Bản Giao Hưởng Mưa Sài Gòn

Cây bútMộc Diệp Chi
Chủ đề
Ngôn tình hiện đại
Tương tác
0 lượt xem
Chương 1: Tiếng mưa rơi trên mái hiên cũ Sài Gòn vào mùa mưa luôn mang một vẻ đẹp đỏng đảnh và khó đoán. Những cơn mưa rào bất chợt ập xuống, gột rửa đi lớp bụi bặm của một thành phố năng động nhưng cũng đầy mệt mỏi. Trên tầng ba mươi hai của tòa cao ốc bằng kính và thép không gỉ ở trung tâm Quận 1, Nguyễn Thanh An đang đứng tựa lưng vào tấm kính lớn, mắt nhìn xuống dòng xe cộ li ti như những đàn kiến đang hối hả tìm chỗ trú ẩn dưới làn mưa xối xả. Ở tuổi ba mươi, An là giám đốc thiết kế của một tập đoàn kiến trúc hàng đầu. Anh có tất cả những gì mà người đời mơ ước: ngoại hình bảnh bao, sự nghiệp rực rỡ, địa vị xã hội vững chắc. Thế nhưng, trong đôi mắt sâu thẳm của anh chỉ có một sự lạnh lẽo vô hồn. Đối với An, cuộc sống này giống như một bản vẽ kỹ thuật được tính toán chính xác đến từng milimet nhưng lại thiếu đi cái hồn của một mái ấm thực sự. Anh mệt mỏi với những buổi tiệc xã giao đầy giả tạo, mệt mỏi với sự áp đặt của người mẹ quyền lực luôn muốn anh kết hôn với Tuệ Lâm - tiểu thư của một gia tộc bất động sản khét tiếng để củng cố quyền lực cho gia đình. Chiều hôm đó, sau một cuộc họp căng thẳng với hội đồng quản trị về dự án khu đô thị mới, An quyết định đi bộ dưới mưa. Anh không mang ô, cũng chẳng mặc áo mưa, cứ thế để những giọt nước lạnh buốt tạt vào mặt, hy vọng cái lạnh của thiên nhiên có thể dập tắt sự bực dọc trong lòng. Khi cơn mưa ngày càng nặng hạt, tầm nhìn bị nhòe đi, An rẽ đại vào một con hẻm nhỏ tĩnh lặng ở Quận 3. Con hẻm này như một thế giới hoàn toàn khác, tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt của phố thị. Giữa những mảng tường rêu phong, một ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa kính nhỏ, thu hút sự chú ý của anh. Trên biển hiệu gỗ treo lơ lửng, những dòng chữ được khắc tỉ mỉ: "Tiệm Hoa Bình Yên". An đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió bằng đồng vang lên những âm thanh lách cách giòn giã. Một mùi hương thanh khiết của thảo mộc, hòa quyện giữa mùi oải hương khô, mùi đất ẩm sau mưa và hương hoa hồng thoang thoảng ngay lập tức bao bọc lấy anh, xua đi cái lạnh buốt giá của cơn mưa ngoài kia. Tiệm hoa không lớn, nhưng được bài trí vô cùng tinh tế với những chiếc kệ gỗ mộc mạc xếp đầy những chậu cây nhỏ xinh và những bó hoa được gói ghém cẩn thận bằng giấy kraft. Ở góc phòng, một chiếc máy hát cổ đang phát bản nhạc không lời "River Flows in You" của Yiruma một cách êm dịu. "Xin chào! Anh cần mua hoa gì ạ?" Một giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy vang lên từ phía sau quầy gỗ. An quay đầu lại và sững sờ. Đứng đó là một cô gái có dáng người thanh mảnh, mặc chiếc váy linen màu kem giản dị và chiếc tạp dề màu nâu đất. Cô có mái tóc đen dài được tết lệch một bên, làn da trắng ngần và một khuôn mặt thanh tú tựa như một đóa hoa quỳnh chớm nở. Thế nhưng, điều khiến An chú ý nhất chính là đôi mắt của cô. Đó là một đôi mắt to tròn, đen láy nhưng lại có một màn sương mờ ảo bao phủ, không hề có tiêu cự hướng về phía anh. Cô gái ấy bị mù. Chương 2: Hương thảo mộc và những khoảng lặng bình yên Hạ Vy mỉm cười, nụ cười của cô ấm áp đến mức có thể làm tan chảy cả tảng băng ngàn năm. Cô khẽ nghiêng đầu, lắng nghe tiếng nước nhỏ giọt từ chiếc áo khoác ướt sũng của An xuống sàn nhà. "Hình như anh bị ướt rồi. Chờ em một chút nhé." Vy xoay người, bước đi một cách vô cùng uyển chuyển và tự tin, như thể cô đã thuộc lòng từng góc nhỏ của tiệm hoa này mà không cần đến đôi mắt. Một lúc sau, cô quay lại với một chiếc khăn bông khô ráo và một ly trà gừng mật ong ấm nóng khói bay nghi ngút. "Anh lau người đi kẻo cảm lạnh. Uống chút trà ấm này cho ấm bụng." An đón lấy chiếc khăn và ly trà, lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ mà đã lâu lắm rồi anh không được cảm nhận - sự quan tâm chân thành không vụ lợi. Anh ngồi xuống chiếc ghế mộc bên cửa sổ, im lặng quan sát Vy. Cô bắt đầu quay lại với công việc của mình, đôi bàn tay mềm mại, thon dài lướt nhẹ trên những cánh hoa cúc họa mi một cách nâng niu. Vy không cần nhìn, cô dùng xúc giác tinh tế để cảm nhận từng chiếc lá, dùng khứu giác để phân biệt từng loại hoa. Cảnh tượng ấy đẹp đến mức An cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Kể từ ngày hôm đó, "Tiệm Hoa Bình Yên" trở thành nơi trú ẩn bí mật của An sau những giờ làm việc mệt mỏi. Anh thường đến đây vào mỗi buổi chiều muộn, đôi khi chỉ để mua một nhành hồng nhỏ, đôi khi chỉ để ngồi lặng lẽ ở góc phòng, nghe tiếng Vy tưới cây, tiếng nhạc cổ điển phát ra từ chiếc máy hát cũ, và cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong không gian. Vy là một cô gái vô cùng đặc biệt. Cô bị mất thị lực sau một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng năm mười tuổi, vụ tai nạn đó cũng đã cướp đi cha mẹ cô. Sống trong cô nhi viện rồi tự mình vươn lên, Vy mở tiệm hoa này bằng tất cả tình yêu thương dành cho cuộc sống. Cô không bao giờ oán trách số phận, ngược lại luôn tràn đầy năng lượng tích cực. "Anh An này," Vy vừa tỉ mỉ cắt tỉa những cành oải hương vừa nói, giọng cô nhẹ nhàng như gió thoảng. "Mỗi loài hoa đều có một ngôn ngữ riêng. Hoa hồng đỏ là tình yêu mãnh liệt, hoa cúc là sự chân thành, còn oải hương... đó là sự chờ đợi thầm lặng. Dù em không thể nhìn thấy màu sắc của chúng, nhưng em có thể nghe thấy lời thì thầm của chúng qua hương thơm và từng thớ cánh hoa." An nhìn Vy, ánh mắt anh từ lúc nào đã mất đi vẻ lạnh lùng thường nhật, thay vào đó là một sự dịu dàng vô hạn. "Vậy còn anh? Em có ngửi thấy mùi vị của anh là gì không?" Vy khẽ cười, nghiêng đầu suy nghĩ rồi đáp: "Anh có mùi của những cơn mưa rào Sài Gòn, có chút lạnh lùng, chút cô đơn, nhưng sâu bên trong lại là sự ấm áp của đất ẩm sau mưa. Anh mang trong mình quá nhiều tâm sự, đúng