch cũng sẽ bị trôi tuột đi giữa hàng vạn thông tin khác. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta lật ngược thế cờ.\" Nam bước vào cabin xe, khởi động khối động cơ dầu kêu bành bành của chiếc Ranger cũ. Linh ngồi ở ghế phụ, tay ôm chặt chiếc máy tính xách tay để điều phối buổi livestream và theo dõi phản hồi của cộng đồng mạng. \"Bắt đầu phát trực tiếp đi em.\" Nam nói. Màn hình điện thoại của hàng vạn người theo dõi trang 'Đất Lành' đồng loạt hiện lên thông báo: \"Đất Lành đang phát trực tiếp: HÀNH TRÌNH 24 GIỜ XUYÊN BÃO - ĐI TÌM SỰ THẬT CỦA BÓ RAU SẠCH\". Ban đầu, chỉ có vài chục người vào xem, hầu hết là những người tò mò hoặc vào để tiếp tục để lại những bình luận châm biếm, chửi rủa. Nhưng Nam không quan tâm. Anh nhìn thẳng vào camera gắn trên kính chắn gió, bắt đầu nói bằng giọng trầm ấm, điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tâm ghê gớm: \"Chào tất cả mọi người. Tôi là Trần Thế Nam, sáng lập của 'Đất Lành'. Những ngày qua, thương hiệu của chúng tôi đã phải hứng chịu những cáo buộc vô cùng nghiêm trọng về an toàn vệ sinh thực phẩm. Tôi biết nhiều người trong số các bạn đang thất vọng, tức giận và cảm thấy bị phản bội. Tôi không trách các bạn. Hôm nay, tôi không đứng đây để thanh minh bằng lời nói. Tôi muốn mời tất cả các bạn cùng tôi thực hiện một hành trình đặc biệt: Đi từ Hà Nội lên vùng nguyên liệu của chúng tôi tại Vân Hồ, Mộc Châu ngay trong cơn bão này. Các bạn sẽ được trực tiếp giám sát từng bước đi của chúng tôi, nhìn thấy tận mắt quy trình canh tác, thu hoạch và vận chuyển. Nếu có bất kỳ sự gian dối nào, tôi xin tuyên bố đóng cửa 'Đất Lành' vĩnh viễn và chịu mọi hình phạt trước pháp luật.\" Chiếc xe bán tải lao đi trong cơn mưa tầm tã, hướng về phía đại lộ Thăng Long rồi rẽ vào Quốc lộ 6. Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, quất xối xả vào kính chắn gió khiến cần gạt nước phải hoạt động hết công suất. đường đi bắt đầu dốc dần lên khi xe tiến vào địa phận tỉnh Hòa Bình. Nhờ sự chia sẻ của những người ủng hộ ban đầu và tính chất giật gân, độc lạ của buổi livestream - một CEO startup công nghệ tự lái xe xuyên bão đi minh oan - số lượng người xem trực tiếp bắt đầu tăng vọt. Từ 500 người lên 2.000 người, rồi 5.000 người. Những bình luận tiêu cực bắt đầu giảm dần, thay vào đó là sự tò mò và những lời nhắc nhở cẩn thận từ người xem khi nhìn thấy con đường đèo mờ mịt sương mù và nước lũ từ trên vách núi đang chảy tràn qua mặt lộ. Khoảng sáu giờ chiều, chiếc xe đến chân đèo Thung Khe. Đây là đoạn đường nguy hiểm nhất của chuyến đi. Sương mù dày đặc đến mức tầm nhìn xa giảm xuống chưa đầy ba mét. Nam phải bật tất cả các đèn cảnh báo, rà số thấp, bò từng mét một dọc theo vách núi dựng đứng. Một bên là vách đá dựng đứng có nguy cơ sạt lở đá bất cứ lúc nào, một bên là vực sâu thăm thẳm không thấy đáy. \"Anh Nam, cẩn thận!\" Linh thét lên. Một tiếng 'ầm' vang dội như tiếng sấm sát bên tai. Ngay phía trước đầu xe khoảng mười mét, một tảng đá lớn bằng chiếc tủ lạnh từ trên đỉnh núi sạt lở xuống, lăn lông lốc qua mặt đường rồi lao xuống vực sâu, kéo theo một lượng đất đá, bùn nhão tràn ngập lộ. Nam đạp phanh gấp. Chiếc Ranger trượt bánh trên nền đường trơn trượt, đuôi xe vẩy mạnh trước khi dừng lại sát sạt tảng đá vừa rơi xuống. Tim Nam đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm dù nhiệt độ bên ngoài lúc này chỉ khoảng mười tám độ. Trên màn hình livestream, số lượng người xem đã vọt lên con số hai mươi nghìn người. Hàng nghìn bình luận hiện lên dồn dập: \"Trời ơi nguy hiểm quá! Quay lại đi anh ơi! Không đáng để đánh đổi mạng sống như vậy đâu!\" \"Xem mà nín thở luôn á. Startup này liều mạng thật sự!\" \"Nể phục ý chí của anh này quá. Nếu làm giả ăn bớt thì không ai dám liều mạng đi thế này đâu.\" Nam nhìn vào camera, gương mặt anh tuy tái đi vì sợ hãi nhưng ánh mắt vẫn vô cùng kiên định: \”Chào mọi người. Chúng tôi vừa thoát chết trong gang tấc. Đường đèo Thung Khe hiện tại vô cùng nguy hiểm do sạt lở đất. Nhưng chúng tôi không thể quay lại. Người nông dân ở Vân Hồ đang đợi chúng tôi. Họ đã chuẩn bị sẵn rau sạch từ chiều. Nếu chúng tôi không lên, công sức cả tháng trời của họ dưới mưa bão sẽ đổ sông đổ bể, và ngày mai người dân Hà Nội sẽ không có rau sạch để dùng. Chúng tôi sẽ tìm cách vượt qua đoạn sạt lở này.\” Nam bước xuống xe dưới cơn mưa rừng buốt giá. Anh cùng một số tài xế xe tải khác bị kẹt lại tại đó dùng tay và cành cây lớn để dọn bớt lớp bùn đất và những viên đá nhỏ cản đường. Hình ảnh một chàng trai trẻ măng, người ướt sũng nước mưa, bùn đất bám đầy quần áo nhưng vẫn cặm cụi, hăng hái dọn đường cứu trợ đã chạm đến trái tim của hàng vạn người đang theo dõi qua màn hình điện thoại. Sau hơn một tiếng đồng hồ vật lộn, con đường tạm thời được thông suốt. Chiếc Ranger gầm rú vượt qua vũng bùn lầy lội, tiếp tục hướng về phía Mộc Châu. *** Chương 6: Bình minh trên đất sạch và cú lội ngược dòng ngoạn mục Mười giờ đêm. Chiếc xe bán tải cuối cùng cũng bò vào được bản Hua Tạt. Khác với sự hoang vắng, lạnh lẽo của núi rừng trong đêm bão, khu nhà kho của tổ hợp tác nông nghiệp sạch Vân Hồ sáng rực ánh đèn điện. Bác Hùng, chú Sáu cùng hơn ba mươi người dân bản địa - cả già lẫn trẻ, nam lẫn nữ - đang đứng đợi sẵn dưới hiên nhà sàn. Họ mặc áo mưa tiện lợi, chân đi ủng cao su, trên mặt ai cũng lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Khi nhìn thấy ánh đèn pha của chiếc Ranger cũ xuất hiện ở đầu bản, mọi người òa lên vui sướng. Bác Hùng chạy ra tận xe, mở cửa kéo Nam xuống, ôm chặt lấy anh. \"Chú Nam! Trời đất ơi, chú lên được thật rồi! Bác lo cho chú đến rụng cả tóc, cứ sợ đường đèo sạt lở chú gặp chuyện gì thì bác ân hận cả đời!\" Nam cười, những giọt nước mưa trên mặt anh lấp lánh dưới ánh đèn dầu: \"Cháu đã hứa là cháu sẽ lên mà bác. Rau của mọi người đâu rồi ạ?\" \"Sẵn sàng hết rồi chú! Mọi người nghe tin chú lên xuyên đêm nên từ chiều đã đội mưa ra ruộng hái cải, hái cà chua mang về đây phân loại, đóng gói kỹ càng lắm. Không để hỏng một cọng rau nào của chú đâu!\" Chú Sáu hồ hởi nói, chỉ tay vào những sọt rau cải xanh mướt, những rổ cà chua đỏ mọng được xếp gọn gàng trong kho. Nam quay sang Linh: \"Phát sóng trực tiếp quy trình kiểm nghiệm đi em.\" Trước sự chứng kiến trực tiếp của hơn ba mươi mốt nghìn người xem livestream lúc nửa đêm, Nam lấy ngẫu nhiên các mẫu rau cải, cà chua từ các sọt khác nhau. Anh sử dụng bộ kit test nhanh chuyên dụng của Bộ Công an để kiểm tra dư lượng thuốc trừ sâu gốc phốt pho hữu cơ và carbamate. Anh cũng dùng máy đo nitrat cầm tay để đo nồng độ nitrat trong rau. Quy trình được thực hiện vô cùng tỉ mỉ, công khai dưới ánh sáng camera cận cảnh. Sau mười lăm phút chờ đợi, các vạch chỉ thị trên kit test hiện lên rõ ràng: Âm tính tuyệt đối với mọi hóa chất độc hại. Chỉ số nitrat nằm trong ngưỡng an toàn cực thấp, tương đương với tiêu chuẩn rau hữu cơ khắt khe nhất của châu Âu. \"Mọi người có thể nhìn thấy rõ.\" Nam chỉ vào kết quả test. \"Rau của 'Đất Lành' hoàn toàn sạch và an toàn tuyệt đối. Đây không phải là sự tự phong, mà là kết quả thực tế được chứng minh bằng khoa học trước mắt các bạn. Những người nông dân ở đây đã dành cả cuộc đời và danh dự của họ để trồng ra những bó rau này. Họ không xứng đáng bị bôi nhọ bởi những thủ đoạn cạnh tranh bẩn thỉu.\" Bác Hùng bước đến trước camera, gương mặt khắc khổ của người đàn ông vùng cao hiện rõ vẻ chân chất, thật thà: \"Tôi là Hùng, tổ trưởng tổ hợp tác ở đây. Tôi xin thề trước bàn thờ tổ tiên và trời đất, nếu chúng tôi có phun một giọt thuốc độc nào vào những luống rau này, tôi xin chịu sét đánh, nhà cửa tiêu tán. Chúng tôi nghèo thật, nhưng chúng tôi có cái lòng tự trọng của người làm nông. Chú Nam đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều, chúng tôi không bao giờ làm việc thất đức để hại chú ấy và hại đồng bào dưới xuôi đâu ạ.\" Những lời nói mộc mạc, chân thành của bác Hùng có sức nặng ngàn cân, đánh gục hoàn toàn mọi sự hoài nghi cuối cùng của dư luận mạng xã hội. Hàng loạt bình luận xin lỗi, động viên và ủng hộ liên tục xuất hiện trên màn hình livestream: \"Xem mà khóc luôn. Xin lỗi vì đã vội vàng tin vào những lời bôi nhọ vô căn cứ trên mạng.\" \"Ủng hộ 'Đất Lành'! Từ ngày mai tôi sẽ đăng ký gói rau tháng của các bạn. Một startup tử tế thế này cần phải được bảo vệ.\" \"Tôi muốn đặt ngay mười ký rau cải để ủng hộ bà con Mộc Châu. Làm sao để đặt hàng được lúc này ạ?\" Nam nhìn lượng người đặt hàng tăng đột biến trên ứng dụng, hệ thống server hoạt động hết công suất để xử lý các yêu cầu đăng ký mới. Anh cảm thấy mọi mệt mỏi, sợ hãi của chuyến đi bão táp vừa rồi đều tan biến sạch sẽ. Suốt đêm đó, Nam, Linh cùng bà con dân bản thức trắng đêm để bốc dỡ rau lên thùng xe bán tải và một chiếc xe tải đông lạnh mà bác Hùng đã mượn giúp từ một người quen trong bản. Bốn giờ sáng, khi cơn bão đã suy yếu thành một vùng áp thấp, trời ngớt mưa và những tia sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu hé lộ ở chân trời phía Đông, đoàn xe chở đầy ắp những bó rau sạch mang theo hy vọng của bản làng bắt đầu chuyển bánh rời Mộc Châu, hướng về Hà Nội. *** Chương 7: Đất lành trổ hoa Hai ngày sau chuyến đi lịch sử đó. Tại văn phòng mới của 'Đất Lành' - một căn biệt thự liền kề rộng rãi, khang trang tại khu đô thị Văn Phú, Hà Đông - không khí vô cùng náo nhiệt và bận rộn. Tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại tư vấn khách hàng vang lên không ngớt. Kết quả xét nghiệm chính thức từ Viện Kiểm nghiệm An toàn Vệ sinh Thực phẩm Quốc gia được công bố rộng rãi trên các phương tiện truyền thông: Mẫu rau của 'Đất Lành' hoàn toàn không phát hiện bất kỳ dư lượng hóa chất độc hại nào. Cú lội ngược dòng ngoạn mục từ buổi livestream xuyên bão đã biến cuộc khủng hoảng truyền thông thành một chiến dịch quảng bá thương hiệu thành công ngoài mong đợi. Số lượng khách hàng đăng ký sử dụng dịch vụ của 'Đất Lành' tăng vọt gấp mười lần chỉ trong vòng một tuần. Hệ thống logistics được nâng cấp toàn diện với việc thuê riêng một đội xe tải đông lạnh chuyên dụng để vận chuyển rau từ Mộc Châu về Hà Nội ngay trong đêm, đảm bảo rau đến tay khách hàng luôn tươi ngon như vừa hái tại vườn. Đặc biệt hơn, câu chuyện khởi nghiệp đầy cảm hứng của Trần Thế Nam đã thu hút sự chú ý của các quỹ đầu tư mạo hiểm trong và ngoài nước. Chiều hôm đó, Nam ngồi trong phòng họp lộng lẫy, đối diện với anh là đại diện của Quỹ Đầu tư Khởi nghiệp Đông Nam Á (SEAVF). Sau hai tiếng đồng hồ đàm phán, hai bên đã chính thức ký kết bản thỏa thuận đầu tư vòng hạt giống trị giá năm mươi vạn đô la Mỹ (tương đương hơn mười một tỷ đồng) để đổi lấy mười lăm phần trăm cổ phần của 'Đất Lành'. Khoản đầu tư này sẽ giúp Nam hiện thực hóa giấc mơ xây dựng thêm ba vùng nguyên liệu sạch mới tại Lâm Đồng, Đắk Lắk và Hải Dương, đồng thời nâng cấp hệ thống kho lạnh bảo quản tiêu chuẩn châu Âu tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh. Sau khi buổi ký kết kết thúc, đối tác ra về, Nam đứng một mình bên khung cửa kính sát đất của văn phòng, nhìn xuống dòng người và xe cộ tấp nập qua lại dưới đường phố Hà Nội. Ánh nắng buổi chiều tà nhuộm vàng những vòm cây xanh ngắt. Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Linh bước vào, trên tay cầm hai ly nước ép cam mát lạnh. Cô đặt một ly lên bàn cho Nam, rồi đứng bên cạnh anh, cùng nhìn ra cửa sổ. \"Anh đang nghĩ gì thế, anh Nam?\" Linh hỏi, nụ cười rạng rỡ trên môi. Hôm nay cô mặc một bộ đồ công sở thanh lịch, trông chững chạc và chuyên nghiệp hơn rất nhiều so với cô gái lấm lem bùn đất ở Phùng Khoang ngày nào. \"Anh đang nghĩ về con đường chúng ta đã đi qua.\" Nam nhận lấy ly nước, nhấp một ngụm nhỏ. \"Sáu tháng trước, chúng ta còn không biết ngày mai sẽ ăn gì, liệu có bị đuổi khỏi phòng trọ không. Vậy mà hôm nay...\" \"Hôm nay chúng ta đã làm được rồi, anh ạ.\" Linh khẽ tựa đầu vào vai Nam. \"Chúng ta đã chứng minh được rằng, sự tử tế và lòng kiên trì luôn có chỗ đứng trong thế giới này.\" Nam mỉm cười, vòng tay qua ôm nhẹ lấy vai cô. Anh biết chặng đường phía trước vẫn còn rất nhiều khó khăn, thử thách. Thị trường sẽ luôn biến động, đối thủ cạnh tranh sẽ ngày càng mạnh hơn, và thiên tai dịch bệnh vẫn luôn là những mối đe dọa thường trực đối với nông nghiệp. Nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc. Anh có Linh bên cạnh, có hàng trăm hộ nông dân tin tưởng và hàng vạn khách hàng luôn đồng hành, ủng hộ. Điện thoại của Nam khẽ rung lên trong túi quần. Anh rút ra xem. Đó là một tin nhắn từ Vy. \"Chúc mừng anh đã đạt được ước mơ của mình. Em đã xem buổi livestream của anh trên đèo Thung Khe... Anh thực sự rất dũng cảm. Em rất vui vì thấy anh thành công. Chúc anh luôn hạnh phúc trên con đường mình đã chọn.\" Nam nhìn tin nhắn rất lâu. Một thoáng buồn thoáng qua trong mắt anh, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự thanh thản, nhẹ nhõm. Anh nhắn lại ngắn gọn: \"Cảm ơn em. Chúc em luôn hạnh phúc và bình yên.\" Anh cất điện thoại vào túi, quay sang nhìn Linh. Dưới ánh nắng chiều hoàng hôn rực rỡ của Hà Nội, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao, tràn đầy tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối dành cho anh. Nam biết, cuộc sống có thể đã lấy đi của anh một số thứ, nhưng lại bù đắp cho anh những điều vô giá khác. Đất lành đã thực sự trổ hoa, không chỉ trên những sườn đồi dốc của Mộc Châu, mà ngay trong chính tâm hồn anh. Anh nắm chặt tay Linh, cùng cô bước ra khỏi phòng họp để tiếp tục hành trình kiến tạo một tương lai xanh cho nông sản Việt Nam. Con đường phía trước còn dài, nhưng họ sẽ bước đi với một niềm tin sắt đá và một trái tim luôn hướng về đất mẹ.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay