Bóng Ma Dưới Màn Sương Đỏ

Cây bútTrần Thế Vinh
Chủ đề
Trinh thám
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Đêm Mưa Trên Cao Nguyên Cơn mưa rào cuối đông trút xuống thành phố Đà Lạt như muốn cuốn trôi đi những ký ức u tối của vùng đất cao nguyên cổ kính. Chiếc Peugeot 504 cũ kỹ của Phan Đăng Khoa nhọc nhằn leo lên con dốc Prenn quanh co, tiếng động cơ gầm rú hòa cùng tiếng mưa xối xả đập vào kính chắn gió. Ánh đèn pha vàng vọt chỉ đủ cắt đôi màn sương mù dày đặc đang bao phủ lấy những rặng thông già nua đứng lặng câm hai bên đường. Khoa rít một hơi thuốc lá Vinataba, luồng khói xám xịt phả ra nhanh chóng bị cái lạnh của cao nguyên ép cho tan biến. Ở tuổi ba mươi lăm, gương mặt anh đã hằn sâu những vết chân chim của sự mỏi mệt và hoài nghi. Từng là một ngôi sao sáng của đội trọng án, Khoa đã chọn cách rời ngành sau cái chết bí ẩn của em gái mình – một vụ án mà chính anh cũng bất lực. Giờ đây, anh sống như một bóng ma, chỉ xuất hiện khi những bí mật đen tối nhất của giới thượng lưu cần được phơi bày. Ngồi ở ghế phụ, Đại úy Lê Quốc Tuấn – người đàn em thân thiết và cũng là mối liên kết duy nhất của Khoa với lực lượng cảnh sát – đang loay hoay với tấm bản đồ giấy đã sũng nước mưa. Tuấn lên tiếng, giọng run rẩy vì cái lạnh tràn qua khe cửa kính hở: \"Anh Khoa, chúng ta sắp đến biệt thự Hoa Dạ Hợp rồi. Nạn nhân là Nguyễn Huy Hoàng, một đại phú hào khét tiếng nhưng cũng đầy tai tiếng. Ông ta chết trong một căn phòng khóa kín hoàn toàn từ bên trong.\" \"Khóa kín?\" Khoa nhướng mày, đôi mắt sắc lạnh như dao mổ khẽ nheo lại dưới chiếc mũ phớt sũng nước. \"Trên đời này không có căn phòng nào thực sự khóa kín đối với một kẻ sát nhân có đầu óc. Chỉ có những ảo ảnh được dựng lên để đánh lừa kẻ ngu ngốc.\" Chiếc xe rẽ vào một lối đi nhỏ, hai bên là những rặng hoa dã quỳ đã tàn lụi, chỉ còn lại những cành lá khẳng khiu như những cánh tay quỷ dị vươn ra trong bóng đêm. Biệt thự Hoa Dạ Hợp hiện ra cuối con đường, uy nghi và lạnh lẽo như một ngôi mộ cổ bằng đá. Được xây dựng từ năm 1934 bởi một kiến trúc sư người Pháp, ngôi biệt thự mang phong cách Gothic lai căng với kiến trúc Đông Dương, những bức tường vàng nhạt nay đã rêu phong loang lổ, những ô cửa kính vòm nhọn hoắt như những con mắt đen ngòm đang trừng trừng nhìn xuống những vị khách không mời mà đến. Khi chiếc xe dừng hẳn trước thềm đá, tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng khoảng sân rộng đầy những đóa hoa dạ hợp trắng muốt đang tỏa hương thơm ngào ngạt nhưng u uất trong mưa. Chương 2: Căn Phòng Khóa Kín Và Mặt Nạ Tuồng Khoa và Tuấn được dẫn vào nhà bởi bà Vú Chín, một người đàn bà luống tuổi với mái tóc bạc phơ búi cao, gương mặt chằng chịt những nếp nhăn và đôi mắt sâu hoắm không lộ một chút cảm xúc. Biệt thự bên trong rộng lớn nhưng u ám, những bức chân dung của gia tộc Nguyễn Huy treo dọc hành lang dài như đang dõi theo từng bước chân của họ. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc cổ đại ngân vang đều đặn, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Hiện trường vụ án nằm ở tầng hai, trong căn phòng khánh tiết rộng lớn của Nguyễn Huy Hoàng. Cánh cửa gỗ lim dày cộp đã bị phá khóa một phần, nhưng chiếc chốt đồng khổng lồ phía bên trong vẫn còn dính chặt vào khung cửa, minh chứng cho việc căn phòng đã bị khóa chặt từ nội thất. Bên trong, Nguyễn Huy Hoàng ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc da hổ hướng ra cửa sổ. Đầu ông ta ngửa về phía sau, đôi mắt trợn trừng kinh hãi, nhưng điều kỳ quái nhất chính là gương mặt ông ta đã bị che phủ bởi một chiếc mặt nạ Tuồng cổ - mặt nạ nhân vật \"Sinh\" với nước sơn trắng bệch, đôi lông mày kẻ sắc sảo và khóe miệng vẽ một nụ cười ngạo nghễ, ma mị. Khoa bước lại gần, chiếc găng tay cao su đen khẽ chạm vào cằm nạn nhân. Cơ thể đã cứng đờ, dấu hiệu tử vong đã xuất hiện từ khoảng sáu đến tám tiếng trước. Khoa nhẹ nhàng dùng kẹp gắp từ trong khuôn miệng đang há hốc của nạn nhân ra một vật thể: đó là một đóa hoa dạ hợp, nhưng cánh hoa không phải màu trắng tự nhiên mà đã bị nhuộm đen hoàn toàn bởi một loại mực hóa học đậm đặc. \"Một đóa dạ hợp đen, và một chiếc mặt nạ Tuồng đại diện cho thư sinh nho nhã...\" Khoa lẩm bẩm, ánh mắt anh quét nhanh qua căn phòng. Không có dấu vết của một cuộc vật lộn. Trên bàn làm việc, một tách trà thảo mộc vẫn còn lại một ít cặn khô. Cửa sổ kính hai lớp được chốt chặt bằng lẫy xoay kim loại từ bên trong. Lò sưởi bằng gạch nung đã bị xây kín từ lâu, không có bất kỳ lối thoát hiểm nào khác. \"Khám nghiệm tử thi sơ bộ cho thấy điều gì, Tuấn?\" Tuấn nhanh chóng lật cuốn sổ tay: \"Bác sĩ pháp y tỉnh chưa đến kịp do sạt lở đèo, nhưng bác sĩ riêng của gia đình, ông Lâm Hoài Nam, nhận định nạn nhân chết do suy tim đột ngột. Tuy nhiên, vết bầm tím nhẹ ở khóe miệng và đồng tử giãn cực đại khiến em nghi ngờ có sự xuất hiện của độc tố nhóm Alkaloid.\" \"Không chỉ là suy tim,\" Khoa đưa ngón tay lên mũi ngửi nhẹ tách trà. \"Mùi hạnh nhân đắng lẫn với mùi thông ẩm. Đó là chất độc từ cây Cà độc dược trộn lẫn với Ô đầu. Kẻ thủ ác đã chuẩn bị một liều lượng cực kỳ tinh vi để nạn nhân không thể kêu cứu, chết dần trong sự tê liệt hoàn toàn của các cơ quan hô hấp. Nhưng câu hỏi lớn nhất là: làm thế nào hung thủ thoát ra ngoài và khóa trái cửa bằng cả chìa khóa lẫn chốt đồng?