không?" Câu nói của Vy chạm đến góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn An. Anh nhận ra, dù cô không thể nhìn thấy anh bằng đôi mắt trần tục, nhưng cô lại hiểu anh hơn bất kỳ ai trên cuộc đời này bằng đôi mắt của tâm hồn. Chương 3: Sóng gió từ hào môn Mối quan hệ giữa An và Vy cứ thế lớn dần lên theo thời gian. Từ những người xa lạ, họ trở thành tri kỷ, rồi tình yêu nảy nở một cách tự nhiên như hơi thở. An dắt Vy đi dạo qua những con phố cổ của Sài Gòn, miêu tả cho cô nghe về những tán cây cổ thụ, những tòa nhà mang kiến trúc Pháp cổ kính, và cả những đám mây ngũ sắc trên bầu trời hoàng hôn. Bên Vy, An được là chính mình - một người đàn ông đơn giản thích vẽ vời, thích những điều mộc mạc, chứ không phải là một vị giám đốc tài ba phải gồng mình gánh vác cả gia tộc. Thế nhưng, hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Tin đồn về việc người thừa kế duy nhất của tập đoàn Nam Phát thường xuyên lui tới một tiệm hoa nhỏ ở Quận 3 và hẹn hò với một cô gái khiếm thị nghèo khó đã nhanh chóng truyền đến tai bà Hoài Minh - mẹ của An. Đối với một người phụ nữ coi trọng danh gia vọng tộc và quyền lực như bà Minh, đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được. Bà lập tức lên kế hoạch dập tắt mối tình này. Một buổi chiều thứ Sáu, khi An đang bận tham gia một hội thảo kiến trúc quan trọng ở nước ngoài, Tuệ Lâm - vị hôn thê được gia đình An sắp đặt - đã tìm đến tiệm hoa của Vy. Tuệ Lâm bước vào tiệm với vẻ kiêu kỳ, đôi giày cao gót nện bôm bốp xuống sàn gỗ, phá vỡ bầu không khí yên bình vốn có. Cô ta nhìn Vy bằng ánh mắt khinh bỉ, cố tình gạt đổ một chậu lan hồ điệp quý trên kệ. "Cô là Hạ Vy đúng không?" Tuệ Lâm khoanh tay trước ngực, giọng nói đầy sự châm chọc. "Đúng là một con mù tội nghiệp, chỉ biết dùng vẻ ngoài đáng thương để quyến rũ đàn ông. Cô có biết Thanh An là ai không? Anh ấy là phượng hoàng trên trời, còn cô chỉ là vũng bùn dưới đất. Sự xuất hiện của cô đang bôi nhọ thanh danh của anh ấy và gia đình anh ấy." Vy run lên nhẹ trước những lời lẽ cay nghiệt, nhưng cô vẫn cố gắng giữ vững sự tự trọng của mình. Cô đứng thẳng người, hướng đôi mắt không tiêu cự về phía Tuệ Lâm: "Chào cô. Tôi không biết cô là ai, nhưng tiệm hoa của tôi không chào đón những người thiếu lịch sự. Tình yêu của tôi và anh An không dựa trên gia thế hay tiền bạc, xin cô hãy tự trọng." "Tự trọng?" Tuệ Lâm cười khẩy, bước tới giật lấy bó hoa Vy đang cắm dở quăng xuống đất, dùng gót giày nghiến nát. "Để tôi cho cô biết thế nào là thực tế. Mẹ của An đã quyết định rồi, nếu cô không tự động biến mất khỏi cuộc đời anh ấy, tiệm hoa này sẽ không thể tồn tại ở Sài Gòn này nữa. Và cả tương lai của An, anh ấy sẽ bị tước bỏ mọi quyền thừa kế, trở thành kẻ trắng tay vì một con mù như cô. Cô có muốn thấy người mình yêu rơi vào cảnh khốn cùng không?" Những lời nói của Tuệ Lâm như những nhát dao đâm thẳng vào tim Vy. Cô không sợ bản thân