Chỉ Đỏ Buộc Hồn: Truyền Thuyết Khu Tập Thể Song Linh

Cây bútTrần Thế Phong
Chủ đề
Truyền thuyết đô thị Việt Nam
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Căn phòng số 404 Hà Nội bước vào những ngày cuối xuân, mưa phùn giăng mờ mịt trên những con phố cổ, mang theo cái lạnh ẩm ướt luồn qua từng thớ thịt. Nam xách chiếc vali da sờn cũ, đứng trước cổng Khu tập thể Song Linh – một khối bê tông xám xịt, loang lổ rêu phong, nằm nép mình trong một con ngõ sâu hoắm trên đường Láng. Nơi này được xây dựng từ những năm cuối thập niên 70, những mảng tường vàng úa bong tróc lộ ra phần gạch đỏ bên trong như những vết thương rỉ máu chưa bao giờ lành. Hệ thống dây điện chằng chịt như mạng nhện khổng lồ bao bọc lấy tòa nhà, chốc chốc lại phát ra tiếng xè xè tê tái. Nam là một phóng viên tự do. Sự nghiệp của anh đang trên đà đổ vỡ, và điều tệ hại hơn là Linh – bạn gái cũ của anh, một nhà nghiên cứu văn hóa dân gian – đã mất tích bí ẩn cách đây một năm. Manh mối duy nhất Nam tìm được từ chiếc máy tính cá nhân của Linh là dòng địa chỉ: Phòng 404, Khu tập thể Song Linh. Để tìm ra sự thật, Nam đã quyết định thuê lại chính căn phòng này với cái giá rẻ mạt đến đáng ngờ. "Cậu chắc chắn muốn ở đây chứ?" - Ông Vinh, tổ trưởng tổ dân phố kiêm quản lý khu nhà, vừa mở khóa cánh cửa sắt hoen gỉ vừa hỏi bằng giọng khàn khàn. Đôi mắt ông ta đảo liên tục, né tránh cái nhìn của Nam. "Vâng, tôi cần một nơi yên tĩnh để viết lách." - Nam trả lời, cố tỏ ra bình thản. Cánh cửa mở ra, một luồng khí lạnh buốt, nồng nặc mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc thẳng vào mũi Nam. Căn phòng rộng chừng ba mươi mét vuông, đồ đạc trống trơn ngoại trừ một chiếc giường gỗ cũ kỹ đặt sát góc tường và một chiếc tủ quần áo bằng ép đã mục nát. Trên trần nhà, những vết ố nước loang lổ tạo thành những hình thù kỳ dị, trông giống như những khuôn mặt người đang gào thét trong câm lặng. Sau khi ông Vinh vội vã rời đi như thể đang trốn chạy một thứ gì đó, Nam bắt đầu dọn dẹp căn phòng. Khi kéo chiếc giường gỗ ra để lau dọn góc tường, anh phát hiện một tấm ván sàn có dấu hiệu bị cạy lên. Tò mò, Nam dùng chiếc tuốc nơ vít mang theo để bẩy tấm ván lên. Bên dưới khoảng trống tối tăm giữa hai tầng nhà, có một chiếc hộp thiếc rỉ sét nằm im lìm. Nam nhặt chiếc hộp lên, phủi lớp bụi dày bám trên bề mặt. Bên trong hộp không có vàng bạc châu báu, mà chỉ có một cuốn sổ tay bọc da màu đen đã sờn gáy và một hộp gỗ nhỏ lót nhung đỏ. Anh mở chiếc hộp gỗ ra. Nằm trên lớp nhung là một cây kim khâu bằng xương dài khoảng mười xăng-ti-mét, xám xịt và sắc nhọn đến lạnh người, cùng với một cuộn chỉ màu đỏ thẫm, sợi chỉ dày và thô ráp như thể được bện từ những sợi gân khô. Tim Nam đập chệch một nhịp khi anh mở cuốn sổ tay bọc da. Trên trang đầu tiên, nét chữ quen thuộc hiện ra, khiến