\" Chương 3: Những Mảnh Vỡ Của Sự Thật Cuộc thẩm vấn các thành viên trong gia đình diễn ra tại phòng khách lớn, dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn chùm pha lê bám đầy bụi. Những nghi phạm ngồi cách xa nhau, mỗi người mang một vẻ mặt và tâm tư riêng biệt. Người đầu tiên là Nguyễn Huy Minh, con trai cả của nạn nhân. Minh khoảng gần bốn mươi tuổi, ăn mặc sành điệu nhưng gương mặt hốc hác, đôi tay run rẩy không ngừng châm thuốc lá. \"Tôi không biết gì cả!\" Minh hét lên, giọng lạc đi khi Khoa vừa đưa ra câu hỏi đầu tiên. \"Tối qua tôi ở trong phòng riêng uống rượu. Cha tôi là một bạo chúa, ông ta nắm giữ toàn bộ tài sản và không cho tôi một cắc để trả nợ bài bạc. Nhưng tôi không giết ông ta! Kẻ đáng ngờ phải là cô ta chứ!\" Minh chỉ tay về phía Trần Thị Nhã Chi, người vợ trẻ kém ông Hoàng gần bốn mươi tuổi. Nhã Chi ngồi lặng lẽ ở góc sô pha, khoác chiếc khăn len mỏng màu xám tro. Cô sở hữu một vẻ đẹp u sầu, thanh khiết như sương mù Đà Lạt nhưng đôi mắt lại lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Đối diện với lời cáo buộc của con chồng, cô chỉ khẽ chỉnh lại nếp váy: \"Tôi kết hôn với ông Hoàng được ba năm. Ai cũng biết đó là một cuộc hôn nhân không tình yêu. Tối qua, tôi uống thuốc ngủ sớm và ngủ từ chín giờ tối. Vú Chín có thể làm chứng vì bà ấy mang thuốc lên cho tôi.\" Bà Vú Chín đứng nép sau góc tối của bức tường, khẽ gật đầu: \"Đúng vậy, thưa cậu thám tử. Tôi đã hầu hạ ông chủ hơn bốn mươi năm. Tôi biết rõ ngôi nhà này có những linh hồn không thể siêu thoát. Cái chết của ông chủ... đó là sự báo oán của Bạch Nhạn.\" \"Bạch Nhạn?\" Khoa nhạy cảm bắt lấy cái tên này. \"Bà ta là ai?\" Bác sĩ Lâm Hoài Nam, người đang đứng cạnh cửa sổ với vẻ mặt căng thẳng, đột ngột lên tiếng cắt ngang: \"Chỉ là một câu chuyện mê tín của người già thôi, cậu Khoa. Bạch Nhạn là một đào hát Tuồng nổi tiếng của đoàn Sông Hương cũ. Hai mươi lăm năm trước, cô ấy đã tự sát tại khu rừng thông phía sau biệt thự này sau một mối tình đổ vỡ. Không có bóng ma nào ở đây cả, chỉ có lòng người tự sinh ma mà thôi.\" Khoa quan sát kỹ bác sĩ Lâm. Ông ta là một người đàn ông trung niên lịch lãm, nhưng chiếc kính gọng vàng không giấu nổi những tia nhìn né tránh và mồ hôi hột lấm tấm trên trán. Khoa mỉm cười, một nụ cười không có chút ấm áp: \"Bác sĩ Lâm có vẻ rất rành về lịch sử của gia đình này. Và cả về các loại độc dược nữa, phải không?\" Chương 4: Bóng Ma Trong Nhà Kính Đêm thứ hai tại biệt thự Hoa Dạ Hợp, cơn bão vẫn không có dấu hiệu suy giảm. Gió rít qua các khe cửa tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng khóc than của oan hồn. Đường dây điện thoại đã bị đứt, và cả ngôi biệt thự chìm trong bóng tối dày đặc khi máy phát điện đột ngột gặp sự cố. Khoa và Tuấn phải dùng đèn pin để di chuyển. Khoa quyết định kiểm tra khu vực nhà kính trồng cây ở phía sau biệt thự. Khi đi qua hành lang tối tăm, anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc nhưng nồng nặc hơn rất nhiều: mùi của những đóa hoa dạ hợp đang nở rộ trong đêm, hòa quyện với mùi đất ẩm ướt và một mùi tanh nồng của máu. \"Anh Khoa! Có ánh sáng trong nhà kính!