phải chịu khổ, nhưng cô sợ mình sẽ trở thành gánh nặng, trở thành vết nhơ trong sự nghiệp lẫy lừng của An. Chương 4: Sự lựa chọn đau lòng Ngay tối hôm đó, bà Hoài Minh hẹn gặp Vy tại một quán trà sang trọng. Không có những lời lẽ thô lỗ như Tuệ Lâm, bà Minh dùng sự lạnh lùng và quyền lực của một kẻ bề trên để ép buộc Vy. Bà đưa ra một tấm séc trị giá năm tỷ đồng và một tấm vé máy bay sang Singapore để điều trị mắt. "Tôi biết cô là một cô gái tốt, nhưng tốt thôi chưa đủ để làm dâu nhà họ Nguyễn," bà Minh nhấp một ngụm trà, giọng nói không chút cảm xúc. "Thanh An cần một người vợ có thể giúp đỡ nó trong sự nghiệp, chứ không phải một người cần nó phải chăm sóc cả đời. Nếu cô thực sự yêu nó, hãy buông tay để nó đi đúng con đường đã được vạch sẵn. Năm tỷ này đủ để cô có một cuộc sống sung túc và tìm lại ánh sáng. Hãy suy nghĩ cho kỹ." Vy không nhận tấm séc. Cô đứng dậy, cúi đầu chào bà Minh rồi bước ra ngoài dưới cơn mưa tầm tã. Những giọt nước mưa lạnh buốt hòa cùng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô. Vy nhận ra khoảng cách giữa cô và An quá lớn, lớn đến mức tình yêu chân thành của cô không thể nào khỏa lấp được. Cô quyết định ra đi để bảo vệ tương lai của người mình yêu. Khi An trở về từ chuyến công tác, anh hào hứng chạy ngay đến tiệm hoa với món quà là một chiếc hộp nhạc bằng gỗ được đặt làm riêng từ Thụy Sĩ. Thế nhưng, đập vào mắt anh chỉ là cánh cửa khóa chặt với tấm biển treo trước cửa: "Tiệm ngưng hoạt động. Cảm ơn quý khách". Bên trong tiệm trống trơn, những chậu cây đã được chuyển đi hết, chỉ còn lại một mùi hương oải hương thoang thoảng và một phong thư đặt trên quầy gỗ. An run rẩy mở bức thư ra. Nét chữ viết tay của Vy hơi lệch lạc nhưng vô cùng nắn nót: "Anh An thân yêu, Cảm ơn anh vì đã mang đến cho em những ngày mưa ấm áp nhất trong cuộc đời. Bên anh, em đã được nhìn thấy thế giới qua những lời kể đầy sắc màu. Nhưng em nhận ra, em không thuộc về thế giới hào nhoáng của anh. Đừng tìm em, hãy sống một cuộc đời thật rực rỡ và kiêu hãnh như những bản thiết kế của anh. Em sẽ luôn cầu nguyện cho anh từ một nơi xa xôi nào đó. Tạm biệt anh, cơn mưa rào của em." An đứng chết lặng giữa tiệm hoa hoang tàn, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt đến mức không thể thở nổi. Anh gào thét tên cô dưới cơn mưa Sài Gòn, nhưng đáp lại anh chỉ là tiếng sấm sét rền vang và tiếng mưa rơi lạnh lùng trên mái hiên cũ. Chương 5: Bản giao hưởng trọn vẹn dưới sương mù Đà Lạt Một năm trôi qua. An đã thay đổi hoàn toàn. Anh từ bỏ chức vụ giám đốc thiết kế tại tập đoàn Nam Phát, bất chấp sự phản đối gay gắt và những lời đe dọa từ gia đình. Anh nhận ra rằng, nếu không có Vy, mọi vinh hoa phú quý trên đời này đối với anh chỉ là những thứ vô nghĩa. Anh mở một văn phòng kiến trúc nhỏ của riêng mình, chuyên thiết kế những công trình mang tính nhân văn và thân thiện với môi trường. Suốt một năm đó, anh chưa bao giờ ngừng tìm kiếm Vy. Anh đi khắp các tỉnh thành, dò hỏi mọi thông tin nhưng cô vẫn bặt vô âm tín. Cho đến một ngày đầu đông, một người bạn trong giới kiến trúc gửi cho An bức ảnh chụp một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm ẩn mình giữa đồi thông Đà Lạt, xung quanh tràn ngập sắc hoa cẩm tú cầu và oải hương. Ngôi nhà có lối đi được thiết kế vô cùng đặc biệt với những viên gạch nổi dành cho người khiếm thị. Tim An đập liên hồi, anh lập tức gác lại mọi công việc, lái xe xuyên đêm lên Đà Lạt. Đà Lạt đón anh bằng cái lạnh tê tái của sương mù dày đặc. An men theo con đường đất nhỏ dẫn lên đồi thông. Và rồi, thấp thoáng sau làn sương mờ, ngôi nhà gỗ hiện ra y hệt trong bức ảnh. Trước hiên nhà, một cô gái mặc chiếc áo len màu kem đang tỉ mỉ tưới nước cho những khóm hoa oải hương. Mái tóc cô bay nhẹ trong gió, đôi mắt vẫn trong trẻo và đượm buồn như ngày nào. Là Vy. An dừng bước, hơi thở anh dường như ngưng trệ. Anh không dám bước tới, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ tươi đẹp mà anh thường gặp mỗi đêm. Vy khẽ nghiêng đầu, đôi tai nhạy bén của cô nghe thấy tiếng bước chân lạ bước trên thảm lá thông khô. Cô ngửi thấy trong gió một mùi hương vô cùng quen thuộc - mùi của sandalwood hòa quyện cùng hương mưa rào Sài Gòn. "Anh An... phải không?" Vy run rẩy hỏi, chiếc bình tưới nước trên tay cô rơi xuống đất, nước tràn ra thảm cỏ xanh. An không thể kiềm chế được nữa, anh lao đến ôm chặt lấy cô vào lòng, như thể muốn khảm cô vào da thịt mình. "Là anh đây, Vy ơi! Anh đã tìm em suốt một năm qua. Đừng bao giờ biến mất như vậy nữa, xin em!" An khóc, những giọt nước mắt của người đàn ông trưởng thành rơi trên vai áo Vy. Vy bàng hoàng, cô cố gắng đẩy anh ra nhưng vòng tay của An quá chặt, quá ấm áp. "Anh An, anh điên rồi sao? Anh bỏ lại sự nghiệp, bỏ lại gia đình để tìm một người mù như em sao? Em không muốn làm gánh nặng của anh!" An buông Vy ra, anh nâng niu khuôn mặt thanh tú của cô, nhìn sâu vào đôi mắt mờ sương ấy: "Vy, em nghe anh nói này. Anh đã từ bỏ tập đoàn Nam Phát, từ bỏ mọi thứ mà mẹ anh sắp đặt. Giờ đây anh chỉ là một kiến trúc sư bình thường. Anh tự tay thiết kế ngôi nhà này cho em, anh muốn làm đôi mắt của em, cùng em đi qua những giông bão của cuộc đời. Không có em, thế giới của anh chỉ toàn một màu xám xịt. Em là ánh sáng duy nhất dẫn đường cho anh." Vy khóc nghẹn ngào, những tủi hờn, nhớ nhung kìm nén suốt một năm qua vỡ òa. Cô vòng tay ôm lấy cổ An, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của anh. "Em nhớ anh... Em nhớ anh nhiều lắm..." Giữa đồi thông lộng gió của Đà Lạt, dưới ánh nắng ban mai dịu dàng đang dần xua tan làn sương mù, hai tâm hồn tổn thương đã tìm lại được nhau. Bản giao hưởng mưa Sài Gòn ngày nào giờ đây đã viết nên những nốt nhạc hạnh phúc nhất, vang vọng giữa núi rừng Tây Nguyên bao la.

Thảo luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận.

Đăng nhập ngay