toàn thân anh run rẩy: "Nhật ký nghiên cứu của Khánh Linh - Dự án Truyền thuyết đô thị Song Linh". Chương 2: Người đàn bà mù và những sợi chỉ đỏ Nam ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh ngắt, lật giở từng trang nhật ký của Linh dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần. "Ngày 12 tháng 4: Khu tập thể Song Linh không đơn thuần là một công trình nhà ở. Nó được xây dựng ngay trên nền đất của một xưởng may tư nhân từ thời Pháp thuộc. Năm 1945, trong nạn đói khủng khiếp, chủ xưởng may là cụ Chuẩn đã hóa điên sau khi cả gia đình chết đói. Người ta đồn rằng, cụ Chuẩn đã dùng một cây kim bằng xương người và những sợi chỉ nhuộm bằng máu để khâu lại da thịt của những người đã chết, hy vọng hồi sinh họ. Nghi lễ thất bại, cụ Chuẩn treo cổ tự tử ngay giữa xưởng. Khi người ta dỡ bỏ nhà xưởng để xây khu tập thể, vong hồn của cụ Chuẩn vẫn lẩn khuất ở đây, tìm kiếm những bộ da lành lặn để tiếp tục công việc khâu vá của mình..." Nam rùng mình, đóng cuốn sổ lại. Đúng lúc đó, từ bên ngoài hành lang vang lên một âm thanh kỳ lạ. "Cạch... cạch... cạch..." Tiếng động đều đặn, nhịp nhàng như tiếng bước chân, nhưng lại có phần khô khốc và kim loại hơn. Nam tiến lại gần cửa, ghé mắt nhìn qua khe hở nhỏ của cánh cửa gỗ. Trong ánh đèn hành lang vàng vọt và mờ ảo, một bóng người gầy guộc đang ngồi trên chiếc ghế đẩu đặt ở góc chiếu nghỉ cầu thang tầng hai. Đó là bà Mịch, một người đàn bà mù ngoài bảy mươi tuổi sống cô độc ở tầng dưới mà Nam đã gặp lúc chiều. Bà Mịch mặc một bộ đồ lụa đen rộng thùng thình. Đôi mắt bà đục ngầu, không có con ngươi, hướng thẳng về phía căn phòng của Nam. Điều kinh hoàng là, hai bàn tay gầy guộc như cành củi khô của bà đang không ngừng chuyển động. Bà không cầm kim, không cầm vải, nhưng các ngón tay co duỗi nhịp nhàng, điêu luyện như thể đang khâu một tấm vải vô hình trong không trung. Theo mỗi nhịp động tác của bà, Nam lại nghe thấy tiếng "cạch... cạch... cạch..." vang lên từ sâu trong bức tường bê tông của tòa nhà. Nam nín thở, lùi lại một bước. Bỗng nhiên, bà Mịch dừng tay. Bà quay ngoắt đầu về phía cửa phòng 404, nở một nụ cười kỳ dị để lộ hàm răng đen rụng gần hết. Bà thì thầm, giọng nói mỏng như lá lúa nhưng vang vọng rõ mồn một bên tai Nam: "Đêm nghe tiếng máy khâu thì chớ có mở mắt. Đứa nào mở mắt, da sẽ thành áo... Đứa nào tò mò, hồn sẽ làm chỉ..." Nam vội vàng chốt chặt cửa, tim đập liên hồi trong lồng ngực. Anh tự trấn an bản thân rằng đó chỉ là một bà già lẩm cẩm bị hoang tưởng. Nhưng khi Nam nhìn xuống bàn tay mình để lấy lại bình tĩnh, anh chết lặng. Dưới móng tay của ngón áp út bên tay phải, xuất hiện một vệt đỏ li ti. Ban đầu, anh nghĩ đó là một vết xước nhỏ, nhưng khi nhìn kỹ dưới ánh đèn pin, vệt đỏ đó dường như nằm sâu dưới da, là một sợi chỉ đỏ thẫm đang từ từ bò dọc theo mu bàn tay anh. Chương 3: Những người hàng xóm kỳ dị Sáng hôm sau, mưa vẫn không ngừng rơi. Nam bước ra khỏi phòng với đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Anh quyết định đi xuống tầng dưới để tìm hiểu thêm thông tin từ những người hàng xóm. Ở tầng ba, Nam gặp ông Sáu, một cựu chiến binh mất một chân, suốt ngày ngồi uống rượu trước cửa phòng. Ông Sáu nhìn Nam bằng ánh mắt nghi ngại, giọng khàn đặc mùi cồn: "Cậu mới chuyển đến phòng 404 à? Đi đi. Đừng ở lại đây. Nơi này bị nguyền rủa rồi." "Ý bác là sao ạ? Có chuyện gì đã xảy ra ở đây?" - Nam gặng hỏi. Ông Sáu rít một hơi thuốc lào, khói bay mù mịt, rồi thì thầm: "Cứ mỗi năm, lại có một người biến mất. Không dấu vết. Cảnh sát đến điều tra rồi cũng bỏ cuộc. Người ta bảo họ bỏ trốn, nhưng tôi biết... Họ bị Kẻ Khâu Da bắt đi rồi. Đêm nào tôi cũng nghe thấy tiếng máy khâu chạy rầm rập dưới sàn nhà. Rồi chân tôi... cái chân đã mất của tôi... nó đau nhói như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào thịt." Nói rồi, ông Sáu kéo ống quần lên. Nam kinh hãi lùi lại. Trên phần đùi còn lại của ông Sáu, những sợi chỉ đỏ chằng chịt khâu chéo qua da thịt, tạo thành những đường rạch chằng chịt như một tấm bản đồ quỷ dị. Những sợi chỉ này dường như tự chuyển động, thắt chặt vào da thịt khiến máu rỉ ra thành từng giọt đen ngòm. "Nó đang khâu tôi lại..." - Ông Sáu cười điên dại - "Nó muốn biến tôi thành một phần của tấm thảm da người!" Quá hoảng sợ, Nam chạy vội xuống sân chung của khu tập thể. Ở đó, bà Hoa – một người phụ nữ trung niên nổi tiếng là sạch sẽ quá mức – đang giặt quần áo bên bể nước chung. Bà Hoa liên tục vò những bộ quần áo trong chậu nước đỏ ngầu. "Cô Hoa, cô đang giặt gì vậy?" - Nam tiến lại gần, cố giữ giọng bình tĩnh. Bà Hoa không ngẩng đầu lên, tay vẫn vò điên cuồng: "Giặt áo... Phải giặt sạch những vết máu này... Nếu không sạch, cụ Chuẩn sẽ không hài lòng. Cụ bảo da của tôi chưa đủ mềm để làm lớp lót bên trong..." Nam nhìn vào chậu nước. Đó không phải là xà phòng, mà là máu tươi đậm đặc. Và thứ bà Hoa đang vò không phải là quần áo, mà là một tấm da người loang lổ tóc, với những đường khâu thô bạo bằng chỉ đỏ dọc theo các mép da. Nam thét lên một tiếng kinh hoàng, ngã nhào ra đất. Nhưng khi anh định thần lại, nhìn kỹ vào chậu nước, thì đó lại là một chậu nước xà phòng bình thường, và bà Hoa đang giặt một chiếc chăn bông màu đỏ cũ kỹ. Bà Hoa quay lại nhìn Nam với ánh mắt dò xét, đầy vẻ khó hiểu: "Cháu làm sao thế? Trông cháu xanh xao quá. Có chuyện gì à?" Nam thở hổn hển, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh nhận ra đầu óc mình bắt đầu có những ảo giác kinh khủng. Hay là, ranh giới giữa thực và ảo tại khu tập thể này đang dần bị xóa nhòa? Chương 4: Tiếng máy khâu lúc ba giờ sáng Đêm thứ ba tại phòng 404. Nam không dám ngủ. Anh bật tất cả đèn trong phòng, ngồi thắp hương khấn vái trước bàn thờ nhỏ mà anh mới lập tạm để thờ Linh. Sợi chỉ đỏ dưới da tay của Nam giờ đã bò lên đến khuỷu tay. Cánh tay phải của anh tê dại, không còn cảm giác, nhưng mỗi khi anh cố cử động, một cơn đau buốt tận xương tủy lại nhói lên, như thể có ai đó đang giật mạnh sợi chỉ từ bên trong mạch máu. Nam mở nhật ký của Linh ra đọc tiếp. Những trang cuối cùng được viết bằng nét chữ nguệch ngoạc, hỗn loạn, thể hiện sự hoảng loạn tột độ: "Ngày 5 tháng 5: Tôi đã sai rồi. Tôi không nên đến đây. Cây kim xương... nó tự tìm đến tôi. Kẻ Khâu Da không ở dưới đất, ông ta ở trong chính những bức tường này. Mỗi viên gạch, mỗi mảng vữa đều được trộn bằng xương thịt của những nạn nhân năm 1945. Tòa nhà này là một sinh thể sống, một khung cửi khổng lồ dệt bằng linh hồn. Đêm nay, ông ta sẽ hoàn thành bộ áo mới. Tôi nghe thấy tiếng máy khâu rồi... Nó đang ở ngay sau lưng tôi..." Trang nhật ký dừng lại ở đó, với một vết máu lớn loang lổ che khuất những dòng chữ cuối cùng. Đúng lúc đó, chiếc đồng hồ treo tường điểm 3 giờ sáng. Một sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ khu tập thể. Tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài bỗng nhiên biến mất, dig thay vào đó là một luồng sương mù dày đặc, xám xịt từ cửa sổ tràn vào phòng. "Cạch... cạch... cạch..." Tiếng máy khâu vang lên. Lần này, nó không còn mơ hồ từ xa nữa, mà phát ra ngay dưới gầm giường của Nam. Nam run rẩy, bất chấp nỗi sợ hãi, anh cúi xuống nhìn vào gầm giường. Từ trong khoảng tối tăm dưới gầm giường, một khuôn mặt từ từ nhô ra. Đó là một khuôn mặt không có da, chỉ có những thớ thịt đỏ hỏn, nhớp nhúa máu và mủ. Hai hốc mắt trống rỗng, đen ngòm như hai vực sâu không đáy. Trên đầu sinh vật đó, vài sợi tóc bạc xơ xác dính bết vào hộp sọ. Đó là cụ Chuẩn – Kẻ Khâu Da. Sinh vật đó nhe hàm răng lởm chởm, cười khè khè. Trên tay nó cầm một chiếc máy khâu mini bằng sắt hoen gỉ từ thế kỷ trước. Tiếng "cạch... cạch... cạch..." phát ra từ việc nó liên tục quay tay quay của máy khâu bằng những ngón tay trơ xương. "Đến giờ khâu áo rồi, con rể..." - Giọng nói của sinh vật đó rít lên qua kẽ răng, như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp. Nam muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng toàn thân anh cứng đờ như bị bóng đè. Từ dưới gầm giường, hàng vạn sợi chỉ đỏ thẫm như những con giun đất bò ra, quấn chặt lấy chân Nam, kéo ghì anh xuống sàn nhà. Sợi chỉ đỏ dưới da tay Nam đột ngột tự rách toạc ra, đâm xuyên qua lớp da thịt bên ngoài, nối liền với những sợi chỉ đang bò dưới sàn. Nam gào thét trong đau đớn tột cùng khi cảm giác da thịt mình đang bị kéo căng, bị xẻ dọc ra từng mảng như những mảnh vải trên bàn cắt của thợ may. Chương 5: Nghi lễ khâu da Trong cơn đau đớn tột cùng, ý thức của Nam bắt đầu mờ nhạt. Anh thấy mình không còn ở trong phòng 404 nữa, mà đang đứng giữa một không gian rộng lớn, tối tăm và ẩm ướt dưới lòng đất. Xung quanh anh, hàng trăm bóng người đang đứng im lìm như những bức tượng. Khi nhìn kỹ hơn, Nam kinh hoàng nhận ra họ chính là cư dân của khu tập thể Song Linh qua nhiều thế hệ. Ông Sáu, bà Hoa, ông Vinh... tất cả đều ở đó. Nhưng họ không còn là con người hoàn chỉnh. Da thịt của họ bị lột sạch, chỉ còn lại những khối cơ đỏ hỏn, và họ được kết nối với nhau bằng những sợi chỉ đỏ chằng chiit, tạo thành một tấm thảm da khổng lồ bao phủ khắp bốn bức tường vây quanh. Ở trung tâm của không gian quỷ dị này, trên một chiếc bục cao bằng xương người, là một chiếc máy khâu khổng lồ đang hoạt động điên cuồng. Người đang vận hành máy khâu chính là Kẻ Khâu Da. Và bên cạnh ông ta, treo lơ lửng trên những sợi chỉ đỏ như một con rối, là Linh. Linh vẫn giữ được khuôn mặt xinh đẹp của mình, nhưng từ cổ trở xuống, cơ thể cô đã bị thay thế bằng những mảng da của người khác, được khâu vá một cách vụng về, loang lổ những vết sẹo lồi lõm. Đôi mắt cô nhắm nghiền, gương mặt thanh thản như đang chìm sâu vào một giấc ngủ vĩnh hằng. "Linh!" - Nam cố hết sức hét lên, nhưng âm thanh phát ra chỉ là những tiếng rên rỉ yếu ớt. Kẻ Khâu Da quay đầu lại nhìn Nam, đôi hốc mắt đen ngòm lóe lên những tia sáng đỏ quỷ dị: "Nó đang đợi ngươi đấy. Ta đã hứa sẽ cho nó một gia đình hoàn chỉnh. Da của ngươi sẽ là phần ngực bảo vệ trái tim nó. Các ngươi sẽ mãi mãi bên nhau, dệt nên bức tranh vĩnh cửu của Song Linh!" Nói rồi, cụ Chuẩn cầm cây kim xương khổng lồ tiến lại gần Nam. Cây kim nhọn hoắt, rỉ máu, từ từ đâm vào ngực Nam. Nỗi đau đớn tột cùng một lần nữa đánh thức bản năng sinh tồn của Nam. Anh nhận ra, nếu anh buông xuôi lúc này, anh và Linh sẽ mãi mãi trở thành những con rối không hồn bị giam cầm trong bóng tối này. Nam dùng chút sức lực cuối cùng, với tay vào túi áo khoác. Tay anh chạm vào chiếc hộp thiếc rỉ sét mà anh đã tìm thấy dưới tấm ván sàn. Bên trong đó vẫn còn cây kim xương nguyên bản của cụ Chuẩn và cuộn chỉ đỏ. Nam hiểu ra một điều: Để tiêu diệt một lời nguyền, phải dùng chính thứ đã tạo ra nó. Anh rút cây kim xương nhỏ ra, dùng hết sức bình sinh đâm thẳng vào hốc mắt đen ngòm của Kẻ Khâu Da. Một tiếng thét kinh hoàng, chói tai vang dội khắp không gian lòng đất. Kẻ Khâu Da lùi lại, ôm lấy mặt, từ trong hốc mắt bị đâm chảy ra một thứ chất lỏng màu đen, hôi thối như xác phân hủy. Những sợi chỉ đỏ đang trói buộc Nam bỗng nhiên trùng xuống. Nam chớp lấy cơ hội, lao đến bục cao, dùng cây kim xương cắt đứt những sợi chỉ đang treo giữ Linh. Linh rơi vào vòng tay Nam. Cô khẽ mở mắt, nhìn Nam với ánh mắt yếu ớt và ngập tràn nước mắt: "Nam... anh đến rồi... Nhưng muộn rồi... Hãy chạy đi..." "Không! Anh sẽ không bỏ em lại!" - Nam