\" Tuấn thì thầm, tay đặt lên báng súng lục. Họ nhanh chóng tiếp cận nhà kính bằng kính cường lực nằm khuất sau những rặng thông bụi bặm. Qua những ô kính mờ sương, họ nhìn thấy một bóng người đang treo lơ lửng giữa không trung, đung đưa nhẹ nhàng theo nhịp gió đập vào vách kính. Khoa dùng chân đạp mạnh cánh cửa gỗ bên hông nhà kính lao vào. Ánh đèn pin quét qua căn phòng, rọi thẳng vào gương mặt của thi thể mới. Đó là bác sĩ Lâm Hoài Nam. Ông ta đã chết trong tư thế treo cổ bằng một sợi dây thừng bện từ xơ dừa. Nhưng điều kinh hoàng nhất chính là trên mặt ông ta cũng đeo một chiếc mặt nạ Tuồng – lần này là mặt nạ nhân vật \"Tướng\" với khuôn mặt đỏ gay gắt, đôi mắt trợn ngược hung tợn đầy sát khí. Dưới chân ông ta là những chậu cây Cà độc dược bị đập nát, đất cát vương vãi khắp nơi. Tuấn lao đến định đỡ xác xuống, nhưng Khoa giơ tay ngăn lại: \"Đừng chạm vào. Nhìn kỹ dưới chân ông ta đi.\" Ánh đèn pin rọi xuống nền đất bùn nhão nhoét của nhà kính. Hoàn toàn không có bất kỳ dấu chân nào xung quanh khu vực thi thể treo cổ, ngoại trừ vết giày của chính Khoa và Tuấn vừa mới bước vào. Nhưng trên đôi giày da bóng lộn của bác sĩ Lâm lại hoàn toàn sạch sẽ, không hề dính một hạt cát hay vệt bùn nào. \"Một vụ tự sát giả tạo,\" Khoa lạnh lùng nhận định. \"Kẻ sát nhân đã giết ông ta ở một nơi khác, sau đó mang xác vào đây và dàn dựng cảnh treo cổ bằng một phương pháp treo cực kỳ tinh vi để không để lại dấu vết trên mặt đất. Chiếc mặt nạ thứ hai đã xuất hiện. Vở kịch này vẫn chưa hạ màn.\" Chương 5: Sợi Chỉ Đỏ Của Sự Thù Hận Trở lại phòng khách, không khí giờ đây đã bao trùm bởi sự hoảng loạn tột độ. Nguyễn Huy Minh gào thét đòi bỏ trốn khỏi biệt thự ngay lập tức nhưng đường đèo đã bị sạt lở hoàn toàn, họ bị cô lập giữa cao nguyên lạnh lẽo. Nhã Chi vẫn ngồi yên lặng, nhưng đôi vai cô khẽ run lên dưới lớp khăn choàng. Khoa đứng trước lò sưởi, ánh lửa bập bùng từ những thanh củi thông khô chiếu rọi nửa sáng nửa tối gương mặt anh. Anh bắt đầu xâu chuỗi các manh mối: \"Hai mươi lăm năm trước, đoàn hát Tuồng Sông Hương đến Đà Lạt biểu diễn. Bạch Nhạn, đào chính của đoàn, đã gặp gỡ và yêu một chàng thư sinh giàu có tên là Nguyễn Huy Hoàng. Khi cô ấy mang thai, Hoàng vì muốn cưới con gái một nhà tư bản để tiến thân nên đã tàn nhẫn ruồng bỏ cô. Bạch Nhạn tuyệt vọng tìm đến biệt thự này để làm rõ trắng đen, nhưng cô ấy đã ngã từ ban công tầng hai xuống đất tử vong. Bác sĩ Lâm Hoài Nam, khi đó là một bác sĩ trẻ mới ra trường và là bạn thân của Hoàng, đã ký vào tờ giấy chứng tử giả, kết luận đó là một vụ tai nạn do trầm cảm để che đậy tội ác cho Hoàng.\" Khoa quay sang nhìn Nhã Chi: \"Bạch Nhạn ra đi, nhưng đứa con trong bụng cô ấy thực chất đã được cứu sống trước khi cô ấy tắt thở bằng một ca mổ khẩn cấp do chính một người y tá trung thành thực hiện. Đứa trẻ đó mang lòng thù hận lớn lên, thay tên đổi họ, phẫu thuật thẩm mỹ để có một diện mạo hoàn hảo, rồi quay lại gả cho kẻ đã giết mẹ mình. Trần Thị Nhã Chi, cô chính là đứa trẻ đó, đúng không?\" Nhã Chi từ từ ngẩng đầu lên, khóe miệng cô khẽ cong lên thành một nụ cười nửa miệng, giống hệt nụ cười trên chiếc mặt nạ Tuồng nhân vật \"Sinh\". Cô không hề phủ nhận: \"Thám tử Phan quả nhiên danh bất hư truyền. Nhưng anh có bằng chứng gì không? Và làm thế nào một người phụ nữ yếu ớt như tôi có thể thực hiện vụ án phòng kín hoàn hảo để giết Nguyễn Huy Hoàng, rồi sau đó treo cổ một người đàn ông khỏe mạnh như bác sĩ Lâm mà không để lại dấu vết?\" \"Bằng chứng nằm ở chính phương thức gây án của cô và kẻ đồng lõa,\" Khoa bước đến bên cánh cửa phòng khánh tiết đã bị phá bỏ. \"Vụ án phòng kín thực chất là một trò lừa thị giác cực kỳ đơn giản nhưng đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Chiếc chốt đồng ở bên trong cửa thực chất đã bị thay thế phần lõi bằng sắt từ trước. Tối qua, sau khi cô cho Nguyễn Huy Hoàng uống trà có độc dược tê liệt cơ thể, cô đã đặt ông ta lên ghế bành, đeo mặt nạ và nhét hoa dạ hợp đen vào miệng ông ta để tượng trưng cho sự phản bội của nhân vật 'Sinh' trong vở Tuồng cổ.\" Khoa tiếp tục giải thích: \"Sau đó, cô bước ra ngoài, đóng cửa lại. Chìa khóa phòng được cô dùng một sợi dây cước mảnh xỏ qua lỗ khóa, khóa cửa từ bên ngoài rồi rút sợi dây cước ra, khiến chìa khóa rơi lại đúng vị trí trên sàn nhà phía trong phòng. Còn về chiếc chốt đồng khổng lồ? Cô đã sử dụng một khối nam châm vĩnh cửu cực mạnh bọc trong một tấm vải dạ dày để không gây ra tiếng động, áp sát vào bên ngoài cánh cửa gỗ ngay vị trí của chốt sắt bên trong, rồi từ từ kéo khối nam châm để trượt chiếc chốt vào khe khóa. Một phương pháp khóa cửa từ bên ngoài vô cùng hoàn hảo!\" \"Thế còn bác sĩ Lâm?\" Tuấn nôn nóng hỏi. \"Bác sĩ Lâm nhận ra sự thật về thân thế của Nhã Chi sau khi nhìn thấy vết sẹo mổ đẻ cũ trên người mẹ cô được ghi chép trong tài liệu y khoa cổ. Ông ta đã dùng điều đó để tống tiền cô. Nhưng ông ta không ngờ rằng, Nhã Chi không hề đơn độc.\" Khoa quay phắt lại chỉ thẳng vào bà Vú Chín. \"Đồng lõa của cô chính là bà Vú Chín, hay nói đúng hơn là người dì ruột của Bạch Nhạn, người y tá năm xưa đã cứu sống Nhã Chi và âm thầm ở lại biệt thự này suốt bốn mươi năm qua để chờ đợi ngày phán xét. Hai người đã phối hợp đánh thuốc mê bác sĩ Lâm, dùng chiếc xe rùa chở đất trong vườn để đưa xác ông ta vào nhà kính, treo cổ ông ta lên rồi dùng vòi nước áp lực cao để xóa sạch mọi dấu vết chân trên đất bùn trước khi rút lui. Đôi giày sạch sẽ của bác sĩ Lâm chính là sơ hở lớn nhất của các người!\" Chương 6: Hạ Màn Phòng khách chìm vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng mưa bên ngoài dường như cũng nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng thở dốc nặng nề của những kẻ bị dồn vào đường cùng. Bà Vú Chín từ từ bước lên phía trước, chắn trước mặt Nhã Chi với ánh mắt đầy quyết tuyệt: \"Là tôi làm! Tất cả là do một tay thân già này bày ra! Con bé không biết gì cả!\" \"Vú Chín, đủ rồi,\" Nhã Chi nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà lão, giọng cô dịu dàng nhưng lạnh buốt. Cô nhìn thẳng vào Khoa: \"Anh Khoa, anh là một thám tử giỏi, nhưng anh có biết thế nào là công lý không? Khi mẹ tôi bị hãm hại, công lý ở đâu? Khi hai kẻ thủ ác sống sung sướng trên xương máu của người khác suốt hai mươi lăm năm, công lý ở đâu? Hôm nay, tôi chỉ lấy lại những gì họ nợ mẹ tôi. Nguyễn Huy Hoàng là kẻ phản bội mang mặt nạ thư sinh 'Sinh'. Lâm Hoài Nam là kẻ đồng lõa mang mặt nạ 'Tướng'. Họ phải chết dưới đúng bộ mặt thật của mình.\" Khoa im lặng. Anh nhìn thấy trong mắt Nhã Chi không phải là sự điên cuồng của một kẻ sát nhân, mà là vực thẳm sâu hoắm của sự tuyệt vọng và oán hận tích tụ qua nhiều thế hệ. Anh khẽ thở dài: \"Tôi là thám tử, nhiệm vụ của tôi là tìm ra sự thật, không phải là người phán xét. Nhưng Nhã Chi à, sự thù hận đã biến cô thành chính những con quỷ mà cô căm ghét rồi.\" Từ phía xa, tiếng còi xe cảnh sát rú vang, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy xuyên qua màn sương mù dày đặc tiến vào sân biệt thự. Tuấn đã âm thầm dùng bộ đàm tần số ngắn để liên lạc với đội cứu hộ và cảnh sát tỉnh khi họ vừa thông đường đèo. Nhã Chi không kháng cự. Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn những đóa hoa dạ hợp trắng muốt đang rũ rượi dưới mưa. Cô đưa tay lên ngực, nơi có một chiếc dây chuyền bạc nhỏ đựng tro cốt của mẹ mình. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản và trọn vẹn như thể gánh nặng ngàn cân cuối cùng đã được trút bỏ. Khi chiếc còng số tám lạnh ngắt khóa chặt cổ tay của Nhã Chi và Vú Chín, sương mù trên cao nguyên Đà Lạt bắt đầu tan dần, để lộ ra những tia nắng bình minh đầu tiên yếu ớt chiếu rọi lên ngôi biệt thự cổ kính. Khoa đứng trên bậc thềm đá, châm điếu thuốc cuối cùng trong bao. Biệt thự Hoa Dạ Hợp từ nay sẽ không còn những đóa hoa dạ hợp đen, và bóng ma của quá khứ cuối cùng cũng đã được đưa ra ánh sáng, dù cái giá phải trả là quá đắt cho một kiếp người vô tội.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay