Chỉ Hồng Buộc Gió
Cây bútMộc Yên
Chủ đề
Bách hợp
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Cơn mưa rào và tiệm thêu An Yên
Cát An những ngày tháng Sáu thường đón nhận những cơn mưa rào bất chợt. Mưa không rả rích kéo dài như mưa dầm xứ Bắc, cũng không ào ạt rồi chợt tắt như mưa nắng phương Nam. Mưa Cát An mang một vẻ trầm mặc, như muốn gột rửa những lớp rêu phong trên những mái ngói âm dương xám xịt, làm nổi bật thêm sắc vàng hoài cổ của những bức tường đất đã nhuốm màu thời gian. Trong không gian mờ mịt hơi nước ấy, tiếng mưa rơi trên những tán lá chuối non và tiếng nước chảy róc rách dưới hiên nhà tạo nên một bản nhạc không tên, nhẹ nhàng mà da diết.
Nằm khép mình ở một góc khuất trên con phố nhỏ men theo dòng sông Hoài, tiệm thêu \"An Yên\" của Lê Hoài An vẫn lặng lẽ tỏa ra mùi hương trầm ấm áp. Tiệm không lớn, chỉ có một gian nhà cổ bằng gỗ kiền kiền đen bóng, phía trước treo tấm biển gỗ khắc ba chữ \"An Yên Tiệm\" bằng lối viết thư pháp mềm mại. Bên trong tiệm, những bức tranh thêu tay tinh xảo được treo trang trọng trên tường: từ bức tranh phong cảnh đồng quê với rặng tre xanh mướt, đàn cò trắng bay lả bay la, đến những bức thêu hoa sen, hoa mẫu đơn sống động như thể chỉ cần một làn gió nhẹ thổi qua là cánh hoa sẽ rung rinh.
Hoài An ngồi bên khung cửi thêu đặt cạnh cửa sổ. Cô năm nay hai mươi sáu tuổi, mang vẻ đẹp dịu dàng, phảng phất chút nét cổ điển của con gái đất Kinh Kỳ xưa. Mái tóc đen dài mượt mà được búi gọn gàng phía sau gáy bằng một chiếc trâm gỗ mộc mạc. Cô mặc một chiếc áo bà ba màu xanh ngọc bích nhạt, ống tay áo rộng được xắn lên gọn gàng, để lộ cổ tay trắng ngần, thon thả. Đôi mắt Hoài An trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, chăm chú nhìn theo từng đường kim mũi chỉ. Đôi tay búp măng của cô uyển chuyển đưa cây kim nhỏ xíu xuyên qua lớp lụa tơ tằm màu trắng ngà, kéo theo một sợi chỉ lụa màu hồng đào cực mảnh. Cô đang thêu dở một chiếc khăn tay hoa đào, từng cánh hoa mềm mại dần hiện lên dưới bàn tay khéo léo.
\"Rào... rào...\"
Mưa đột ngột nặng hạt hơn. Gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi đất ẩm nồng. Hoài An dừng tay, khẽ ngước mắt nhìn ra ngoài đường. Con phố vắng lặng không một bóng người, chỉ có những giọt mưa bong bóng phập phồng trên mặt đường lát đá xanh. Đúng lúc cô định đứng dậy khép bớt cánh cửa sổ lại để tránh nước mưa hắt vào tranh thêu, thì một bóng dáng cao gầy, vội vã từ đầu phố chạy tới, che đầu bằng một chiếc ba lô vải chống nước.
\"Cho tôi trú mưa nhờ một lát được không ạ?\"
Giọng nói thanh thoát, hơi thở có chút dồn dập vang lên ngay trước thềm nhà. Hoài An ngẩng đầu lên. Đứng dưới mái hiên của tiệm thêu là một cô gái trẻ. Cô ấy mặc một chiếc quần jean rách gối cá tính, áo thun trắng đơn giản bên trong và khoác ngoài chiếc sơ mi caro xanh lá cây đã ướt đẫm một bên vai. Trên cổ cô ấy treo một chiếc máy ảnh cơ hiệu Leica dường như được bảo vệ rất kỹ. Mái tóc ngắn ngang vai ôm lấy khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng ngời, ngập tràn sức sống nhưng lúc này đang nheo lại vì những giọt nước mưa còn đọng trên hàng mi.
Hoài An khẽ mỉm cười, gật đầu dịu dàng: \"Vào nhà đi bạn, mưa lớn thế này đứng ngoài hiên vẫn ướt đấy.\"
Cô gái trẻ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước qua ngưỡng cửa gỗ cao của tiệm thêu. Cô đặt chiếc ba lô xuống đất, cẩn thận tháo chiếc máy ảnh ra lau chùi bằng một chiếc khăn khô lấy từ trong túi áo ra, rồi mới ngước nhìn xung quanh. Không gian ấm cúng, thoang thoảng mùi gỗ đàn hương và trà hoa cúc của tiệm thêu lập tức bao bọc lấy cô, xua đi cái lạnh buốt của cơn mưa mùa hạ.
\"Ôi, thơm quá. Tiệm của chị đẹp thật đấy,\" cô gái thốt lên, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ khi nhìn ngắm những bức tranh thêu xung quanh. \"Chào chị, tôi tên là Trịnh Vy Lâm. Tôi từ Sài Gòn ra đây du lịch và chụp ảnh, không ngờ lại gặp cơn mưa lớn thế này.\"
\"Tôi là Lê Hoài An,\" Hoài An nhẹ nhàng trả lời, cô đứng dậy đi về phía góc phòng, rót một tách trà gừng nóng từ chiếc ấm đất nung đặt trên bếp than nhỏ vẫn còn âm ỉ hồng. Cô mang tách trà lại gần, đưa cho Vy Lâm. \"Lâm uống chút trà gừng cho ấm người đi. Mưa ở đây lạnh dễ cảm lắm.\"
Vy Lâm đón lấy tách trà, những ngón tay cô vô tình chạm nhẹ vào ngón tay của Hoài An. Một cảm giác lành lạnh xen lẫn ấm áp truyền qua da thịt khiến Vy Lâm khẽ giật mình. Cô nhìn vào mắt Hoài An, thấy trong đó là sự chân thành và dịu dàng đến lạ kỳ. Vy Lâm mỉm cười, nhấp một ngụm trà: \"Cảm ơn chị An. Trà ngon và ấm quá.\"
Vy Lâm ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện khung thêu của Hoài An. Cô tò mò quan sát tác phẩm đang thêu dở. \"Chị tự tay thêu hết những bức tranh này sao? Thật sự quá tinh xảo. Tôi cứ ngỡ những nghề thủ công thế này bây giờ hiếm người trẻ nào theo đuổi lắm rồi.\"
Hoài An ngồi lại vào vị trí của mình, tay nhẹ nhàng vuốt phẳng mặt lụa trên khung thêu: \"Tiệm thêu này là của bà ngoại tôi để lại. Từ nhỏ tôi đã sống với bà, học thêu từ lúc mới lên mười. Đối với tôi, thêu thùa không chỉ là một cái nghề, mà là cách tôi giữ lại những ký ức về bà, và giữ cho tâm mình được bình yên giữa thế giới ồn ào ngoài kia.\"
Vy Lâm nhìn chăm chú vào gương mặt nghiêng thanh tú của Hoài An dưới ánh đèn vàng ấm áp. Ánh sáng dịu nhẹ tôn lên đường sống mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng hơi mím lại và hàng mi dài che khuất một phần đôi mắt đượm buồn. Có một vẻ đẹp tĩnh lặng, cổ kính toát ra từ Hoài An, hoàn toàn khác biệt với những cô gái hiện đại, năng động mà Vy Lâm thường gặp ở thành phố lớn. Trái tim Vy Lâm bỗng lỗi một nhịp, một cảm xúc kỳ lạ, nhẹ nhàng như làn khói trầm hương len lỏi vào tâm trí cô.
\"Tôi rất hiểu cảm giác đó,\" Vy Lâm nói, giọng trầm xuống đầy đồng cảm. \"Tôi chụp ảnh cũng vậy. Thế giới thay đổi nhanh quá, người ta cứ vội vã lướt qua nhau. Tôi muốn dùng máy ảnh để giữ lại những khoảnh khắc, những nụ cười, những góc phố mà có thể ngày mai sẽ không còn nữa.\"
Hoài An ngẩng đầu lên, nhìn Vy Lâm với ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút ấm áp. Cô nhận ra cô gái trước mặt không chỉ là một du khách hời hợt, mà có một tâm hồn rất nhạy cảm và sâu sắc. Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng bên trong tiệm thêu An Yên, không gian dường như đã ngưng đọng lại, chỉ còn tiếng trò chuyện khẽ khàng và hơi ấm của tách trà gừng lan tỏa.
Chương 2: Sợi chỉ ngũ sắc
Sau ngày mưa hôm ấy, Vy Lâm trở thành khách quen của tiệm thêu An Yên. Cô đang ở lại một homestay nhỏ trong phố cổ để thực hiện bộ ảnh về di sản Cát An, nên hầu như ngày nào cô cũng ghé qua tiệm của Hoài An. Có khi cô mang đến một vài chiếc bánh quai vạc nóng hổi mua ở gánh hàng rong đầu ngõ, có khi cô chỉ lặng lẽ ngồi ở góc phòng, đọc sách hoặc ngắm nhìn Hoài An thêu tranh.
Một buổi chiều nắng vàng rực rỡ sau những ngày mưa liên tiếp, Vy Lâm bước vào tiệm với một xấp vải lụa màu xanh rêu trên tay. Cô hí hửng khoe với Hoài An:
\"Chị An ơi, tôi mới mua được xấp lụa tơ tằm này ở chợ phiên. Tôi muốn nhờ chị may và thêu cho tôi một bộ áo dài truyền thống. Tôi muốn mặc nó để chụp một bộ ảnh đặc biệt tại Cát An.\"
Hoài An đón lấy xấp vải từ tay Vy Lâm. Chất lụa mềm mại, mát rượi, màu xanh rêu cổ kính rất hợp với nước da trắng và nét cá tính của Vy Lâm. Cô khẽ gật đầu: \"Lụa đẹp lắm. Lâm muốn thêu họa tiết gì lên áo?\"
\"Tôi muốn thêu hoa sen trắng,\" Vy Lâm hào hứng nói. \"Nhưng không cần quá cầu kỳ đâu, chỉ cần vài nhành sen thanh mảnh ở tà áo và một chút ở cổ tay thôi.\"
\"Được rồi, để tôi đo kích thước cho Lâm trước nhé,\" Hoài An đứng dậy, lấy chiếc thước dây mềm màu vàng từ trong hộp gỗ đựng dụng cụ may vá.
Hoài An bước lại gần Vy Lâm. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ chưa đầy một gang tay. Vy Lâm có thể ngửi thấy rõ ràng hương hoa nhài thanh khiết tỏa ra từ mái tóc của Hoài An. Cô khẽ nín thở, đứng thẳng người. Hoài An vòng chiếc thước dây qua vai Vy Lâm để đo chiều rộng vai. Những ngón tay thon dài, hơi lành lạnh của Hoài An vô tình chạm nhẹ vào gáy Vy Lâm, khiến cô rùng mình nhẹ, một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng.
\"Lâm thả lỏng người ra một chút, đừng gồng quá đo sẽ không chính xác đâu,\" Hoài An khẽ cười, giọng nói dịu dàng sát bên tai Vy Lâm.
\"À... vâng,\" Vy Lâm bối rối gật đầu, cố gắng điều hòa nhịp thở của mình. Nhưng khi Hoài An cúi xuống, vòng thước qua eo cô, khoảng cách lại càng thu hẹp hơn. Vy Lâm cúi đầu nhìn xuống, thấy hàng lông mi cong vút của Hoài An đang khẽ rung động theo từng nhịp thở, và một nốt ruồi nhỏ xíu, duyên dáng nằm ngay dưới đuôi mắt trái của cô ấy. Vy Lâm bỗng cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn được đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt thanh tú ấy.
\"Eo của Lâm nhỏ thật đấy, mặc áo dài chắc chắn sẽ rất đẹp,\" Hoài An vừa ghi chép các số đo vào sổ vừa nhận xét, hoàn toàn không nhận ra sự bối rối và nhịp tim đang đập liên hồi của cô gái đối diện.
\"Chị An... chị đã bao giờ nghĩ đến việc sẽ rời khỏi Cát An chưa?\" Vy Lâm hỏi, cố gắng chuyển hướng sự chú ý của mình để giấu đi sự ngượng ngùng.
Hoài An khựng lại một chút, đặt cuốn sổ xuống bàn. Ánh mắt cô nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tia nắng chiều đang nhảy mót trên giàn hoa giấy hồng rực trước hiên. \"Tôi chưa từng nghĩ tới. Gia đình tôi trước đây đều ở đây. Sau khi ba mẹ tôi mất trong một tai nạn khi tôi còn nhỏ, bà ngoại là người duy nhất nuôi nấng tôi. Bà đã dành cả đời để giữ gìn tiệm thêu này. Khi bà mất, tôi cảm thấy mình có trách nhiệm phải ở lại đây, để giữ lấy một chút hơi ấm cuối cùng của gia đình. Hơn nữa... tôi yêu sự yên bình của nơi này. Tôi sợ sự xô bồ, ồn ào của những thành phố lớn.\"
Vy Lâm bước lại gần, đặt tay lên vai Hoài An, giọng nói đầy chân thành: \"Tôi hiểu. Nhưng đôi khi, sự yên bình quá mức cũng dễ khiến người ta cảm thấy cô đơn đúng không? Chị An, chị có cô đơn không?\"
Câu hỏi của Vy Lâm chạm vào góc sâu kín nhất trong tâm hồn Hoài An. Cô quay lại nhìn Vy Lâm. Trong đôi mắt sáng của cô gái Sài Gòn ấy, Hoài An không tìm thấy sự tò mò hời hợt, mà chỉ thấy một sự thấu hiểu và quan tâm sâu sắc. Hoài An khẽ thở dài, một nụ cười thoáng buồn hiện lên trên môi: \"Có chứ. Nhất là những đêm mưa, hay những ngày lễ tết khi phố xá lên đèn nhộn nhịp, còn mình thì chỉ lủi thủi một mình trong căn nhà cổ này. Nhưng tôi đã quen với điều đó rồi.\"
\"Từ bây giờ, chị không phải một mình nữa đâu,\" Vy Lâm mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt cong thành hình bán nguyệt. \"Có tôi ở đây rồi. Tôi sẽ là người bạn đồng hành cùng chị, chia sẻ những khoảnh khắc ở Cát An này.\"
Lời nói của Vy Lâm như một làn gió xuân ấm áp, thổi bay đi lớp sương lạnh giá bao phủ trái tim Hoài An bấy lâu nay. Cô khẽ mỉm cười, gật đầu: \"Cảm ơn Lâm.\"
Chương 3: Phố lên đèn
Những ngày sau đó, mối quan hệ giữa Hoài An và Vy Lâm ngày càng trở nên khăng khít hơn. Vy Lâm không còn chỉ ngồi trong tiệm thêu nữa, cô bắt đầu chủ động kéo Hoài An ra ngoài. Cô muốn Hoài An chỉ cho cô những góc phố cổ kính nhất, những quán ăn vỉa hè ngon nhất mà chỉ người bản địa mới biết. Ngược lại, Vy Lâm dạy Hoài An cách nhìn cuộc sống qua lăng kính máy ảnh, cách bắt trọn những vệt sáng hoàng hôn buông xuống dòng sông Hoài.
Một buổi tối cuối tuần, phố cổ Cát An tắt hết đèn điện, chỉ còn lại ánh sáng lung linh, huyền ảo từ hàng ngàn chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc treo dọc các con phố và trước hiên nhà. Đây là đêm hội hoa đăng truyền thống của phố cổ.
Vy Lâm nắm lấy tay Hoài An, kéo cô len lỏi qua dòng người đông đúc trên phố. Bàn tay Vy Lâm ấm áp, mềm mại và đầy sức sống. Hoài An để mặc cho Vy Lâm dắt đi, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay đối phương truyền vào tim cô, mang lại một sự an tâm lạ kỳ mà cô chưa từng cảm nhận được trước đây.
\"Chị An, nhìn kìa! Đẹp quá!\" Vy Lâm reo lên, chỉ tay về phía dòng sông Hoài lúc này đang rực rỡ bởi hàng trăm chiếc đèn hoa đăng nhỏ xíu, trôi lững lờ như những ngôi sao sa trên mặt nước.
Hai người mua hai chiếc đèn hoa đăng bằng giấy màu đỏ và vàng từ một em bé bán dạo bên đường. Họ tìm một bậc thềm đá vắng người sát mép nước để ngồi xuống. Vy Lâm lấy chiếc bật lửa nhỏ ra, thắp sáng hai ngọn nến bên trong chiếc đèn lồng.
\"Chị An, nhắm mắt lại ước đi rồi chúng ta cùng thả nhé,\" Vy Lâm thì thầm.
Hoài An nhắm mắt lại. Trong thâm tâm cô từ trước đến nay chưa từng cầu xin điều gì xa xôi, cô chỉ mong một cuộc sống bình yên. Nhưng lần này, khi nhắm mắt lại, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tỏa nắng của Vy Lâm bỗng hiện lên trong tâm trí cô. Hoài An khẽ mở mắt, nhìn sang Vy Lâm đang chắp tay trước ngực, gương mặt thành kính dưới ánh nến lung linh. Cô thầm ước: *\"Cầu mong cho cô gái này luôn được hạnh phúc, và cầu mong... khoảng thời gian này có thể kéo dài mãi mãi.\"*
Cả hai cùng nhẹ nhàng đặt hai chiếc đèn xuống mặt nước sông Hoài, dùng tay đẩy nhẹ. Hai chiếc đèn lồng nhỏ nương theo dòng nước, từ từ trôi ra xa, hòa vào dòng ánh sáng lung linh giữa lòng sông.
\"Lâm đã ước điều gì thế?\" Hoài An khẽ hỏi.
Vy Lâm quay sang nhìn Hoài An, ánh mắt cô sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng rực rỡ của những chiếc đèn lồng trên sông. Cô nói nhỏ, giọng nói chứa đựng một tình cảm đong đầy: \"Tôi ước rằng mình có thể ở lại Cát An lâu hơn nữa... để có thể ở bên cạnh một người.\"
Trái tim Hoài An đập mạnh một nhịp. Cô không phải là người ngốc nghếch, cô có thể cảm nhận được tình cảm mà Vy Lâm dành cho mình trong suốt thời gian qua. Đó không đơn thuần là tình bạn, nó vượt qua cả sự thân thiết thông thường. Đó là sự quan tâm tỉ mỉ, là ánh mắt say đắm mỗi khi Vy Lâm nhìn cô thêu, là cái nắm tay thật chặt giữa phố đông, và cả hơi ấm dường như vẫn còn vương vấn trên da thịt cô lúc này. Nhưng Hoài An cũng tự nhắc nhở bản thân rằng Vy Lâm thuộc về thế giới rộng lớn ngoài kia, cô ấy là một cánh chim tự do, còn cô chỉ là một nhành cỏ dại bám rễ sâu vào đất cổ Cát An này. Sự khác biệt ấy khiến Hoài An thoáng rụt rè, cô khẽ cúi đầu, tránh đi ánh mắt nóng bỏng của Vy Lâm.
\"Chị An, chị nhìn tôi này,\" Vy Lâm khẽ gọi, giọng nói đầy dịu dàng nhưng cũng rất kiên quyết.
Hoài An ngẩng đầu lên. Đúng lúc đó, Vy Lâm nâng chiếc máy ảnh lên, căn chỉnh tiêu cự và bấm nút chụp. Tiếng \"tạch\" nhẹ nhàng vang lên. Trong bức ảnh ấy, Hoài An hiện lên với gương mặt thanh tú được chiếu sáng bởi ánh nến ấm áp, đôi mắt đượm buồn nhưng lấp lánh tình cảm, phía sau là dòng sông Hoài rực rỡ hoa đăng.
\"Bức ảnh này là tác phẩm đẹp nhất mà tôi từng chụp,\" Vy Lâm mỉm cười tự hào, đưa màn hình máy ảnh cho Hoài An xem. \"Bởi vì trong đó có người đẹp nhất trong lòng tôi.\"
Lời thú nhận ngọt ngào, trực diện của Vy Lâm khiến hai má Hoài An ửng hồng như đóa hoa đào mùa xuân. Cô quay mặt đi chỗ khác, khẽ mắng yêu: \"Lâm dẻo miệng quá, chỉ giỏi trêu tôi thôi.\"
Vy Lâm cười khẽ, cô không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhích lại gần hơn, để vai mình chạm nhẹ vào vai Hoài An. Hai người ngồi bên nhau dưới trời đêm Cát An, lắng nghe tiếng sóng nước vỗ về mạn thuyền và tiếng nhạc tài tử xa xăm vọng lại từ phía bên kia sông.
Chương 4: Sóng lòng
Thời gian thấm thoát trôi qua, một tháng lưu lại Cát An của Vy Lâm cũng sắp đi đến hồi kết. Bộ ảnh của cô đã hoàn thành xuất sắc, nhận được sự đánh giá rất cao từ tòa soạn ở Sài Gòn. Nhưng trái tim cô lúc này đã hoàn toàn bị giữ lại nơi tiệm thêu An Yên, bên cạnh cô gái thêu tranh dịu dàng ấy.
Ngược lại, Hoài An cũng nhận ra sự hiện diện của Vy Lâm đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Mỗi buổi sáng mở cửa tiệm, cô lại mong chờ tiếng chuông gió rung lên báo hiệu Vy Lâm bước vào. Mỗi buổi tối dọn hàng, cô lại nhớ cảm giác cùng Vy Lâm đi dạo dưới những tán hoa giấy. Nhưng sự hạnh phúc ấy lại đi kèm với một nỗi lo âu vô hình ngày càng lớn dần. Vy Lâm sắp phải đi rồi.
Một buổi chiều mưa tầm tã, Vy Lâm nhận được một cuộc điện thoại từ gia đình ở Sài Gòn. Cuộc trò chuyện có vẻ rất căng thẳng. Hoài An ngồi bên khung thêu, dù cố gắng tập trung nhưng vẫn không thể ngăn mình nghe thấy những lời nói gắt gao từ đầu dây bên kia vọng ra qua chiếc điện thoại của Vy Lâm. Ba mẹ Vy Lâm muốn cô lập tức trở về để tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình, họ cho rằng việc cô đi chụp ảnh dạo khắp nơi là vô bổ và không có tương lai. Họ thậm chí đã sắp xếp cho cô một buổi xem mắt với con trai một đối tác lớn.
Sau khi cúp máy, Vy Lâm đứng lặng người bên cửa sổ, bờ vai khẽ run lên vì kìm nén cảm xúc. Gương mặt cô tràn ngập sự mệt mỏi và bất lực.
Hoài An buông kim thêu, cô đi lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng Vy Lâm: \"Lâm... có chuyện gì vậy? Nếu mệt mỏi quá, Lâm có thể nói với tôi.\"
Vy Lâm quay lại, bất ngờ ôm chầm lấy Hoài An. Cô gục đầu vào vai Hoài An, vòng tay siết chặt như thể sợ rằng nếu buông ra, cô sẽ hoàn toàn tan biến vào hư vô. Hoài An sững sờ trong giây lát, nhưng rồi cô cũng nhẹ nhàng đưa tay lên, vuốt ve mái tóc mềm mại của Vy Lâm, vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cô gái nhỏ.
\"Chị An... tôi mệt mỏi quá,\" Vy Lâm nghẹn ngào nói, giọng cô khàn đi. \"Họ không bao giờ hiểu tôi muốn gì. Họ chỉ muốn tôi sống theo con đường họ đã vạch sẵn. Ở Sài Gòn, tôi cảm thấy mình như một con búp bê trong tủ kính, nghẹt thở vô cùng. Chỉ có ở đây, ở bên cạnh chị, tôi mới thực sự được là chính mình, mới cảm thấy bình yên.\"
Hoài An nghe những lời nói ấy mà lòng đau thắt lại. Cô ôm Vy Lâm chặt hơn, cảm nhận được hơi ấm và cả sự yếu đuối của đối phương. Cô nhận ra mình đã yêu cô gái này mất rồi. Yêu sự phóng khoáng, yêu nụ cười rạng rỡ, và yêu cả sự tổn thương, khao khát tự do ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ ấy. Nhưng cô phải làm sao đây? Cô có quyền gì để giữ chân một cánh chim trời?
\"Lâm...\" Hoài An khẽ gọi, giọng cô run run. \"Nếu mệt mỏi, Lâm hãy cứ nghỉ ngơi một chút. Nhưng Lâm cũng phải đối mặt với nó đúng không? Sài Gòn là nhà của Lâm, gia đình của Lâm ở đó.\"
Vy Lâm buông Hoài An ra, cô nhìn thẳng vào mắt Hoài An, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi: \"Nhưng nhà là nơi có người mình yêu thương, đúng không chị? Chị An, đối với tôi bây giờ, Cát An mới là nhà, vì ở đây có chị. Chị có hiểu lòng tôi không?\"
Hoài An nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan tình cảm và sự khẩn cầu của Vy Lâm. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô rất muốn nói rằng cô cũng yêu Lâm, muốn Lâm ở lại. Nhưng lý trí của cô lại quá lớn. Cô sợ mình sẽ trở thành gánh nặng, thành sợi dây xích trói buộc tương lai của Vy Lâm.
\"Lâm à... chúng ta là hai thế giới khác nhau,\" Hoài An nghẹn ngào nói, cố gắng nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. \"Lâm có sự nghiệp, có gia đình, có một tương lai rộng mở phía trước ở Sài Gòn. Còn tôi... tôi chỉ là một cô thợ thêu nghèo, cả đời này có lẽ cũng chỉ gắn liền với tiệm thêu nhỏ bé này ở Cát An. Tôi không thể ích kỷ giữ Lâm lại bên mình được.\"
\"Chị không ích kỷ!\" Vy Lâm hét lên nho nhỏ, nước mắt lã chã rơi. \"Là chị đang tự xây một bức tường ngăn cách hai chúng ta. Chị sợ hãi điều gì chứ? Sợ tôi sẽ thay lòng đổi dạ, hay sợ chính tình cảm của mình?\"
Hoài An im lặng, nước mắt cô lúc này cũng đã lăn dài trên má. Sự im lặng của cô như một câu trả lời tàn nhẫn nhất đối với Vy Lâm. Vy Lâm nhìn Hoài An một lần cuối, ánh mắt tràn ngập nỗi thất vọng và đau đớn. Cô lùi lại một bước, rồi quay lưng, chạy ào ra ngoài cơn mưa tầm tã.
\"Lâm!\"
Hoài An gọi lớn, định chạy theo nhưng đôi chân cô như đông cứng lại nơi ngưỡng cửa. Cô nhìn bóng dáng Vy Lâm mờ dần rồi biến mất trong màn mưa trắng xóa của phố cổ. Hoài An quỵ xuống sàn gỗ, ôm lấy ngực mình, khóc nức nở. Tiếng mưa rơi ngoài hiên như hòa vào tiếng khóc đau thương của cô gái trẻ lần đầu tiên biết thế nào là tình yêu, và cũng là lần đầu tiên biết thế nào là nỗi đau chia ly.
Chương 5: Đèn hoa đăng và lời hẹn ước
Ba ngày sau đó, Vy Lâm không xuất hiện ở tiệm thêu An Yên nữa. Hoài An sống trong những ngày tháng tồi tệ nhất cuộc đời mình. Căn nhà cổ chưa bao giờ trở nên rộng lớn và lạnh lẽo đến thế. Mỗi góc phòng, mỗi chiếc ghế, khung cửi thêu đều in đậm bóng dáng của Vy Lâm. Chiếc áo dài lụa màu xanh rêu thêu hoa sen trắng đã hoàn thành xong, được treo trang trọng trên giá treo, nhưng chủ nhân của nó vẫn chưa đến nhận.
Hoài An biết Vy Lâm sắp rời đi. Cô đã nghe người chủ homestay nói rằng Vy Lâm đã đặt vé máy bay trở về Sài Gòn vào chiều ngày mai. Cô tự hỏi mình có nên tiếp tục trốn tránh như thế này không? Nếu để Vy Lâm đi như thế này, cô sẽ phải hối hận suốt phần đời còn lại.
Tối hôm đó, trời lại đổ mưa nhẹ. Hoài An đứng trước chiếc áo dài xanh rêu, cô đưa tay vuốt ve những cánh hoa sen trắng được thêu tỉ mỉ bằng tình yêu và nỗi nhớ của mình. Quyết định cuối cùng đã hình thành trong đầu cô. Cô không thể để mất Vy Lâm.
Hoài An cẩn thận xếp chiếc áo dài vào một chiếc hộp giấy thắt nơ xinh xắn, rồi cầm ô che mưa, chạy nhanh về phía homestay nơi Vy Lâm đang ở.
Khi cô đến nơi, người quản lý homestay ái ngại nhìn cô: \"Chị An tìm cô Lâm sao? Cô ấy vừa mới thu dọn hành lý ra bến tàu sông Hoài rồi. Cô ấy nói muốn đi dạo bến sông một lần cuối trước khi rời đi.\"
\"Cảm ơn chị!\"
Hoài An vội vàng quay người chạy đi. Cơn mưa bụi mùa hạ tuy không lớn nhưng cũng đủ làm ướt đẫm tà áo bà ba của cô. Cô chạy qua những con phố cổ lát đá, bỏ qua những ánh nhìn ngạc nhiên của người đi đường. Trong đầu cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải giữ Vy Lâm lại, phải nói cho cô ấy biết cô yêu cô ấy nhiều đến nhường nào.
Ra đến bến sông Hoài, gió sông thổi mạnh khiến chiếc ô trên tay Hoài An suýt bị lật ngược. Dưới ánh đèn lồng lờ mờ của bến tàu vắng vẻ, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng cô đơn dưới mưa. Vy Lâm mặc chiếc áo khoác mỏng, đứng nhìn ra dòng sông tối sẫm, hành lý đặt ngay bên cạnh.
\"Vy Lâm!\"
Hoài An gọi lớn, giọng cô run rẩy vì mệt và vì xúc động.
Vy Lâm giật mình quay lại. Khi nhìn thấy Hoài An đang đứng đó, người ướt sũng, gương mặt đỏ bừng vì chạy nhanh, đôi mắt Vy Lâm hiện lên sự ngạc nhiên tột độ. Cô vội vàng chạy lại gần, giật lấy chiếc ô trên tay Hoài An, che cho cả hai.
\"Chị An! Sao chị lại ra đây? Trời đang mưa thế này, chị bị ướt hết rồi kìa!\" Vy Lâm vừa xót xa vừa trách móc, cô lấy chiếc khăn tay của mình ra lau nước mưa trên mặt Hoài An.
Hoài An không nói gì, cô bất ngờ đưa tay lên, giữ chặt lấy tay Vy Lâm đang lau mặt cho mình. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt của Vy Lâm, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy tràn trên má:
\"Lâm... đừng đi. Tôi xin lỗi. Tôi là kẻ hèn nhát, tôi đã sợ hãi quá nhiều thứ. Nhưng những ngày qua không có Lâm, tôi mới nhận ra cuộc sống bình yên trước đây của tôi thực chất chỉ là sự tồn tại tẻ nhạt. Lâm đã mang ánh sáng, mang cuộc sống thực sự đến cho tôi. Tôi yêu Lâm. Xin Lâm đừng bỏ tôi lại một mình...\"
Vy Lâm sững sờ. Chiếc ô trên tay cô khẽ nghiêng đi. Những lời thổ lộ chân thành, muộn màng của Hoài An như một dòng nước ấm áp dội thẳng vào trái tim đang nguội lạnh của cô. Nước mắt Vy Lâm lại trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc tột cùng.
Vy Lâm buông chiếc ô xuống đất, cô ôm chầm lấy Hoài An, đặt lên môi cô ấy một nụ hôn nồng nàn dưới cơn mưa Cát An. Nụ hôn ngọt ngào, ấm áp, mang theo tất cả nỗi nhớ nhung, sự khao khát và tình yêu mãnh liệt mà cả hai đã dồn nén bấy lâu nay. Hoài An khẽ nhắm mắt, vòng tay ôm chặt lấy cổ Vy Lâm, đáp lại nụ hôn ấy một cách vụng về nhưng đầy chân thành. Giữa không gian bao la của đất trời, dưới cơn mưa bụi mờ ảo của phố cổ, hai tâm hồn cô đơn cuối cùng đã tìm thấy bến đỗ bình yên của đời mình.
Khi hai người buông nhau ra, Vy Lâm mỉm cười, áp trán mình vào trán Hoài An, hơi thở hai người hòa vào nhau ấm áp: \"Tôi sẽ không đi đâu cả. Nhưng tôi phải về Sài Gòn một chuyến, để giải quyết dứt điểm công việc và nói rõ với ba mẹ về lựa chọn của đời mình. Tôi muốn đường đường chính chính trở lại đây bên chị. Chị đợi tôi nhé?\"
Hoài An hạnh phúc gật đầu, cô đưa chiếc hộp giấy đựng áo dài cho Vy Lâm: \"Chiếc áo dài của Lâm này. Tôi thêu hoa sen trắng, tượng trưng cho tình yêu thuần khiết của chúng ta. Lâm mang theo nó nhé, như thể có tôi luôn bên cạnh.\"
Vy Lâm đón lấy chiếc hộp, cô nâng niu nó như báu vật vô giá: \"Tôi hứa, ngày tôi trở lại, tôi sẽ mặc chiếc áo dài này, bước vào tiệm thêu An Yên để cầu hôn chị.\"
Chương 6: Mùa thu trở lại
Ba tháng sau.
Cát An đã bước vào mùa thu. Tiết trời trở nên dịu mát hơn, bầu trời cao trong xanh không một gợn mây. Những hàng cây hoa sữa đầu phố bắt đầu tỏa hương thơm nồng nàn vào mỗi buổi tối. Dòng sông Hoài phẳng lặng như tờ, phản chiếu bầu trời thu xanh ngắt.
Tiệm thêu An Yên vẫn lặng lẽ mở cửa đón nắng thu. Hoài An ngồi bên khung thêu, cô đang hoàn thành những mũi thêu cuối cùng trên một bức tranh thêu đôi chim thiên nga bơi lội trên hồ sen. Gương mặt cô giờ đây không còn nét đượm buồn hoài cổ như trước nữa, mà ngập tràn sự rạng rỡ, hạnh phúc của một người đang yêu và được yêu.
Trong ba tháng qua, dù xa nhau nửa vòng đất nước, nhưng Vy Lâm ngày nào cũng gọi điện, nhắn tin cho cô. Vy Lâm kể cô đã dũng cảm đối mặt với ba mẹ, từ chối cuộc hôn nhân sắp đặt và quyết định nhượng lại cổ phần công ty gia đình cho người em trai để đổi lấy sự tự do. Ba mẹ cô ban đầu rất tức giận, nhưng trước sự kiên quyết và tình yêu chân thành của Vy Lâm dành cho nhiếp ảnh cũng như dành cho Hoài An, cuối cùng họ cũng phải thỏa hiệp.
\"Kính coong...\"
Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm thêu bỗng vang lên giòn giã. Một làn gió thu mát rượi ùa vào phòng, mang theo mùi hương hoa sữa quen thuộc.
Hoài An ngẩng đầu lên. Đứng ngay ngưỡng cửa gỗ là một cô gái trẻ. Cô ấy mặc chiếc áo dài lụa màu xanh rêu cổ kính, những nhành hoa sen trắng thêu tay tinh xảo ở tà áo khẽ lay động theo từng bước chân. Mái tóc ngắn được kẹp gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười tỏa nắng quen thuộc. Trên tay cô ấy ôm một bó hoa thạch thảo tím ngắt - loài hoa mà Hoài An yêu thích nhất.
\"Chị An, tôi về rồi đây,\" Vy Lâm mỉm cười nói, giọng nói ấm áp vang lên trong gian nhà cổ.
Hoài An sững sờ, nước mắt hạnh phúc dâng đầy khóe mắt. Cô buông kim thêu, đứng dậy và chạy thật nhanh về phía cửa. Vy Lâm cũng bước nhanh tới, đón lấy cô vào lòng. Bó hoa thạch thảo rơi xuống sàn gỗ, nhưng không ai trong hai người quan tâm đến điều đó nữa.
\"Lâm... Lâm về thật rồi,\" Hoài An nghẹn ngào nói, áp mặt vào bờ vai ấm áp của Vy Lâm.
\"Ừ, tôi về rồi. Tôi đã hứa là sẽ về mà,\" Vy Lâm dịu dàng vuốt ve mái tóc Hoài An, rồi cô khẽ lùi lại, nhìn ngắm gương mặt người yêu. Cô lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đỏ, mở ra bên trong là một chiếc nhẫn bạc đơn giản nhưng tinh tế, có khắc hình một sợi chỉ hồng nhỏ xíu chạy quanh thân nhẫn.
\"Chị An, chị đồng ý để tôi được chăm sóc chị, cùng chị thêu dệt nên tương lai của hai chúng ta ở Cát An này nhé?\" Vy Lâm chân thành cầu hôn.
Hoài An khóc nấc lên vì hạnh phúc, cô gật đầu liên tục: \"Tôi đồng ý, tôi đồng ý, Vy Lâm!\"
Vy Lâm mỉm cười hạnh phúc, cô nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Hoài An, rồi lại ôm chặt cô vào lòng. Ngoài kia, nắng thu vàng óng ả trải dài trên những mái ngói rêu phong của phố cổ Cát An. Giữa không gian tĩnh lặng, cổ kính ấy, tình yêu của hai cô gái nhỏ như một sợi chỉ hồng bền chặt, buộc chặt hai tâm hồn lại với nhau, cùng nhau đi qua những giông bão của cuộc đời để đón nhận những mùa thu yên bình, hạnh phúc phía trước.