hét lên, nước mắt hòa lẫn với máu trên khuôn mặt anh. Cơn giận dữ của Kẻ Khâu Da đã lên đến đỉnh điểm. Hắn đứng dậy, cơ thể khổng lồ của hắn bắt đầu phân rã thành hàng triệu sợi chỉ đỏ lao thẳng về phía hai người. Chương 6: Vết chỉ cuối cùng Cả không gian lòng đất bắt đầu sụp đổ. Những bức tường bằng da người rách toạc ra, để lộ những khoảng không vô định, đen tối. Nam ôm chặt lấy Linh, chạy điên cuồng về phía có ánh sáng yếu ớt phía trên. Nhưng những sợi chỉ đỏ như những con rắn độc liên tục quấn lấy chân anh, kéo anh lùi lại. Để cứu Linh, Nam đưa ra một quyết định điên rồ. Anh dùng cây kim xương đâm xuyên qua lòng bàn tay mình, rồi đâm vào bàn tay Linh, dùng sợi chỉ đỏ trong cuộn chỉ buộc chặt hai người lại với nhau. "Nếu có chết, chúng ta cũng sẽ chết cùng nhau!" Sự liên kết bằng máu và linh hồn của hai người tạo ra một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, đẩy lùi những sợi chỉ của Kẻ Khâu Da. Nam dùng hết sức lực cuối cùng, đẩy Linh lên phía trên khe nứt đang khép lại của sàn nhà phòng 404. Nhưng khi Linh đã an toàn ở phía trên, Nam nhận ra chân mình đã bị hàng ngàn sợi chỉ đỏ kéo chặt vào chiếc máy khâu của cụ Chuẩn. Anh không thể thoát được nữa. "Nam!" - Linh hét lên từ phía trên, cố gắng vươn tay ra cứu anh. Nam nở một nụ cười mãn nguyện, nhìn Linh lần cuối: "Hãy sống tốt, Linh nhé." Nói rồi, Nam tự tay giật đứt sợi chỉ đỏ nối giữa anh và cô. Khe nứt khép lại hoàn toàn. Bóng tối nuốt chửng lấy Nam. *** Vài ngày sau, người dân ở Khu tập thể Song Linh xôn xao về việc một cô gái trẻ được tìm thấy đang nằm ngất xỉu giữa phòng 404 trống không. Cô gái đó là Khánh Linh, người đã mất tích một năm trước. Cảnh sát đã tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy dấu vết của Nam – người phóng viên đã thuê căn phòng đó. Linh được đưa vào bệnh viện. Cô hồi phục nhanh chóng, nhưng từ chối trả lời mọi câu hỏi của cảnh sát về những gì đã xảy ra. Cô chỉ giữ khư khư một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ và một sợi chỉ đỏ nhỏ buộc chặt quanh ngón tay áp út của mình. Khu tập thể Song Linh sau đó bị giải tỏa để xây dựng một trung tâm thương mại hiện đại. Trong quá trình thi công phần móng, các công nhân đã phát hiện ra một căn hầm bí mật chứa hàng ngàn bộ xương người từ thời chiến tranh, cùng với một chiếc máy khâu cổ bằng sắt đã hoen gỉ. Người ta đồn rằng, vào những đêm mưa phùn gió bấc, nếu ai đó đi ngang qua khu vực trung tâm thương mại mới xây, họ vẫn có thể nghe thấy tiếng máy khâu "cạch... cạch... cạch..." vang lên từ sâu dưới lòng đất. Và ở một góc tối nào đó của thành phố, có một chàng trai trẻ với cánh tay quấn đầy chỉ đỏ, vẫn đang lặng lẽ ngồi khâu những mảnh ký ức vụn vỡ của mình, chờ đợi ngày được đoàn tụ với người mình yêu.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay