Chạm Vào Lửa Đỏ
Cây bútTrần Gia Phong
Chủ đề
Đô thị
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Những mảnh vỡ dưới nắng hè Sài Gòn
Cái nóng tháng Tư ở Sài Gòn như một chiếc lồng hấp khổng lồ ôm trọn lấy những kiếp người đang bươn chải dưới lòng đường. Mặt đường nhựa hầm hập phả lên luồng hơi nóng rát, làm méo mó cả không gian đầy khói bụi. Tiếng còi xe máy gầm rú, tiếng động cơ gầm gừ chen chúc nhau dưới chân cầu Kiệu tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, nhức nhối.
Trần Thế Nam ngồi bất động bên chiếc bàn nhựa loang lổ vết cà phê của một quán cóc vỉa hè. Chiếc điện thoại Xiaomi cũ kỹ đặt trước mặt vừa rung lên một tiếng khô khốc. Nam liếc nhìn màn hình. Tin nhắn từ ngân hàng báo số dư tài khoản: 1.250.000 đồng. Đó là tất cả số tiền còn lại của một cựu kiến trúc sư 28 tuổi, người vừa bị sa thải khỏi một công ty thiết kế nội thất danh tiếng sau đợt cắt giảm nhân sự lần thứ ba do suy thoái kinh tế.
Nam khẽ thở dài, đưa bàn tay lên vuốt mặt. Những ngón tay thon dài, từng một thời lướt nhẹ nhàng trên bàn phím vẽ nên những bản vẽ triệu đô, giờ đây đầy những vết chai sần và lốm đốm những vệt đỏ lở loét. Đó là dấu vết của sơn ta – thứ chất liệu truyền thống mà anh đang âm thầm nghiên cứu suốt nửa năm qua. Trên bàn, bên cạnh ly cà phê đá đã tan hết thành nước nhạt nhẽo, là một chiếc hộp gỗ nhỏ. Chiếc hộp chỉ bằng bàn tay, nhưng bề mặt của nó sâu thẳm một màu cánh gián tự nhiên, lấp lánh những mảnh vỏ trứng li ti được khảm tỉ mỉ, tạo hình một nhành sen thanh tao đang rủ xuống dưới mưa. Đây là tác phẩm sơn mài truyền thống do chính tay Nam thực hiện. Nó đẹp, một vẻ đẹp trầm mặc, sâu lắng, nhưng trong mắt những người làm thương mại thuần túy ở công ty cũ của anh, nó chỉ là một thứ "quá chậm chạp, quá đắt đỏ và hoàn toàn không thực tế".
"Thời đại này ai còn kiên nhẫn đợi một lớp sơn khô suốt ba ngày hả Nam?" – Lời nói của tay giám đốc sáng tạo cũ vẫn còn văng vẳng bên tai anh như một gáo nước lạnh. Nam nhắm mắt lại, cảm nhận sự cô độc đang bủa vây lấy mình giữa thành phố hơn mười triệu dân này.
Chương 2: Ý tưởng điên rồ từ nhành sen cũ
"Cà phê đá không đường mà để tan hết thế này thì uống làm sao được?"
Giọng nói trẻ trung, pha chút mệt mỏi nhưng đầy sắc sảo vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Nam. Nguyễn Mai Chi bước vào quán, kéo chiếc ghế nhựa ngồi đối diện anh. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng đã dính bết mồ hôi vào lưng, mái tóc ngắn ngang vai hơi rối, gương mặt thanh tú nhưng lộ rõ vẻ phờ phạc. Chi vừa trải qua một cuộc tranh cãi nảy lửa với sếp tại một agency quảng cáo lớn và quyết định nộp đơn xin nghỉ việc ngay trong sáng nay. Cô không chấp nhận việc phải "xào nấu" ý tưởng của các thương hiệu nước ngoài để lừa dối khách hàng Việt Nam.
"Cậu cũng thất nghiệp, tớ cũng thất nghiệp. Đúng là đôi bạn cùng lùi," Chi cười cay đắng, gọi một ly đá chanh không đường.
Nam không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy chiếc hộp sơn mài về phía cô. Chi liếc nhìn, ban đầu chỉ là sự tò mò, nhưng khi ngón tay cô lướt qua bề mặt nhẵn nhụi, ấm áp của lớp sơn ta nguyên chất, ánh mắt cô bỗng thay đổi. Là một chuyên gia marketing có nhạy cảm đặc biệt với cái đẹp, Chi nhận ra ngay giá trị phi thường ẩn sau món đồ nhỏ bé này. Dưới ánh nắng chiều xiên khoai, lớp vỏ trứng khảm trên hộp không nằm phẳng lì vô hồn mà như ẩn như hiện, có chiều sâu ba chiều nhờ những lớp sơn mài trong suốt phủ chồng lên nhau.
"Nam... cái này là cậu tự làm à?" Chi thì thầm, giọng run lên vì phấn khích.
"Ừ, tớ làm mất một tháng. Dùng sơn ta Phú Thọ, khảm vỏ trứng vịt và lá bạc," Nam gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tự hào hiếm hoi.
"Cậu có biết người ta đang cuồng những sản phẩm thủ công mang đậm bản sắc văn hóa không?" Chi đập tay xuống bàn. "Nhưng tranh sơn mài khổ lớn thì quá đắt và kén người chơi. Tại sao chúng ta không đưa sơn mài vào đời sống hằng ngày? Ốp lưng điện thoại, phím bấm bàn phím cơ, khay đựng trà tối giản, hộp đựng trang sức... Những thứ mà người trẻ có thể chạm vào, sở hữu và mang theo bên mình mỗi ngày!"
Nam nhìn Chi, tim anh đập liên hồi. Ý tưởng của Chi chính là chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa bế tắc trong lòng anh bấy lâu nay. Sơn mài không cần phải nằm trong bảo tàng hay những căn biệt thự xa hoa của giới siêu giàu. Nó phải sống, phải thở cùng nhịp đập của phố thị hiện đại.
Chương 3: Căn gác mái quận 8 và những vết sẹo đầu tiên
Quyết định khởi nghiệp được đưa ra chỉ sau một buổi chiều. Với số vốn ít ỏi gom góp được – 15 triệu đồng từ việc Nam bán đi chiếc máy ảnh cũ và 20 triệu đồng tiền tiết kiệm cuối cùng của Chi – họ bắt tay vào hành trình gian khổ. Họ thuê một căn gác mái rộng chưa đầy 15 mét vuông ở quận 8, nằm sâu trong một con hẻm quanh co sát kênh Tẻ. Căn phòng lợp mái tôn thấp lè tè, ban ngày nóng như một lò thiêu, ban đêm lại hầm hập hơi nóng tích tụ từ ban ngày.
Nơi đây vừa là phòng ngủ, phòng ăn, vừa là xưởng sản xuất của "An Sơn Các" – cái tên mà Chi đặt cho dự án khởi nghiệp của họ. Nam bắt đầu gom mua nguyên liệu. Anh lặn lội ra tít Phú Thọ để tìm nguồn sơn ta nguyên chất chất lượng nhất, loại sơn được thu hoạch từ nhựa cây sơn vào lúc sáng sớm, có màu trắng sữa và mùi hăng hắc đặc trưng. Sơn ta không giống như sơn hóa học công nghiệp; nó là một thực thể sống, đòi hỏi sự nâng niu và thấu hiểu.
Những tuần đầu tiên là một cơn ác mộng thể xác đối với Nam. Nhựa sơn ta có độc tính nhẹ, và Nam bị dị ứng sơn mài – hay dân gian gọi là "sơn ăn". Toàn bộ hai bàn tay và cánh tay anh nổi mụn nước đỏ rực, ngứa ngáy điên cuồng đến mức không thể ngủ được. Có những đêm, Nam phải ngâm tay vào nước muối ấm để giảm bớt cơn ngứa, da thịt bong tróc từng mảng, rỉ máu đỏ tươi. Chi nhìn đôi bàn tay rướm máu của bạn mà bật khóc, khuyên anh nên dùng găng tay cao su. Nhưng Nam lắc đầu: "Dùng găng tay thì không cảm nhận được độ mịn của bề mặt khi mài. Sơn mài là nghệ thuật của xúc giác, tớ phải dùng da thịt mình để trò chuyện với nó."
Trong khi Nam giam mình trong căn gác mái ngập tràn mùi hăng nồng của sơn và bụi gỗ, Chi lại phơi mặt ngoài đường dưới cái nắng cháy da của Sài Gòn. Cô mang những sản phẩm thử nghiệm đầu tiên – vài chiếc ốp lưng iPhone khảm xà cừ và những chiếc khay trà mộc mạc – đi gõ cửa từng quán cà phê phong cách hoài cổ, từng cửa hàng quà tặng lưu niệm cao cấp ở quận 1 và quận 3. Nhận lại đa phần là những cái lắc đầu lạnh lùng, những cái nhìn ái ngại trước một thương hiệu vô danh tiểu tốt.
Chương 4: Lửa thử vàng, gian nan thử sức
Bước ngoặt đầu tiên đến vào tháng thứ ba. Nhờ sự kiên trì của Chi, một resort nghỉ dưỡng 5 sao ở Đà Lạt đồng ý đặt hàng 100 chiếc khay trà sơn mài khảm xà cừ để trang trí cho các phòng VIP. Yêu cầu của họ cực kỳ khắt khe: sản phẩm phải hoàn hảo, không có một tì vết nhỏ, và phải giao hàng trong vòng đúng 20 ngày. Số tiền cọc 30% đủ để họ trang trải tiền thuê nhà và mua thêm nguyên liệu.
Nhưng đây cũng là một thử thách sinh tử. Quy trình sơn mài truyền thống đòi hỏi sự kiên nhẫn tột độ. Mỗi chiếc khay phải trải qua ít nhất 12 lớp sơn. Mỗi lớp sơn sau khi quét lên cốt gỗ phải được đưa vào buồng ủ. Điều nghịch lý của sơn ta là nó chỉ khô (chín) trong môi trường có độ ẩm cao (từ 80% đến 90%) và nhiệt độ ấm áp. Nếu quá khô, sơn sẽ hóa đá và không bao giờ chín; nếu quá ẩm, sơn sẽ bị mốc và mất đi độ trong suốt.
Gặp đúng đợt Sài Gòn bước vào mùa mưa bão dồn dập, độ ẩm không khí tăng cao thất thường khiến các lớp sơn mài của Nam không thể khô đúng hạn. Bề mặt sơn bị đục mờ, xuất hiện những vệt loang lổ như sương muối. Thời gian giao hàng chỉ còn một tuần, mà 100 chiếc khay vẫn là những khối gỗ xám xịt, dính dớp.
Không đầu hàng số phận, Nam quyết định biến căn gác mái thành một buồng ủ khổng lồ. Anh dùng những tấm chăn bông thấm nước quây kín bốn bức tường, sử dụng bếp than củi nhỏ để duy trì nhiệt độ ổn định bên trong. Ba ngày ba đêm, Nam không hề chợp mắt. Anh túc trực bên buồng ủ, canh chừng nhiệt kế từng giờ, liên tục lật mặt các chiếc khay để sơn chín đều. Khói than củi và mùi sơn ta nồng nặc khiến mắt anh đỏ ngầu, ho sặc sụa. Chi ở bên cạnh, lo lắng đến thắt lòng, cô liên tục pha nước gừng ấm, ép anh ăn từng thìa cháo để giữ sức.
Đến ngày thứ 19, lớp sơn cuối cùng cũng chín hoàn hảo. Nam bắt đầu công đoạn mài bóng dưới nước. Anh dùng những miếng giấy nhám mịn nhất, nhúng nước và mài nhẹ nhàng lên bề mặt khay cho đến khi những vân xà cừ ẩn dưới lớp sơn đen sâu thẳm dần lộ ra, lấp lánh sắc cầu vồng dưới ánh sáng yếu ớt của căn gác mái. Khi chiếc khay cuối cùng được đóng hộp, cả hai đổ gục xuống sàn nhà dơ bẩn vì kiệt sức, nhưng trên môi họ là những nụ cười hạnh phúc tột cùng. Đơn hàng thành công, mang về cho họ khoản lợi nhuận 50 triệu đồng đầu tiên và sự công nhận từ một đối tác uy tín.
Chương 5: Nhát dao chí mạng của kẻ đi sau
Thành công bước đầu của An Sơn Các nhanh chóng thu hút sự chú ý của thị trường. Những chiếc ốp lưng điện thoại sơn mài khảm vỏ trứng của họ bắt đầu trở thành trào lưu nhỏ trong giới trẻ Sài Gòn. Nhưng trong thế giới kinh doanh khốc liệt của đô thị, kẻ yếu luôn là mồi ngon cho những con cá mập.
Hoàng – con trai một đại gia bất động sản và là chủ sở hữu của ArtDecor, một chuỗi cửa hàng trang trí nội thất lớn – đã chú ý đến sản phẩm của Nam. Nhận thấy tiềm năng cực lớn, Hoàng đã cho người mua lại một số sản phẩm của An Sơn Các, sau đó giao cho đội ngũ kỹ sư của mình bóc tách công nghệ. Với tiềm lực tài chính hùng mạnh, ArtDecor nhanh chóng tung ra thị trường dòng sản phẩm tương tự nhưng sử dụng sơn PU công nghiệp giả cổ và công nghệ in UV giả khảm trai.
Sản phẩm của ArtDecor có vẻ ngoài bóng bẩy, sản xuất hàng loạt bằng máy móc nên giá thành chỉ bằng một phần ba so với sản phẩm thủ công bằng sơn ta của Nam và Chi. Họ chạy chiến dịch quảng cáo rầm rộ trên khắp các nền tảng mạng xã hội, thậm chí còn tố ngược lại An Sơn Các là "ăn cắp ý tưởng" và "ngáo giá".
Chỉ trong vòng hai tuần, doanh số của An Sơn Các tụt dốc không phanh. Khách hàng lũ lượt hủy đơn, để lại những bình luận mạt sát, lăng mạ trên trang fanpage của họ. Chi nhìn vào màn hình điện thoại, những giọt nước mắt uất ức rơi lã chã trên má. Cô đã dành cả thanh xuân, thức trắng đêm để trả lời từng tin nhắn của khách, vậy mà giờ đây họ coi cô như một kẻ lừa đảo.
"Nam ơi... chúng ta phải làm sao đây?" Chi nghẹn ngào, giọng nói đầy sự bất lực. "Họ có tiền, họ có máy móc, họ có thể đè bẹp chúng ta bất cứ lúc nào."
Nam đứng lặng im bên cửa sổ, nhìn xuống con hẻm nhỏ ngập nước mưa. Đôi bàn tay anh, vốn đã chằng chịt những vết sẹo do dị ứng sơn ta, khẽ siết chặt lại. Anh quay lại, ôm lấy bờ vai đang run rẩy của Chi, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép:
"Chi, nghe tớ nói này. Hàng giả có thể nhái được hình dáng bên ngoài, nhưng không bao giờ nhái được cái hồn và độ sâu của thời gian tích tụ trong từng lớp sơn ta. Sơn hóa học sẽ bị bong tróc, xỉn màu sau vài tháng sử dụng. Còn sơn mài thật, càng dùng lâu, càng ma sát với hơi ấm bàn tay người, nó sẽ càng bóng loáng và lên màu đẹp hơn. Chúng ta không được bỏ cuộc. Chúng ta phải chứng minh cho họ thấy sự khác biệt giữa một tác phẩm nghệ thuật và một món đồ công nghiệp rẻ tiền."
Chương 6: Canh bạc cuối cùng tại SECC
Cơ hội duy nhất để họ lật ngược thế cờ là Tuần lễ Thiết kế Sáng tạo Sài Gòn (Saigon Creative Design Week) tổ chức tại Trung tâm Hội chợ và Triển lãm Sài Gòn (SECC) ở quận 7. Đây là sự kiện quy mô quốc tế, nơi quy tụ hàng trăm nhà thiết kế, doanh nghiệp và các nhà đầu tư lớn từ khắp nơi trên thế giới.
Để đăng ký một gian hàng nhỏ tại đây, họ cần khoản phí tham gia lên tới 15 triệu đồng – số tiền mà hiện tại họ không có, khi toàn bộ vốn liếng đã đổ vào nguyên liệu và tiền thuê nhà. Không một chút đắn đo, Nam lẳng lặng tháo chiếc đồng hồ Seiko cổ trên tay ra. Đó là kỷ vật duy nhất mà người ông nội quá cố, một nghệ nhân mộc kỳ cựu, để lại cho anh trước khi nhắm mắt.
"Nam, cậu không thể bán nó được! Đó là báu vật của gia đình cậu mà!" Chi ngăn lại, hai mắt đỏ hoe.
"Đồng hồ chỉ có giá trị khi nó chạy để ghi nhận thời gian," Nam mỉm cười, ánh mắt kiên định. "Và tớ muốn dùng thời gian đó để đặt cược vào tương lai của chúng ta."
Chiếc đồng hồ được cầm cố với giá 15 triệu đồng. Có được tấm vé vào cổng, Nam quyết định thực hiện một tác phẩm để đời để trưng bày tại triển lãm: Bức bình phong sơn mài khổ lớn mang tên "Sài Gòn Đêm Hoa Lệ". Tác phẩm sử dụng kỹ thuật mài phẳng truyền thống cực khó, kết hợp hàng ngàn mảnh vỏ trứng vịt đập nhuyễn để tạo hình những tòa nhà chọc trời lung linh, những vệt sáng của dòng xe cộ hối hả bên sông Sài Gòn. Toàn bộ nền trời đêm được phủ bằng những lớp bụi vàng lá và bạc thếp, tạo nên một khoảng không gian sâu thẳm, huyền ảo mà khi thay đổi góc nhìn, người xem sẽ thấy ánh sáng chuyển động như một thực thể sống.
Suốt một tháng trời, Nam và Chi sống như những bóng ma trong căn gác mái. Họ ăn mì gói, uống trà đá và làm việc 18 tiếng mỗi ngày. Đôi bàn tay của Nam rướm máu liên tục vì mài ráp, những vết mụn dị ứng vỡ ra rồi lại đóng vảy, đau đớn thấu xương tủy. Chi lo phần khung gỗ, phụ anh chà nhám thô và chuẩn bị các lớp lót. Họ dồn tất cả tình yêu, khát vọng và cả sự sinh tồn của mình vào bức bình phong ấy.
Chương 7: Đêm giông bão phục sinh linh hồn sơn mài
Hai ngày trước khi triển lãm khai mạc, bức bình phong hoàn thành trong sự ngỡ ngàng của chính hai người sáng lập. Nó đẹp đến mức nghẹt thở, một kiệt tác thực sự hòa quyện giữa hơi thở hiện đại của đô thị và tinh hoa ngàn năm của sơn mài Việt Nam. Họ cẩn thận vận chuyển bức tranh đến gian hàng tại SECC.
Thế nhưng, tai họa một lần nữa ập đến như một trò đùa độc ác của số phận. Đêm trước ngày khai mạc, một trận mưa dông kinh hoàng chưa từng có trút xuống Sài Gòn. Hệ thống mái tôn của nhà triển lãm SECC do xây dựng lâu năm đã bị rò rỉ. Nước mưa bẩn lẫn bụi xi măng từ trần nhà đổ thẳng xuống khu vực gian hàng của An Sơn Các, nhỏ trực tiếp lên bức bình phong "Sài Gòn Đêm Hoa Lệ".
Khi Nam và Chi chạy đến hiện trường vào lúc 2 giờ sáng, họ chết lặng. Bề mặt bức bình phong loang lổ những vết mốc trắng xóa, nước xi măng ăn mòn lớp sơn ta chưa kịp ổn định hoàn toàn, tạo nên những vết rỗ loang lổ như những vết sẹo dị dạng. Công sức của một tháng trời, hy vọng cuối cùng của họ, chiếc đồng hồ của ông nội... tất cả đang trôi tuột đi theo dòng nước bẩn.
"Không... không thể như thế này được..." Chi quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh ngắt, khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn trong tiếng sấm chớp đùng đoàng ngoài kia. Ban quản lý tòa nhà chỉ biết lắc đầu ái ngại, khuyên họ nên dọn dẹp và rút lui khỏi triển lãm để tránh bẽ bàng.
Nam đứng đó, nhìn kiệt tác bị hủy hoại. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Một cảm giác bất lực, phẫn uất dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Nhưng rồi, ánh mắt anh chạm vào nhành sen khảm vỏ trứng nhỏ bé trên chiếc hộp gỗ mà Chi luôn mang theo bên mình. Nhành sen vẫn đứng vững, thanh cao dưới mưa.
"Vẫn còn 6 tiếng nữa mới đến giờ mở cửa," Nam nói, giọng anh khản đặc nhưng lạnh lùng và kiên quyết đến đáng sợ. "Chi, đứng dậy. Chúng ta chưa thua."
Chi ngước nhìn anh, đôi mắt sưng húp đầy sự hoài nghi: "Nhưng sơn mài cần cả tuần để khô... làm sao kịp chứ Nam?"
"Chúng ta sẽ không sơn lại theo cách thông thường. Chúng ta sẽ mài khô và đánh bóng bằng tay trần. Đó là kỹ thuật phục chế khẩn cấp của các nghệ nhân xưa," Nam nói, mắt sáng rực lên một tia sáng sinh tử.
Họ mượn máy sấy tóc công nghiệp từ ban tổ chức, mua vội vài cuộn giấy nhám mịn và dầu bóng tại một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/7. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin điện thoại, Nam bắt đầu công việc. Anh dùng giấy nhám nhúng chút nước pha cồn, tỉ mỉ mài đi lớp sơn bị hỏng do nước mưa xi măng. Từng chuyển động tay của anh cực kỳ chuẩn xác, nhanh thoăn thoắt nhưng nhẹ nhàng như một bác sĩ phẫu thuật.
Sau khi mài phẳng các vết rỗ, Nam đổ một ít bột than xoan mịn trộn với vài giọt dầu ăn lên bề mặt gỗ. Anh không dùng cọ hay vải, mà áp cả lòng bàn tay trần của mình lên bức bình phong, miết liên tục theo vòng tròn. Ma sát từ da thịt con người tạo ra nhiệt lượng vừa đủ để làm mềm lớp sơn ta, giúp các phân tử sơn tự lấp đầy các khe hở và hòa quyện vào nhau, tạo nên độ bóng tự nhiên mà không một loại hóa chất nào làm được.
Chi nhìn Nam làm, cô cũng không đứng yên. Cô dùng đôi bàn tay mềm mại của mình, học theo động tác của anh, cùng anh miết lên những mảng màu tối của bức tranh. Đôi bàn tay của cả hai cọ xát mạnh vào bề mặt gỗ thô ráp, da thịt bỏng rát, rớm máu. Máu của họ hòa lẫn vào lớp bột than và màu sơn đỏ thắm của bức bình phong, như một thứ chất kết dính thiêng liêng giữa người nghệ sĩ và tác phẩm.
Chương 8: Quả ngọt từ đôi bàn tay rớm máu
8 giờ sáng. Tiếng chuông báo hiệu triển lãm mở cửa vang lên. Ánh đèn rực rỡ của SECC được bật sáng.
Bức bình phong "Sài Gòn Đêm Hoa Lệ" đứng sừng sững ở vị trí trung tâm gian hàng của An Sơn Các. Kỳ diệu thay, dưới sự mài giũa bằng máu và mồ hôi suốt một đêm ròng của Nam và Chi, bức tranh không những không bị hỏng mà còn khoác lên mình một vẻ đẹp ma mị, sâu thẳm hơn bao giờ hết. Những vệt loang lổ của nước mưa vô tình tạo nên những đám mây mờ ảo trên bầu trời đêm Sài Gòn, khiến bức tranh có thêm một tầng nghĩa mới: sự vươn lên của đô thị sau những cơn giông bão.
Gian hàng của ArtDecor nằm ngay đối diện, với những sản phẩm công nghiệp bóng loáng nhưng vô hồn. Hoàng đứng đó, khoanh tay trước ngực, chờ đợi xem trò cười của An Sơn Các. Nhưng gã đã lầm.
Một vị khách đặc biệt bước vào gian hàng. Đó là ông Tanaka, một chuyên gia nghệ thuật hàng đầu Nhật Bản và là đại diện mua sắm của một chuỗi cửa hàng phong cách sống cao cấp tại Tokyo. Ông Tanaka đứng lặng người trước bức bình phong của Nam suốt một giờ đồng hồ. Ông đeo kính lúp lên, tỉ mỉ soi từng đường nét khảm vỏ trứng, từng lớp sơn mài trong suốt phủ chồng lên nhau.
Ông Tanaka quay sang nhìn Nam và Chi, ánh mắt dừng lại ở đôi bàn tay rách da, quấn đầy băng gạc rớm máu của hai người trẻ tuổi. Ông cúi đầu chào một góc 90 độ theo đúng nghi thức truyền thống của người Nhật, rồi nói bằng giọng trầm trồ:
"Tôi đã đi khắp thế giới, xem qua hàng ngàn tác phẩm mỹ nghệ. Nhưng ở đây, tôi nhìn thấy linh hồn của thời gian và sự kiên trì vĩ đại của con người. Những vết mài thủ công này, sự ấm áp tỏa ra từ bề mặt sơn này... máy móc công nghiệp hiện đại nhất của chúng tôi cũng không bao giờ sao chép được. Đây mới chính là nghệ thuật thực sự."
Ngay tại chỗ, trước sự chứng kiến của hàng trăm khách tham quan và vẻ mặt xám xịt, tái mét của Hoàng, ông Tanaka đã đặt bút ký hợp đồng độc quyền xuất khẩu sản phẩm của An Sơn Các sang thị trường Nhật Bản, với trị giá ban đầu lên tới 2 tỷ đồng, kèm theo cam kết hỗ trợ tài chính để họ mở rộng quy mô sản xuất.
Chi ôm chầm lấy Nam, nước mắt hạnh phúc tuôn rơi như mưa. Nam cũng nghẹn ngào, anh nhìn xuống đôi bàn tay đau đớn của mình, rồi nhìn lên bức bình phong đang tỏa sáng dưới ánh đèn. Họ đã thắng, một chiến thắng oanh liệt bằng chính thực lực và lòng kiên trì tột cùng.
Chương 9: Hương sắc mới trên phố cũ
Một năm sau.
Xưởng sản xuất của An Sơn Các giờ đây không còn nằm trên căn gác mái nóng bức ở quận 8 nữa. Họ đã dời về một căn biệt thự cổ kính có sân vườn rộng rãi ở quận 3, rợp bóng mát của những cây dầu cổ thụ trăm tuổi. Tiếng mài sơn "sột soạt" vẫn vang lên đều đặn mỗi ngày, nhưng giờ đây đã có thêm tiếng cười nói rộn ràng của hơn hai mươi người thợ trẻ lành nghề, những người được chính Nam truyền dạy tình yêu và kỹ thuật sơn mài truyền thống.
Nam đứng trên ban công tầng hai, hít hà mùi hương hăng nồng quen thuộc của sơn ta hòa quyện với mùi hoa sứ thơm ngát trong vườn. Anh giơ tay lên nhìn chiếc đồng hồ Seiko cổ trên cổ tay – Chi đã chuộc lại nó cho anh ngay sau khi họ nhận được khoản thanh toán đầu tiên từ đối tác Nhật Bản.
"Nam ơi, xuống ăn cơm tấm thôi!" Tiếng gọi lảnh lót của Chi vang lên từ dưới sân.
Nam mỉm cười, bước xuống cầu thang gỗ. Chi đang bày biện mâm cơm trưa trên chiếc bàn ăn bằng gỗ lớn do họ tự tay thiết kế. Trên bàn, bên cạnh đĩa cơm tấm sườn bì chả thơm phức, là một chiếc hộp gỗ nhỏ khảm nhành sen cũ – kỷ vật đã khởi đầu cho tất cả.
Nam nhẹ nhàng bước lại gần, ôm lấy Chi từ phía sau. Anh đặt vào tay cô một chiếc hộp nhỏ hơn, được chế tác cực kỳ tinh xảo bằng sơn mài màu đỏ ruby sâu thẳm. Chi tò mò mở hộp ra. Bên trong là một chiếc nhẫn cưới được chế tác đặc biệt: phần thân nhẫn làm bằng gỗ mun đen bóng, mặt nhẫn khảm một mảnh vỏ trai lấp lánh bảy sắc cầu vồng dưới lớp sơn mài trong suốt như pha lê.
"Đời này, tớ muốn cùng cậu mài giũa nên một cuộc đời hạnh phúc nhất," Nam thì thầm vào tai cô.
Chi mỉm cười, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, cô quay lại trao cho anh một nụ hôn ngọt ngào dưới bóng mát của những tán cây dầu cổ thụ. Giữa lòng Sài Gòn ồn ào, vội vã và đầy khắc nghiệt, khát vọng khởi nghiệp của họ đã thực sự nở hoa rực rỡ từ những đống tro tàn, mang theo hương sắc vĩnh cửu của một nét văn hóa Việt truyền thống.
